Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 39: “Anh hùng” cứu mĩ nhân



Lăng Lạc Xuyên cười, túm cằm Vị Hi, hôn

lên má cô một cái, “Tôi chỉ hỏi hai việc. Việc thứ nhất, ai đưa cô ấy tới đây?

Việc thứ hai… thứ trong cốc, ai cho vào?”.

“Mỗi một thế giới đều có ma quỷ của chính nó, chỉ cần

ở lại thế giới của mình, bạn liền biết ai là ma quỷ. Nhưng một khi bạn vượt qua

ranh giới, bạn sẽ không biết ai là thiên sứ, ai là ma quỷ. Song, không sao. Giả

sử thế giới phán xét bạn bằng phương thức không công bằng, bạn cũng có thể sử

dụng chính phương thức của mình… phán xét thế giới này”.

Vị Hi viết như vậy lên mặt sau của quyển sổ ghi chép,

sau đó cô ngẩng đầu tiếp tục nhìn màn hình máy chiếu lớn trong giảng đường.

Giáo sư đẩy đẩy cặp kính chỉ bức họa có màu sắc tươi

đẹp trên màn hình, “Đây chính là “Sự phán xét cuối cùng” – tác phẩm đồ sộ

truyền lại đời sau của

Michelangelo[1], ông

mất sáu năm để vẽ cho nhà thờ Sistine. Vì lấy cảm hứng từ “Ngày phán xét cuối

cùng” trong Kinh thánh và phần “Địa ngục” của Dante[2], bởi

thế nên được đặt tên…”.

[1]

Michelangelo là hoạ sĩ, nhà điêu khắc, kiến trúc sư, nhà thơ và kĩ sư người Ý

thời kì Phục hưng.

[2]

Dante là một nhà thơ, nhà thần học người Ý, tác giả của hai kiệt tác La Divina

Conunedia (Thằn khúc) và La Vita Nuova (Cuộc đời mới). “Địa ngục”

(Inferno) là phần đầu trong trường ca Thần khúc.

Có học sinh giơ tay hỏi: “Thưa giáo sư, em nghe nói

năm đó khi Michelangelo vẽ bích họa này, hơn bốn trăm người trên bích họa đều

khỏa thân. Sao trên bích họa này, mỗi người đều quấn một tấm vải che phần giới

tính giống như “bỉm không ướt”? Lẽ nào vị đại sư này sợ trước mặt Thượng đế họ

sẽ sợ tới nỗi vãi tè nên mới thêm vào?”.

Mọi người đều sững sờ im lặng trong giây lát, tiếp đó

một tràng cười bùng lên khắp giảng đường, vị giáo sư già lắc đầu thở dài, “Con

à, đó gọi là vải thắt lưng. Con không có kiến thức cũng nên có chút thưởng

thức; không thưởng thức cũng nên có chút hiểu biết; không có hiểu biết, ít nhất

nên biết cách giấu dốt. Năm đó khi tác phẩm đồ sộ này được vén màn đã gây ra

không ít tranh luận, một số người cho rằng như vậy là báng bổ thần linh. Cho

nên sau khi Michelangelo qua đời không lâu, Giáo Hoàng liền hạ lệnh thêm vải

hoặc trang sức che đi phần giới tính những nhân vật khỏa thân trên bức tranh.

Những họa sĩ nhận nhiệm vụ ấy cũng vì thế mà bị người ta gọi đùa là ‘kẻ tạo ra

quần lót’”.

Mọi người giờ mới hiểu ra, giáo sư nói tiếp: “Chủ đề

chính của bích họa này là vở kịch của cuộc đời con người, cũng chính là nói con

người đã được định trước phải liên tục rời bỏ Thượng Đế, nghiệp chướng nặng nề,

nhưng cuối cùng sẽ được cứu rỗi…”.

Chuông tan học reo lên, giáo sư giao bài tập về nhà

xong liền ôm chồng tài liệu dày rời đi.

Vị Hi thu dọn sách vở, đang định nhét vào túi bất ngờ

bị một đôi tay nhanh nhẹn lấy mất. Cô ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra là Chu Hiểu

Phàm.

