Tư Hôn Mật Ái - Bà xã VIP

Quyển 3 - Chương 87 - Vẫn luôn yêu thương sâu đậm ( kết thúc hoàn mỹ ) ( p4 )



Quyển 3 – Chương 87 – Vẫn luôn yêu thương sâu đậm ( kết thúc hoàn mỹ ) ( p4 )Nhà họ Phó .Phó Thời Thiêm từ bên ngoài trở về , đẩy cửa phòng ngủ ra bước vào . Liễu Liễu đặt món đồ chơi trong tay xuống , liếc nhìn về phía anh , sau đó ngọt ngào kêu lên , ” ba ba . “Trong lòng Phó Thời Thiêm mềm nhũn , mệt mỏi khắp người đều tan biến hết . Anh sải bước tiến tới , ôm Liễu vào trong tay . Đứa bé này , từ lúc mới bắt đầu luôn luôn xa cách cho đến bây giờ đã gần gũi quấn quýt anh . Phó Thời Thiêm trông chờ từng ngày , cuối cùng cũng đã chờ được . Anh hôn một cái lên khuôn mặt của con bé , ” cục cưng ở nhà có ngoan không ? “” dạ ngoan . “Phó Thời Thiêm thấy bé đang chơi xếp gỗ , anh thả bé xuống lại , đứng dậy đi tới mép giường . Tống Duy đang nằm trên giường lớn . Cũng gần tới ngày sinh nở rồi , nhưng dáng vẻ của cô , so với trước khi mang thai cũng không khác biệt mấy , hầu như cũng không tăng thêm được bao nhiêu thịt .” buổi tối ăn cái gì chưa ? ” Phó Thời Thiêm khẽ hỏi .” canh cá , còn có ba món ăn . ” Tống Duy định ngồi dậy nhưng Phó Thời Thiêm lại giơ tay đè bả vai của cô , ” cứ nằm đi . “” em cũng nằm hơn nửa ngày rồi , cả người đều khó chịu . ” Tống Duy giơ tay đặt lên bụng . Phó Thời Thiêm ngồi xuống mép giường . Anh bất chợt cúi người xuống , đem gò má dán chặt vào bụng của Tống Duy . Cô kinh ngạc vô cùng , nằm im ở tại chỗ , động cũng không dám động một cái . Khoé miệng Phó Thời Thiêm nhẹ cong lên , sau đó áp hai tay bàn tay vào bụng của Tống Duy , lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa , ” nó đá anh . “” đúng vậy , chắc là đang chào hỏi anh đấy . ” Vẻ mặt của Tống Duy không khỏi dịu xuống . Một hồi lâu sau , Phó Thời Thiêm mới dời mặt khỏi bụng của cô . Anh mắt của anh nhìn chăm chú về phía Tống Duy , ” cách dự sinh chỉ còn hai ngày nữa , có phản ứng gì khó chịu hay không ? “Cô nhẹ lắc đầu , ” tốt lắm . “Chẳng biết bắt đầu từ bao giờ , cuộc sống chung đụng giữa hai người đã biến thành như vậy . Nói như thế nào nhỉ ? Bảo kỳ quái , cũng không tính là kỳ quái , dù sao cũng là vợ chồng mà . Phó Thời Thiêm thấy cái bụng của cô càng lúc càng lớn , cũng không thể nào để cho cô ngủ mãi trên ghế sa lon được , vì vậy vào một đêm không trăng gió lớn , anh liền ẵm cô lên giường .Phó Thời Thiêm tắm rửa xong bước ra . Liễu Liễu chơi cũng đã mệt , được người giúp việc dẫn về căn phòng nhỏ để đi ngủ . Tống Duy nằm đưa lưng về phía anh . Phó Thời Thiêm vén chăn lên chui vào . Tống Duy vẫn chưa quen với sự gần gũi này , cô lặng lẽ dịch qua một chút về phía mép giường .Sau khi nằm trên giường , Phó Thời Thiêm liếc sang cô , thấy hai mắt cô nhắm nghiền , thật giống như đang ngủ say sưa . Phó Thời Thiêm thấy thời gian còn sớm , mở ti vi lên xem một lát , lại sợ tiếng ồn làm ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của cô , anh liền điều chỉnh hạ âm thanh xuống .Cũng không lâu lắm , anh có cảm giác người bên cạnh hình như đang nhích tới nhích lui , trong lòng anh hoảng hốt , tiến tới gần cô , ” sao vậy ? có phải bụng khó chịu không ? “Hai mắt Tống Duy vẫn nhắm nghiền , trên khuôn mặt toát đầy mồ hôi , hai tay ôm chặt lấy bả vai của mình , cả người vẫn đang run rẩy . Phó Thời Thiêm vươn tay nâng đầu của cô lên , ” tỉnh dậy tỉnh dậy , mau tỉnh dậy đi . “Tống Duy đột nhiên hít vào một ngụm khí lạnh , sau đó mở mắt ra , sự kinh hoảng và khiếp sợ trong mắt hiện ra một cách rõ ràng . Cô không ngừng nhìn quanh bốn phía , mồ hôi toát ra trên trán càng lúc càng nhiều . Ánh mắt Phó Thời Thiêm vẫn nhìn chằm chằm khuôn mặt của cô , ” có phải có chỗ nào khó chịu không ? “ Cô hít thở sâu , ý thức được mình chỉ nằm mơ mà thôi , cô lắc đầu , ” không phải , là thấy ác mộng . “” mơ thấy gì mà có thể doạ em sợ đến như vậy ? “Giọng nói của Tống Duy vẫn chưa thể hoàn toàn khôi phục lại như cũ , cô giơ cánh tay lên nhẹ lau mồ hôi trên trán , ” em nằm mơ thấy lúc em đang ở trong phòng sinh , có người ở bên ngoài canh chừng sẵn . Con của em vừa mới được sinh ra , ngay cả nhìn mặt một lần cũng không có , nó liền bị ẵm đi mất ……” Tống Duy nói xong lời cuối cùng , giọng có chút nghèn nghẹn , vành mắt cô ửng đỏ . Ký ức lần đầu tiên trải qua quá mức sâu sắc , cho tới tận bây giờ vẫn còn khiến cô vừa nghĩ tới đã sợ chết khiếp .Sau khi Phó Thời Thiêm nghe xong , trầm giọng nói , ” sẽ không đâu , lần này chắc chắn sẽ không xảy ra nữa . “Tống Duy mới vừa trải qua một trận hù doạ như vậy , rõ ràng cảm thấy bụng không thoải mái . Bàn tay cô mang theo sự dỗ dành an ủi đặt lên bụng , sau đó nhìn Phó Thời Thiêm , ” hình như có cảm giác đau co rút . “Phó Thời Thiêm tiến đến bên cạnh cô , ” anh đưa em tới bệnh viện . “” tối nay nhất định chưa sinh đâu , chắc không có chuyện gì , sáng mai hẵng đi vậy . “” chưa sinh cũng phải tới bệnh viện trước đã , lỡ như không kịp thì làm sao bây giờ ? ” Phó Thời Thiêm nói xong , vén chăn lên bước xuống giường . Phía bệnh viện thật ra đã sắp xếp xong xuôi từ sớm . Lúc Tống Duy nhập viện , phản ứng cũng không mạnh lắm , cách một hồi lâu mới có cảm giác đau co bóp nhè nhẹ , hơn nữa cũng không đến mức đau đớn lăn lộn .Cô nằm trên giường bệnh , ánh mắt không khỏi nhìn ra ngoài cửa sổ . Phó Thời Thiêm đang ngồi trên ghế sa lon ở bên cạnh , ” nếu em đồng ý , bây giờ anh có thể lập tức ký tên để em sinh mổ . “” không , em vẫn chọn sinh thường . “Phó Thời Thiêm không thể hiểu nổi cô , ” làm vậy không phải có thể giảm bớt được đau đớn sao ? “” nhưng em muốn hồi phục lại nhanh hơn một chút , cũng không muốn gây thêm phiền phức cho người khác . “Phó Thời Thiêm lại liếc nhìn cô lần nữa , ” trong nhà có hai vú nuôi , còn có cả người giúp việc , dư sức chăm sóc cho em . “Tống Duy vẫn lắc đầu . Phó Thời Thiêm lần đầu tiên gặp phải tình huống vợ sắp sinh con , nhìn qua trông còn sốt ruột hơn cả Tống Duy , ” cần chuẩn bị những thứ gì nhỉ ? Em cứ nói cho anh biết đi . “” lát nữa bác sĩ nhất định sẽ nói cho anh nghe . ” Trong lòng Tống Duy khá lo lắng , sau khi hít thở sâu nhiều lần , lúc này mới điều chỉnh lại được tâm trạng của mình .