Thông tin truyện

Vợ Ngốc

Vợ Ngốc

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 44 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thế loại : xém ngược, sủng, H nhẹ.

Trong căn phòng tối, vang lên tiếng máy tính bảng chờ đã lâu  không có người bắt máy. Một người đại trượng phu cầm ly rượu đã cạn từ lâu, cả cơ thể anh đang dựa vào chiếc giường, nhếch mồm, anh bấm gọi lại một nữa.

Khác với lần gọi trước, đầu dây bên kia đã có người bắt máy nhưng mà chỉ có một khoảng trống im lặng kéo dài.

Anh báo cáo hỏi thẳng: “Em yêu anh ta?”

thời gian chậm trễ trôi qua, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói dịu dàng mang theo sự đau thương: “Cha mẹ em đã quyết định, em chẳng thể từ chối, em xin lỗi”

Anh ngồi thật lâu, ly rượu không vẫn trên tay, một bộ dáng trầm tư mặc tưởng trong ban đêmcó nhẽ lúc này không ai hiểu được suy nghĩ trong anh. Phải qua thời kì rất lâu, khi anh ngẩng mặt lên, đôi mắt đột nhiên thản nhiên không chút gợn sóng, anh thì thào: “Được, nếu như em đã quyết định thì anh chúc phúc cho em”

—-
Trong một ngôi nhà ở một khu phố khác cách đây đến một hôm mai đi đường, có một cô gái mặc bộ đồ ngủ màu xanh nhạt đang ngồi trên giường nhìn về phía chiếc đồng hồ hình con gấu. Kim giây cứ nhếch dần nhếch dần, 5 phút sau kim đồng biển chỉ đúng 7h30, cô thủng thẳng đứng dậy, đi về chiếc tủ bé dại, giở hộc tủ lấy ra một cuốn đĩa hoạt hình yêu thích rồi đây phòng khách. Lại thủng thẳng đi về phía chiếc tivi, không đon đả nó đang chiếu gì, bỏ đĩa vào, đi về chiếc ghế sa lông ngồi xem. Cũng không nhìn nhiệt tình đến nhì người đang ngồi bên cạnh mình giờ này, ông bà Nhạc, ông đang đọc báo, bà đang cắt dưa đỏ cho Anh chị.

Ông bà cũng đã quen thuộc những cảnh huống thế này đã 18 năm trời, xung quanh nhà ông ai chẳng biết ông bà có cô cháu gái xinh đẹp nhưng mà lại ngốc, ai chẳng tiếc thương cho đứa cháu của ông bà mồ côi ba má từ nhỏ  lại không chung. Ngày xưa nghe thấy cũng rất muộn phiền  càng ngày càng không sao. Cô có ngốc cũng là cháu gái vàng cháu gái bạc của nhì ông bà. Trách thì trách trên đời này có chứng bênh tự kỉ thì đúng hơn.

Ông đọc báo thấy tin tức một cô gái bị chồng tấn công đập man di, thấy tin tức lôi cuốn liền nói chuyện với bà, bà lắc đầu bi thảm nhân loại muôn ngàn vạn trạng nhưng mà, tránh sao khỏi, Tiểu Ân nhà ta… Bà nói tới đó thì chấm dứt tay, quay qua ông nói:” Tiểu Ân nhà ta rồi cũng sẽ lấy chồng, chúng ta cũng sẽ có ngày không còn lo được cho nó nữa, nó như vậy thì làm sao bây giờ? “. Một câu hỏi khiến ông cũng nghẹn ngào. Cháu gái ngốc của ông ơi.

— —–

Anh với tính cách thờ ơ, vô cảm, luôn luôn một thái độ lạnh lùng với mọi thứ, thêm đoạn tình vừa dang dở. Cô bị chứng tự bế bẩm sinh, khác biệt với người phổ biếnnhị con người quá không giống nhau đến như vậy, không tìm được nữa điểm như nhau, lại bị ép đến với nhau, cuộc đời nhị người sẽ thế nào đây???

Vợ Ngốc

Ông Nhạc nhìn vợ mấy ngày nay bởi chuyện tương lai của cháu  già đi hơn mấy tuổi thấy thật đau lòng, aiz, ông cũng thức suy nghĩ cũng bà mấy đêm liền, người cũng thực mệt như vậy. nhưng mà bởi vì Tiểu Ân tiến thưởng bạc nhà ông, có làm gì nhì ông bà cũng sẽ làm miễn cháu mình được bình an.

” Tôi gọi máy tính bảng cho ngài Frank bà thấy sao, tìm cho nó một người chồng nước ngoài cũng được,người bên này không được thì người nước ngoài? ” Ông thử hỏi bà

” không được, không được ” ba nhăn mặt, ” người nước ngoài họ sống không thủy chung, họ thích họ lấy, họ không thích họ chia tay, đến lúc đó cháu gái ta càng khổ” bà lại than khóc ” lấy chồng nước ngoài sao tôi qua thăm nó đây?”

Ông liếc bà cảm thán, A Ngưu A Cẩu trong khu thì bà chê bắt bồ, Tiểu Ân ngu ngơ sẽ mất chồng, rồi ông bảo hay lấy tiền năm xưa phụ vương Tiểu Ân để lại mua cho nó người chồng, bà lại càng không được, tiền nong đâu mua được tình cảm, người ta cầm tiền đến lúc 2 ông bà ra đi thì là lúc người ta đuổi nó ra khỏi nhà chiếm hết tiền,, hiện giờ nhờ vả người đở đầu của con  ông Frank, một người bên nội đang sống ở Pháp tìm giúp thì bà nói như thế. Dù vậy, không chờ bà phản đối ông cũng biết là ai cũng không được, ai có thể ở với một người thê thiếp không biết gì được đây.

Ông nhìn ra trước cổng, nơi khóm trúc đang đong đưa theo gió đột nhiên nhớ chuyện lúc nhỏ tuổi ông từng hái là trúc làm thuyền thả sông, Hình nhưnhịn nhường như….ông nhớ tới ai đó

” mai sau tôi sẽ đi xa một chuyến, nhanh nhất cũng phải 4 ngày sau mới về, bà ở nhà lo cho Tiểu Ân” ông chợt đứng dậy nghiêm trang tuyên bố một câu, rồi bỏ mặc ánh mắt khám phá của vợ nhưng mà bước vào phòng sẵn sàng đồ đạc


Bình luận