Chỉ thấy cô ấy cười toe toét, “Người đẹp, cho mình

mượn vở, đại ân đại đức này tiểu nữ suốt đời không quên”.

Vị Hi thấy hai mắt cô ấy đỏ hoe liền biết Chu tiểu thư

vừa nãy lại ngủ rồi. Thế là cô thở dài, lấy quyển sổ nhỏ viết: “Sắp thi rồi, cậu

còn như vậy? Giáo sư Ngô có tiếng là diệt nghìn người, cậu không sợ bị ông ấy

tiêu diệt à?”.

Chu Hiểu Phàm làm mặt quỷ với cô, đặt vở vào trong túi

mình, cười nói: ‘Biết cậu là học sinh ngoan, chỉ lo chăm chỉ học tập, bạn trai

tốt như vậy cũng ném sang một bên. Mình không thể, vị ấy nhà mình một ngày

không thấy mình liền không thoải mái’.

“Bạn trai tốt” mà Chu Hiểu Phàm chỉ là Lăng Lạc

Xuyên, Vị Hi đã giải thích rất nhiều lần với cô ấy điều này. Nhưng cô ấy không

tin, cuối cùng, Vị Hi cũng lười nói thêm.

Chu Hiểu Phàm gần đây quen một vị thiếu gia có gia

cảnh khá giàu có, theo cô ấy nói, tính cách người đó thật thà, tuyệt đối không

phải loại chỉ biết ăn chơi, hưởng thụ. Hai người cũng rất hợp nhau, có điều mới

quen nhau một tháng liền thề non hẹn biển, quấn lấy nhau nồng nhiệt, khó chia

rời.

Vị Hi là người đã từng lăn lộn trong vòng danh lợi,

hiểu rằng hễ là “vương tôn công tử” có chút địa vị, đều thích đùa giỡn với một,

hai cô gái xinh đẹp của trường điện ảnh nghệ thuật có danh tiếng, coi mình là

tài tử chốn phong nguyệt, tự cho mình đa tình thanh cao, vô cùng phong lưu.

Nhưng cô chưa từng gặp bạn trai của Chu Hiểu Phàm,

không tiện kết luận bừa, cũng không thể khuyên bảo. Cô bèn viết: “Cậu phải có

tính toán trong lòng, anh ta là người giàu có, sau này luôn có chỗ dựa. Bây giờ

cậu suốt đêm đi chơi cùng anh ta như vậy, anh ta cũng chẳng làm sao, nếu cậu bỏ

lỡ việc học, thì không đáng”.

Ai ngờ Chu Hiểu Phàm lại là một cô gái ngốc nghếch

không có tính toán trước, chỉ biết vui chơi, “Bỏ lỡ rồi thì sao chứ? Cậu chưa

từng nghe nói à? Phụ nữ giỏi không bằng lấy chồng giàu. Mình khó khăn lắm mới

gặp được một “nhân vật” có đủ bốn thứ: có nhà, có xe, có hình thức, có tài

khoản, còn không nhân cơ hội mà nắm chắc anh ấy ư? Chỉ cần có thể gả cho anh

ấy, vậy sau này mình còn lo gì, vui vẻ làm thiếu phu nhân, vừa nhàn hạ vừa vô

lo”.

Vị Hi nghe xong thở dài, lòng thầm nghĩ nào đâu dễ

dàng vậy? Đàn ông bây giờ càng ngày càng giảo hoạt, không muốn đi thêm một

bước, không muốn nói thêm một câu, tính toán được mất, sợ gánh vác. Bạn tính

toán với anh ta, anh ta cũng tính toán với bạn. Không có người đàn ông thông

minh nào muốn lấy một người phụ nữ chỉ muốn làm kí sinh trùng về làm vợ. Càng

là người nắm rõ tâm tư bạn, càng coi thường bạn tự đáy lòng.

Cho dù anh ta bằng lòng để bạn phụ thuộc vào anh ta,

nhưng hàng ngày nhìn sắc mặt người khác mà sống qua ngày há dễ dàng như thế?

Phụ nữ càng ở thế yếu càng cần phải dựa vào bản thân.

Chỉ có tự tôn, tự trọng, người khác mới cảm thấy bạn đáng yêu, đáng kính. Đây

là đạo lí giản đơn nhất, nhưng xã hội càng tiến bộ, giá trị nhân sinh quan càng

loạn.

