Thông tin truyện

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

 Tình trạng:

Hoàn thành 1357 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: trọng sinh, giá không, cung đấu
hero chính: Ôn Uyển, Bạch Thế Niên, Yến Kỳ Hiên, ……
Độ dài: 1336 chương + 23 chương phiên ngoại
Dịch: QT và Google ca ca
bạn dạng convert: Tiểu TuyềnChắc hẳn khi đọc truyện xuyên không game thủ sẽ thấy yêu thích những hero trong truyện được trở về trôi dạt cùng cỗ máy thời kìnhưng có nhẽ điều ghét nhất vẫn là bị đày đọa khi sống trong thân phận người khác. Nữ chính trong truyện Trọng Sinh Chi Ôn Uyển trọng sinh đến trái đất cổ kính đã chịu không ít ấm ức.
Nàng không chỉ có trở thành người câm miệng không thể nói;  còn tổ mẫu không thích, cha không thương, mẹ ghẻ ác độc, là người rủi ro mắn khắc phụ khắc mẫu khắc Các bạnđương đầu với đủ loại gian truân, các loại gây khó dễ, nàng vẫn nghênh khó khăn  tiến lên, từng bước hóa giải. Trúng độc, sát hại, giá họa theo nhau nhưng mà đến, nàng cũng không run không run sợ. Nàng vốn chỉ muốn thản nhiên, an tĩnh nhưng mà sống đến già, nhưng mà số mệnh không như ý người. Nếu đã như thế, nàng cũng sẽ không muốn trên lưng phải gánh lấy cuộc sống âm u đáng thương nữa, thành ra nàng nhất định phải sống một cuộc sống đầy màu dung nhan đẽ, sáng tạo ra một truyền kỳ thuộc về riêng nàng.
anh hùng tiêu biểuNhân vật chính: Ôn uyển,

Chồng: Bạch Thế Niên,

Con trai: Bạch Minh Cẩn, Bạch Minh Duệ

Cha: Bình Hướng Hi

Mẹ: Phúc Huy Công Chúa

Mẹ kế: An Hương Tú

Anh em: Thượng Kỳ, Thượng Lân, Thanh San

Người hầu:

tứ đại nha hoàn: Hạ Dao, Hạ Ảnh, Hạ rảnh rỗi, Hạ Ngữ;

bốn đại thị vệ: Võ Tinh, Võ Thần, Võ phong, Võ Lâu.

Ma ma: Cổ ma ma, Trần ma ma

*Bên Nội

Bình quốc công phủ:

Ông bà nội của Ôn Uyển: Quốc công gia, quốc công lao nhân (Nữ nhi của Xương Ấp hầu Dung gia, đã sớm suy tàn)

Đại lão gia (Bác cả): Bình Hướng Thành

phi tần : hứa Thị ( Đích trưởng nữ của Đan Hầu hẹn gia)

Con trai:

Bình Thượng Hoành – vợ Tống thị, là đích trưởng nữ của Lễ bộ Thượng Thư ;

Bình Thượng Vệ; Bình Thượng Bân ( bởi vì Lưu di nương sinh )

Con gái:

Bình Thanh Hà ( đích trưởng nữ, gả cho thế tử Bạch Thế Hoa của Thần Tiễn Hầu Bạch gia; cùng nhà chồng với Ôn Uyển), Thanh Liên ( đã chết )

Thanh Hồng ( Lưu di nương sinh ),

Thanh xoa ( thiếp thất Diêu di nương sinh )

nhì lão gia (Bác hai): Bình Hướng Đông,

hậu phi : Mã thị, (đã qua đời)

Con trai:

Bình Thượng Dũng, Bình Thượng Đường ( đại trượng phu trưởng ); Thượng Khoan, Thượng Thủy, Thượng Hạc

Con gái:

