Thông tin truyện

Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 200 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Nội Dung Truyện:Là ma quỷ, muốn giữ lấy người, hắn chỉ biết dùng cơ chế của bản thân. Trong giới giải trí, cô là ngôi sao ca nhạc được lưu ý nhất, và đằng sau, cũng là một con chim được một sợi dây tiến thưởng trói buộc, mãi mãi không thoát khỏi tay hắn.Tám tuổi, cô được đưa đến Bạc Tuyết viên đáng yêuvi la mộng ảo, người hầu đếm không xuể, duy chỉ thiếu nam chủ nhân thần bí——cha nuôi trên danh nghĩa của cô… Nghe nói, hắn là người con trai hung ác nhất, lỗi lầm tày đình, một tay che trời; song song lại là gã si mê tình, liên hồi nguy hại nhất…Mười năm, cô thoát kén hóa bướm, và trong bóng đêm đôi mắt ám liệt ấy vẫn chăm chú quan sát. Lễ thành nhân năm mười tám tuổi, người phụ thân nuôi thần bí sau cuối cũng xuất hiện… Truyền thuyết trở thành sự thực cũng là lúc ác độc mộng của cô bắt đầu… Đêm tân hôn của cô, hội tụ rất nhiều ngôi sao, chú rể chết vô cớ, động phòng cũng là người đàn ông ma quỷ đó. Hắn cười lạnh thấu xương, bàn tay mập khẽ vuốt bụng cô, “Lập gia đình, cũng được, có điều, ta muốn biết nơi này sẽ là cháu ta, hay là…con ta!”Bóng tối bao trùm, ảo mộng nát tan… Hắn hờ hững nói: “Vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện rời đi.” Cô chỉ có thể ngửng mắt nhìn người nam nhi đáng sợ này…Một tình ái cấm kỵ cứ thế tiếp diễn hàng đêm…

Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Tòa thành Bạc Tuyết tuyệt đẹp còn được gọi là Bạc Tuyết bảo. Đây như một chốn im vui, là nơi những bông hoa ngọc sơn bạc tuyết* nở rộ nói quanh năm. Cô bé bỏng vừa bước xuống từ chiếc xe cao cấp liền lạc vào tổng thể kiến trúc lớn to này, suốt dọc đường đi càng lúc càng thấy kinh ngạc.

Đúng là một tòa thành! Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một tòa thành ở khoảng cách gần như vậy, nơi này cự phách, tuyệt đẹp như thiên đàng vậy.

Mặt trời ló từ trong đám mây chiếu rọi ánh sáng đặc sắc, làn sương lù mù ảo, mập mờ như hồ mây vây lấy Bạc Tuyết bảo, tựa như một bức thi họa; đỉnh mái trắng bong, tạo hình duyên dáng, cao thấp đan xen, lầu trong lầu, cửa sổ thông thiên thẳng xuống, trụ cột đều thi công dáng vòm, điển hình cho phong cách kiến trúc Rô-ma.

Ánh mặt trời chiếu xuyên qua những tán cây trồng, người hầu đều mặc đồng phục trắng bốp nối đuôi nhau đi ra. Không khí thật ảo mộng, hương thơm ngạt ngào tự nhiên tràn ngập, còn có hồ nước xanh xao bao quanh tòa thành. Tất cả đều khiến cô nhỏ nhắn đột nhiên cảm thấy mình như công chúa Bạch Tuyết thời văn minh vậy.

Người quản gia dắt tay cô bé bỏng, mỉm cười nói: “Từ hôm nay trở đi, đây là nhà con, có thích không?”

Cô  hưng phấn gật đầu. Tim cô đập nhanh tưởng chừng muốn vọt ra ngoài, cho tới bây chừ cô chưa bao giờ có ảo mộng mình sẽ có một ngày được như cô công chúa sống tòa thành tuyệt đẹp thế này.  nay mọi thứ lại diễn ra chân thực ngay trước mắt, bàn tay bé nhỏ của cô không kìm được nắm thật chặt, theo bản năng, cô nuốt nước bọt.

“Cô bé bỏng chính là thiên kim tiểu thư của Lôi gia, còn không ra chào tiểu thư?” Giọng nói của quản gia không cao không thấp, nhưng lại mang vẻ oai nghiêm của một người bề trên.

Người hầu đứng nhị bên cửa tòa thành kính cẩn chào: “Kính chào Đại tiểu thư!”

Đôi mắt cô nhỏ bé mở mập ra, lộ vẻ trong suốt, tựa như con búp bê xinh đẹp được muôn bồ quý, chỉ có điều, bộ xống áo cũ nát trên người phần nào nói lên thân phận của cô.

“Ta đã xem qua  liệu của con, con tên là Mạch Khê, năm nay tám tuổi đúng không?”

Người quản gia ngồi chồm hổm xuống, trên mặt mang theo nụ cười hiền đứcthân mật, giọng nói ôn hòa, dịu dàng như làn nước trong đại dương bao quanh thành, khiến người khác cảm thấy rất ấm áp.

Cô  gật đầu, bộ dáng ngoan ngoãn khiến người ta nhìn thấy  đau lòng.


Bình luận