Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 2: Lăng thiếu gia, anh xem có cần dọn dẹp chỗ này không?



Giữa ban ngày ban mặt, dưới trăm ánh mắt

dõi theo, anh ta cởi từng chiếc cúc của cô, từng chút từng chút giẫm

đạp lên tôn nghiêm của một người con gái đáng thương.

“Tuyệt sắc khuvnh thành” – hộp

đêm danh tiếng chấn động Đông Nam Á này với

sự bài trí xa hoa, “quân

đoàn mĩ nữ” tốchất cao, bằng cấp cao nổi danh ra tận nước ngoài.

Nơi đây tính bảo mật cực kì tốt, giống như rất nhiều

nơi giải trí cao cấp khác đều tuân

theo một nguyên tắc kiên cố: Càng là chốn phong nguyệt thối nát, bề

ngoài càng phải gió yên sóng lặng, tuyệt

không để bên ngoài nhìn ra bất cứ

manh mối nào.

Chỉ điểm này mà nói, ‘”Tuyệt

sắc khuynh thành” dưới sự quản lí sắt của ông chủ

Ngụy Thành Báo, chắc chắn là nơi xuất

chúng trong nghề.

Những chốn như vậy chẳng bao giờ thiếu chuyện,

nhưngchuyện ở nơi đây

trước nay đều được giữ kín như bưng, bímật

tuyệt đối. Điều không thể để người

ta biết nhất xảy ra sau tấm mành, thứ bỉ ổi bẩn

thỉu nhất giấu sâu dưới nền nhà, còn những trò vô liêm sỉ nhất, đê tiện

nhất, tàn nhẫn nhất lại hóa thành oán hận, tiêu

tan trong không khí thối nát, im hơi

lặng tiếng.

Chính trong tối đó, Mạc Như

Phi và Lục Vị Hi dưới nguyên tắc này cơ

hồ giống như hai con côn trùng cánh cứng

bé nhỏ biến mất trong đêm đẫm

máu.

Chỉ thiếu chút xíu nữa

thôi…

Khi Vị Hi lao vào phòng số bảy khép hờ cánh

cửa, khóe miệng Như Phi đang chảy máu. Từng giọt rơi trên tấm thảm đỏ tươi, vẫn

chưa hết, bàn tay người đàn ông với

tốc độ nhanh chóng mặt lại một lần nữa không chút nể tình

vung lên. Tiếng bốp vang lên giòn giã, không nơi trốn tránh.

Mắt chứng kiến bàn tay như cái quạt hương bồ của

người đàn ông lại hạ xuống, Vị Hi

chẳng chút suy nghĩ liền tới chặn trước mặt

Như Phi, giống như chim sẻ mẹ bảo vệ con. Đáng tiếc,

người cô đối mặt không phải là cây

cung của trẻ nhỏ mà là một đám sói tàn ác.

Gã đàn ông dáng dấp vệ sĩ đầu

tiên sửng sốt, tiếp đó quay đầu nhìn ông chủ

mình đang ngồi trên ghế sofa, dùng

ánh mắt xin chỉ thị nên xử lí thế

nào.

Bị chắn bởi cơ thể cao to

của tên vệ sĩ, Vị Hi

không thấy được tình hình trước mặt, chỉ nghe

thấy một giọng nói có vẻ uể oải, biếng

nhác thường thấy của lũ công tử nhà giàu vang

lên: “Tôi nói lão Ngụy nhé, gái của ông ở đây

thật có bản lĩnh! Một cô dám hất rượu lên khách tới mời, một cô

đến quy tắc tối thiểu cũng không hiểu. Phòng VIP cũng dám náo

loạn à? Lẽ nào bình thường ông quá thương hoa tiếc

ngọc mới nuông chiều, cho bọn họ coi trời bằng vung

như vậy?”.

Một giọng nói nịnh nọt đáp lại. “Là tôi dạy người

không nghiêm, đã làm Lăng thiếu gia mất hứng”.

Sau đó người đàn ông

huýt sáo một cái, ngữ khí nhẹ

nhàng như đang xem kịch, “Ha ha, không sao, thế này

cũng thú vị,ông không đau lòng là

được rồi”.

Lời vừa dứt, tay vệ

sĩ thể hình dũng

mãnh lập tức hành động.

Khi cái tát như thép quạt lên mặt, Vị Hi cảm

thấy má trái của mình như bị dao cạo xẹt qua, da nóng bừng, dường

như sắp chảy máu. Đôi mắt cũng đau rát, gần như sắp rơi lệ.