Thanh Thủy ( đích nữ ), Thanh Từ, Thanh Chiếu, Thanh Khóa

Tam lão gia (Bác ba): Bình Hướng Cối, con hiền thê kế;

thê thiếp : Đông thị ( thứ nữ của bộ Hộ Thị Lang ), có ba trai nhì gái, ở nhà quản lý thứ vật ( quản lý sản nghiệp)

bốn lão gia (Bác tư): Bình Hướng Sung, con bà xã kế;

hiền thê là: Chu thị ( đích thứ nữ của Lễ bộ lang trung );

bác bỏ bốn của Ôn Uyển có công danh là tiến sĩ cập đệ, ra ngoài tỉnh nhậm chức Đồng Tri, có nhị trai một gái ( thê thiếp cả sở sinh )

*Bên Ngoại (cũng tức là hoàng gia)

Ông ngoại: hoàng đế Nhân Khang,

Bà ngoại: Tô Qúy phi (đã chết)

Các cậu:

Chu vương (cậu ba), Yến Hồng Thành, tam hoàng tử,

Mẹ là Bạch Hoàng quý phi đích nữ của lão Thần Tiễn Hầu, đã chết

Triệu vương (cậu năm), Yến Hồng Bân, ngũ hoàng tử;

Mẹ nhân hậu phi ( tiểu thư của Trấn Quốc công phủ ). Sống ở Hàm Phúc cung,

Ninh vương, (cậu sáu) Yến Hồng Ninh, lục hoàng tử

Mẹ Thục phi ( đích nữ của Binh bộ thượng thư) đã chết.

Trịnh vương, (cậu tám) Yến Hồng Chương, bát hoàng tử

Mẹ: Tô Qúy phi

Vợ: Quách Thị,

Có con trai là: Kỳ Ngôn, Kỳ Cơ, Kỳ chiêu tập, Kỳ Huyên, Kỳ Phong…

Con gái: gian dâmtứ Hàm, bốn Mặc, bốn Văn..

Hằng vương: Thập Lục hoàng tử, mẹ là Đức phi sống ở Trường Xuân cung

*Các họ hàng xa

Thuần vương: là thiết mạo tử vương, vương vị phụ thân truyền con nối, là một nhánh phân ra từ hoàng thất

bà xã là Giang thị.

Con trai: Yến Kỳ Hiên

Con gái:  thiến

Tô gia: Nhà của bà ngoại Ôn Uyển

Tô tướng: Tô Hộ, em trai của bà ngoại Ôn uyển.

hậu phi đã tắt thở

Con trai: Tô Hiển; Vợ: Tiết thị.

