Thông tin truyện

Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

 Tình trạng:

Hoàn thành 167 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: tân tiếnthị trấn, trừ ma bắt quái, HE.
Số chương: 114 chương + 8 ngoại truyện
Tên khác: nhóc con Đừng Làm Anh Động Tâm
Editor: Vân Vân

thời gian gần đây có rất nhiêu tin tức được lan truyền rộng rãi đều xoay quanh ở kinh đô.

Tờ báo trước tiên lại nói rằng: con gái của nhà thị trưởng Trần trước đây đã từng bị lừa bán đã tìm được về, nghe nói bị bán tới nơi núi sâu hẻo lánh (thâm sơn cùng cốc), sống rất khổ sở.

Tờ báo thứ hai: Nghe nói con gái nhà thị trưởng Trần là đồ ngốc, hàng ngày đều nói mình trông thấy ma.

Tờ báo thứ ba: Nghe nói con gái nhà thị trưởng Trần cưỡng hôn Tam công tử nhà bộ trưởng Lâu (vẻ mặt của mọi người đều hoảng sợ: Lâu Minh nhưng cũng dám chọc!!!)

Trần Ngư đem Lâu Minh đè trên ghế sô pha hôn một hồi lâu.

Trần Ngư hỏi “Cảm giác có tốt hơn chút nào không?”

Lâu Minh nheo mắt lại “Nhóc con, đừng làm anh phải động tâm.”

Mặt Trần Ngư ngơ ngác — Tôi chỉ đang cứu anh  thôi.

Tác giả tóm tắt: Khi Trần Ngư năm tuổi bị bầy bắt cóc buôn người lừa bán tới vùng núi, ông nội nhận nuôi cô là một người có năng lực rất thần thông (thần côn), một lòng muốn Trần Ngư kế thừa bí kíp của ông để biến thành bà đồng nhưng mà Trần Ngư chỉ một lòng muốn học hành tử tế, muốn cố gắng học thật giỏi để vào đại học thoát khỏi vùng núi nghèo. Khi Trần Ngư thi lên đại học thì bố mẹ ruột của côtìm thấy cô. Lúc này cô mới biết được thân phận thực thụ của mình, vất vả nhọc nhằn vài chục năm đọc sách, Trần Ngư rất muốn nói rằng: sớm biết thế cô sẽ nỗ lực học ông nội làm sao để đuổi yêu ma quỷ quái đi.

Đây là câu chuyện về một cô gái nỗ lực học tập thi lên đại học thế hệ biết so với học đại học thì biết bắt ma còn dễ kiếm được tiền hơn, vừa bắt ma vừa trêu chọc nam chính.

Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

“cô trẻ ranh nhà họ Trần bặt tăm mười mấy năm trước à?” Lâu Minh nhíu mày.

“Vâng, cô ta bị đàn buôn người lừa bán đi.” do bảo vệ bình yên cho Lâu Minh, Hà Thất đều điều tra hết những việc, những người trong khu cộng đồng, kể cả chuyện nhà họ Trần thế hệ tìm được Trần Ngư về “cô ta bị bán đến một thôn nghèo hẻo lánh ở tỉnh Thanh Sơn, nhị ngày trước Trần Đại thiếu thế hệ đón trở về.”

“Bị lừa bán đi?” Lâu Minh không tự chủ nhíu nhíu mày, giả dụ hỏi trên đời này loại người nào làm cho người ta căm phẫn tới tận xương tận tủy thì đàn buôn người chính là một trong những loại người đó.

Lâu Minh thả tập san đang đọc dở trên tay xuống, đứng lên đi tới bên cửa sổ, vén màn cửa sổ lên nhìn ra ngoài. Chỉ thấy một dáng người vô cùng ốm gò, nhỏ xíu, mái tóc cột đuôi ngựa từ từ phía sau, nhì tay giơ lên, đưa lưng về phía anh.

“Tôi … tôi thật sự là tới nhặt đồ làm rơi, anh nhìn đồ còn trong tay tôi nè, tôi … tôi thật sự không phải là người xấu đâu.” Giọng nói Trần Ngư run rẩy, cố gắng giải thích.

đã bự tới chừng này, ma quỷ cô đã gặp mặt qua không ít, nhưng súng thì cô chưa gặp đâu, muốn hù chết người ta , ô ô ô …

Lâu Minh nhíu mày rồi nói “nói mấy cậu kia để súng xuống đi, đừng dọa con gái nhà người ta.”

“Vâng.” Hà Thất nói vào tai nghe mấy câu, ngoài cửa sổ, hai bảo vệ ngay tức thì bỏ súng xuống. Lúc này, phòng điều khiển bên cạnh cũng coi video giám sát đánh giá lời nói của Trần Ngư, phát hiện mười phút trước đúng là có một vật thể u tối rơi vào trong sân, chính là cái la bàn Trần Ngư đang cầm trêntay.

“Kiểm tra rõ ràng chưa?” Lâu Minh hỏi.

“Vâng, đã đánh giá kết thúc. Đúng là Trần tiểu thư vào sân để nhặt đồ.” Hà Thất trả lời.

“Vậy cậu thả cô ấy ra ngay đi.” Lâu Minh thả màn cửa xuống, đi về ghế sa lon ngồi.

“Vâng, để em cho Trương Võ đưa cô ấy về.” Hà Thất cầm tai nghe sẵn sàng phân công.

“không cần đâu, đưa cô ấy ra ngoài rồi để tự cô ấy về.” không biết Lâu Minh nghĩ đến điều gì  thông báo nói.


Danh sách chương

Bình luận