Thượng đế nói với

chúng ta, người khác tát má trái của bạn, bạn

phải đưa má phải cho anh ta tát. Nhưng Thượng đếnhất định không biết, bị

người ta tát có cảm giác như thế nào.

Vị Hi không phải lần đàu

tiên bị tát, nhưng đây là lần đầu cô bị

người đàn ông vũ phu như vậy tát. Khi cái tát thứ hai hỏi thăm má phải của cô,

cô gần như hoài nghi bản thân sẽ không nghe được nữa. Tai ong ong không ngừng, dường

như có vô số con ong ào vào trong đó.

Khóe miệng rách, răng cọ rách khoang

miệng, vị tanh nồng đầy miệng.

Cuộc sống dạy cho chúng ta một đạo lí, khi bạn

đối mặt với những chuyện không thể chống

lại, bạn chỉ có hai

lựa chọn, ngấm ngầm chịu đựng hoặc

gặp sao hay vậy.

Rõ ràng là Như Phi đều không chọn hai cách đó, không

thểnhịn nổi nên đã hắt đầy rượu lên người ông chủ gì đó. Chọc vào ông ta

còn dễ nói, nhưng người mời

khách hôm nay lại đúng là Lăng Lạc Xuyên, làm vậy khác nào chọc vào tổ ong vò

vẽ.

Các cô gái làm việc ở chỗ này đều

biết thà đắc tội ông chủNgụy Thành Báo của bọn họ cũng đừng đắc tội với Lăng

Lạc Xuyên. Người này có tiền, có thể diện, có gia

thế, có thủ đoạn, lắm thói hư tật xấu, dung

mạo tuấn tú, hơn nữa lại coi trời bằng

vung, anh ta có tất cả những thứ một công

tử bột nên có.

Nếu Như Phi không bị họ ép tới mức không còn đường lui

thì cùng không kích động như vậy. Thực ra cô không

sai, cô chỉ không

muốn phục vụ trên giường, cô có nguyên tắc của cô.

Hai năm trước, khi

bước vào “Tuyệt sắc”, cô đã thiết lập giới hạn cuối cùng cho mình. Khi ấy cô

nói vói Vị Hi: “Nếu có một ngày đến

điều này mình cũng không giữ được, cậu có

thểcoi như mình đã chết”.

Nhưng những nhân sĩ thành

đạt hô phong hoán vũ này sẽ

không quan tâm sự sống chết của cô.

Khi cái tát như trời giáng của vệ sĩ lại lần nữa rơi

xuống,Như Phi giống như con mèo đen bị chọc giận, xù lông lên, “Cậu vào làm gì?

Góp vui cái gì hả! Còn chê chưa đủ loạn à? Cậu cút ra cho mình!”.

Cũng không biết lấy sức lực ở đâu ra,

cô điên cuồng vùngra khỏi người đàn ông đang chắn phía trước, hung

hăng đẩy Vị Hi ra ngoài cửa. Cơ thể Vị Hi

vốn yếu ớt, chân loạng choạng, suýt

ngã.

Nhưng chỉ thiếu

một bước, lại có người nhanh tay nhanh mắt chặn được con cá gần như lọt lưới

này.

“Ôi, tôi nói lão Ngụy nhé, ông tìm

đâu ra nhiều mĩ nhân như vậy, cô này còn

đẹp hơn cô kia”. Lăng Lạc Xuyên một tay ôm eo

Vị Hi, một tay nâng cằm cô, hơi

nheo mắt lại, mượn ánh đèn lờ mờ đánh

giá kĩ càng cô gái trong tay.

Vị Hi nhớ rằng đôi mắt ấy

rất đẹp, lông mi dài, khi

liếc nhìn người khác càng đẹp hơn. Nhưng trong mắt anh ta không có tình cảm, giống

như mãnh thú khi săn mồi, bắt được liền

cắn chết!

Ngụy Thành Báo vuốt

vuốt cái đầu đinh, có phần khó xử nói; “Cô

ta chỉ là nhân viên phục vụ, phụ

trách bưng rượu, đưa thuốc cho khách, dọn dẹp vệ sinh, không phải tiếp viên ởđây”.