Đến sáng hôm sau , cảm giác đau của Tống Duy mới càng lúc càng rõ ràng . Mãi đến tận buổi trưa , khi mẹ Tống Duy cũng đã chạy đến nơi , cô mới được đẩy vào phòng sinh .Ông cụ Phó cũng đến ngay từ lúc sáng sớm . Trông thấy Tống Duy được đẩy vào phòng , ông vội vàng mở miệng nhắc , ” lão Tam , cháu đứng ì ra đó làm gì , đi vào đi . “Sắc mặt của Phó Thời Thiêm trắng bệch , vẫn đứng im ở đó không hề nhúc nhích . Vị bác sĩ kia liếc nhìn rồi nói , ” hay là mọi người cứ chờ ở bên ngoài đi . “Cửa phòng sinh nhanh chóng đóng lại . Phó Thời Thiêm cử động hai chân đã cứng đờ bước đi . Ông cụ ngồi xuống băng ghế dài trong hành lang , ” lúc này , cháu nên ở bên cạnh con bé chứ . “” phụ nữ sinh con , cháu chạy theo vào trong đó coi ra cái gì nữa ? ” Phó Thời Thiêm nghe thấy có tiếng hét từ bên trong truyền ra , trong lòng vô cùng hoảng hốt , vội vàng ngồi xuống bên cạnh ông cụ Phó .Thời gian chậm chạp trôi qua từng giây từng phút trong sự chờ đợi lo lắng . Lúc cửa phòng sinh bật mở , bác sĩ từ bên trong bước ra , mẹ Tống Duy bước lên trước đầu tiên , ” bác sĩ , con gái của tôi thế nào rồi ? “” cô ấy không phối hợp lắm . Hay là Phó tiên sinh đi vào giúp cô ấy sinh đi . “Ông cụ Phó nghe vậy , đẩy Phó Thời Thiêm , ” đi vào đi . “Người đàn ông ngây ngẩn đứng dậy , đi theo sau lưng bác sĩ bước vào phòng sinh . Tống Duy đã đau đến mức liên tục thét chói tai . Một y tá ở bên cạnh đang hướng dẫn cô cách hít thở , nhưng trước sau cô vẫn không thể làm theo đúng thao tác , mặt mũi đầy vẻ khẩn trương , mồ hôi toát ra đầy người . Phó Thời Thiêm bước tới mép giường , vươn tay gạt lọn tóc đang dính vào gò má của cô ra . Tống Duy nhìn sang anh , cô đã đau đến mức gần như muốn ngồi bật dậy . Phó Thời Thiêm vội vàng nắm lấy một tay của cô , ” gắng chịu đựng thêm một chút nữa , một chút nữa thôi là được rồi . “” Phó Thời Thiêm , anh hãy thành thật nói cho em biết ……” Cô nén nhịn một hơi , lúc cơn đau ập tới , câu nói kế tiếp cũng bị mắc lại trong cổ họng .Người đàn ông thấy vậy , không khỏi tiến lên trước rồi hỏi , ” em muốn nói cái gì ? “” sau khi con ra đời , có phải anh lại muốn ẵm nó đi mất hay không ? Liễu Liễu cũng ở bên cạnh anh , đến lúc đó …… Em ngay cả một đứa cũng không có . Nỗi đau này , em không muốn nếm trải lần nữa đâu . “Không ngờ rằng , đến tận giờ phút này , trong lòng cô cư nhiên vẫn còn lo lắng về điều đó . Phó Thời Thiêm lấy lại tinh thần , nghiêm túc trả lời , ” sẽ không đâu . “” anh đừng gạt em nữa , thật đấy , ” Tống Duy nhíu chặt chân mày , cố nén cơn đau đớn đã đến mức tê liệt , ” anh và