Thông tin truyện

Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tổng Tài Thực Đáng Sợ

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 243 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Edit + Beta: Nhóm
Vficland (Muathuvang + Coemho phụ trách)

nhì năm trước, trong một lần âm kém dương sai cô nhầm bước vào một căn phòng
Ngay lúc đó cô muốn thoát đi  đã muộn
Cô bị một bàn tay to bự che mồmchẳng thể phát ra tiếng kêu, thậm chí không thở
Cô cảm giác được địch thủ là một người đại trượng phu cường tráng
Người đó cũng đang đánh giá cô, áp sát vào đường cong lả lướt trên cơ thể cô
Trong không khí giằng co này, cô cảm thấy sự ẩm mốc từ khóe môi hắn hôn lên gương mặt
Cô nghe âm thanh trầm trầm tiếng là thở dài
“Nhỏ như vậy….”Lâm Hi Hi hoàn toàn bị chiếm đoạt, vượt qua một đêm khổ cực nhục nhã…***Hai năm sau gặp gỡ lại, cô nhẹ nhàng gọi hắn “Tiên sinh”, lễ phép nhưng mà dè dặt.

Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Khi màn đêm im lặng buông xuống, những cơn gió mùa hè mang theo chút nóng sốt, nhè nhẹ thổi qua.

Cánh cửa kính tinh viquả đấm cửa màu quà kim.

Lâm Hi Hi xong buổi phỏng vấn đi ra, bàn tay nhão nhoẹt khoát lên trên cửa, thở nhẹ một hơi, ôm ấp trong lòng phiên bản sơ yếu lý lịch đi ra cửa. Chỉ một đoạn đường ngắn, nàng đi có chút nhẹ nhàng, đôi mắt mở to sáng rõ giống như đại dương nước đảo một lòng vòng đại sảnh, thật là một nơi xinh tươi, liếc mắt một cái cũng không xem hết được, nàng đơn thuần cúi thấp đầu, khiến làn tóc mềm che khuất một tí nét cười nơi khóe miệng.

Cách đó không xa là khách sạn nhưng nàng muốn tới. Dưới màn đêm đen, thật hùng vĩ xa hoa.

Nàng nhìn một chút rồi lấy điện thoại từ túi xách ra.

“Hi Hi…” Từ điện thoại truyền ra giọng nói rất vui sướng, nâng niu.

“Nhạc Phong, em phỏng vấn chấm dứt rồi.” Lâm Hi Hi vừa đi vừa nói, mái tóc dài mềm mượt bay bay trong gió.

“Ha ha, vậy sao? Kết quả thế nào?”

“Họ quyết định nhận em! Đãi ngộ rất tốt, em rất hợp ý, hơn nữa điều kiện làm việc em cũng thích…” Làn áo bị gió thổi qua, mềm nhẹ ôm lấy cơ thể đẹp đẽ của nàng, tay áo ren vờn quanh quéo cổ tay tuyết trắng, thân dưới là chiếc váy ngắn tinh vinhị chân thon dài khép lại, lộ ra vẻ mê người bóng bẩy, Lâm Hi Hi ngửng đầu nhìn thoáng qua tên khách sạn, “Khách sạnVienna, bên cạnh tòa nhà thương mại, đúng không?”

“Đúng rồi, đêm nay ba mẹ anh ở đó, em giúp anh đến tiếp nhì người — im tâm, họ sẽ thích em nhưng. Hi Hi, trước giờ ba mẹ đối với người anh yêu rất khoan dung, đừng lo lắng…”

“Em không lo lắng!” Lâm Hi Hi đỏ mặt ngắt lời, đi vào khách sạn qua chiếc cửa xoay.

“Ha ha… vậy là tốt rồi, chúc mừng công chúa bé dại của anh tìm được công việc yêu thích!” Nhạc Phong cười sang sảng, cầm laptop thiết bị cầm tay cúi đầu nói, “Đêm nay em đến trước, ngày mai anh mới tới được… ngoan, anh yêu em.”

Trong khách sạn thoang thoảng khí lạnh, nhưng Lâm Hi Hi lại thấy trong lòng dâng lên một tẹo hanh hao.

“Em cũng yêu anh.” Nàng nhẹ nhàng nói một câu, liền ngắt điện thoại.


Danh sách chương

Bình luận