Thông tin truyện

Xin Chào, Chu Tiên Sinh!

Xin Chào, Chu Tiên Sinh!

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 79 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: văn minh, HE
Số chương: 79 chương
Convert: Ngocquynh520
Editor: Tuyển editor

Khi sắp tốt nghiệp đại học thì Khương Hiểu lại phát xuất hiện việc mình mang thai ngoài ý muốn,  phụ thân đứa bé xíu lại là Chu Tu Lâm..

Và việc đó cũng là mơ ước của cô từ năm mười tám tuổi nay.

nhưng khi ước vọng trở thành sự thực, cô chỉ muốn giả chết…

Chu Tu Lâm nhìn phiên bản thông báo đánh giá sức khoẻ ở trên bàn, rất lâu mới ngước đầu lên, “Khương Hiểu, em có ý kiến gì không?”

Khương Hiểu ngơ ngác nhìn anh, đôi mắt lấp lánh màn sương.

Chu Tu Lâm đưa tay dụi dụi mắt, “Vậy thì kết hôn đi.”

Khương Hiểu nhíu mày, “… nhưng mà anh không thích em, sao lại muốn kết hôn chứ?”

Chu Tu Lâm nhìn cô, lừ đừ nói, “Em không muốn đứa bé nhỏ à?”

Khương Hiểu cúi đầu không giải đáp câu hỏi này của anh.

– – – – – –

Một ngày kia, trong lúc say rượu, Chu Tu Lâm đã thốt ra một câu, “Nếu tôi không có cảm giác với em, em có thể ngủ với tôi không?”

Xin Chào, Chu Tiên Sinh!

Editor: Lạc Tâm Vũ

Tháng sáu, sau khi Tấn Thành* bước vào mùa hè, ánh nắng mặt trời bên ngoài nóng bỏng, thời tiết nóng nực, bức bách người không thở nổi. Ngày này đối với Khương Hiểu  nói, là ngày cả đời cô cũng khó quên.

*Tấn Thành: một đô thị thuộc thức giấc Sơn Tây, nằm phía nam của tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc.

Khương Hiểu ngồi một mình trên ghế ở đại sảnh tầng , tiếng người huyên náo bao quanh, rất nhiều bà mẹ trẻ tuổi đến đánh giánói quanh thân lộ ra tình thương của mẹ. bữa nay, cô cũng chính xác là một thành viên trong đội ngũ bà mẹ.

Cô cầm đơn khám, nhìn phía trước phía sau tám lần. đồng đội tốt trễ một tuần, cô không có xem xét, nửa tháng không đến, cô mới giật mình nhớ ra cái gì đó.

hiện giờ cả người cô đều hoảng loạn.

Nghĩ đến ban đêm đó vào tháng năm. Chu Tu Lâm say rượu, cô đưa anh trở về khách sạn.

Chuyện xảy ra phía sau, cô không dám nghĩ. Giống như là một giấc mơ, nhưng cô biết rõ đó không phải là mơ.

Cô thật sự mang thai, không phải viêm dạ dày.

Thế nhưng đứa bé xíu này đến không thể tinh được, lúc này cô gây ra một họa to.

Mặt Khương Hiểu bi lụy, nắm tờ giấy kia thật chặt. Làm sao bây giờ đây? Buổi lễ tốt nghiệp của cô vừa thế hệ xong tuần trước, cô còn không chuyển trường.

Đôi mắt của cô chứa đầy nước mắt, từng giọt nước mắt rơi xuống.

Một bác gái bên cạnh đưa giấy cho cô, “Cô gái, khóc gì chứ? Bao nhiêu chuyện cũng có thể giải quyết.”

Bệnh viện vốn là nơi có trăm trạng thái của đời người, có ghẻ lạnh thì có lương thiện.

Khương Hiểu hít mũi, bị bác gái chọc vào nơi chắc nịch nhất trong lòng, cô cũng không cách nào che giấu, nước mắt lã chã rơi xuống, ngày một nhiều. Khương Hiểu không thích khóc,  khóc, cũng sẽ Die nd da nl e q uu ydo n không có người vồ cập. Chỉ là chuyện mang thai này dù sao cũng là chuyện phệ, dù cô chủ quyền đi nữa, trong khoảng thời gian ngắn cũng rối loàn.

chưng gái kia thở dài, “Có vấn đề gì, rỉ tai thật tốt với người thân.”

Người nhà? người thân của cô ở đâu ra.

Khương Hiểu cầm lấy khăn giấy, lau lau nước mắt, “Bác gái, cảm ơn chưng. Cháu không sao.” bữa nay chỉ xin nghỉ nửa ngày, cô còn phải trở lại đi làm nữa.

Khương Hiểu gập đơn kiểm tra sức khỏe thành một tờ nho nhỏ dại đặt ở một chỗ tối trong túi xách. Nhìn từng bà mẹ chính xác đang tới khám thai ở bao quanh, cô âm thầm sờ bụng, chẳng thể tin được, trong bụng phẳng phiu hiện giờ đã có đứa bé nhỏ rồi.


Bình luận