Xuyên thành mẹ của nhân vật phản diện

Chương 7:



Editor: Hạ

 

Hiện tại Nguyễn Hạ chỉ cảm thấy nên phòng trừ hết các khả năng có thể xảy ra, với những hành động của cô thì dù Tống Đình Thâm nghi ngờ đầu óc của cô không ổn cô cũng sẽ không giận, chính cô cũng cảm thấy cảm xúc của bản thân hiện tại rất cực đoan. Nhưng cô lại biết quá rõ cốt truyện, trong tình trạng này thì cô không thể thuyết phục bản thân bình tĩnh lại được. 

 

 

Tống Đình Thâm càng ngày càng không thể hiểu nổi Nguyễn Hạ định làm cái gì, nhưng dù sao anh cũng lớn hơn cô mười một tuổi,  trước nay đều cố gắng nhường nhịn cô, cũng không tính toán với cô, một phần vì cô là mẹ của con trai anh, bất kể là trước đó cô dùng thủ đoạn gì đi nữa thì đứa con vẫn là con của họ, dù anh không thể nào xem cô là vợ của mình thì anh cũng sẽ không bạc đãi cô, cái cần cho thì vẫn sẽ có, một phần bởi vì cô còn trẻ, có nhiều chuyện anh cũng không thể so đo với cô được.

Anh sẽ không đi hỏi Nguyễn Hạ vì sao lại muốn ngồi xe lửa quay về, dù sao vé cũng mua rồi, cứ như vậy mà đi thôi. 

Nguyễn Hạ không thấy Tống Đình Thâm có ý kiến gì, cảm thấy nhẹ nhõm, xem ra thì tính tình của anh cũng giống các nam chính trong tiểu thuyết, tuy ít nói nhưng tính tình cũng không tệ, còn có thể chấp nhận được. Có điều anh thể hiện như vậy thì mới thích hợp với độ tuổi, dù sao anh cũng đã 35 rồi, lại còn là một người thành công. (chê già chứ gì :>>)

Nguyễn Hạ được voi đòi tiên, nhìn Tống Đình Thâm hỏi, “Chúng ta ngồi tàu điện ngầm đến ga xe lửa nhé?”

Tống Đình Thân khựng người, hiện tại đã không thể dùng hai từ kì quái để miêu tả Nguyễn Hạ nữa rồi. Mà Nguyễn Hạ lại có tính toán của bản thân. 

Tuy rằng hiện tại chưa có mưa, mà bọn họ cũng sẽ không đến sân bay, nhưng chuyện gì cũng cần cẩn thận, nếu đi tàu điện ngầm thì chắc chắn không thể có chuyện va chạm với xe tải lớn được…

“Cô bị sao vậy?”, Tống Đình Thâm vẫn không nhịn được phải hỏi. 

Nguyễn Hạ cúi đầu, hơi ủ rũ, “Tôi vẫn lo sợ giấc mơ kia”

 

 

Lúc trước đọc tiểu thuyết Nguyễn Hạ sẽ không thể hiểu nổi tại sao có những tình huống nhân vật chính như biến thành người khác vậy, cư xử hoàn toàn khác với tính cách thường ngày, một chút lý trí cũng không để lại, nhưng bây giờ thì cô có thể hiểu rồi. Cô sợ chết, cô cũng sợ Tống Đình Thâm đi lãnh cơm hộp. 

Cho dù hôm nay Tống Đình Thâm không phải là chồng trên danh nghĩa của cô đi nữa thì khi biết một người sắp chết cô cũng sẽ sợ. 

Tống Đình Thâm thở dài trong lòng, anh không nói nữa, xem như là chấp nhận Nguyễn Hạ đột nhiên không bình thường như vậy. 

Bạn nhỏ Tống Thư Ngôn lại rất hiếu kì, trước giờ bé con đều không được dắt đi tàu điện ngầm bao giờ. Trạm tàu điện ngầm đông người, Tống Đình Thâm dứt khoát một tay bế bé con béo mập lên, tay còn lại kéo vali của anh. Nguyễn Hạ cũng kéo vali của cô đi theo phía sau anh. 

Dù là ở đâu thì ga tàu điện ngầm cũng rất đông người. 

Nhan sắc của Nguyễn Hạ tự nhiên sẽ không thể giấu, dù cô đã đeo kính râm bản to thì khí thế cũng không khác gì tiểu hoa đang nổi, mà bánh bao nhỏ vừa trắng lại vừa béo, ăn mặc lại rất theo trend, dáng vẻ đáng yêu vô cùng, Tống Đình Thâm lại mang một dáng vẻ đĩnh đạc đạo mạo, vừa nhìn là biết người làm ăn, mắt luôn nhìn thẳng, toàn thân toát ra khí chất hút hồn.. Một nhà ba người như vậy thu hút không ít người quay lại nhìn. 