em kết hôn với nhau , vốn chẳng có chút tình nguyện gì cả . Nếu không phải do đứa con , anh làm sao có thể nghe lời của ông nội chứ ? Bây giờ , con sắp được sinh ra ……” Tống Duy nói xong lời cuối cùng , nước mắt ào ạt tuôn rơi xuống . Cô khó có thể chịu đựng nỗi đau chia lìa này thêm được nữa , ” Phó Thời Thiêm , em biết em không có năng lực để chống lại anh , nhưng mà hai đứa bé , ít nhất anh cũng cho em giữ lại một đứa được không ? “Phó Thời Thiêm càng nghe , trong lòng càng thêm khó chịu , anh siết chặt bàn tay của Tống Duy , ” ai muốn cướp con với em ? “” chẳng lẽ , cuộc hôn nhân của chúng ta cứ tiếp diễn một cách sai lầm như vậy sao ? ” Tống Duy hít sâu một cái . Phó Thời Thiêm nhìn mồ hôi từ trên trán cô chảy xuống , anh vặn chặt chân mày nói , ” vậy em chưa từng nghĩ tới , sau này sẽ sống cùng hai đứa bé sao ? “Cả người Tống Duy đều run rẩy , hai mắt nhắm nghiền . Đợi sau khi cơn đau kia dịu xuống , lúc này cô mới mở mắt ra , ” sống cùng nhau ? Anh có đồng ý không ? “” anh đồng ý . ” Phó Thời Thiêm chống lại tầm mắt của cô dứt khoát nói .Bác sĩ bảo cô dùng sức . Tống Duy hồi thần , ít nhất cảm giác đau mãnh liệt kia chân thật nói cho cô biết rằng , đây không phải là một giấc mơ . Mà từng tiếng kêu rên la hét ầm ĩ kia , nghe vào trong tai Phó Thời Thiêm , thê thảm vô cùng . Nếu không phải là người có tính cách mạnh mẽ vững vàng , thật sự sẽ bị để lại bóng ma trong tâm lý .Trong lòng bàn tay anh toàn là mồ hôi . Thẳng đến khi nhìn thấy bác sĩ cầm một cây kéo lên , nơi cổ họng Phó Thời Thiêm nhẹ lăn , giọng nói khẽ lắp bắp , ” sinh , sinh rồi sao ? “” vẫn chưa , sẽ nhanh thôi . “” vậy ngài cầm cây kéo làm gì thế ? “Bác sĩ đã ra tay . Tống Duy cắn chặt răng , khuôn mặt nhỏ nhắn lớn bằng bàn tay tựa như mới vừa được nhấc ra từ trong nước . Vị bác sĩ kia hời hợt đáp , ” cần phải cắt . “Phó Thời Thiêm khó có thể tưởng tượng ra được nỗi đau này . Rất nhanh , tiếng khóc của em bé liền vang dội trong phòng sinh . Tống Duy đang kéo tay của anh cũng đột ngột buông lỏng ra , cô mệt mỏi rã rượi , một câu cũng không nói ra được , chỉ có thể không ngừng thở dốc . Bác sĩ đỡ sinh nhẹ nhàng cười nói , ” chúc mừng , là một bé trai . “Tống Duy hé mắt ra một nửa , đã không còn nghe thấy gì nữa . Bác sĩ ẵm em bé đi tới cho bọn họ nhìn mặt , ” đứa bé thật dễ thương . “Phó Thời Thiêm xúc động mãi không thôi . Tống Duy còn phải khâu lại vết thương , bảo anh đi ra ngoài . Phó Thời Thiêm đi theo bác sĩ ra khỏi phòng sinh . Ông cụ là người đầu tiên xông tới trước , ” Tiểu Duy có khỏe không ? “” dạ khoẻ . ” Phó Thời Thiêm trả lời . Mẹ Tống Duy theo sát ở phía sau nghe vậy , trong lòng cũng thả lỏng . Nghe thấy câu hỏi han ân cần đầu tiên của ông cụ Phó là về con gái mình , trong lòng bà cũng vui mừng không nói ra được .