Úy lam

Chương 66:



 

 

Edit: Malbec

 

Bởi vì Tần Diệc Thần trở về chen vào nên mọi người cũng không vội vàng đến phòng ăn, cũng nên đợi hắn một chút.

 

Ngược lại Tần Khắc Giang vô cùng bất đắc dĩ với hành vi thiếu lễ phép của Tần Diệc Thần, hiếm khi chủ động nói xin lỗi với Úy Lam thay hắn: “Thằng nhóc này từ nhỏ đã không đứng đắn, vẫn mong Úy Lam cháu tha lỗi.”

 

“Bác trai, bác nói quá lời rồi ạ.”

 

Tất nhiên Úy Lam sẽ không so đo với Tần Diệc Thần.

 

Nhưng mà Tần Lục Trác lại nhíu mày, dường như muốn nói gì đó, Úy Lam lén dùng cánh tay ngăn anh lại. Cũng may Tần Lục Trác thật sự không nói gì.

 

Mạnh Thanh Uyển nói thế cũng không để bọn họ ngồi không.

 

Bà nói với Tần Lục Trác: “Nếu không thì con đưa Úy Lam đi xem phòng con một chút đi.”

 

Tần Lục Trác không trả lời, hiển nhiên anh cảm thấy phòng mình không có gì để xem. Ngược lại Úy Lam quay đầu nhìn anh, khuôn mặt vô cùng hứng thú: “Vậy anh đưa em đi dạo một vòng xem?”

 

“Đi thôi.” Biết là cô thuận theo Mạnh Thanh Uyển mà thôi, anh bèn nắm tay Úy Lam đi lên bậc thang.

 

Sau khi lên tầng, phòng Tần Lục Trác ở bên trái, anh mở cửa ra, Úy Lam đi vào theo. Nói thật thì phong cách căn phòng này đúng là đơn giản cứng rắn, một cái giường, một bàn đọc sách, cái ghế, giá sách, trên giá sách bày biện đồ dùng cá nhân của anh, album ảnh còn có các quyển sách.

 

Dĩ nhiên Úy Lam cảm thấy hứng thú với album ảnh của anh, vào phòng liền đi thẳng về phía giá sách.

 

Cô nhìn chăm chú ảnh chụp bên trong album ảnh, tấm đầu tiên chắc là chụp sau một trận thi đấu bóng rổ, vì phần lớn người trên ảnh đều mặc đồng phục bóng rổ, cô nhìn bức ảnh cẩn thận, không lâu sau đã tìm được Tần Lục Trác.

 

Anh đứng phía sau, ở trong góc.

 

Nhưng thần sắc trên mặt lại khiến anh hoàn toàn khác biệt với các nam sinh cấp ba non nớt.

 

Không phải là bướng bỉnh cương quyết mà là trong ảnh những người khác nhếch miệng cười to, chỉ có anh bình tĩnh chính chắn. Sự bình tĩnh quá mức này cùng với khóe môi hơi nhếch lên lộ ra nụ cười lưu manh khiến anh rất nổi bật. 

 

“Đây là khi anh bao nhiêu tuổi vậy?” Úy Lam nhìn chằm chằm vào người trên bức ảnh, tò mò hỏi.

 

Tần Lục Trác đứng sau cô, nhìn lướt qua ảnh chụp: “Có lẽ là năm lớp 11.”

 

Anh là tiên phong chủ lực của đội bóng, năm đó dẫn dắt đội đạt được quán quân cuộc thi bóng rổ học sinh cấp ba. Trong đội của trường học năm đó hầu hết là học sinh thể dục, chỉ có anh không phải.

 

Lúc này, Úy Lam lại phát hiện một người quen.

 

Cô chỉ một người khác nói: “Lâm Kỷ Minh?”

 

Thật sự đúng là anh họ cô Lâm Kỷ Minh, bộ dạng ngây ngô, bất quá Úy Lam cũng không thấy lạ, dù sao cô và Lâm Kỷ Minh cũng lớn lên cùng nhau.

 

Cô nhìn Lâm Kỷ Minh mặc đồng phục bóng rổ, đột nhiên a một tiếng.

