Thông tin truyện

Trùng Sinh Yêu An Tử Thiên

Trùng Sinh Yêu An Tử Thiên

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 67 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tên khác: Sống lại yêu An Tử Thiên
Thể loại: hiện đại, Trùng sinh, HE, thanh mai trúc mã, sủng (hình như cũng có cả ngược)
anh hùng chính: Bạch Thấm – An Tử Thiên
phối hợp diễn: Tất cả các nhân vật khác
Tên khác: Trùng sinh yêu chấp nê tự bế
Converter: lil_ruby (tangthuvien.vn)
Editor: Maybe

Bảy tuổi

Bạch Thấm: Anh Tử Thiên, ai cũng nói anh có chứng tự bế, vậy cuộc cái gì là chứng tự bế?

An Tử Thiên:……

Mười tám tuổi

Bạch Thấm: An Tử Thiên, anh là tên câu chấp tới biến thái, chắc tôi chết anh thế hệ buông tha cho tôi phải không?

An Tử Thiên:……

Cả đời

An Tử Thiên: Anh yêu em.

Đây là một câu chuyện về một người đại trượng phu bị chứng tự bế lại có tính câu chấp muốn nuôi dưỡng cung phi từ nhỏ nhắn, và cô cung phi này sau khi được sống lại một lần thì cũng tình nguyện để anh ta nuôi dưỡng.

Trùng Sinh Yêu An Tử Thiên

Bạch Thấm cứ như vậy mặc cho thân thể của mình trôi nổi giữa không trung – à không, hiện thời đã chẳng thể nói là cơ thể nữa rồi, phải gọi là một vong hồn, hoặc gọi là…. Quỷ Hồn.

Ngày đó cô chạy ra khỏi biệt thự An Thị, chỉ lo chạy nhanh về phía trước nên không lưu ý lúc đó có một chiếc xe vận tải đang lao đến. Cô chỉ nghe thấy có người hốt hoảng hét to rồi vừa quay đầu lại thì đã thấy ánh sáng màu xanh chiếu chói mắt, tiếp theo là một trận đau nhức, còn có một lực mạnh bạo đẩy thân thể cô sang nơi khác. Trước khi hoàn toàn mất đi tri giác, cô Hình như nghe được tiếng thét chói tai.

Chết chỉ cần trong nháy mắt, nhưng mà trong nháy mắt này, con người lại có thể nghĩ đến rất nhiều thứ. Bạch Thấm sau khi mất đi tri giác bỗng nhiên cảm thấy thật nhẹ nhàngsau cùng đã xongsau cuối có thể thoát khỏi mọi thứ, cô đời này đã thoát khỏi vận mệnh phải làm đồ chơi vui tươi người khác.

Nếu có kiếp sau, cô một mực phải nắm chặt vận mệnh của chính mình, không thể để chính mình lại giống như kiếp này, lúc nào cũng bị người khác khống chế, bài bố giống như một con cờ.  song song, Bạch Thấm cũng cảm thấy rất tức giận. Loại khó chịu này không phải buồn bã phát xuất từ thân thể  là lòng cô – một cảm giác trống suôn sẻ rất giận dữ, giống như bị mất gì đó rất quan trọng. Đó là cái gì? Trong đầu Bạch Thấm đột nhiên sinh ra hình trạng của An Tử Thiên. Hình ảnh đó chỉ chợt lóe  lướt qua trong một giây lát ngắn ngủi khiến cô cảm giác giống như muốn bắt lấy thứ gì đó nhưng mà giống như không phải…

****

Trên giường bệnh, hai mắt An Tử Thiên nhắm chặt, cả người nằm yên không nhúc nhắc, dù cho anh đã sử dụng liều thuốc an thần nhưng mà vẫn không thể ngủ lặng. Đôi mày anh nhíu chặt, hai tay gắt gao nắm lấy đệm, khuôn mặt khổ cực căn vặn, đôi môi khô khốc thấp giọng khàn khàn bật ra âm thanh. Cho dù không nghe rõ anh nói gì, Bạch Thấm cũng biết anh đang kêu tên cô.

Thấm Thấm, Thấm Thấm, Thấm Thấm…..

Âm thanh khàn khàn vang lên, thây kệ mọi thứ, cho dù yết hầu âu sầu anh vẫn không chịu kết thúc, thật giống như chỉ cần gọi tên cô như vậy, cô sẽ đột sinh ra đáp lại lời của anh.

Anh lại chạm mặt độc ác mộng. Trong lòng Bạch Thấm cảm thấy vô cùng giận dữ.

Từ ngày cô chết, An Tử Thiên vẫn cứ như vậy.


Bình luận