Thông tin truyện

Vượt Mặt Nữ Chủ: Nữ Phụ Thật Đào Hoa! (Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng!)

Vượt Mặt Nữ Chủ: Nữ Phụ Thật Đào Hoa! (Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng!)

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 63 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: văn minh, NP, ngôn tình nữ phụ văn, huyền huyễn, H , HE
Lời cảnh báo muôn thưở: Truyện chống chỉ định với những game thủ không thích ( hoặc ghét) NP.

– Motip truyện không có gì mới  ta sẽ cố gắng để nội dung không bị trùng với những truyện khác cùng thể :3.
– Những cảnh H trong truyện sẽ không nhiều, hơn nữa có khả năng sẽ hơi… nhạt :3. Mọi người dung tha đi, mỗ tác giả không biết viết H, có viết được thì chắc cũng chẳng ra đâu vào đâu.
– Ta không chắc văn phong của ta sẽ làm mọi người chấp thuận nhưng các độc giả thân mến, xin chớ vội bỏ dở truyện.
– bạn Phương bởi vì quá hứng thú với truyện chuyên mục NP, nữ phụ văn nên đã một lần nữa đào hố. tuy thế, truyện thuộc thể phân mục này ta cũng mới viết lần đầu nên dù không chấp nhận, các chị em, ném đá nhẹ tay giúp taa~

Cô chỉ là một nhân viên công sở thông thường. Hằng ngày chỉ có đi làm, về nhà, ăn, đọc truyện rồi ngủ, nhiều khi phải ra nước ngoài công tác. Cô vẫn luôn làm một công dân thiện lương, tới con kiến cũng không dám giẫm chết (mà chỉ dìm chết nó) nhưng mà sao ông trời nỡ đối xử với cô như vậy? Sao lại để cô xuyên tới cái thế giới trong truyện NP nhưng cô đang đọc hả?  số cô đen đến con rệp cũng không thèm nhận họ nữa kìa! Xuyên vào ai không xuyên lại “ tá thi hoàn hồn” lên người nữ phụ độc ác! nhưng một nữ phụ liễu yếu đào tơ như cô thì làm sao chống lại được với nữ chính có bàn tay quà của tác giả bảo hộ chứ. Hơn nữa còn có cả dàn nam sủng của cô ta nữa kìa!

Ô ô ô… Cô không muốn chết thảm như nữ phụ trong nguyên tác đâu! Cô vẫn yêu đời lắm! Cô còn bao nhiêu bộ anime chưa xem, còn bao nhiêu cuốn truyện chưa đọc, còn nhiều loại đồ ăn chưa được nếm thử và trên hết là lương bổng cô để dành đau buồn mấy tháng nay vẫn chưa được tiêu mà!

Thôi được rồi! Ở lại cũng tốt thôi, dù sao nguyên chủ của thân thể này cũng là tiểu thư thế gia nha. Chỉ là, cô ta không được sủng ái thôi nhưng. Cô đây lẻ loi, tự lập quen rồi, vậy cũng tốt, bận bịu công người ta lại nhận ra điểm gì đó không đúng rồi cô lại bị phát hiện là mạonhưng tình cảnh của nguyên chủ cũng bổ ích cho cô nha! Người ta đã ghét bỏ mình, vậy thì tránh xa họ ra một tí, nhất là nữ chính với dàn nam sủng của cô ta. Được rồi, quyết định vậy đi!

, các nam chính thân mến! Sao các ngươi không ở bên nữ chính thánh nữ của các ngươi tranh sủng nhưng bám theo ta làm cái gì? Không phải định lập kế phá hủy nữ phụ đáng thương là ta chứ? Nhưngta nhớ là ta chưa có làm gì hại tới nữ chính mà? Huhu… Thật là không khoa học! Thật đáng sợ! Ta muốn về nhà a~

( Giới thiệu khá… nhảm, tác giả thiếu kinh nghiệm, vốn từ cũng không có phong lưu, viết truyện sẽ có chỗ hơi phi lí. Mọi người đọc truyện sẽ rõ a~)

* Về các nhân vật, ta chỉ có thể tiết lộ tên mỗ độc giả xấu số bị lôi vào truyện làm nữ phụ bi thảm nhất trần đời ( Một phút mặc niệm ~ ing): Trịnh Thái Thu và tên nữ chính trong nguyên tác: Trịnh Thu Thủy. Các nam chính: Lăng Chính Thiên, Trần Cảnh Hạo, Quân Lâm Ngạo, Ruki Matsukari, Hàn Lâm, Hoàng Thần ( Kaneki Ken)[tên anh này lấy trong anime :v], Lãnh Hàn (Hasekura Kouhei)[ Tên anh này ta cũng lấy luôn từ 1 bộ anime nhưng ta đang xem dở :3]

( Lời tác giả: Dù gì cũng đã khai ra số lượng nam chính rồi, ta nói nốt tên cho các nàng khỏi tò mò. Thấy ta tốt không nè)

Vượt Mặt Nữ Chủ: Nữ Phụ Thật Đào Hoa! (Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng!)

Sau khi tính toán kĩ lưỡng, Thu quyết định đi tới sở thú trước tiên. Trước kia, khi vẫn đang đi học, cô vẫn luôn ao ước được một lần tới vườn bách thú   bận học và phải làm thêm nên cô chưa có dịp để đi. Giờ vừa có thời kì lại vừa có tiền, tội gì mà không đi?

Nghĩ là làm, cô ra lấy chiếc Ferrari 458 của mình ra rồi phóng tới vườn bách thú. Được rồi! Cô thừa nhận là mình cực kìcực kì vui vẻ khi được sở hữu một chiếc ô tô hạng sang. Ai bảo kiếp trước cô không có tiền mua xe cao cấp chứ!

_________Ta là phân cách tuyến_________

Đúng là tới sở thú thì có vài người cũng thành bán thú luôn :3. Giống như Thu vậy. Từ khi đặt chân vào sở thú đến giờ, cô cứ chạy băng xăng hết chỗ này ra chỗ khác, hết cho nai, khỉ ăn tới trêu chọc mấy con thú khiến nó nổi xung cười ha hả chạy đi. Khụ! Nghe kể thì cô có chút điên khùng rồi.

Chơi mệt, cô chạy đi mua nước khoáng và vài hộp kem sữa chua đem lại ghế đá. Đang đi thì tiếng chuông máy tính bảng vang lên. Cô cũng không nghe ngay  chạy nhanh tới để đồ lên ghế đá xong xuôi mới mở máy để nghe.

“ Ruki? Sao giờ này anh lại nhàn để gọi điện hỏi thăm đứa em gái cute này vậy?”

Không cần nhìn tên hiển thị trên màn hình cô cũng biết là ai gọi. Không phải là không có ai biết số máy của cô  là người nguyện ý gọi cho cô hiện thời chỉ có một- Ruki Matsukari.

Vừa mở cơ chế tiếp nhận cuộc gọi đến, cô đã nói đùa ngay một câu làm người ở đầu dây bên kia đang định lên tiếng lại phải dừng lại. Con bé nhỏ này, béo vậy rồi  tính cách vẫn không đổi mới chút nào, lại thích chặn họng hắn như vậy.

“ Thu này, em không thể học cách lịch sự hơn một tí sao? nhưng mà rõ ràng anh là người gọi đúng ra phải là anh nói trước chứ!”- Ruki khởi đầu biểu lộ bản tính trẻ con của mình, đi so đo với cô từng chút một.


Bình luận