Đàn ông có tiền liền tự cho mình tài giỏi, phụ nữ cũng

có giá của mình, đạo đức liêm sỉ càng ngày càng lụi bại, mọi người nhìn thành

quen, dần dần hình thành thói quen, lại cho rằng việc thế gian vốn nên như vậy.

Vì thế đến cô gái thật thà hiền hậu như Chu Hiểu Phàm còn nghĩ đến việc gả vào

nhà giàu, tưởng rằng cả đời vô lo, không phải suy nghĩ chuyện cơm áo.

Hai người bước ra khỏi phòng học, cả quãng đường Chu

Hiểu Phàm ríu ra ríu rít, nói không ngừng. Cô ấy là một người nhiệt tình, trước

đây rất tốt với Vị Hi, bây giờ lại thương cô bị người ta “cướp bóc” nửa năm

trước, tuy thoát chết nhưng để lại thương tật không thể nói được, vì vậy càng

quan tâm cô hơn. Hai người ở trường học thường như hình với bóng.

Khi rời khỏi cổng trường thì nhìn thấy bạn trai của

Chu Hiểu Phàm ngồi trong xe con đợi cô ấy.

Đây là lần đầu tiên Vị Hi gặp người này, anh ta mặc

một bộ complet đắt tiền, trông danh giá, nhưng ánh mắt khiến người ta thấy ghét,

đặc biệt khi anh ta nhìn bạn.

“Hiểu Phàm, không giới thiệu người đẹp này với anh

à?”. Gã đàn ông đặt tay lên vai bạn gái, tươi cười hỏi.

“Vị Hi, đây là bạn trai mình, Tiết Khải…”.

Còn chưa để Chu Hiểu Phàm giới thiệu xong, gã liền

trách móc nói: “Hóa ra em chính là Lục Vị Hi, Hiểu Phàm thường nhắc tới em. Nói

em vừa thông minh vừa xinh đẹp, là tài nữ nổi tiếng của khoa. Hôm nay vừa nhìn

đã thấy thật đúng là nghe danh không bằng gặp mặt”.

Vị Hi ngoài mặt cười khéo léo nhưng trong lòng thầm

nói: “Còn anh thì gặp mặt không bằng nghe danh. Người này vừa nhìn đã thấy là

loại phóng đãng tùy tiện, sao Hiểu Phàm không nhìn ra nhỉ?

“Hẹn gặp không bằng vô tình gặp, hôm nay để anh làm

chủ nhà, chúng ta tìm nơi yên tĩnh, ăn cơm uống trà thì thế nào?”.

Chu Hiểu Phàm đương nhiên vui mừng khôn xiết, Vị Hi

vốn không muốn đi nhưng Tiết Khải khăng khăng mời. Vị Hi không nỡ làm Hiểu Phàm

mất hứng, cũng đành miễn cưỡng đi theo.

Tiết Khải đưa bọn họ đến “Bàn Long Thiên Phủ” xa

hoa nhất trong thành phố, Vị Hi cũng từng lăn lộn chốn “giang hồ” nhưng đây là

lần đầu tiên cô đến nơi này.

Nghe nói, những nhân vật nổi tiếng có danh vọng trong

thành phố thích tổ chức ăn uống ở đây nhất. Ở đây tất nhiên là xa xỉ sang

trọng, khí thế phô trương.

Cô không nén được có chút kinh ngạc trong lòng, ba

người chỉ ăn cơm mà thôi cần gì phải long trọng như vậy chứ?

Họ vào phòng riêng, lại thấy cả phòng náo nhiệt, có

nam có nữ, đều tầm hai, ba mươi tuổi. Đàn ông mặc Âu phục giày da, nữ phóng

đãng lả lướt, đều là các nhân vật phong thái phi phàm.

Chu Hiểu Phàm nghi hoặc nhìn bạn trai, Tiết Khải cười

ôm cô dỗ dành: “Không phải sợ, đều là bạn anh. Mọi người hẹn mang bạn gái đến,

tập trung cả ở đây ăn bữa cơm mà thôi”.