 

Lúc Lâm Kỷ Minh lên cấp ba thì cô vẫn chỉ là một học sinh cấp hai mà thôi. Còn nhớ thỉnh thoảng cô sẽ phàn nàn với mẹ, nói Lâm Kỷ Minh chỉ lo chơi bóng, không chịu cố gắng học hành. Khi đó Lâm Kỷ Minh vì muốn lén tập bóng mà mấy lần còn lôi kéo Úy Lam làm bia đỡ đạn cho anh ta.

 

Nhưng anh ta vẫn chỉ là tuyển thủ dự bị mà thôi.

 

Lúc ấy Úy Lam cũng không hiểu được cái gọi là nhiệt huyết và mục tiêu của anh ấy, chỉ biết mỗi lần anh ta đi chơi bóng về thì cả người thối khiến người khác không muốn lại gần.

 

Lâm Kỷ Minh cũng đã từng mời cô đi xem thi đấu.

 

Khi đó cô gái nhỏ vừa kiêu ngạo vừa có thành tích tốt cảm thấy sân bóng mười thiếu niên vây quanh một trái bóng rổ không có gì đáng xem, vả lại Lâm Kỷ Minh tập luyện chăm chỉ nhưng anh ấy chẳng qua là một thành viên dự bị mà thôi.

 

Bây giờ nhớ lại, nếu như cô đồng ý đi xem Lâm Kỷ Minh thi đấu.

 

Khi đó có thể bị thiếu niên Tần Lục Trác hấp dẫn hay không?

 

Tần Lục Trác thấy cô nở nụ cười với bức ảnh, hỏi: “Có gì đáng cười?”

 

Úy Lam nói ra suy nghĩ của mình với anh, cô nói: “Nếu như em đi, anh nói xem lúc đó em có thích anh không?”

 

Đối với giả thuyết này của cô, Tần Lục Trác nhớ lại, lắc đầu.

 

Úy Lam rất bất ngờ, cô nói: “Sao anh lại cảm thấy lúc đó em sẽ không thích anh?”

 

Ai ngờ Tần Lục Trác lại cười: “Không phải cảm thấy em sẽ không thích mà là em quá nhỏ.”

 

Ít nhất khi đó còn quá nhỏ.

 

Cho nên bây giờ mới quen biết cũng tốt, ít nhất chúng ta có thể quang minh chính đại ở bên nhau.

 

Úy Lam không ngờ anh suy xét đến điểm này, cô nghĩ, nếu như khi đó cô biết Tần Lục Trác thì có lẽ lúc ấy cô sẽ thích anh, nhưng tình cảm thuở niên thiếu lại không chắc chắn. Có thể sau khi cô đi Mỹ về sẽ dần dần quên đi tình cảm này, mà nhiều năm sau khi gặp lại Tần Lục Trác, có lẽ ấn tượng đối với anh chính là: à, đây là người đàn ông tôi từng thích thời niên thiếu.

 

Có lẽ hai người bọn họ cũng sẽ không đi đến bây giờ.

 

Có đôi khi không khỏi cảm thấy vận mệnh kỳ diệu, bởi vì nó sẽ khiến bạn gặp được người đáng chờ đợi nhất ở thời điểm thích hợp.

 

Khung ảnh của Tần Lục Trác không nhiều, chỉ có hai tấm.

 

Còn một cái là ảnh chụp anh mặc cảnh phục.

 

Người đàn ông anh tuấn mặc đồng phục cảnh sát màu xanh đen, hông đeo thắt lưng, cả người nghiêm túc rắn rỏi, nhìn thẳng vào ống kính.

 

Úy Lam không khỏi đưa tay sờ nó.

 

Cô có chút tiếc nuổi hỏi: “Sao mà trong nhà chúng ta lại không có bức ảnh như thế này chứ?”

 

Trong nhà chúng ta…

 

Người đàn ông vốn chỉ đứng đó cùng cô, khi nghe nói lời này bèn nở nụ cười, anh đi đến ôm lấy Úy Lam từ phía sau, dán lên lỗ tai cô, thấp giọng hỏi: “Thích tấm này?”

 

Úy Lam thật sự thích, dù sao đây là lần đầu tiên cô thấy anh mặc cảnh phục.

 

Bộ dáng vừa anh tuấn mà lại nghiêm túc.

 

Quyến rũ chết người.

 

“Vậy thì mang về nhà.” Nói xong, Tần Lục Trác thật sự đưa tay lấy xuống.

 

Úy Lam vừa thấy, nhanh chóng giữ tay anh lại, gấp gáp hỏi:: “Anh làm gì vậy?”