Trên tàu điện ngầm, Nguyễn Hạ bị ép dính sát vào người Tống Đình Thâm, khoảng cách giữa hai người rất gần, nếu là người khác trong tình cảnh này không khí nhất định sẽ rất ngại ngùng, nhưng hai người họ lại không. 

Nguyễn Hạ không cảm thấy ngượng, Tống Đình Thâm cũng không, suốt cả đoạn đường hai người thậm chí còn không nhìn nhau. 

Bánh bao nhỏ chơi cả ngày đã buồn ngủ, dựa trên vai Tống Đình Thâm gật gù, đầu giống như gà mổ thóc mà gật, làm cho mấy cô gái trẻ bên cạnh buồn cười, nếu không phải bị dáng vẻ lạnh lẽo ‘người sống chớ gần’ của Tống Đình Thâm dọa thì các cô ấy nhất định sẽ lấy điện thoại ra quay lại cảnh này. 

Cuối cùng bánh bao nhỏ cũng ngủ gục, có vẻ ngủ rất ngon, còn phát ra tiếng khò khè khe khẽ. 

Nguyễn Hạ đã từng bế bánh bao nhỏ này, bé con thật sự không nhẹ, nếu bây giờ kêu cô bế bé con từ tay Tống Đình Thâm thì cũng làm khó cô quá, với thể lực của cô thì vẫn nên để anh bế đi. Cô nhìn xung quanh, thấy có người có ý định xuống trạm, Nguyễn Hạ ngay lập tức giống như cá chạch, len lỏi giữa dòng người, bằng tốc độ sét đánh không kịp che tai ngồi vào chỗ người vừa đứng lên,  người bên cạnh vẫn đang trong tư thế giành chỗ thì thấy cô đã giành được rồi.

Quần chúng chuẩn bị giành chỗ, “………….”

Nguyễn Hạ vẫy tay gọi Tống Đình Thâm, “Lại đây đi, ở đây có chỗ ngồi nè”

Tống Đình Thâm chỉ có thể một tay bế bé con, tay còn lại kéo vali đến trước mặt Nguyễn Hạ.

Nguyễn Hạ biết điều đứng lên, nhường chỗ cho anh ngồi, “Tôi cũng không bế nổi con, anh ngồi ôm con đi, đứng ôm mãi tay sẽ tê”

Dù là ngồi đi nữa thì vẫn phải dùng lực mới ôm được bánh bao nhỏ, nhiệm vụ này vẫn nên giao cho người cha tốt như Tống Đình Thâm đi. Tống Đình Thâm cũng không khách khí, anh ôm con ngồi xuống chỗ Nguyễn Hạ vừa giành được.

Nguyễn Hạ ở chung với Tống Đình Thâm không lâu, nhưng ấn tượng của cô với anh cũng không tồi. Chuyện anh và nguyên chủ chia phòng hay những chuyện khác, cô chỉ là người ngoài, không thể đánh giá gì. 

Từ hôm qua đến nay Tống Đình Thâm và cô cũng không nói gì nhiều, nhưng để một ông chủ lớn như anh đi tàu điện ngầm lại ngồi xe lửa mà anh cũng không nói tiếng nào, thật sự làm Nguyễn Hạ cảm thấy nhẹ nhàng hơn một chút. 

Nếu anh không đồng ý thì chẳng lẽ muốn cô trước mặt một người xa lạ chơi trò một khóc hai nháo ba tự tử sao? Trò này cũng cần phối hợp đó. 

Cho nên có thể kết luận tùy người này không có tình cảm với nguyên chủ nhưng đối với yêu cầu của cô chỉ cần chuyện mà anh có thể làm thì sẽ đồng ý, có lẽ vì vậy nên anh và nguyên chủ mới có thể yên ổn sống mấy năm nay, cũng chưa từng cãi nhau. 

Ở thế giới cũ, trước khi Nguyễn Hạ mua xe thì đều đi phương tiện công cộng, cho nên dù là giành chỗ xe bus hay tàu điện ngầm thì cô kĩ năng của cô cũng đều đạt đến bậc cao thủ. Mới qua mấy trạm thì cô đã giành được thêm một chỗ nữa. 

Dù Tống Đình Thâm không nói chuyện với cô nhưng đôi lúc sẽ nhìn qua chỗ cô một chút, đúng lúc anh nhìn thấy Nguyễn Hạ thành thạo giành thêm một chỗ ngồi, trong lòng lại nổi lên nghi ngờ. 

Quan hệ của anh với người vợ trên danh nghĩa này trước giờ đều không tốt, thậm chí còn là xa lạ, nhưng bốn năm qua anh đều cố gắng để hai mẹ con có được cuộc sống tốt nhất, Nguyễn Hạ trước giờ ra khỏi cửa luôn có người đưa đón, sau này cô đi học lái xe, sau khi có bằng lái xe thì anh đã mua xe cho cô. 

