Thông tin truyện

Yêu Nhầm Cảnh Sát Giao Thông

Yêu Nhầm Cảnh Sát Giao Thông

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Đang tiến hành 49 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

File 1: Nhân duyên

Một buổi sáng đầu tuần trong sạch và rét mướt, có nhị thằng đại trượng phu nhanh nhảu phi xe máy thật nhanh tới trường cho kịp giờ vào lớp. Ngày trước tiên đi học đại học  phải vắt chân lên cổ như thế đấy. Tất cả cũng tại cái đồng hồ chết tiệt dở chứng không chịu phát chuông báo thức nên thế hệ xảy ra tình huống oái oăm thế này. Thế là nhì đứa tân sinh viên choáng choàng bật dậy đánh răng rửa mặt và thay áo xống với vận tốc kinh hoàng. Nghe thầy trưởng khoa báo cáo tiết học sáng nay là môn triết học Mac-Lenin do một ông thầy cực kì khó chịu giảng dạy. Nếu nhưng đến trễ quá 5 phút là không cho vào lớp. Dù là bữa học trước tiên cũng không cho qua…

Liệu tình ái của cô sinh viên và anh cảnh sát giao thông ra sao??
Đây là câu chuyện dựa trên sự việc, sự kiện có thật…

Yêu Nhầm Cảnh Sát Giao Thông

Trên chiếc xe cứu thương chở Quân tới bệnh viện, Trung run rẩy nắm chặt bàn tay  của nó như muốn truyền hết sự sống từ người anh. Nếu có thể hoán đổi, anh muốn hy sinh thể xác của mình để cho Quân được sống. Trong khi ngồi chờ các bác sĩ tiến hành phẫu thuật, Trung chắp tay lên mồm khấn cầu ơn trên và linh hồn của ba mình phù hộ cho người anh yêu vượt qua cơn hiểm nghèo.

Đã hơn hai tiếng đồng biển nhưng mà cánh cửa phòng mổ vẫn đóng vắng lặng. Trung lo âu đứng ở không yên. Anh run sợ điều tồi tệ nhất sắp sửa xảy đến. Vài phút sau, các thầy thuốc và y tá bước ra khỏi phòng với vẻ mặt khá găng. Trung nhanh nhẹn chạy đến hỏi dập dồn.

– Em ấy sao rồi hả bác bỏ sĩ? Có cứu sống được không bác sĩ? bác sĩ làm ơn đừng để em ấy phải chết…

– Anh bình tĩnh nghe tôi nói đây. ngày nay chúng tôi đã lấy được viên đạn ra khỏi lồng ngực cậu bé xíu nhưng không may viên đạn đã gây ra một vết thương nghiêm trọng nơi trái tim. cơ hội sống sót là rất thấp. bây giờ cậu bé bỏng đang rơi vào tình trạng hôn mê sâu và có thể ra đi bất cứ lúc nào. Anh và người nhà cậu bé nhỏ nên chuẩn bị tâm lý trước đi. hiện thời chúng ta chỉ còn biết trông đợi vào sự may mắn nhưng thôi. Chúng tôi đã làm hết sức mình rồi, xin lỗi anh…

– Không…không thể như thế được…

Trung đau đớn dựa người vào tường như một cái xác không hồn. Anh bỗng nhiên òa khóc nức nở như một đứa trẻ vừa bị mất đi thứ gì đó quý giá lắm. Nếu Quân mất rồi, anh biết ăn nói sao với ba mẹ của em ấy đây. Cả bản thân anh nữa, làm sao có thể sống hết quãng đời còn lại được chứ. vì sao ông trời lại bắt người tốt phải chịu đựng những nỗi bất hạnh mập mạp tới vậy.

Hoàng Trung vừa tới bệnh viện thấy bộ dạng rũ rượi của Quốc Trung liền lo âu hỏi thăm các vị bác sĩ. Biết được tin xấu, anh thoáng chút khổ sở và lặng lẽ đến bên cạnh Quốc Trung để cổ vũ. Thấy vẻ mặt đau đớn của Quốc Trung, anh cũng xót xa lắm. Giờ chỉ còn biết kì vọng cho số xác suất may mắn ít oi ấy trở thành hiện thực do anh không muốn thấy một cậu nhỏ nhắn ngoan nhân từ, tốt bụng phải ra đi quá sớm như vậy. Thấy Quốc Trung cứ mãi chìm trong tuyệt vọng, Hoàng Trung vỗ vai anh chia sẽ.


Bình luận