Thông tin truyện

Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

 Tình trạng:

Đang tiến hành 313 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: Tổng tài, sủng

Đối với Miểu Miểu  nói, chuyện mà cô làm đúng mực nhất, thông minh nhất đời này chính là vào thời khắc chủ công , mở cửa sổ không biết của người nào, bò lên giường không của ai, liền có đứa con thông minh đáng yêu .

Còn khù khờ nhất mà cô làm chính là trêu chọc kẻ sinh tồn như thần, anh tuấn hoàn mỹ, tự phụ hung ác như Thẩm Mặc Thần.

Khi cô hỏi duyên cớ anh muốn cười cô, anh tựa tiếu phi tiếu cười: “Nhiều nước, phù hợp với tôi”

Ký giả đỏ mặt.”Còn có, chỉ có cô ấy có dũng khí dancing từ cửa sổ tầng mười hai vào phòng tôi, yêu tôi như thế, còn cầu mong gì.”

Trong lòng Thủy Miểu miểu độc thoại: Mẹ nó cô tưởng là lầu một! Không lấy anh, giám đốc điều hành người ta liền ném cô vào ngục giam. Tội danh: Trộm con.

Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Ban đêm.

Ánh đèn màu vỏ quýt tản ra ánh sáng nhàn nhạt, bao phủ gian phòng kiều diễm.

Tiếng nam nữ thở dốc xen lẫn trong căn phòng bịt kín.

Trên giường lớn màu trắng mềm mại.

Mắt cá chân cô dựng trên vai anh.

Thủy Miểu Miểu mơ mơ màng màng, thấy không rõ mặt của anh, chỉ có thể cảm giác được anh cường tráng, tràn ngập năng lực mạnh mẽ.

Ánh mắt rơi vào bụng của anh, ngoại trừ bên ngoài tráng kiện, loáng thoáng nhìn thấy có cái bớt hình ngọn lửa Hỏa Vân.

Cái bớt kia hiện lên mơ màng trong đầu, biến thành ngọn lửa hừng hực, đẩy cô vào đám mây.

Sau khi tiến lên, chậm rãi hạ xuống, gương mặt của người đàn ông kia giống như càng ngày càng rõ ràng.

Thủy Miểu Miểu hô hấp dồn dập.

“Bình bịch.” Tiếng gõ bàn vang lên.

Trong lòng Thủy Miểu Miểu hơi hồi hộp một chút, nắm chặt cái tay, nhíu lông mày: “Viêm Viêm, đừng ầm ĩ, nhanh!”

“Mơ mộng xuân sao?” Giọng một người đàn ông tiến vào lỗ tai Thủy Miểu Miểu.

“Ừm?” Thủy Miểu Miểu lên tiếng lung tung, đột nhiên ý thức được không đúng.

Giọng bên tai không giống như là Viêm Viêm, mà lại, cái tay trong tay, rất lớn, rất rộng, không phải cánh tay nhỏ của Viêm Viêm có thể so được.

Thủy Miểu Miểu bị đánh thức, mở to mắt, nhìn về phía người đàn ông trước mắt.

Anh ta mặc một bộ âu phục màu xanh nhạt.

Một đôi mày kiếm đen, không giận mà uy.

Dưới mi mắt khắc sâu, đồng tử đen như mực thâm thúy.

Đặc biệt là khuôn mặt, hoàn mỹ không có kẽ hở.

Thủy Miểu Miểu không rảnh thưởng thức tuấn mỹ của anh, trong đầu liền hiện lên một ý niệm: Sao Viêm Viêm lớn lên giống anh ta thế?

“Mặc Thần, lại là một cô gái bị bộ dạng điên đảo chúng sinh của cậu mê hoặc không biết Đông Nam Tây Bắc rồi.”


Danh sách chương

Bình luận