 

“Không phải em nói thích sao?”

 

Úy Lam không ngờ một câu của mình mà anh lại thật sự muốn lấy khung ảnh đi, cô thấp giọng nói: “Được rồi, thế này cũng quá kỳ lạ, lần đầu tiên tới làm khách đã lấy hình anh đi. Để cha mẹ anh nhìn thấy thì có mà chê cười em.”

 

“Chê cười cái gì?” Tần Lục Trác hơi nghiêng đầu, rũ mắt nhìn cô.

 

Đột nhiên khóe miệng anh cong lên, hư hỏng nói: “Chê cười em quá thích anh?”

 

Lời này thật sự khiến Úy Lam không biết phản bác làm sao. Tính tình Tần Lục Trác như vậy, ở cùng anh có lẽ càng ngày chỉ càng thích anh hơn mà thôi. Đôi khi nhìn thấy mặt anh, Úy Lam cũng sẽ có cảm giác tim đập thình thịch.

 

Cảm giác này chưa từng xuất hiện ở thời thiếu nữ của cô.

 

Thế mà sau khi trưởng thành lại xuất hiện rõ ràng.

 

“Đúng vậy, rất thích anh.”

 

Úy Lam nhìn anh, nói thẳng không lảng tránh.

 

Dường như trong nháy mắt trái tim Tần Lục Trác đập hụt một nhịp. Cuối cùng, anh vươn tay ôm thật chặt người đó trong lòng.

 

Anh nói: “Ừm, anh cũng quá thích em.”

 

Nhưng vào lúc này lại vang lên tiếng đập cửa.

 

Hai người đắm chìm trong ngọt ngào như bừng tỉnh, quay đầu nhìn về phía cửa. Vẫn là Tần Lục Trác nở nụ cười, buông cô ra rồi xoay người đi mở cửa.

 

Mạnh Thanh Uyển đứng ở cửa, thấy anh mở cửa thì bảo: “Đi xuống ăn cơm đi.”

 

Xem ra Tần Diệc Thần cũng đã tắm rửa xong.

 

Úy Lam đi theo Tần Lục Trác xuống tầng, nhìn thấy hai cha con Tần gia đã ngồi đó. Tần Diệc Thần tóc ngắn, bởi vì ướt sũng nên mái tóc trông thật đen. 

 

Vẻ mặt Tần Khắc Giang không tốt, có lẽ là không vừa lòng với thái độ không tập trung của anh ta.

 

Nhưng hôm nay là ngày Úy Lam đến nhà, ông cũng không tiện dạy dỗ con trai quá nhiều.

 

Sau khi bọn họ ngồi xuống, bà vú bắt đầu đưa đồ ăn lên, một bàn đầy món ngon, đủ để thấy sự coi trọng của Tần gia với Úy Lam hôm nay. Ngay cả Tần Diệc Thần lúc nhìn một bàn đồ ăn này cũng bĩu môi cười lạnh một tiếng.

 

Nói thật, Tần Diệc Thần đã từng không vừa lòng với Mạnh Thanh Uyển. 

 

Vô cùng không vừa lòng.

 

Đặc biệt không vừa lòng.

 

Nhưng cố tình hắn lại không tìm ra Mạnh Thanh Uyển sai ở đâu, thậm chí ông ngoại hắn cũng không tìm ra được. Dù sao mẹ hắn sinh hắn được mấy năm thì qua đời, mà Mạnh Thanh Uyển thì lại sau mười năm mẹ hắn qua đời mới gả cho cha hắn.

 

Lúc ấy, sau khi mẹ qua đời được một năm thì đã có người khuyên Tần Khắc Giang tìm người khác.

 

Nhưng Tần Khắc Giang không tìm, lúc đó ông ấy sợ con trai còn quá nhỏ, huống hồ ông nghĩ đáy lòng mình đã chứa hình bóng ai kia, cảm thấy đã làm chậm trễ một người nên không muốn làm chậm trễ thêm một người khác nữa.

 

Ông ấy thật sự không ngờ mười mấy năm sau có thể nối lại tình xưa với Mạnh Thanh Uyển.

 

Về phần Tần Diệc Thần thì bất bình thay cho mẹ hắn, có lẽ cảm thấy người Tần Khắc Giang yêu nhất cũng không phải mẹ mình. Tình cảm và sự bảo vệ của Tần Khắc Giang với Mạnh Thanh Uyển là hắn dần dần cảm nhận được trong ngôi nhà này.

