Thông tin truyện

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 90 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Đây là tấm gương sáng của một cô nương từ giết thịt thừa[1] phấn đấu thành giết thịt trong tim.

chiêu tập Dung Tuyết vừa gặp gỡ đã yêu Gia Luật Ngạn, trao hết tấm tình thật, trải qua trăm ngàn trắc trở cũng không hề động dao, mãi tới khi bị công kích sờn lòng lòng… Sau khi hòa ly[2], Gia Luật Ngạn phát hiện hắn đã đánh mất người mình kính yêu nhất, lúc này mới hạ mình níu giữ.

[1. Nguyên văn là một loại giết mổ ăn không ngon, bỏ không đành, khó cắt, khó nấu, khó nhai, sử dụng để chỉ người ngược ngạo không nói lý lẽ, điếc không sợ súng.]
[2. Hòa ly: ly hôn trong hòa bình.]

Trầm Hương Tuyết

Hoàng cung Đại Châu người người đều biết tuyển mộ Dung bà xã có một sở thích kỳ quái, đó là xé đồ.

Thứ nàng xé không phải là đồ vật tầm thường nhưng mà là gấm Bích ba Giang Nam tiến cống, có tên này không phải chỉ bởi vì màu xanh như lá liễu non nhưng còn do sự nhão nhoẹt nhẹ mỏng mảnh của nó, trên gấm xanh nhạt dệt hoa lê màu trắng, mặc lên người hệt như sóng biếc[1] biển xuân, không có gió nhưng tự nhiên biến chuyển, phiêu dật mỹ miều, khiến người ta nhớ tới một câu thơ: Hồng gấm tơ mềm, khoe thợ khéo. Thanh kỳ rượu ngào ngạt, ủ men lâu[2].

[1. Bích ba: sóng biếc.]

[2. Ngắm xuân ở Hàng Châu, thơ Bạch Cư Dị, Du Sơn lãng tử dịch.]

cống phẩm này vô cùng hiếm có, đầu hạ mỗi năm Giang Nam xa xôi ngàn dặm cống tới Hoàng cung chỉ có ba cây  thôi.

Hội đua thuyền rồng trên hồ Thái Dịch tiết đoan ngọ vốn cực kì náo nhiệt, nhưng mà hôm đó, ánh mắt của tất cả các nô tỳ đều bị bóng dáng của mộ Dung bà xã hấp dẫn. Nàng mặc một bộ váy mùa hè bằng gấm Bích ba, tao nhã phiêu dật, tựa như một đóa sen thế hệ nở, chúng nhân trằm trồ, mỗi một nữ nhân trong cung đều hâm mộ trân phẩm đáng giá ngàn quàcực kì hãn hữu có như vậy, vào tay mộ Dung Tuyết rồi thì đừng ai hòng lấy đi một tấc một ly, sau khi may trang phục, vải còn lại đều bị nàng… xé hết.

Cảnh tượng thường thấy của cung nữ Phụng Nghi cung là, chiêu mộ Dung phi tần áo đỏ thảnh thơi, mặt phấn mỉm cười, ngón tay thuôn dài cầm gấm Bích ba, một tiếng xé nhẹ nhàng vang lên, một thành nhì, rồi hai thành .

“Bội Lan, hay không?”

Thị nữ Bội Lan ngay tức khắc mỉm cười: “Dạ hay, Nương nương.”

mộ Dung Tuyết cười nhẹ, thu ba[3] biến chuyển, quay sang thị nữ Đinh Hương: “Muội thích nghe không?”

[3. Thu ba: ánh mắt long lanh của người thanh nữ đẹp.

Nàng càng ủ dột thu ba, đoạn trường lúc ấy nghĩ  bi thảm tênh. (Truyện Kiều)

Khóe thu ba dợn sóng khuynh thành (Cung oán Ngâm Khúc)]

“Dạ thích, thích.” Đinh Hương cười khan, lòng giật thót từng hồi, một thước gấm Bích ba này đủ để nhà nàng ta sống hơn nửa tháng, chiêu mộ Dung Tuyết lại cười ngọt ngào: “Vậy ta xé thêm một lúc nữa.”


Danh sách chương

Bình luận