Nhưng Lăng Lạc Xuyên chỉ cười, “Nhân

viên phục vụ? Đáng tiếc”. Ngón cái khẽ vuốt chiếc cằm nhọn của Vị Hi, đôi mắt

như đá đen lại nhìn Ngụy Thành Báo, “Chỉ cần là

người ởđây là được, không

phải tiếp viên cũng chẳng sao. Thuộc vềchốn này của ông, còn lo

tôi không xử lí được sao?”.

Đám đàn ông

trong phòng bật cười, giọng nói ám muội,đắc ý.

Trong căn phòng rộng lớn, năm sáu

người đang ngồi đều làcác nhân vật Kim Mã

Ngọc Đường[1], áo quần

bảnh bao, dáng vẻ đường đường. Nơi

phong nguyệt thối nát, trên vẻ mặt không thấy sự thô lỗ, duy chỉ có ánh

mắt sắc bén, trần trụi có thể bóc đi

một lớp da cô.

[1]

Kim Mã Ngọc Đường: Kim Mã để chỉ những quan Đại Học Sĩ,tức là những

vị có tài học lỗi lạc được vua trọng dụng để cùng với vua lo bàn

việc nước. Ngọc Đường để chỉ các quan Hàn Lâm Học Sĩ. Ghép lại: Kim

Mã Ngọc Đường là để chỉ người có tài học lỗi lạc, được vua

trọng dụng, làm quan vẻ vang rực rỡ, hay những người thuộc tầng lớp

trí thức thượng lưu, giàu sang danh vọng.

Sau đó xảy ra chuyện gì? Vị Hi

không muốn nhớ lại. Nhưng kí ức của

con người rất kì lạ, niềm vui có thể tan

biển như gió, nỗi buồn lại luôn

như hình với bóng.

Người đàn ông đó

chụp cổ tay cô, mạnh mẽ ấn cô

xuống ghế sofa. Trong phòng rõ ràng

rất nóng, tay anh ta lại lạnh buốt

như băng, đâm thẳng vào sâu trong

trái tim cô.

Đối diện với hơi rượu xộc vào mũi, trong lòng biết đây

chẳng phải điềm lành.

Cô vừa muốn vùng vẫy liền

nghe thấy Như Phi thấp giọng nói: “Lăng thiếu gia, tôi sai rồi vẫn không được

ư? Các anh cần tôi lên giường, tôi lên là được chứ gì. Cầu xin

anh tha cho người chị em này của tôi, cô ấy còn

đi học…”.

Như Phi lau máu trên khóe môi, cẩn

thận dè dặt mỉm cười,giọng nói nhỏ nhẹ đắn đo có chừng mực. Cô rất sợ, lần này

cô thực sự sợ.

Nhưng người đàn ông dường

như làm lơ, tất cả sự chú ýđều

tập trung lên người Vị Hi. Anh ta nâng cằm cô

lên, nhìn trái, nhìn phải, mượn ánh đèn lờ mờ vuốt

ve làn da như sứ của cô, chặc lưỡi như

đang đánh giá một thứ hàng hóa tinh xảo, đẹp

đẽ.

Vẫn là Ngụy Thành Báo có khả năng quan sát đặc biệt

nhanh nhạy, lập tức nịnh nọt hỏi: “Lăng

thiếu gia, anh xem, có cần dọn dẹp chỗ này

không?”.

Lời vừa nói ra, Như Phi gần như quỳ gối xuống đất, cô khóc

lóc cầu xin, “Lăng thiếu gia, cô ấy

thật sự là sinh viên, cầu xin anh từ bi khoan dung, tha cho

cô ấy đi, cầu xin anh bỏqua cho cô ấy, các

anh muốn tôi thế nào cũng được…”.

Một trận cười vang lên trong căn phòng, có

người che miệng vừa cười vừa nói: “Cô ta

còn thực sự coi mình là của báu… Cô bé, tỉnh

lại đi, Lăng thiếu gia vừa ý ai, đó là

may mắn của người ấy, cô cầu xin

nữa cũng vô dụng”.

Lăng Lạc Xuyên cười sâu xa, anh ta lau vệt máu bên

khóe miệng Vị Hi, chậm

rãi hỏi: “Người chị em tốt của cô muốn cứu cô bằng bất cứ giá nào, cô nói

xem?”.

Vị Hi cắn môi mình gần như

bật máu, cô nhìn Như Phi hai má

sưng đỏ, hít sâu một hơi, khẽ

nói: “Lăng thiếu gia, xin anh

để cô ấy đi, tôi ở lại

cùng anh là được chứ gì”.