Có nam nhi trưởng: Tô Dương

Con gái:Tô Chân

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Đại Tề mùa đông năm thứ ba mươi lăm, khác biệt lạnh. Phía ngoài bông tuyết tung bay thiên nhiên, những người trong nhà giàu sang đều trốn ở trong phòng, không muốn đi ra ngoài. nhưng mà nhà bần cùng thì lo âu không biết có thể chịu đựng qua cái rét lạnh của mùa đông này hay không?Trong tiểu viện của một nhà nông, có một lão nhân đang mắc trong phòng bếp. Một bên thổi lửa nấu cơm, một bên vừa lau nước mắt. Vẻ mặt đau thương không dứt.Ôn Uyển nặng vật nài tỉnh ngộ, muốn cử động, thì lại phát hiện mình toàn thân mềm nhũn, không có một tẹo sức lực nào. mờ mịt đánh giá tầm thường quành. Nóc phòng là đầu gỗ cùng mái ngói. Trong phòng ánh sáng lù mù tương đối rộng rãi, trừ cái giường mình ngủ ra, bên trong nhà có một bộ ghế so sánh với ghế sa lon cao hơn một tí, vừa giống như giường vừa giống như đồ chơi. Trong nhà còn có một cái bàn tròn, bày tứ cái băng ngồi phổ biến quanh; trên cái bàn tròn có đặt bình trà cùng chén trà, bình trà cùng chén trà đều đã bong tróc nước sơn. Cách giường nhì mươi mấy bước có một cái bàn, đoán chừng chính là bàn điểm trang, phía trên bày lược, sợi tơ vân vân, cái bàn còn có một cái gương đồng tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Thoạt nhìn không giống như là nhà người có tiền, nhìn một cái liền biết.Làm sao lại đến đây, mình được người ta cứu sao? Có cái gì phải cứu , chết thì chết rồi, ngày nay không chết, thì hơn nửa năm nữa cũng sẽ chết. Ôn Uyển cười khổ không hoàn thành.“Tiểu thư, người đã tỉnh” một giọng nói ôn hòa vui lòng kêu lên, rồi một bóng người nhào đầu về phía trước ấp ôm lấy Ôn Uyển.Ôn Uyển ngẩng đầu cẩn thận bình chọn, một lão nhân gia phiên phiến năm sáu chục tuổi đang vén rèm nhưng mà vào. Đầu tóc của lão nhân gia vấn cao cao, rồi dùng vải màu xám bao lấy. Mặc một bộ đồ áo ngắn màu xám tro, phía dưới cũng là một cái quần màu xám tro, toàn thân cao thấp, che phủ rất kínnhan sắc mặt dâu bể, lão nhân gia nhìn thấy Ôn Uyển mở mắt, thì vui tươi dancing ra ủ ấp Ôn Uyển, khóc cực kì thương tâm.“May nhờ quý phi nương nương, cùng công chúa ở trên trời linh thiên phù hộ; tiểu thư lần này đại nạn không chết, cố định sẽ có hậu phúc. Xem ta cao hứng, nhưng quên mất tiểu thư đang đói bụng” lão nhân gia khóc một hồi lâu, lau lau nước mắt, rồi ngại ngùng nói. Xoay người đi ra ngoài, một lát sau liền bưng một cái chén gỗ đi vào, sau khi ngồi xuống, Ôn Uyển nhìn món ăn trong chén té ra là cháo. Chén cháo kia, không phải chỉ là một loại món ăn, là trong mấy món ăn hẩu lốn nhưng thành. Nhìn cũng biết là cho hài tử nhà bần hàn ăn.“Tiểu thư, ăn” Ôn Uyển không thể động đậy, lão nhân gia hỏi cũng không còn hỏi, từng muỗng từng muỗng đút đến. Ôn Uyển biết điều ăn, dù rằng mùi vị rất khó ăn, nhưng mà vẫn cố nuốt xuống. Rất nhanh một chén cháo liền thấy đáy rồi, lão nhân gia thật cao hứng, hơn nữa còn rất vui miệng, có thể ăn là tốt rồi. Vừa thu thập một phen xong xuôi liền cầm chén đi ra ngoài.Ôn Uyển nhìn bóng lưng của lão nhân gia kia. Rất thiên nhiên  nhìn kỹ mình một phen. Nhìn cánh tay bắp chuối  này, mặc dù đang mặc một áo nhỏ kính màu xám tro nhưng mà vẫn thấy rõ, bất giác nàng cười. Mình, đây là mượn thân sống lại. Tá Thi Hoàn Hồn thì Tá Thi Hoàn Hồn, dù sao cái trái đất kia cũng đã không còn cái gì đáng để mình lưu luyến nữa.Kể từ khi cha mẹ do tìm mình  bị tai nạn xe cộ, trở lại Ôn gia, những người đó luôn lấy ánh mắt khiển trách nhìn mình. đặc biệt là bà nội, nhìn thấy mình liền khó chịu. Người trong nhà, tất cả cũng không để ý đến mình. Mười nhị tuổi đã bị đưa ra nước ngoài để học, nhì mươi tuổi trở về nước tiến vào Ôn gia làm việc. thận trọng làm việc trong  năm, cũng không có thu được mấy câu khen ngợi. game thủ trai quen biết nhau hơn năm năm thế ra là bởi vì tiền, do ngày mai nhưng mà phản nghịch mình


Danh sách chương

Bình luận