[Xuyên Nhanh] Nam Thần: Từ Ta Đi!

Chương 2: [Thế giới thứ nhất] Lớp trưởng đại nhân thanh lãnh



Edit: Thiên Diệp

Beta: Ngạn Tịnh.

Giữa trưa sau khi cơm nước xong, Lục Nhất Lan từ trong danh bạ tìm ra tên Tần Thanh, chần chờ trong chốc lát, cô đã gửi một tin nhắn qua.

Dựa theo thiết lập đã cho của Tần Thanh, anh chính là lớp trưởng đại nhân thanh lãnh cao lãnh.

Liệt nữ thì sợ lang triền, lãnh nam lại sợ nữ triền, trong cuộc đời của hắn nhất định sẽ không có một người phụ nữ theo đuổi anh đi?

Nội dung tin nhắn rất đơn giản, Tần Thanh, tớ thích cậu, thích cậu từ rất lâu rồi.

Nói đến cũng vừa khéo, nhân vật người qua đường này đã yên lặng chung lớp cùng Tần Thanh ba năm, cho nên mấy chữ tớ thích cậu này, Lục Nhất Lan thấy cũng không hề căng thẳng.

Ở trên giường lăn một cái, di động vang lên một tiếng, Lục Nhất Lan nhanh nhận được hồi âm của Tần Thanh.

“Cô là ai?”

“Tớ là Tô Tiểu Tiểu, chung lớp với cậu ba năm. Tần Thanh, tớ thích cậu hơn hai năm, đã gần cuối cấp ba nên tớ thổ lộ cho cậu, tớ nói cho cậu biết, l like you.”

Đối diện bên kia đáp lại.

“Cố gắng học tập, tôi đã biết.”

“……”

Wtf?

Lông mày Lục Nhất Lan nhăn lại, vì sao cảm giác kịch bản tiến triển có chút hơi —— quái dị?

Bên kia, mẹTần ha ha nở nụ cười.

“Tần Thanh, con rửa mận xong chưa, mau ra đây!”

“Mẹ có việc muốn nói với con.”

Nhìn đứa con cao lớn bưng rổ mận đi tới, mẹ Tần mang vẻ mặt sung sướng.

“Con có biết mẹ vừa mới thấy được cái gì không?”

Tần Thanh chỉ liếc mắt bà một cái, không nói gì, chỉ ngồi ăn mận.

Vị chua ngọt ở trong miệng chậm rãi tản ra, giữa mày anh hơi có vài phần ôn nhu, cô ấy thích mận, thì ra là cái hương vị này.

Xem con trai mình dầu muối không ăn, mẹ Tần hừ hừ hai tiếng.

“Vừa rồi, có một bạn học nữ thổ lộ với con.”

Bà dùng loại ngữ khí tràn đầy ngưỡng mộ, nói:

“Tớ đã cùng cậu chung lớp ba năm, Tần Thanh, tớ thích cậu hơn hai năm, ở gần cuối ba rồi, tớ nghĩ nên thổ lộ với cậu, tớ nói cho cậu biết, l like you.”

“Có phải lãng mạn rất lãng mạn?”

Nhìn mẹ của mình có chút đường hoàng mà phô trương ra mặt, Tần Thanh có chút cứng đờ nuốt xuống miếng táo trong miệng.

“Đưa di động của con đây.”

“A ha, thẹn quá thành giận à!”

Tần Thanh không để ý đến bà, trực tiếp cầm di động đi phòng ngủ, phía sau, giọng nói của mẹ Tần còn chút luyến tiếc lọt vào tai.

“Ai nha, đừng quá tuyệt tình, sẽ xúc phạm tới con gái nhà người ta.”

“……”

Di động của Lục Nhất Lan bỗng nhiên vang lên, cô thấy tên trên mặt điện thoại, mỉm cười ấn nghe.

Giọng nói của Tần Thanh thực dễ nghe, là loại giọng nói êm tai lại thanh lãnh.

“Tần Thanh.”

Lục Nhất Lan đánh đòn câu đầu.

“Vừa rồi đã làm cho cậu bối rối, thực xin lỗi, tớ là Tô Tiểu Tiểu, tớ đã thích cậu thật lâu, thật sự đã rất lâu.”

“Từ lúc mới vừa đi học tớ liền thích cậu, cậu là đóa hoa cao lãnh, có lẽ tớ không phải là người hái hoa tốt nhất, nhưng tớ sẽ nỗ lực, làm người thích hợp nhất! Cái kia, tớ ——”

“Làm ơn cậu hãy cho tớ một cơ hội!”

Giọng nói có chút dồn dập, thâm tình mang một chút trình độ thổ lộ, Lục Nhất Lan tự tán thưởng chính mình một chút.

Tần Thanh có chút mông lung, một đoạn thổ lộ dài cũng ném sang chỗ khác, cảm xúc anh cũng không đổi.

“Xin chào, Tô Tiểu Tiểu.”

“Tôi là Tần Thanh, vừa rồi mới cùng cậu nói chuyện phiếm chính là mẹ của tôi, nếu cuộc nói chuyện lúc nãy đã tạo cho cậu bối rối, tôi rất xin lỗi.”

Anh dừng một chút, nhớ tới Tần phu nhân nói muốn anh phải ưu nhã, phải ôn nhu, cuối cùng cứng ngắt bỏ thêm một câu.

“Tô Tiểu Tiểu, cố gắng học tập.”

Một mảnh đáp lại.

Lục Nhất Lan cảm giác trên đầu chính mình có rất nhiều quạ đen bay qua.

Hơn nữa tất cả đều đang kêu cạc cạc nữa, zz a! Mặt mũi của cô quăng qua hết Malaysia rồi!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.