Lăng Lạc Xuyên cười gật đầu, vệ sĩ

lập tức buông cánh tay Như Phi. Như Phi vẫn muốn nói gì đó, Vị Hi vội

vàng đưa mắt, Như Phi lập tức ngầm

hiểu.

Nhưng khi tay cô vừa đặt lên tay nắm cánh cửa lạnh

buốt,chỉ nghe thấy Lăng Lạc Xuyên

hỏi một cách thờ ơ: “Lão Ngụy, chỗ ông sẽ có cảnh

sát đến khám xét chứ? Nhỡ may có người báo cảnh

sát, nói chúng tôi ức hiếp con gái nhà

lành,vậy thì làm thế nào?”.

Ngụy Thành Báo hiểu ra vài phần, lập tức

trả lời: “Lăng thiếu gia yên tâm, sớm đã

thu xếp quan hệ tốt với bên trên rồi. Hơn nữa, cho dù là

bố của Thiên vương cũng không dám khám

xét phòng của Lăng thiếu gia, anh cứ yên tâm”.

Lăng Lạc Xuyên mỉm cười, ánh mắt

giễu cợt nhìn gương mặt trắng bệch như tờ giấy

của Như Phi, hất cằm lên nói: “Đi tiếp đi…”.

Như Phi chỉ cảm

thấy tay nắm cánh cửa này nặng ngàn cân, Vị Hi liên

tiếp đưa mắt về phía cô, lo lắng đến

mức nước mắt cũng sắp ứa ra.

Chính lúc này, chỉ thấy

Lăng Lạc Xuyên hừ lạnh một tiếng: “Sao vậy?

Không muốn đi à? Vậy thì đừng đi!”.

“Lăng thiếu gia, anh đồng ý…”. Vị Hi vừa

định nói gì, Lăng Lạc Xuyên quay ngược

tay chụp cổ cô, ấn cô

lên ghế sofa.

Anh ta kề sát tai cô cười

lạnh, “Chơi kế hoãn

binh với tôi à,cô còn non

lắm…”.

“Cô Lục, mời cô thử đôi giày này, rất hợp

với váy thắt đai hoa hồng của cô”.

Giọng nói vui vẻ và chuyên nghiệp của nữ nhân viên cửa

hàng đã thành công trong việc lôi Vị Hi từ vực sâu

kí ức trở về hiện

thực tàn khốc.

Cô định thân lại, nhìn

chính mình trong gương, cô gái trong gương

cũng đang nhìn cô. Đôi mắt mông lung bị che lấp bởi bối

cảnh hoa lệ, cô chỉ nhìn

thấy cái xác xinh đẹp, không nhìn thấy bản thân

mình.

Nguyễn Thiệu Nam thuận

tay dập tắt điếu thuốc lá, đứng

lên, ra hiệu cho nhân viên cửa hàng cầm

một chuỗi vòng cổngọc trai. Ngọc trai trơn bóng, trắng

tinh khiết, thánh thiện đẹp đẽ, càng

tăng thêm sự lộng lẫy cho chiếc váy.

Anh tự tay đeo lên cô cho cô, che đi vẻ mỏng manh và

trống trơn nơi đó. Ánh mắt nhìn cô tựa như

một vị thần trên cao nhìn xuống nhân gian – tác phẩm nghệ thuật hoàn mĩ nhất

của bản thân, sau đó gật đầu hài lòng, “Rất

đẹp”.

Quả thật rất đẹp, giá trị

vượt quá sáu con số, sao có thểkhông đẹp chứ?

Anh không phải là một người đàn ông đa

tình, nhưng có thể tiêu xài phung phí, nổi

hửng muốn ăn diện cho cô, giống như bố thí một

đồng xu cho ăn mày vậy.

Lúc này, anh đứng sau cô, tay xát lên động mạch trên

cổcô, dường như đang thăm dò nhiệt độ của

mạch máu nơi đó. Tay anh rất lạnh, sắc mặt

không có vẻ thân thiết, khiến Lục Vị Hi bất giác

nhớ tới ngón tay của một người đàn ông

khác,cũng lạnh giá, thon dài, mạnh mẽ

như Nguyễn Thiệu Nam.

Lăng Lạc Xuyên, mưa rơi xuống đồng bằng, cái tên

vô cùng đẹp, dễ dàng

khiến người ta nghĩ tới một người khiêm tốn dịu dàng, ôn hòa.