Đã là bạn của Tiết Khải đương nhiên đều là con cháu

nhà quan, Chu Hiểu Phàm chưa từng gặp tình huống này, sợ đến mức mềm nhũn từ

lâu, lại nghe bạn trai nói bên tai, “Coi trọng em mới mang em đến. Em phải

phóng khoáng hơn chút, đừng làm anh mất mặt”.

Cô lập tức ngoan ngoãn gật đầu, kéo Vị Hi vui vẻ ngồi

xuống. Một cô gái trông đáng yêu ngồi cạnh nồng nhiệt bắt chuyện với bọn họ.

Vừa nói vừa rót đầy li rượu vang cho họ.

Tiết Khải giới thiệu các cô cho mọi người trong bữa

cơm, họ chào hỏi nhau, từng người đàn ông mời rượu họ.

Chu Hiểu Phàm lập tức nói: “Cô ấy bị hen, không uống

được, tôi thay cô ấy”.

Lời vừa thốt ra, tất cả đều hưởng mũi nhọn vào cô.

Hiểu Phàm đáng thương, một cô gái chưa từng ra khỏi cổng trường đâu phải đối

thủ của họ, không từ chối được lại không dám đắc tội người khác. Chỉ qua vài

hiệp liền bị mấy người này chuốc cho đỏ mặt tía tai, không chống đỡ nổi.

Tiết Khải lúc này lại không quan tâm, bắt chéo hai

chân, kề má áp tai với một cô gái có thân hình bốc lửa ngồi cạnh, vừa cười vừa

nói. Những đôi nam nữ khác cũng kề vai, thờ ơ trêu đùa.

Vị Hi nhận ra có điều gì đó không ổn từ lâu, thấy dáng

vẻ cử chỉ, hành vi điệu bộ của những người này không giống với kiểu bạn bè tụ

họp, mà giống như biểu diễn kín tại nhà. Cô kéo mạnh áo Chu Hiểu Phàm dưới gầm

bàn, nhưng nha đầu ngốc này đang một lòng một dạ lấy lòng Tiết Khải, bận ứng

phó không quan tâm đến cô.

Vị Hi vờ muốn đi vệ sinh, vừa đứng lên liền bị Tiết

Khải ấn xuống.

“Người đẹp, trong phòng cũng có phòng vệ sinh, không

cần ra ngoài”. Tiết Khải chỉ cánh cửa bên.

Vị Hi cười, cầm túi đứng lên, sau khi vào phòng vệ

sinh liền khóa trái cửa. Sau đó mở túi lấy di động ra, tìm người đến cứu.

Nhưng di động trong này lại không có tín hiệu. Vị Hi

hơi hoảng, cầm di động đi quanh phòng vệ sinh.

Cộc cộc cộc, bên ngoài có người gõ cửa, giọng nói ngọt

ngào, “Cô Lục, cô không sao chứ, có cần tôi vào xem cô thế nào không? Bạn gái

Tiết thiếu gia hình như uống nhiều quá, đang om sòm tìm cô đấy”.

Vị Hi lo lắng cho Hiểu Phàm, là bạn bè không thể vứt

cô ấy một mình ở ngoài. Vì vậy cô định thần lại, mở vòi nước rửa tay rồi quay

người mở cửa.

Người con gái đó nhiệt tình kéo cô về bữa tiệc, rót

cho cô cốc nước hoa quả, cười mỉm nói: “Cô Lục, không thể uống rượu thì uống

chút nước hoa quả nhé”.

Vị Hi để ý thấy chai nước cô ta rót đã được mở, trong

lòng biết mấy “cậu ấm chỉ lo hưởng thụ” này cậy mình có vài đồng tiền đa phần

là những nhân vật coi trời bằng vung, quen chơi trò “viên đạn bọc đường”, thêm

nguyên liệu vào đồ uống.

Lại nhìn cô gái đó mời nhiệt tình, liền bưng lên uống

một ngụm nhưng không nuốt, chỉ ngậm trong miệng, nhân lúc người khác không chú

ý giả vờ lau miệng lặng lẽ nhổ ra khăn.

