Thông tin truyện

Yêu Đúng Lúc, Gặp Đúng Người (Đúng Thời Điểm, Đúng Người)

Yêu Đúng Lúc, Gặp Đúng Người (Đúng Thời Điểm, Đúng Người)

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Võng Du

 Tình trạng:

Hoàn thành 33 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: văn minh, võng du
Editor: Hàn Dương

Một câu chuyện ấm áp dễ thương khiến tất cả mọi người đều phấn kích. Một câu chuyện dễ thương khác tiếp liền sau “All in love” của Cố Tây Tước. Cuốn sách được biết tới với tên trân mạng “ĐÚNG NGƯỜI, ĐÚNG THỜI thời điểmchạm chán đúng người, không phải là rung động mãnh liệt, nhưng là thăng bình vĩnh cửu.”

Có người nói, Giang An Lan hờ hững cao ngạo, vênh váo coi trời bằng vung; Có người nói, trêu trời chọc đất cũng tuyệt đối không được chọc vào Giang An Lan, bởi vì anh ta luôn có thể khiến game thủ ân hận chỉ mong làm lại từ đầu; Có người nói, Giang An Lan, tới cả “mặt dày” cũng là phong cách đại thần.

Trong lòng Diêu Viễn, Giang An Lan cũng đã từng là một vật trưng bày có thể nhìn từ xa nhưng mà không thể lại gần nghịch ngợm.

Mãi cho tới một ngày, anh ép mua ép bán, “meo” một tiếng với cô, cô liền cảm thấy cả quả đât này Bên cạnh đó đã đổi mới.

Anh nói: “Chỉ cần em nhìn thấy anh rồi là sẽ chẳng thèm liếc mắt nhìn người khác nữa đâu.”

Anh nói: “Cái chuyện ép người khác làm người chơi gái mình, tôi chỉ làm với Nhược Vi Quân Cố thôi.”

Anh nói: “Anh không biết đeo đuổi người khác thế nào, nếu em muốn thủng thẳng thôi thì anh cũng sẽ giảm vận tốc xuống.”

Anh nói: “Tiểu Viễn… anh không lương thiện, nhưng mà anh tuyệt đối không phụ lòng em.”

Anh yêu à, có cần câu nào câu nấy đều bắt bí người khác vậy không?

thời khắc này, hoa tuyết nhẹ nhõm thả mình rơi xuống trên mái đầu đen mượt của anh, ánh mắt anh vấn vương ý cười  cũng chan chứa kính yêu chăm sóc: “Về sau anh là bởi em quản lý rồi.”

Nếu có thể chia ly thì đều không phải yêu nhất. Rời đi không được thế hệ là số trời đã định.

Yêu Đúng Lúc, Gặp Đúng Người (Đúng Thời Điểm, Đúng Người)

Tiết trời đã vào xuân, Diêu Viễn ngắm nhìn những cành đào nở rộ bên ngoài cửa sổ phòng học, thầm nghĩ thời tiết tốt như vậy không đi dạo thì thật uổng phí. Chuông đã reo nhưng mà giáo viên vẫn chưa lên lớp, trong phòng học không khí có chút ồn ã. Lúc này, một nam sinh bước vào, đưa mắt quét quành phòng một lượt, sau cuối quyết định đi đến bên cạnh Diêu Viễn rồi ngồi xuống. Cô và người này không quen cũng chẳng biết, bởi vậy không khỏi nghiêng đầu liếc anh ta một cái.

Nam sinh này vừa ngồi xuống liền tựa người vào ghế, nhắm mắt thư giãn, bày ra bộ dáng không được ngủ đủ. người chơi nữ ngồi bên còn lại của Diêu Viễn đưa tay kéo kéo ống tay áo cô, nhỏ tuổi giọng nói: “Này, người này tớ biết, là học trưởng đang học năm thứ bốn đấy.”

Anh ta mặc chiếc áo len cao cổ màu xanh nhạt, mái tóc mỏng dính nhưng mềm mại, ngũ quan hài hòa thích mắt tới khó tả, có điều lúc này ngủ gà ngủ gật trông lại chẳng có chút tinh thần nào, hay nói cách khác là thần sắc không tốt, thoạt nhìn như người ốm vậy.

Cô game thủ khẽ hỏi: “Cậu có nghĩ chúng ta nên nói cho anh ấy biết là nhầm phòng rồi không?”

Diêu Viễn trầm ngâm: “Thôi kệ, dù sao cũng không quen, cứ coi như thường biết đi.”

Một giây sau người nọ tỉnh ngộ ra, quay đầu nhìn về phía Diêu Viễn, đôi mắt đen bóng có thần khiến người bị nhìn có chút cảm giác hoảng sợ. Anh ta nói:

“Cô sao lại có thể thiếu đạo đức như thế?”

Diêu Viễn giật thột tỉnh, cảm thấy khó hiểu, “Sao lại mơ giấc mơ kỳ quái vậy nhỉ?” Cô đã xong xuôi chương trình nghiên cứu sinh rồi, thế mà giờ còn mơ thấy tiết học từ hồi năm nhất ấy.

“Nhất định là gần đây đọc sách tới mụ cả người rồi .” bởi vậy Diêu cô nương quyết định, “Đợi lát nữa phải chơi điện tử giải ngố một chút thế hệ được”

Diêu Viễn từ nhỏ dại đến to đều là học sinh giỏi điển hình, thi đỗ đại học nhiều người biết đến Giang Nính khoa văn học Hán, sau đó được cử đi Canada học nghiên cứu sinh, tốt nghiệp rồi quay lại trường công việctrở thành giáo viên môn tự chọn, dạy “Mỹ học khái luận” tới nay cũng đã được nhị tháng. Cô không có mục tiêu gì cao xa, chi mong năm tháng trôi đi không gặp gỡ điều gì bất trắc.


Bình luận