Triền Miên Sau Ly Hôn

Chương 110: Anh nghĩ thế nào về tình hình bây giờ



“Cậu đang nói cái gì vậy?” Châu La La ngay lập tức liếc nhìn cô ấy một cái, cười nói: “Nếu như tớ bị hại, cậu nghĩ cậu và bác gái có thể yên ổn được không? Vốn dĩ đó chỉ là một vụ tai nạn. Ai có thể nghĩ đến…A, thôi, bây giờ nói cái này cũng là một cái chuyện xui xẻo, mọi chuyện khác đều không muốn nghĩ tới nữa.”

Ba người họ nói chuyện ở đây, còn Triệu Mịch Thanh và Nghiêm Minh đang đứng nói chuyện với nhau ở hành lang

Nghiêm Minh cung kính nói: “Giám đốc Triệu, hôm nay tin tức đã bị trấn áp, phía cảnh sát cũng đã nói, tạm thời không thể truyền tin ra bên ngoài.”

Triệu Mịch Thanh bám vào lan can đi xuống lầu với vẻ mặt lạnh lùng, anh hít thở sâu và nói: “Quay lại nói chuyện với sếp một chút đi, điều động thêm vài người nữa. Đừng làm phiền đến những người ở đây. Phải thật là bình tĩnh.”

“Vâng.” Nghiêm Minh gật đầu.

“Anh đã tìm hiểu được thông tin của ba người đó chưa?”

“Đã tìm ra rồi, nhưng hôm nay phía truyền thông phát hiện ra ở đây, hình như là có lỗi gì đó ở phía trại giam, bọn họ đều nhận được một tin nhắn nặc danh, là địa chỉ của bệnh viện.”

Đôi mắt đen của Triệu Mịch Thanh bỗng nheo lại trong giây lát, lông mày nhíu lại.

Bọn họ mới chuyển đến bệnh viện vào buổi trưa, những người này thì buổi chiều đã tới, đương nhiên đã nắm bắt chính xác tung tích của bọn họ, nói rõ không chỉ đến gây rối đơn giản như vậy, xem ra người phía sau rất quen thuộc với nhà họ Lương.

Sau một hồi im lặng, người đàn ông ấy nhếch môi lên, nhổ ra ba từ: “Đi điều tra.”

Nghiêm Minh im lặng gật đầu: “Vâng, anh Triệu.”

Triệu Mịch Thanh quay trở lại phòng, ba người đang nói chuyện bỗng nhiên dừng lại.

Châu La La nhìn Lương Hạnh một cách ý nhị, nhếch môi nói: “Hôm nay đúng là một ngày dài. Tớ muốn về nhà tự an ủi trái tim nhỏ bé này. Mọi người nói chuyện đi, tớ đi trước đây.”

Lương Hạnh giật mình: “La….”

“Không cần phải tiễn đâu.” Cô cười đầy sự mê hoặc, quay người lại liếc nhìn thấy Triệu Mịch Thanh với vẻ mặt đầy ẩn ý.

Mẹ Lương đứng dậy nhét chăn bông cho Lương Hạnh, nhẹ nhàng nói: “Mẹ đến chỗ ba con xem thử. Con nghỉ ngơi một chút đi, đừng quên uống canh.”

“Ây, mẹ, mẹ…..” Lương Hạnh hoảng sợ vội vàng đưa tay ra cản.

Những người này để cô một mình?

Mẹ Lương đâu để ý đến cô, nhìn Triệu Mịch Thanh cười một cái: “Để con bé ngủ sớm đi, không thể quá muộn.”

Người đàn ông ấy gật đầu, đợi bà đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Lương Hạnh nhìn anh đang đến gần, không biết là xấu hổ hay do bầu không khí khó xử vừa rồi, nuốt nước bọt một cách lo lắng, sau đó lắp ba lắp bắp: “Ừm… bây giờ tôi không sao rồi, anh bận thì đi đi.”

Có thể đừng lắc lư ở trước mặt cô được không vậy.

Nếu họ để người khác nhận ra, thì mọi mớ chuyện hỗn độn trước đây của bọn họ không thể giấu mãi được.

“Cũng đã ra tay rồi, nếu không xử lý xong, chẳng lẽ đợi ngày mai người ta đến chiếm tiện nghi à.” Triệu Mịch Thanh bước đến bên cạnh giường, bình tĩnh ngồi xuống.

Anh làm chuyện này không phải để may váy cưới cho người khác, mà là ngày mai cha cô mổ, Hướng Hoành Thừa sao có thể đến đó, cho dù chưa biết được tin tức thì anh ta cũng có thể nhìn ra được.

“Hả?” Lương Hạnh quay đầu, ngơ ngác nhìn anh, có chút không hiểu

Nhưng người đàn ông ấy không cho cô thời gian suy nghĩ, vì vậy anh ta thản nhiên nói: “Sau khi xuất viện, em hãy cùng mẹ chuyển đến Cảnh Lâm Loan ở đi.”