Chu Hiểu Phàm bên này đã say mềm nhũn trên ghế, mặt

như hoa đào, mắt mơ màng, chỉ còn nước chắp tay xin tha. Nhưng những người này

đâu chịu buông tha cho cô ấy, vẫn chuốc cho cô ấy say mèm. Tiết Khải lại ôm một

người đẹp ngồi trên ghế sofa nhìn cô ấy cười ha ha vui vẻ.

Vị Hi lập tức thấy lạnh trong lòng, người yêu kiểu gì

vậy, tên súc sinh này chẳng qua rảnh rỗi vô vị liền mang Hiểu Phàm ngốc nghếch

ra chơi đùa cho vui. Bây giờ, tiết mục tình cảm thuần khiết đã chơi chán, liền

lừa người ta đến đây giao cho lũ bạn khốn nạn làm kĩ nữ tiêu khiển.

Nhưng chỉ tức giận cũng vô ích, vấn đề bây giờ là cô

làm thế nào mới có thể mang nha đầu ngốc này rút lui an toàn. Đang tính toán

suy nghĩ, không có cách nào khả thi, thì móng vuốt bên cạnh đặt lên vai cô.

“Người đẹp, đừng thận trọng như vậy. Đến đây, uống với

anh một li”. Gã nói xong liền kề sát gương mặt nồng nặc mùi rượu vào cô.

Vị Hi dùng tay chắn, một cốc đầy nước ép hoa quả đỏ

tươi đổ một nửa lên chiếc quần Âu đắt tiền của gã. Gã lập tức thay đổi sắc mặt,

hung hăng lau nước bắn trên đũng quần, miệng lớn tiếng trách móc: “Đổ lên quần

tôi, cô sao vậy?”.

Bên cạnh có người trêu, “Hung dữ thế làm gì? Đừng dọa

em gái nhỏ chứ”. Nói xong liền đưa mắt ra hiệu.

Gã đó lập tức ngầm hiểu, dầy mặt lại dán sát vào cô,

ôm Vị Hi không rời, nhất định phạt cô uống cạn cốc rượu chuộc tội.

Vị Hi đẩy vài lần nhưng đối phương không dừng tay, còn

túm cằm cô ép uống. Chính lúc này chỉ nghe thấy tiếng rầm, cửa phòng bị người

khác đạp ra.

Mấy người trong bàn tiệc vụt đứng lên, đang định nổi

giận, nhìn thấy người đến lập tức ngây ra. Sau đó những người trong phòng đều

líu lưỡi, không cần ai nhắc nhở, tất cả lục tục đứng dậy.

Chỉ còn lại hai người, một người say đến mức không còn

biết gì, một người hoảng hốt sợ hãi.

Người tham gia bữa tiệc đã thay đổi sắc mặt từ lâu,

tươi cười nói: “Lăng thúc, hóa ra ngài ở đây”.

Lăng Lạc Xuyên nhìn Vị Hi một cái, người đằng sau lập

tức biết ý, kéo ghế bên cạnh cô. Anh nhanh nhẹn ngồi vào chỗ, cũng không nói

năng gì, rút điếu thuốc ngậm trong miệng, lập tức có người vồn vã dâng bật lửa,

châm thuốc cho anh.

Trong chốc lát khói thuốc lượn lờ, Lăng Lạc Xuyên dựa

vào ghế từ từ hút, không quan tâm người bên cạnh, không để ý Vị Hi, cũng không

cho mọi người ngồi xuống. Trai thanh gái lịch trong căn phòng ăn mặc đẹp đẽ

đứng đó, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không dám thốt ra một tiếng.

Bình thường chỉ nghe đến phô trương thanh thế, hôm nay

Vị Hi mới coi như thực sự biết thế nào là phô trương thanh thế. Trong lòng thầm

nghĩ Lăng Lạc Xuyên này còn nhỏ hơn Nguyễn Thiệu Nam vài tuổi, chưa tới ba

mươi, sao có thể ra vẻ trưởng bối đối với những người này chứ?

Lẽ nào thực sự là núi cao không qua nổi mặt trời? Chỉ

có tiền có thế vẫn chưa đủ, phải có gia cảnh địa vị khiến người khác kính nể

mới có thể áp chế người ta?

