Thông tin truyện

Vậy Không Cần Rời Khỏi Anh

Vậy Không Cần Rời Khỏi Anh

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 77 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình tân tiến, HE, Tình cảm ngọt sủng, Thanh mai trúc mã, 1v1
CP: Dung Tự x Nghê Ca
Công chúa thông ngôn x Đại ma vương quân nhân.
Edit: Hạ An

Nghê Ca lưu lạc bên bên ngoài tới năm mười sáu tuổi thì Nghê Ca mới được gia đình đón nhà lớn lại thu được thêm một tin tức bất ngờ rằng đại ma vương thanh mai trúc mã bỗng nhiên biến thành chồng chưa cưới của cô.

Trong trường học thì thành công của “chồng chưa cưới” xuất sắc đẹp luôn đứng vị trí nhất trường nhưng mà lại trái tính trái nết, hằng ngày cô đều phải dè dặt trốn anh.

Cho tới kỉ niệm ngày thành lập trường, Nghê Ca nhảy đầm chấm dứt lập tức chạy vào hậu đài của hội trường trong cái lạnh cắt da, giẫm vào gấu váy nên sẩy chân,  vào lồng ngực anh…

Ngày hôm sau, tin đồn lan ra khắp trường:

“Shit, bữa qua lúc lễ kỉ niệm xong tôi quay về hội trường, các cậu đoán xem tôi nhìn thấy gì! Là anh Dữ đó, cậu ấy cởi áo ôm ấp hoa khôi thế hệ của trường chúng ta vào trong ngực!!”

Mọi người đều không tin: “Không thể nào, Dung Dữ hoàn toàn không thích con gái cơ mà! Trong mắt cậu ta chỉ có mấy cái tàu bay mô hình thôi!”

Người tận mắt chứng kiến gào lên: “Thật đấy! Tôi lấy đầu mình ra đảm bảo! Tôi còn nghe cậu ấy nói, nếu hiện nay em không đứng dậy khỏi người tôi, thì sau này đừng đứng dậy nữa!”

***

Từ lâu Dung Dữ đã biết mình có một cô cung phi chưa cưới sức khỏe yếu ớt như gà rù được nuôi ở bên ngoài, bởi vậy cuộc hôn nhân này  chính mồm anh đòi hỏi.

Trong bảy năm cô rời khỏi, anh không lúc nào không nhớ cô, nhưng bảy năm sau… Cô lại quên mất anh.

Buổi tối hôm kỉ niệm ngày thành

Vậy Không Cần Rời Khỏi Anh

“Dung Tự”

“Tuổi?”

“Mười tám”

“Tới hội chợ làm cái gì?”

“Chỉ ngang qua thôi”

“Cậu đi ngang qua?” Người cảnh sát đối diện đột mập tiếng, đem cái bàn đập xuống một tiếng không nhỏ “Cậu có nhìn qua công bố các loại phi cơ an ninh chưa hả? Có biết là ở thị trấn Bắc Kinh cấm máy bay không người lái không?”

…………..

“Cậu đây hẳn cũng không phải là lần đầu tiên phải không? Trước kia máy bay cũng bị đánh hạ xuống?”

……….

Nói chuyện!

Ánh nắng buổi chiều chiếu qua cửa sổ, trở thành một chùm ánh sáng, soi rõ ra từng hạt bụi bay lên rồi an tĩnh nằm trên sàn nhà.

Không khí lặng ngắt nửa ngày, chàng trai hơi nheo đôi mắt lại. Nhìn rõ phía sau mình là bóng dáng một người trầm mặc khẽ run. Mái tóc trên đầu cũng theo đó nhưng lắc lư.

Xùy.

Anh ở trong lòng cười nhẹ.

Dừng lại một lúc, thế hệ liếm liếm khóe môi. Lộ ra một tẹo thái độ nhận sai, thở dài nói:

“Anh nói nhỏ một tí. Đừng có nhưng mà hù dọa cô ấy”

Thanh âm trong trẻo trầm thấp, lại mang theo một tí vô lại. Giống như chỉ là sự thay đổi giọng nói của thời kỳ con trainhưng thực chất bên trong lại lộ ra một tí cẩn trọng cùng xa rời.

Nghê Ca đang cầm thiết bị cầm tay ngồi ở trên ghê sofa để gửi tin nhắn cho anh trai. bỗng bị điểm danh. Có chút mịt mờ ngấc đầu “Gì cơ?”

Ánh mắt trời theo khuông mắt chiếu vào khuông mặt cô, lộ ra gò má trắng nõn cùng cái cằm tinh vi. Mái tóc đen dài buông ở trên vai. Lộ ra một khuôn mặt phụ nữ sạch sẽ vô hại.

Người cảnh sát nhìn qua cô, gấp rút yên ủi

“Không có việc gì. Cô gái nhỏ. Chú không có ăn hiếp cháu. Chú là thay cháu giáo dục tên tiểu tử này. Cháu ngồi thêm một lúc. Lát nữa người trong nhà sẽ tới đón cháu”

Nghê Ca chưa từng gặp qua chuyện này. Không biết nên nói cái gì. Nhẫn nhịn nửa ngày thế hệ nhỏ tuổi giọng nói được một câu “….Cảm ơn chú”


Bình luận