 

Cho nên thời niên thiếu, rốt cuộc hắn cảm thấy không đáng cho mẹ ruột mình.

 

Nhưng sau này trưởng thành, chính cậu ruột hắn đã khuyên bảo, nói năm đó mẹ hắn thật sự thích Tần Khắc Giang, sống chết muốn gả cho người ta. Còn nói nếu Tần Khắc Giang không thích bà cũng không quan trọng.

 

Dây dưa đến cùng như vậy thật sự là trọn tâm nguyện của mẹ anh ta.

 

Về phần sau này, khi bà qua đời lúc còn trẻ, ngay cả cậu hắn cũng chỉ có thể cảm thán một câu, đều là số mệnh.

 

Huống hồ khi mẹ hắn còn sống, Tần Khắc Giang chưa từng đối xử tệ với bà, một đời bà cũng không tiếc nuối. Dù sao thì có thể thỏa mãn tâm nguyện của mình là chuyện vô cùng xa xỉ đối với con người.

 

Cho nên sau khi trưởng thành, bất mãn của Tần Diệc Thần đối với Mạnh Thanh Uyển cũng bớt dần.

 

Về phần bộ dạng ở nhà luôn thế này có lẽ đã thành thói quen. Dù sao bảo hắn cười, thật sự hắn không cười được.

 

Cho nên lúc này hắn vừa bày cái mặt thối ra, Tần Khắc Giang liền nổi giận, ngẩng đầu liền mắng: “Ăn cơm cũng không yên tĩnh, bày ra vẻ mặt như thế cho ai xem?”

 

Tần Diệc Thần bị chửi đã quen, cũng không quan tâm, nhún vai: “Trời sinh con không thích cười, cha cứ tạm chấp nhận đi ha.”

 

Tần Khắc Giang đang định nói thì Mạnh Thanh Uyển ngồi cạnh ông gắp một cục thịt kho tàu đặt trong chén ông, dịu dàng nói: “Thịt kho tàu dì Trương làm, không phải ông vẫn luôn nhắc tới sao. Hôm nay dính ánh sáng của Úy Lam nên cho phép ông ăn nhiều hơn hai cục.”

 

Lần này, Tần Khắc Giang không dạy dỗ con trai nữa.

 

Mạnh Thanh Uyển cũng không nhìn về phía Tần Diệc Thần, ngược lại quay đầu nhìn Úy Lam bên cạnh, cười nói: “Dì cũng không biết cháu thích ăn gì nên không thể gắp thức ăn cho cháu được, cháu đừng khách sáo.”

 

Úy Lam gật đầu, cười nhẹ nói: “Cảm ơn dì.”

 

Tần Diệc Thần cũng biết Mạnh Thanh Uyển đang giải vây cho mình, thật ra nhiều năm như vậy bà ấy luôn giải vây cho hắn trong yên lặng. Mạnh Thanh Uyển không cố gắng làm hắn vui lòng, cũng không lạnh nhạt với hắn.

 

Ấn tượng khắc sâu nhất của Tần Diệc Thần là có một năm Tần Khắc Giang đi họp, ròng rã một tháng không về nhà. Tần Diệc Thần chơi đùa bay nhảy phóng túng, ngược lại Mạnh Thanh Uyển nhắc nhở hắn phải quan tâm chuyện thi giữa kỳ. Kết quả hắn cũng không coi ra gì, nghĩ bà là mẹ kế còn quản lắm thế.

 

Ai ngờ sau khi thi giữa kỳ, trường học gọi phụ huynh.

 

Khi đó hắn nghĩ tìm mợ mình đi là được, bên nhà ông ngoại ai cũng đau lòng hắn không có mẹ ruột nên vô cùng cưng chiều hắn. Ai ngờ Mạnh Thanh Uyển vẫn luôn âm thầm vậy mà lại đi họp phụ huynh cho hắn. 

 

Đúng lúc Tần Khắc Giang đi họp về.

 

Tần Diệc Thần cho là Mạnh Thanh Uyển sẽ không quản mình, lúc ấy mấy đứa nhóc trong vòng tròn của bọn họ cũng có người có cha mẹ ly hôn, lúc đó bọn họ tụm lại với nhau nhắc đến chuyện này đều nói mẹ kế sẽ đều cố ý mặc kệ con của vợ trước. 