Cảnh Lâm Loan?

Lương Hạnh sửng sốt, sắc mặt có chút biến đổi, không chút suy nghĩ gì cự tuyệt nói: “Không, tôi sẽ không đến đó, mẹ tôi cũng vậy.”

Đó là nhà của anh, mặc dù cô đã dọn đến ở một thời gian sau tai nạn của ba cô, cũng là trước khi ly hôn, bây giờ mọi khó khăn là của cô, cô vẫn muốn giữ một chút tôn nghiêm cho mình.

Người đàn ông như thể biết được cô sẽ từ chối, không thuyết phục nhiều, sau đó anh ta nói: “Vậy thì tôi nhờ Nghiêm Minh tìm cho em một căn nhà gần công ty, nhưng tôi chỉ tìm nó cho em. em tự trả tiền thuê nhà. Tôi không có thời gian để giải quyết những chuyện ấy, em chắc không từ chối chuyện này chứ?”

“….” Lương Hạnh nghẹn ngào, anh ta đã chặn hết những gì cô định nói.

Người đàn ông ấy thấy ánh mắt của cô vẫn còn khúc mắt, anh ta nói thêm: “Thể diện của em còn quan trọng hơn tính mạng của mẹ em sao? Tôi không làm gì cả, tôi chỉ giúp em tiết kiệm một chút thời gian thôi, sau khi mổ xong thì có thể dọn vào, sẽ không làm chậm trễ công việc của em.”

Lương Hạnh mím môi, ngẩng đầu nhìn anh một cái, sau đó nhẹ nói: “Ừm, dù sau cũng là Nghiêm Minh làm việc, tôi sẽ trực tiếp cảm ơn anh ấy sau.”

Triệu Mịch Thanh: “…”

Cô gái này lại nhìn thấu tâm ý của anh ta.

Có điều, miễn là cô đồng ý.

Lương Hạnh im lặng một lúc, vẻ mặt nghiêm túc, do dự hỏi: “Các anh có biết… ba người đó, ở đồn cảnh sát xảy ra sự tình gì không?”

Gia định mà cha cô hại đã tan nát, mặc dùthiếu chút nữa bị hại chết nhưng cũng không cảm thấy buồn chút nào.

Triệu Mịch Thanh thản nhiên nói: “Có tội cố ý gây thương tích. Em muốn giúp bọn họ hay sao?”

Lương Hạnh im lặng một lúc, lắc đầu nói: “Pháp luật nhất định công bằng. Tôi chỉ muốn biết còn ai trong gia đình họ và họ có nhận được tiền bồi thường hay không.”

Rốt cuộc hai người trong nhà ấy cũng đã chết, cha cô vẫn liên quan, bây giờ cô phải tìm hiểu rõ.

Triệu Mịch Thanh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô nói: “Có bồi thường, nhưng không thể so được với hai mạng người. Bây giờ trong nhà chỉ có người già thôi.”

“Có điều, trước khi nhắc đến chuyện giúp bọn họ, em cũng nên xem lại tình huống hiện tại của mình. Nếu em không làm cho họ tốt hơn thì đừng nhúng tay vào.”

Lương Hạnh đột nhiên cảm thấy xấu hổ, không thể nói lại gì.

Quả thật, cô còn đang nợ nần, tình tình gia đình bây giờ lại còn bị bệnh, lại đang có thai. Dù rằng ba của cô làm điều sai trái, nhưng ông ấy đã bị trừng phạt xứng đáng, tiền mất tật mang, cô không thể ôm lòng bồ tát để nhìn mọi việc được.

“Cá nhân tôi có tính toán trong lòng.” Cô đặt bát canh trên bàn xuống, cúi đầu khuấy nhẹ, cố gắng che đi sự bối rối, chuyển chủ đề nói: “La nói với tôi rằng mẹ anh đã ở đó khi sự việc xảy ra, bà đã tìm đến bệnh viện?”

Có thể làm gì được, chắc là muốn tìm cô thôi, nhưng nhất định không có ý lương thiện gì.

Nhưng tại sao cuối cùng lại đi?

Triệu Mịch Thanh cau mày, nhẹ nói: “Bà ấy không có chuyện gì cả, chỉ muốn xem xem mấy đứa nhỏ, tôi đã giải thích với bà ấy rồi nên em không cần phải để trong lòng.”

Lương Hạnh cúi đầu uống một hớp canh, ngẩng lên nhìn mặt anh, nhíu mày nói: “La còn nói với tôi, bên cạnh bà ấy còn có một cô gái xinh đẹp…. là Phó Tuyết Thảo à?”

Đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy Phó Tuyết Thảo và mẹ Triệu, lần này cô ấy phải xác nhận mọi chuyện xem có đúng không, nếu không cô thật sự không biết được tại sao mẹ của anh ta lại tìm được đến đây.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.