Nhưng Vị Hi lại cho rằng, con người này quả thật là

sự châm biếm lớn nhất đối với câu nói “người

cũng như tên”. Đương nhiên, trừ bề

ngoài đẹp đẽ của anh ta.

Vị Hi không biết, đó có

thể coi là thời khắc đen tối nhất trong

cuộc đời bọn họ không.

Tối ấy, ngón

tay Lăng Lạc Xuyên bóp cổ cô không chút nể tình, lực

không mạnh, vừa vặn khiến cô khó có

thể hít thở,lại không đến nổi bỏ mạng.

Cô đã không có sức tiếp tục phản kháng nữa, cảm

thấy mình giống như bị người ta dìm xuống nước. Trong không khípha trộn mùi

thuốc lá, mùi rượu, mùi

nước hoa Eau de Cologne trên người người đàn ông xộc

qua giống như một ngọn núi đè cô gần như nghẹt thở.

Như Phi run rẩy lên tiếng, không

ngừng cầu xin anh ta:“Lăng thiếu gia, chúng tôi biết lỗi rồi, thực sự

biết mình đã sai.Tôi đi cùng các anh, cầu xin

anh…”.

Nhưng Lăng Lạc Xuyên cười mà như không, chỉ nhìn

đánh giá Như Phi một lượt từ trên xuống dưới, “Cô?

Xin lỗi, tôi không hứng thú, mấy

người bọn họ khá thích đấy. Còn cô ta, cô yên tâm đi, tôi

không phải loại vắt cổ chày ra nước, sẽ cho

cô ta một cái giá hợp lí”.

Như Phi hoàn toàn tuyệt vọng, nghiến

răng chửi: “Họ Lăng kia, mày là đồ chó đẻ!

Mày không được chết tử tế đâu!”.

Kết quả là cái tát tàn bạo phủ đầu, tay vệ sĩ túm tóc

Như Phi, ấn mặt cô xuống sofa.

Không có người la hét, Vị Hi chỉ có thể trơ mắt

nhìn cô ấy, không thốt nổi lên lời, cũng

không thể động đậy. Cô ấy bị

tên vệ sĩ cao to khỏe mạnh ấn trên ghế sofa,

bàn tay mạnh mẽ của gã đàn ông

chụp lên mặt, khiến cô ấy đến gào thét

cũng không được.

Lăng Lạc Xuyên thích thú nhìn cô ấy như đang thưởng

thức cảnh con thú nhỏ giãy chết.

Sau đó giữa ban ngày ban mặt, trước

sự dõi theo của hàngtrăm con mắt, anh ta

thở dài, ngón

tay thon dài từ đường cong đẹp đẽ trên cổ cô lướt

xuống cổ áo đồng phục, vô cùng

nhẫn nại, cởi từng chiếc từng chiếc

một, từng chút từng chút giẫm đạp lên tôn

nghiêm của người con gái đáng thương này.

Cho tới khi cúc áo trước ngực bị cởi quá nửa, áo ngực

màu đen tôn thêm làn da trắng hơn cả tuyết của cô, nửa

vòng tròn hoàn mỹ phập phồng lên xuống như sóng biển theo hơi thởgấp gáp của Vị

Hi.

Lăng Lạc Xuyên khẽ thở một

tiếng, quay sang dặn dò cả

phòng: “Các người sang phòng bên cạnh trước đi, đợi tôi

làm xong việc, chúng ta tới nhà khác chơi tiếp”.

“Lăng Lạc Xuyên, mày không phải là người!”. Như Phi

tan nát cõi lòng chửi bới.

Vị Hi quay đầu, hoảng

hốt nhìn họ kéo Như Phi như kéo một con chó, hai tay

Như Phi nắm chặt tay nắm cửa phòng như liều mạng, đôi mắt

đỏ hoe, không

buông tay, chết cùng không buông tay.

Vị Hi muốn nói gì đó nhưng

cô không nói nổi. Người đànông kéo áo ngực cô lên, hơi thở lạnh

buốt và đôi môi nóng bừng hạ xuống đôi môi nhợt

nhạt của cô, xuống đường cong vô cùng

đẹp ở cổ cô,

xuống khuôn ngực trắng mịn trên người cô. Ngón tay linh hoạt của anh ta vòng ra

sau, cởi khuy áo ngực, kẻo thứ cản trở sang

một bên, giống như đứa trẻ chơi

đùa, lạnh lùng tàn khốc giày vò cơ thể trong

trắng của cô.

