Thông tin truyện

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Đang tiến hành 28 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Không ngược quá trình, nhưng ngược kết quả… Kết quả như thế âu cũng là một điều hợp lý.. Khác với ” Đông Cung” cảm giác nhẹ nhàng , chút bịn rịn , yêu hận tất cả đều được giải tỏa.. ” Từng có nhân tình tôi như sinh mệnh” lại dứt , trĩu nặng… đến sau cùng vẫn chỉ mãi là giá như …
Một lần Tôn Gia Ngộ từng nói “út, nếu tớ ích kỷ giữ cô ấy ở bên mình. Có phải lúc “lên đường”, tớ sẽ không cảm thấy sợ hãi như vậy?” Không có ngoại truyện dành cho Tôn Gia Ngộ ..  chỉ với một câu ở truyện dị kì bộc lộ trọn vẹn …
Thích cách nhưng mỗi một chap có một đoạn thơ Puskin
” Tôi yêu em, lặng lẽ không chờ đợi
Lúc e lệ, khi hậm hực lòng ganh
Tôi yêu em, yêu tình thậtmặn mòi
Cầu cho em được người yêu như tôi đã yêu em ”

có nhẽ với ái tình như thế Triệu Mai đã không thể thoát ra được và cũng không muốn thoát

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh

Sẽ không còn ánh trăng nào như vậy.

Ánh sáng mê ly xuyên qua rừng cây

Tạo nên ánh sáng đặc sắc trong cô tịch

nhẹ nhõm chiếu rọi vẻ đẹp mỹ lệ của người tôi yêu (Ánh trăng- Puskin)

“2, 3, 4…”. Tôi thả nhị tay vào túi áo khoác, nhìn chăm chăm con số đang nhảy trên hồ báo cầu thang máy, trong lòng vô ý thức đếm nhẩm theo. Bàn tay tôi bởi một nỗi sợ hãi mơ đại dươngtự dưng ướt sũng mồ hôi.

cầu thang máy cũ kỹ phát ra tiếng kêu lọc sọc, bò lên từng tầng một cách chậm rì rì. Ô con số của cầu thang máy chỉ có số mười báo hiệu đèn đỏ, đây là tầng lầu tôi đang đi lên, cũng là đích tới của một người nam nhi khác cùng ở trong thang máy.

Không hiểu vì sao, tôi cảm thấy người nam nhi ở phía đối diện toát ra không khí bít tất tay và nguy nan.

Người đó ăn mặc chỉnh tề,  áo xống rõ ràng không vừa thân, như kiểu mới đi mượn ở đâu đó. Khi bước vào cầu thang máy, anh ta đưa mắt nhìn tôi, ánh mắt anh ta chỉ có thể tưởng tượng bằng một từ sát khí đằng đằng khiến toàn thân tôi lạnh toát. Khi tôi lén nhìn anh ta, anh như có giác quan thứ sáu quay về phía tôi, con ngươi màu nâu giá lạnh tới mức làm tôi nín thở.

Tôi bất an cúi đầu tránh ánh mắt của anh ta, trong lòng chỉ mong cầu thang máy mau dừng lại.

Tòa nhà thương mại mười nhì tầng này nằm ở bên cạnh chợ “Bảy km” của thị trấn Odessa. Ngôi chợ ngoài người Ả Rập, người Romania và người Ba Lan, tới bảy mươi xác suất là lái buôn Trung Quốc. Người đàn ông kỳ lạ ở trước mặt tôi, xét từ ngũ quan đến áo xống, rõ ràng là người Trung Quốc.

Lúc này biển báo trên thang máy lập loè ở tầng bảy, chứng tỏ cũng có người đang đợi cầu thang máy.

Cửa thang máy vừa mở, tôi nhìn thấy một vài giày da con trai màu đen đi tới bên cạnh tôi. Anh ta mặc áo khoác gió màu da bò và quần âu màu xám là thẳng nếp.

Không gian chật hẹp sinh ra thêm một người khiến sự bất an trong tôi vơi đi ít nhiều. Tôi không ngửng đầu, chỉ thở một hơi dài nhẹ nhàng, khóe mắt thấy người đàn ông vừa bước vào giơ tay bấm số “12″.

đến tầng mười, cửa thang máy thủng thẳng mở ra, trong đầu tôi nghĩ đến vô vàn lý bởi giải thích với Bành Duy Duy vì sao tôi tới muộn.

Sự việc xảy ra vào đúng thời khắc đó.

Tôi bối rối đến nỗi sau này tôi chẳng nhớ gì cả. Tôi chỉ nhớ khi cửa thang máy mở ra, trước mặt tôi là một đống người.

Tôi vẫn chưa kịp phản ứng đã bị ai đó ném ra khỏi thang máy, đầu tôi đập mạnh vào bức tường đối diện khiến tôi choáng váng.


Bình luận