Ông cụ Phó liếc nhìn em bé , ” con trai hay con gái vậy ? “” chúc mừng , là một bé trai . ” Bác sĩ lặp lại một lần nữa .Vẻ mặt của ông cụ Phó lúc đó , thật sự không biết phải làm thế nào để miêu tả . Trước đó mặc dù đã đi siêu âm rồi , nhưng chưa tới thời điểm đứa bé sinh ra đời , ai cũng không dám chắc chắn . Ông cụ chống quải trượng xoay một vòng ở tại chỗ , khuôn mặt già nua ngập tràn sự sung sướng , ” thật tốt quá , thật tốt quá , nhà họ Phó chúng ta có hậu rồi . “Phó Thời Thiêm liếc nhìn ông cụ , cư nhiên trông thấy đáy mắt của ông ánh lên trong suốt , xúc động đến mức thiếu chút nữa nước mắt cũng chảy ra ngoài .Lúc Tống Duy được đẩy vào phòng bệnh , ông cụ Phó đang đứng trước cái nôi . Em bé đang ngủ , ông cười híp mắt không ngừng nhìn nó chằm chằm . Phó Thời Thiêm nghĩ đến nhát kéo cắt xuống mới vừa rồi , anh nhìn về phía người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh , ” có đau lắm không ? “” không đến nỗi nào , ” Miệng cô khô khốc , dịu dàng cười một tiếng , ” em có thể nhịn được . “Tống Duy nói như vậy liền khiến cho người ta cảm thấy đau lòng . Phó Thời Thiêm ngồi xuống mép giường . Ông cụ cũng bước tới , ” Tiểu Duy , cháu thật sự là người có công rất lớn đối với nhà họ Phó chúng ta đấy . “” ông nội , ông đừng nói vậy . Đứa bé cháu sinh ra cũng là con của cháu mà . ” Ông cụ Phó lôi từ trong ngực ra một món đồ đưa về phía Tống Duy , ” nè , đây là cho cháu . ” Ông cụ nhét nó vào trong tay Tống Duy . Cô giơ lên nhìn thử , lại là một tờ chi phiếu , đầu tiên là một con số , đằng sau nó là một chuỗi dài những số không . Cô không cần phải đếm lại cẩn thận cũng biết đây là một khoản tiền không nhỏ . Tống Duy vội vàng cử động muốn ngồi dậy , ” cái này không được . Ông nội , cháu vạn vạn lần không thể nhận tấm chi phiếu này được . “” đây cũng là quy củ của nhà họ Phó chúng ta , coi như là chi phí đền bù cho sự vất vả cực khổ của cháu . Cháu đừng cảm thấy có gánh nặng , đây là của riêng ông , không có liên quan gì tới người khác . ” Ông cụ đè lại bàn tay của cô , ” Tiểu Duy , cháu là dâu của nhà họ Phó chúng ta , lại sinh cho nhà họ Phó chúng ta hai đứa bé . Sau này …… toàn bộ nhà họ Phó đều là của cháu và Thời Thiêm , bây giờ đưa những thứ này có đáng gì đâu chứ ? “Phó Thời Thiêm nhìn thấy vẻ mặt khó xử của cô , bộ dáng trông như có nói gì cũng không chịu nhận , thế nhưng lại nhìn thân thể suy yếu đến mức không còn chút sức lực nào của cô , anh xem mà trong lòng cảm thấy có chút không thoải mái , ” nếu đã đưa cho em thì em cứ cầm lấy đi . Nếu em không chịu nhận , ông nội còn phải cưỡng ép nhét vào đấy . “Tống Duy nằm xuống lại , siết chặt tấm chi phiếu kia trong tay , quá nặng nề . Khuôn mặt của ông cụ Phó ngập tràn gió xuân phơi phới , hận không thể thông báo cho tất cả mọi người trong gia đình biết ngay lập tức . Ông cười ha hả nói , ” còn ai dám nói nhà họ Phó chúng ta hiếm muộn đường con cháu nữa không ? Tiểu Duy chính là người đặc biệt đem con cháu tới cho chúng ta . Cháu xem kìa , có một đứa