Thông tin truyện

Vô Hạn Cưng Chiều: Tổng Tài Mặt Lạnh Cực Sủng Vợ Yêu

Vô Hạn Cưng Chiều: Tổng Tài Mặt Lạnh Cực Sủng Vợ Yêu

 Tình trạng:

Hoàn thành 98 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: tân tiến, sủng, nam cường, HE

thời khắc cô năm tuổi, cả gia đình bị giết hại. Cô bị người dì đem tới cô nhi viện, chính ở nơi này căn bệnh trầm cảm của cô mở đầu xuất hiện sau cú sốc kia…

Năm lên tám tuổi, một lần nữa trời lại khiến cô mất đi những người xung quanh mình. Cả cô nhi viện chỉ có mình cô sống sót sau vụ thảm sát. Cô bị mất trí nhớ và được gia đình Âu Dương gia nhận nuôi.

Cô là ai? Cô chỉ nhớ được duy nhất bản thân tên Vương Tử Huyên…

Sống mười năm ở Âu Dương gia cô đã phát hiện ra một sự thậ kinh hoàngnhưng trí tưởng của cô không còn thì liệu rằng nó có đúng không?

Cũng vào lúc đó cô đã chạm mặt được anh và trao trọn ái tình cho anh. nhưng tình cảm của anh lại dành cho một cô gái đầy bí hiểm.

Để quên anh cô quyết định đi du học.

Năm năm sau, khi cô trở về thì lại biết được mình có hôn ước? Phải chăng đây là ký ức bị mất năm tám tuổi kia?

Vô Hạn Cưng Chiều: Tổng Tài Mặt Lạnh Cực Sủng Vợ Yêu

Đang thung thăng đi trên đoạn đường lát đá quen thuộc để về biệt thự, thì nghe tiếng động như là tiếng tấn công nhau. Cô nhỏ xíu với mái tóc đen được cột xéo, đôi mắt đen lánh trên người mặc chiếc đầm trắng đột nhiên dừng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Cô nhỏ nhắn đang định hét lên và chạy lại nhưng bị vệ sĩ bên cạnh giữ lại rồi kéo cô nhỏ xíu núp ở bụi cây gần đó.

Nước mắt nhỏ nhắn rơi tầm tã khi nhìn thấy cảnh bác mẹ bị sát hại nhưng mà mình chẳng thể làm gì, chỉ biết trơ mắt ếch nhìn họ bị bầy người xấu giết mổ.

– Tiểu thư, người hãy chạy đi và xin người sống thật tốt và đừng nghĩ đến chuyện phục thù.

Người vệ sĩ công bố, anh đã làm vệ sĩ ở đây nhiều năm, nên anh biết ông chủ có rất nhiều quân địchhôm nay ông chủ bị ám sát chỉ  họ muốn những kín kia bị chôn vùi mãi mãi.

– Không, em không đi…

Cô bé nhỏ khóc mếu máo, đám người đang nhìn ngó xung quanh như phát hiện ra họ nên đang đi về phía họ. Người vệ sĩ nhanh tay đẩy cô nhỏ xíu và nói

– Tiểu thư, xin người hãy đi đi…đừng để bầy chúng tìm được người.

Cô bé xíu đang định phản đối nhưng người vệ sĩ đã ngăn chặn

– Đi đi.

Nói xong xuôi, anh chạy ra đối diện đám người đó. Còn cô  chỉ biết bụm mồm nhìn người mình xem như anh trai đối diện với cái chết. Có phải bé xíu quá vô dụng không? Để rồi người thân bên cạnh dần dần rời xa , cô nhỏ xíu chạy đi nhưng mà nước mắt rơi không xongbác mẹ, và anh nữa em nhất mực sẽ báo thù cho mọi người…

Cô nhỏ nhắn cứ chạy  không biết rằng mình chạy thoát được không phải là người vệ sĩ cô xem như anh trai nhưng mà là một người khác. Người đó luôn theo dõi nhỏ xíu, anh rất muốn giữ cô bé xíu ở bên cạnh  anh chưa đủ tài năng để bảo vệ cô bé nhỏ. Chỉ có thể ở sau bảo vệ nhỏ xíu, anh thề sau này sẽ không để em phải chịu cực khổ. Người đại trượng phu tầm chín tuổi nhìn cô bé nhỏ đang chạy phía trước nhưng mà nắm chặt nắm đấmmiệng khẽ nói

– Huyên, em phải sống tốt.

Ba năm sau…

Tại cô nhi viện

Sân sau của cô nhi viện Dường như rất không xa lạ với cô. Đã ba năm kể từ Vương Tử Huyên bị người gì bất lương của mình đưa vào đây. Ba năm qua cô không hề mở miệng thủ thỉ với bất cứ ai, có lẽ cô bị sóc cảnh người thân bị sát hại nên mắc bệnh trầm cảm.

– Tiểu Huyên, lại chơi với Các bạn đi con. Viện trưởng nhìn cô bé nhỏ nói, từ lúc nhận nuôi cô bé xíu đến giờ bà chưa bao giờ thấy bé bỏng cười hay nói, cũng không hòa nhập với mọi người. Duy chỉ có người đàn ông kia khiến nhỏ bé cười nói…


Danh sách chương

Bình luận