Thông tin truyện

Trùng Sinh Lại Làm Độc Phụ

Trùng Sinh Lại Làm Độc Phụ

 Tình trạng:

Hoàn thành 82 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ xưa, song trọng sinh, mỹ nhân hờ hững vs hoàn khố
Số chương: 82 chương
Edit: Diệp Nhược Giai, Yenny mare, La Thùy Dương

mộ Khanh Hoàng: Đời trước nàng là một độc phụ trong miệng hắn, những bóng hồng bên cạnh hắn, từ biểu muội, tới danh kĩ và cả thiếp, không ai không bị chính nàng hại chết…

Hắn muốn độc chết nàng, nàng lại cảm thấy thật dễ chịu.

Làm lại một đời, ta thật muốn nhìn xem, Lục mạo ngươi không có Triều Dương quận chúa ta, rút cục có thể trở thành dạng người như thế nào!

Lục Cửu: Đời trước bị loạn tiễn xuyên tim, chết trên chiến trường, nhìn qua núi thây biển máu, chuyện nhưng ta ăn năn nhất, chính là muộn hơn một bước so với Lục giả mạo.

Làm lại một đời, chỉ cần có thể cưới được nàng, tiếng tăm nát bét thì cũng có sao đâu?!

Nội dung nhãn: Ông trời tác hợp

nhân vật chính: chiêu mộ Khanh Hoàng, Lục Cửu | Vai phụ: Lục mạo

Trùng Sinh Lại Làm Độc Phụ

Edit: Diệp Nhược Giai​

Đầu hạ, cửa sổ đều mở ra, gió thổi vào làm lay chuyển tấm màn ngọc, sản xuất âm thanh leng keng thanh thúy dễ nghe.

tuyển mộ Khanh Hoàng đặt khuỷu tay trên gối tre, nửa nằm trên trường tháp bằng gỗ tử bọn khắc hoa, mặt cúi xuống, nhớ lại những chuyện kia.

Lúc tỉnh giấc dậy vào giờ ngọ, thấy mình ở chốn này, nàng có cảm giác Dường như đã trải qua mấy đời, vật đổi sao dời, giống như là một giấc nằm mê về ngày mai, nàng chết cháy trong gian nhà này,  cũng giống như là thời kì quay lại, nàng chết rồi trùng sinh.

Trang Chu mộng điệp, điệp mộng Trang Chu (1), hóa ra cảm giác trong đó quả thực vấn vương tới thế.

(1): Trang Chu mộng hồ điệp là tên người ta đặt cho một đoạn văn trong sách Trang Tử của Trung Quốc. Đoạn văn này rất nổi tiếng, nó đã trở thành một điển tích thường sử dụng trong văn học xưa ở Trung Quốc và Việt Nam. Nội dung là: Có lần Trang Chu nằm mơ thấy mình hóa bướm vui miệng bay lượn, nhưng mà không biết mình là Chu nữa, rồi đột nhiên tỉnh giấc dậy, ngạc nhiên thấy mình là Chu. Không biết mình là Chu nằm mơ thấy hóa bướm hay là bướm mộng thấy hóa Chu.

Ngọc Loan bưng một chén trà xanh rón rén đi tới, thấy trên mặt chiêu mộ Khanh Hoàng không có một tí vẻ tươi cười nào, đôi môi mím lại, lông mi dài rũ xuống phân thành bóng râm nơi mắt, trong lòng liền cảm thấy đau.

“Quận chúa, nô tỳ hỏi thăm rồi, quận mã về phủ, cũng giống như mọi khi, đầu tiên là đi đến phòng chính để thỉnh an lão tiên nhân.” Ngọc Loan đặt chén trà xuống bàn con ở bên cạnh giường, nói.

“Lão tú bà kia là lão tiên sư cha nhà ai, bà ta cũng xứng sao.” mộ Khanh Hoàng ngửng đầu nhìn Ngọc Loan, vươn ngón tay ra chọc chọc vào giữa trán nàng, “Nha đầu ngốc.”

“A?” Ngọc Loan bị mắng nhưng hoảng loạn.

tuyển mộ Khanh Hoàng cũng không giải thích cho nàng hiểu, vẻ mặt nghiêm trang, nghiêm khắc nói: “Nha đầu ngốc, không có lệnh của ta, tuyệt đối không cho em tự chủ trương nữa.”

Ngọc Loan sợ hãi quỳ xụp xuống, vẻ mặt đưa đám nói: “Quận chúa, nô tỳ không có.”

Nhìn Ngọc Loan hoạt bát đáng yêumộ Khanh Hoàng ủ ấp nàng vào trong lòng, vỗ vỗ lên mái tóc nàng, xúc động than nhẹ, nói: “Nha đầu tốt.”


Danh sách chương

Bình luận