Thông tin truyện

Từ Quả Phụ Đến Quý Phụ

Từ Quả Phụ Đến Quý Phụ

 Tình trạng:

Hoàn thành 142 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Số chương: 142
Thể loại: trọng sinh, cổ đại, điền văn, nam chính phúc hắc, bá đạo, chung tình, 1-1
Edit: Mạc Thiên Y

Mỗi một người khi vừa xuất hiện đã được ông trời sắp xếp trước số phậntỉ dụ như căn số của nàng ở kiếp trước,chính là kết cuộc đau do lẽ người nàng mến yêu lại đi yêu sâu đậm người con gái khác.
Nàng có được thời cơ sống lại lần nữa, nàng quyết định không chạy theo những thứ xa vời vốn không có được kia nữa, chỉ mong một cuộc sống tự tại, thư thả.

Thế nhưng…

Tô Tuệ Nương: Cậu điên rồi sao?

Người nào đó: bởi nàng, ta đã điên từ lâu rồi!

Từ Quả Phụ Đến Quý Phụ

Edit: Mạc Thiên Y

Lâm Ngữ im có thể rõ ràng cảm giác được sức lực toàn thân đang nhanh lẹ bặt tămtinh thần ngày càng mung lung, nàng mơ biển nghĩ có lẽ mình sắp chết, bên tai có tiếng nức nở truyền tới, nàng có thể nghe được đó là của trượng phu kết tóc nhị mươi mấy năm.

tại sao lại khóc thương tâm như vậy?

Lâm Ngữ lặng chua xót nghĩ, chàng rõ ràng cơ bản không yêu ta nhưng.

“Ngữ im, Ngữ lặng, đời này là ta có lỗi với nàng,  không còn cách nào, thật sự không còn cách nào, ta không quên được nàng ấy… giả dụ chúng ta còn có kiếp sau, ta khăng khăng sẽ bù đắp lại cho nàng…” Cầm thật chặt bàn tay bé nhỏ đang lạnh dần của thê tử, Đàm Duy khóc tới tái tê cõi lòng, hắn cũng không biết mình tại sao mình lại đau long tới vậy, mấy chục năm nay, những tưởng trái tim đã sớm chết lặnggiờ phút này cớ sao lại đau triệt nội tâm như thế.

Kiếp sau ư?

Lâm Ngữ im yếu ớt nhếch khóe miệng, nhìn Đàm Duy, sử dụng hơi sức sau cùng nhẹ giọng gọi: “Tướng công…”

“Ngữ im, Ngữ lặng.”

“Nếu, giả dụ trái đất này thật sự có kiếp sau…” Lâm Ngữ yên mỉm cười nói: “Hai ta vẫn không nên gặp lại thì hơn…”

Đàm Duy ngạc nhiên tròn mắt, Ngoài ra hoàn toàn không ngờ thê tử bình thường ôn nhu dịu dàng, đối với mình tình sâu ý nặng, lại nói ra những lời này.

“Cũng không phải là oán trách gì cả,” cảm giác thứ gọi là cái chết kia cách mình ngày một gần, Lâm Ngữ lặng lần trước tiên trong đời nói ra lời thật lòng đã giấu kín đáo nhiều năm: “Chàng lấy người thiếu phụ mình không muốn lấy, thành ra mãi tới nay vẫn buồn rầu không vui. nhưng ta gả cho một người đại trượng phu nội tâm đã bị người thiếu nữ khác chiếm giữ, bởi vậy không tài nào cảm giác được cái thứ gọi là hạnh phúc, hai chúng ta cũng thật thảm đúng không…”

Lâm Ngữ yên ổn đủng đỉnh nhắm mắt nhắm mũi lại, nếu quả tình có kiếp sau…


Danh sách chương

Bình luận