Điếu thuốc hút được một nửa, Lăng Lạc Xuyên quay sang

nhìn thấy cốc nước hoa quả của Vị Hi còn một nửa, liền thong thả cầm lên, đang

định uống.

Có người sợ xảy ra chuyện, lập tức kêu lên: “Lăng

thúc…”.

Lăng Lạc Xuyên lập tức hiểu ra, đặt cốc sang một bên,

đôi mắt phượng cười càng xán lạn, anh hỏi: “Cục cưng bé nhỏ, sao đến đây cũng

không nói với anh một tiếng?”.

Lời vừa thốt ra, Tiết Khải sợ đến mức suýt ngã xuống

đất.

Vị Hi nhìn anh, biết người này bề mặt một đống lửa,

sau lưng một con dao, cười càng vui vẻ, thủ đoạn ra tay trừng trị càng lợi hại.

Cô không dám dây dưa nhiều với anh, nhưng bây giờ anh lại là sợi dây cứu mạng

duy nhất của cô và Hiểu Phàm, gặp dịp thì phải góp vui, cô nào không hiểu?

Vì vậy cô mỉm cười với người đàn ông, vậy là đủ. Người

vừa nãy kéo cô ép rượu cảm giác hai chân mềm nhũn như không còn là của mình.

Nhìn tình cảm hai người như vậy, những người tham gia

bữa tiệc lập tức xu nịnh: “Hóa ra cô Lục là bạn của Lăng thúc, Lăng thúc quả

thật rất tinh mắt, cũng chỉ có cô gái xinh đẹp đoan trang, khí chất phi phàm

như cô Lục mới xứng với tầng lớp cao quý như Lăng thúc…”.

Ai ngờ Lăng Lạc Xuyên nghe xong câu này sắc mặt lại sa

sầm, cười lạnh lùng nói: “Tôi còn chưa hỏi cậu, cậu lại kết hợp uyên ương trước

cho tôi. Để người của tôi hầu rượu các cậu, ha, lớn mặt gớm. Chút việc bẩn thỉu

của các cậu, tưởng tôi không biết?”.

Những “cậu ấm chỉ biết hưởng thụ” này bình thường

ngông cuồng tự cao tự đại, thực ra cũng chỉ là loại “tốt mã giẻ cùi[3]”

chưa từng thấy qua cảnh đời. Gặp đúng người lợi hại, miệng liền không thốt lên

nổi một câu. Mọi người trong phòng toát mồ hôi lạnh, đứng im như hến ở đó,

ngoài tiếng ngáy của Chu Hiểu Phàm, còn lại không có chút động tĩnh.

[3]

Thể hiện thái độ coi thường, miệt thị người có vẻ ngoài đẹp mã nhưng nhân cách

ứng xử không tốt.

Người đi cùng kêu nhân viên phục vụ đổi cốc mới, rót

đồ uống vào. Nhưng Lăng Lạc Xuyên không có hứng, lại đặt sang một bên, quay mặt

nhìn người trong vòng tay mình hỏi: “Em uống đồ uống trong cốc đó rồi à?”.

Vị Hi lắc đầu, viết trên giấy: “Bị em hắt đi rồi”.

Lăng Lạc Xuyên lúc này mới yên tâm, quay sang nheo đôi

mắt phượng mạnh mẽ lại, nhìn lướt một lượt những người liên quan, rồi cười nói:

“Các cậu cũng không cần sợ, tôi chỉ hỏi hai việc. Các cậu nói rõ ràng thì hôm

nay bỏ qua. Nếu không nói rõ ràng, vậy thì không cần nói nữa, tôi chỉ nói

chuyện với bố các cậu!”.

Những người đang đứng vừa nghe lời này, làm gì có chuyện

không gật đầu. Lập tức nhanh trí đồng ý, “Lăng thúc, ngài cứ hỏi. Chúng tôi dù

có gan to bằng trời cũng không dám giấu ngài”.

Lăng Lạc Xuyên bật cười, túm cằm Vị Hi, thơm lên má cô

một cái rồi mới nói: “Việc thứ nhất, ai đưa cô ấy tới đây? Việc thứ hai…”.

Người đàn ông quay mặt lại, ánh mắt sắc như dao đã không còn chút ý cười, “Thứ

trong cốc, ai cho vào?”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.