Thông tin truyện

Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ

Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 417 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ xưa, trùng sinh
Edit: Hinata
Convert: Tàng Thư Viện

Đám người kia, khiến ngoại tổ mẫu nàng uất ức nhưng mà chết, thủ đoạn giết đệ đệ nàng, đạp lên tình cảm của nàng, ngay cả nàng họ cũng không buông tha cho một con đường sống.

, lòng tin của nàng đặt sai kế mẫu, muội muội, nữ tử “tài đức” gián trá..

, nàng có thân phận cao tay nhưng đàn họ phải loại bỏ

Lúc mai táng thân dưới dòng nước sông, Âu Dương Noãn rít từ trong mồm ra từng chữ: “Nhật nguyệt ở trên, quỷ thần ở dưới, Âu Dương Noãn ta bị chết oan uổng, kiếp sau hóa thành lệ quỷ, cũng sẽ không bỏ lỡ các ngươi!”

chợt chợ mở mắt, Âu Dương Noãn trở về năm mười nhị tuổi, là năm nàng bị thương ở trán , cũng là năm nhưng đệ đệ thân sinh bị rơi xuống nước, chính là 3 năm trước khi nàng xuất giá…

Cả đời này, hãy xem nàng đổi mới như chong chóng làm mưa làm gió, bảo vệ từng người thân yêu của nàng, diệt hết những kẻ gan ruột khó lường, bước ra 1 mảnh kim quang huy hoàng của 1 đời người.

Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ

Âu Dương Noãn bị đưa trên đường cái.

Nàng còn nhớ rõ lần trước tiên đi trên đoạn đường này, nó ngập tràn màu sắc, đó là lúc nàng xuất giá, trước mắt đều là một màu hồng chói mắt, đi theo

sau kiệu hoa là một đống đồ cưới không thể nào đếm được, hàng gánh đồ

cưới, đều sơn son thiếp quàđặc sắc lóa mắt, bên ngoài đám đông chen

chúc, người người đi lại nờm nợp, ai  không hâm mộ mười dặm trang sức

đỏ lộng lẫy này chứ…

bữa nay, ba năm sau, nàng lại tới đây trên

đoạn đường này, ngoảnh mặt nhìn lại, không khỏi cảm thấy ghê người. Trên

đường qua lại đông đúc. Hơn nữa, người người đều kích động, mỗi người

đều hưng phấn. bầy họ mang theo rất nhiều cái sọt, bên trong đều đựng đồ ăn đã hư hỏng bốc mùi hôi thối, còn có rất nhiều oa bát biều bồn, còn

có rất nhiều người cầm cái chổi, cái ki, cây gỗ, mái ngói…

Ha

ha, nàng như thế nào đã quên, nay nàng đã không phải là Âu Dương đại

tiểu thư cao cao tại thượng,  là “Nữ nhân hạ lưu” nhưng mà người người khinh bỉ.

Người của Tô gia cũng đều tới hết, không riêng gì phụ mẫu chồng, trượng phu, ngay cả nha đầu, gã sai vặt… cũng đều đến đây.

“Không cần, tiểu thư…” Hồng Ngọc hét lên, hướng tới chỗ đám người đang mang

Âu Dương Noãn đi nhưng nói: “Không được đụng tới tiểu thư của chúng ta!”

Nàng cầu xin khản cả giọng: “Lão gia, cu li nhân, cô gia, cầu xin các

ngươi, buông tha tiểu thư đi!”

Âu Dương Noãn không nghe được Hồng Ngọc nói chuyện, nàng đã bị những âm thanh nguyền rủa của đám người kia

cắn nuốt. Phương ma ma liều mình vọt tới bên người Âu Dương Noãn, bật

khóc kêu to: “Tiểu thư! Đây là một cái bẫy, bầy họ đều hãm hại ngươi

a…”

Âu Dương Noãn nhìn mái tóc hoa râm, bộ dáng điên cuồng của

Phương ma ma, trong đầu lại nhớ lại lúc trước khi xuất giá, lúc nàng hát chi ca ——

“Mười dặm trang sức lộng lẫy mười dặm dài, kiệu hoa

lung linh mười dặm tung bay, kẹo mừng mười dặm ngọt, rượu ngon mười dặm

thơm. Được nên lứa đôi với người con gái trong mộng, nguyện yêu tới

thiên trường địa cửu, tình trường ý trường tương tứ trường, mới có trang sức màu đỏ mười dặm trường”

Tình trường ý trường tương  trường, mới có trang sức màu đỏ mười dặm trường”… Nay toàn thành cười chê.

“Còn không nhận tội, “ Tô cu li nhân hờ hững nói: “Đây là chính ngươi không

bịết mắc cỡ, đã làm mất mặt Âu Dương gia, bôi nhọ gia phong Tô gia!”

Lúc này, trong đám người có một người nam nhân kêu béo lên: “Nhìn xem! Đây

chính là Âu Dương Noãn, nữ nhân không biết hổ thẹn, thừa dịp trượng phu

ra ngoài vụng trộm với nam nhân khác…”


Danh sách chương

Bình luận