 

Hắn còn ôm tâm lý may mắn, nghĩ rằng Mạnh Thanh Uyển cứ mặc kệ hắn như vậy thì tốt rồi.

 

Ai ngờ cái phiếu điểm thảm không nỡ nhìn kia cứ như vậy không được sửa chữa mà rơi vào tay Tần Khắc Giang.

 

Cuối cùng thì bị đánh một trận.

 

Cậu hắn biết chuyện này, còn đặc biệt đến tìm Tần Khắc Giang tính sổ. Ngày đó Tần Khắc Giang không ở nhà, thái độ của cậu đối với Mạnh Thanh Uyển không được tốt lắm, xem như có chút oán trách.

 

Ai ngờ người phụ nữ vẫn luôn dịu dàng bỗng nhiên tỏ thái độ mạnh mẽ, nói: “Đứa nhỏ này con cái Tần gia, chúng tôi quản thằng bé là đương nhiên, mặc kệ như thế mới là hại nó.”

 

Hắn ngẩng đầu nhìn Mạnh Thanh Uyển ngồi đối diện, Úy Lam ngồi bên cạnh, cuối cùng mới là Tần Lục Trác.

 

Dường như Úy Lam cũng cảm nhận được ánh mắt kia, ngẩng đầu nhìn sang.

 

Thật ra hai cha con Tần Khắc Giang và Tần Diệc Thần, mặc dù Tần Khắc Giang thường xuyên dạy dỗ Tần Diệc Thần nhưng đây là quan hệ phổ biến nhất giữa cha con Trung Quốc, nhìn như nước với lửa nhưng lại không thể cắt đứt.

 

Ngược lại là Tần Lục Trác, từ khi anh vào nhà cho tới bây giờ, số câu nói với Tần Khắc Giang cũng không nhiều.

 

Thậm chí còn lộ ra vài phần khách sáo.

 

Nhìn bọn họ lại không giống cha con ruột.

 

Úy Lam nhìn Tần Diệc Thần, hiển nhiên cô cũng chú ý đến, không phải do cô nhạy cảm mà là một chuyên gia tư vấn tâm lý, cô luôn chú ý tới nhiều thứ hơn so với người bình thường.

 

Bữa cơm này coi như hài hòa.

 

Sau khi ăn trưa xong, bọn họ chuẩn bị ra về. Mạnh Thanh Uyển cũng không giữ lại, chỉ đưa họ ra cửa.

 

“Lần sau có cơ hội, chúng ta muốn mời cha mẹ cháu gặp mặt một lần. Không biết là bọn họ có tiện không.”

 

Trước khi lên xe, Mạnh Thanh Uyển hỏi.

 

Úy Lam hơi bất ngờ, tất nhiên cô hiểu rõ ý trong lời này của Mạnh Thanh Uyển, cha mẹ hai bên gặp mặt là lời mời vô cùng chính thức. Cô nhìn Tần Lục Trác một cái.

 

Thế là Tần Lục Trác mở miệng nói thay cô: “Tụi con về rồi bàn bạc sau.”

 

Mạnh Thanh Uyển gật đầu, nhìn bọn họ lên xe.

 

Thế nhưng xe còn chưa rời khỏi đại viện, điện thoại Tần Lục Trác đã vang lên, anh cúi đâù xem, là Tiếu Hàn.

 

Tiện tay nhận máy, không ngờ giọng nói bên kia đang rất sốt ruột.

 

Không lâu sau, sắc mặt anh bỗng thay đổi, nói: “Chờ tôi, tôi đến ngay lập tức.”

 

Úy Lam nhìn về phía anh thì đã cúp máy, Tần Lục Trác nhíu mày, giải thích: “Bên Tiếu Hàn xảy ra chút chuyện. Em đi với anh đi.”

 

Đến cục cảnh sát Úy Lam mới biết, không chỉ xảy ra chút chuyện.

 

Trưa hôm nay có cuộc điện thoại báo cảnh sát, nói trường đại học nào đó xảy ra chuyện sinh viên đẩy bạn học xuống lầu, người bị hại bị đẩy từ trên tầng xuống, phần đầu va chạm mặt đất, đã được đưa đi bệnh viện cấp cứu.

 

Người bị hại là Giang Hiêu Nghiên.

 

Mà nghi phạm là Lưu Cẩn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.