con gái bây giờ lại thêm một đứa con trai , cộng lại thật vô cùng hoàn hảo . Ông thật sự rất phấn khởi đấy . “” ông nội , ” Phó Thời Thiêm nhẹ lắc đầu , ” cháu gần như đã có thể đoán ra được , ông sẽ đi khoác lác thế nào với đám bạn già của ông rồi . “” ông đương nhiên sẽ nói ……” Ông cụ Phó nói đến đây , lại hướng Phó Thời Thiêm chỉ chỉ , ” khoác lác gì chứ ? Người ta bằng tuổi cháu , con gái đã đi nhà trẻ rồi . Nếu không phải nhờ có Tiểu Duy , theo ông thấy thì cháu đến tầm tuổi ông cũng chưa chắc có thể ẵm được cháu trai đâu . “Phó Thời Thiêm không thèm để bụng hừ lạnh một tiếng . Anh chợt nghe thấy tiếng ọ ẹ , khuôn mặt đầy vẻ khẩn trương vội vàng bước tới bên cạnh nôi của con trai .Buổi tối , ông cụ được tài xế đưa về nhà . Tống Duy nằm trên giường bệnh . Vết thương đau đớn khó chịu , cô lại không nói tiếng nào , chỉ có thể cử động thân thể nhích tới nhích lui . Mẹ Tống Duy quay sang Phó Thời Thiêm nói , ” Thời Thiêm , con đi về trước đi . Buổi tối có mẹ và vú nuôi chăm sóc là được rồi . “Tầm mắt Phó Thời Thiêm quét về phía Tống Duy , ” em bị làm sao vậy ? “Mẹ Tống Duy tiếp lời , ” mới vừa sinh con xong , nhất định là phải chịu khổ rồi . “Giọng của Tống Duy khá yếu ớt , nói với Phó Thời Thiêm , ” anh trở về đi . Chúng ta đều không có ở nhà , Liễu Liễu sẽ khóc nháo đấy . “” cứ để anh ở lại đây đi . ” Phó Thời Thiêm không nói thêm gì nữa . Anh thấy vú nuôi đang bưng chậu nước từ trong toilet bước ra , trong chậu còn có một chiếc khăn lông sạch sẽ . Phó Thời Thiêm đứng dậy , nhận lấy cái chậu từ trong tay chị ta , ” để tôi làm cho . “Anh chưa từng phục vụ cho người khác , nhưng vắt khăn lông thì vẫn có thể . Tống Duy thấy anh làm vậy , khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng lên , giọng điệu nói chuyện cũng không được bình thường nữa , ” đừng , hay là nhờ vú nuôi làm giúp đi . “” không sao . ” Phó Thời Thiêm đem chậu nước đặt lên tủ đầu giường . Mẹ Tống Duy ở bên cạnh cười nói , ” Thời Thiêm là chồng của con , nó lau rửa cho con , con còn xấu hổ nữa à ? “Phó Thời Thiêm đang vắt khăn lông , nghe thấy câu hỏi của mẹ Tống Duy , tay phải đang vươn ra đột ngột khựng lại giữa không trung . Anh chợt hiểu ra , đây không phải là lau mặt cho Tống Duy , mà là lau người dưới cho cô . Anh im lặng khẽ đặt khăn lông xuống , sau đó lại im lặng lui sang bên cạnh rồi nhẹ nhàng nói với vú nuôi , ” vậy thì chị làm đi . “Công việc này , thật sự không hề thích hợp với anh . Tống Duy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm . Nếu người làm việc đó là anh , cô có cảm giác mình cũng bối rối đến mức có thể lập tức nhảy xuống giường mà chạy trốn rồi .Mẹ Tống Duy thấy vậy , bước tới phía trước . Biết con gái mình xấu hổ , bà vội vàng tiếp lời , ” để tôi làm cho . “Vú nuôi dạ một tiếng , cùng Phó Thời Thiêm lui ra ngoài , hơn nữa còn kéo rèm lại .


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.