Nửa người trần trụi lộ ra dưới ánh đèn, lộ ra

trong tầm mắt hờ hững của đám đàn ông, cô

tuyệt vọng run rẩy. Cô biết bản thân sẽ mất đi cái gì, hơn nữa

sẽ mất đi bằng cách thức kinh khủng nhất, đáng sợ

nhất.

Cô nghiêng mặt, nhìn

thấy trên bàn có chai rượu, cốc rượu, trong

bình đá còn có cái chày đập đá… chỉ cần cô

có thể cầm được, cho dù

không ngăn cản được anh ta, cô cũng có thể kết liễu

chính mình.

Nhưng cô không thể động

đậy nổi, hai tay cô bị anh ta đè

lên, cả người đều bị anh ta kẹp chặt trong lòng, ngón

tay anh ta xuyên vào tóc mai cô, hôn lên gương mặt ướt đẫm nước mắt của cô, hào

hứng tiếp tục trò chơi tàn nhẫn này.

Mùi ngửi thấy mùi xạ hương nam tính và hơi thở đầy dục

vọng, toàn thân Vị Hi run

rẩy, cả người như chìm vào trongnước, hít thở càng

lúc càng khó khăn, ý thức càng lúc càng mơ hồ.

Anh ta nâng mặt cô lên, ngón tay vô cùng khéo léo đùa

bỡn vẻ đầy đà xinh xắn của cô, cắn môi cô, ngậm

lấy hơi thởmỏng manh của cô, ngón tay thon dài men

theo đường eo mềm mại đẹp đẽ thăm dò xuống dưới. Hơi thở anh ta

nóng rực, dường như kề sát bên

tai cô nói gì đó, tiếng nhạc trong căn

phòng quá chói tai, cô không

nghe rõ câu nào, chỉ hoảng

hốt nhìn gương mặt anh ta, lúc xa lúc gần.

Cô không biết có bao nhiêu người chứng kiến cảnh đáng

sợ, bẩn thỉu ấy, nhưng không ai đứng

ra ngăn cản, thậm chíkhông ai lên tiếng, cho dù chỉ một

câu.

Khóe mắt khô cạn

không một giọt lệ, chỉ có đau

đớn và tuyệt vọng.

Cô nghe thấy có người đang cười, mắt

phượng lạnh lùng lóe sáng trong bóng tối vô cùng.

Cô thực sự không hiểu vìsao người này rõ ràng có thân xác đẹp đẽ lại cười giống

như ma quỷ.

Có ai từng gặp một con sói vừa xé xác con mồi ăn vào

bụng vừa mỉm cười không? Hôm nay cô đã thấy, rõ ràng có thể ép

người ta chết ở đường

cùng.

Ý thức của cô càng thêm mơ hồ, mọi thứ

bên cạnh cànglúc càng xa vời. Tất cả giọng nói dường như từ nơi xa vọng đến,

lại giống như lướt bên tai, cả cơ thể tựa như

chim trong đáy nước, lại giống như bị người ta

bẻ gãy cổ họng.

Cô muốn kêu gào cầu cứu, nhưng

cô không phát ra nổi tiếng nói. Cô muốn giơ tay nắm thứ gì đó nhưng chỉ uổng

công. Chỉ có hơi thở gấp

gáp, từng trận từng trận hít thở kịch

liệt, dường như dùng

hết sức lực toàn thân. Mồ hôi ướt đẫm ngón tay người đàn ông, ướt

sũng áo sơ mi đã được cởi một nửa, cả cơ thể giống

như bị xe tải xay thành một đống, gan

ruột vò nát, ngũ tạng đau đớn. Nhưng

vẫn không thể thở nổi, cố gắng

thế nào cũng đều không thở được!

Trong cơn hốt hoảng, cô nghe

thấy Như Phi thất kinh hét lên: “Cô ấy bị hen bẩm sinh, như vậy

sẽ xảy ra chuyện đấy,anh mau buông cô ấy

ra!”.

Sau đó, không

biết ai trả lời một câu vô cùng nhẹ

nhàng: “Hen thôi mà, chẳng chết được!”.

Quả thực sẽ không chết, đau đớn

hơn nữa cũng sẽ khôngchết chỉ có thể sống

không bằng chết. Người nào thực sự trải qua mới biết, rõ ràng đang sống mà

không thể thở như bị

người ta bóp họng… đó là một địa ngục sống!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.