Vậy mà còn cô có thể quen đường quen nẻo giành chỗ ngồi trên tàu điện ngầm. Tống Đình Thâm cố vứt sự nghi ngờ ra sau đầu, chắc là do cô có thiên phú thôi? Hai ngày nay cô đúng là rất kì lạ, nhưng cô lại còn trẻ, thật sự có thể bị dọa bởi giấc mơ thì cũng không phải không có khả năng. 

Nguyễn Hạ cũng không biết hành vi kì quái hai ngày nay của cô đều bị Tống Đình Thâm để ý, thật ra cô cũng không sợ, trước kia nguyên chủ không thân với ai cả, dù cô bây giờ có khác với lúc trước thì cũng không ai phát hiện trong thân thể này là một người khác. Hiện tại Quảng điện đã cấm mấy loại phim trọng sinh xuyên không cả rồi, cho nên dù một người đột nhiên đổi tính thì cũng không ai nghĩ đến mấy khả năng đó cả. Dù vậy thì chuyện nguyên chủ không thân thuộc với ai đối với Nguyễn Hạ là một chuyện tốt. 

Mặc dù Nguyễn Hạ mua vé xe lửa nhưng vé cô mua là vé giường mềm, chỉ cần nằm ngủ một đêm thì đã về đến nhà. Thật ra thì giá vé giường mềm cũng không thể cao hơn giá vé tàu cao tốc. Ngày hôm qua cô đã lên kế hoạch đi xe lửa, cho nên cũng đi mua hai bộ ga giường mới, cho đến lúc lên xe lửa rồi tâm trạng Nguyễn Hạ mới có thể buông lỏng.

Bản thân Nguyễn Hạ không có bệnh sạch sẽ, lúc trước đi du lịch có thể ngủ trên giường cứng một đêm cũng không sao, nhưng cô sợ Tống Đình Thâm có bệnh này, cô mở vali lấy ga giường ra, chăm chỉ thay ga giường, thay xong xong trải phẳng. 

Giường mềm cũng coi như sạch sẽ, trong toa cũng không có nhiều người, trước kia lúc Tống Đình Thâm đi học ở Đế đô (Bắc Kinh) cũng đều ngồi xe lửa, thấp thoáng đã qua mười mấy năm, lần này lại đi xe lửa anh cũng không ghét bỏ. Với lại, đối với con trai anh thì đi xe lửa cũng xem như là có thêm trải nghiệm. 

Hôm qua Nguyễn Hạ đã đem ga giường giặt sạch, sau khi cô trải xong bánh bao nhỏ liền bỏ giày leo lên giường nhỏ lăn qua lăn lại.

Dù sao cũng để một ông chủ lớn phải đi xe lửa với mình, Nguyễn Hạ hơi chột dạ, mà lúc này xem ra là đã vượt qua được phân nửa tai nạn, cho nên tâm tình cô khá tốt, cô lấy túi đồ ăn vặt mua hôm qua ra, nói với Tống Đình Thâm, “Tôi đã mua bánh mì và nước, tôi đoán là anh ăn đồ ăn trên xe lửa không quen, định mua cơm hộp bên ngoài, nhưng sợ đem lên xe bị lạnh thì ăn không tốt cho bụng, nếu anh đói thì ăn tạm mấy thứ này đi, tôi đi mua mì gói, anh muốn ăn thì tôi úp mì.”

Nguyễn Hạ quá chu đáo, đến một đứa bé chưa được 4 tuổi như bánh bao nhỏ cũng phát hiện, đợi lúc cô đi toilet rửa tay bé con liền nói nhỏi với ba mình, “Con cảm thấy mẹ đang nịnh bợ ba đó”

Tống Đình Thâm nhíu mày, “Con học từ này ở đâu đó?”

Bé con thản nhiên trả lời, “Là con nghe hàng xóm của bà ngoại nói đó, nói bà dì Vương lúc đi nhảy quảng trường nịnh bợ bà ngoại…”

Tống Đình Thâm, “…………”

Bánh bao nhỏ lại hỏi tiếp, “Baba, ba không cảm thấy mẹ đang nịnh bợ ba sao?”

Tống Đình Thâm đối với con trai không lạnh lùng, anh cười nói, “Con không thể dùng từ này để nói mẹ con được”

“Baba, ba không thể không quan tâm mẹ”, bé con nghĩ nghĩ, “Mẹ là con gái, cô giáo dạy là con trai thì phải bảo vệ con gái, phải quan tâm con gái, hai chúng ta đều là con trai, chỉ có mẹ là con gái, chúng ta phải bảo vệ mẹ, phải quan tâm mẹ”

Tống Đình Thâm đưa tay nhéo nhéo cái cái má bánh bao của bé, “Ba biết rồi”

“Ba chắc chắn là biết rồi?”, Bé con hỏi ngược lại.

Tống Đình Thâm vẫn rất kiên nhẫn, trả lời, “Chắc chắn”

 

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.