Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 101: Ôm tôi được không?



Hơi nóng không biết từ đâu tăng lên, đã lan toả khắp toàn thân, Thẩm Cửu cảm thấy đại não của mình nóng lên, hình như cô cảm thấy tai và mặt cũng đều đi theo nóng bừng giống như ứ máu.

Cô không thể ở lại đây, cô phải….rời khỏi chỗ này.

Nhưng mà ý thức của cô rất mơ hồ, Thẩm Cửu chỉ có thể cắn nát môi dưới của mình, đau đớn khiến cho ý thức của cô khôi phục được trong chốc lát, cô lập tức đúng dậy bò ra phía ngoài.

Nhưng tác dụng của thuốc quá mạnh, cô đã bị đổ vào nữa chén thuốc, bên trong đó không biết cô đã nuốt xuống bao nhiêu.

Chẳng lẽ….hôm nay cô phải chết ở đây sao?

Cô không biết môi dưới của mình đã bị cô cắn thành hình dạng gì, Thẩm Cửu chỉ biết trên miệng tràn đầy mùi vị máu tanh, nhưng mà những đau đớn đó thì giống như con sâu con kiến muốn động chạm voi lớn, bất luận bạn dùng sức lực lớn ra sao thì voi lớn cũng không chút sứt mẻ nào.

Ngay khi Thẩm Cửu muốn leo từ phòng vệ sinh ra ngoài, một bàn tay lớn lạnh buốt đã túm lấy cô.

Là ai?

Thẩm Cửu gần như phản xạ có điều kiện, hất tay đối phương ra ngay, một bên nói: “Cút đi!”

Dạ Âu Thần hung hăng cau chân mày lại, nhìn vào Thẩm Cửu ở trước mặt.

Vừa mới động chạm mà nhiệt độ đã nóng bỏng giống như lửa đốt, có thể thấy rõ tác dụng của thuốc đó rất mạnh, thế nhưng lúc này cô lại còn có thể giữ vững ý thức mà hất tay anh ra, ý chí to lớn này khiến cho Dạ Âu Thần vô cùng kinh ngạc, rốt cuộc giây tiếp theo, Thẩm Cửu ngẩng đầu lên, dù rằng là người bình tĩnh như Dạ Âu Thần, cũng không nhịn được mà trợn tròn mắt.

Khoé miệng của cô đã chảy ra máu tươi, môi bị cô cắn có hơi máu thịt lẫn lộn.

Dòng máu đỏ tươi xuôi theo miệng của cô mà chảy xuống, gần như đã xuyên đỏ con mắt của Dạ Âu Thần.

“Cô….” Nhìn thấy cô lại muốn cắn chính mình, ánh mắt Dạ Âu Thần thay đổi lớn, tiến lên phía trước mang cô kéo đứng lên, sau đó theo phản ứng bản năng với tay vào trong miệng của cô.

Cô dùng sức cắn xuống, Dạ Âu Thần phát ra một tiếng rên khẽ.

“Đáng….chết!” Trên trán Dạ Âu Thần thấm ra mồ hôi lạnh, âm thanh đứt quãng mà nói: “Người phụ nữ kết hôn lần thứ hai, cô…nếu như dám cắn đứt ngón tay của tôi…thì cô sẽ không xong với tôi đâu.”

Trong cơn mê loạn, Thẩm Cửu hình như nghe được âm thanh của Dạ Âu Thần, mới đầu cô cho rằng mình nghe thấy là ảo giác, nhưng sau đó cô phát hiện mình cắn ngón tay của người khác thì Thẩm Cửu đã ngẩng đầu.

Ảo ảnh trước mắt, từng cái một dần dần chồng chéo lên nhau, sau đó trở nên rõ ràng.

Ở trên xe lăn là Dạ Âu Thần đang ngồi, sắc mặt anh tái nhợt mà nhìn chằm chằm cô, ngón tay bị cô cắn ra máu.

Đọc full tại truyen88.net “Là anh….” Thẩm Cửu đã phục hồi tinh thần lại một ít, bỗng nhiên duỗi tay đẩy anh: “Anh đi ra ngoài, mau đi ra ngoài!”

“Cô làm gì thế hả?” Ngón tay của Dạ Âu Thần bị cô cắn máu tươi đầm đìa, thật sự rất đau, kết quả bị cô làm đau như vậy, bỗng chốc sắc mặt đau đớn của Dạ Âu Thần đều thay đổi, khó chịu hỏi Thẩm Cửu một câu.

Người phụ nữa đáng chết này, anh đến cứu cô, cô lại đẩy anh ra ngoài! Còn cắn ngón tay anh thành như vây!

Thẩm Cửu nhọc nhằn mà giải thích: “Anh ta đã đốt mê hương!”

“Mê hương?” Dạ Âu Thần đã lặp lại một lần lời nói của cô, biểu cảm trên mặt lại không có vì điều này mà thay đổi gì, hình như là giống như anh đã sớm có dự liệu.

Thẩm Cửu: “Anh đi ra ngoài, anh nán lại ở trong này không đi, anh cũng sẽ bị trúng mê hương.

Anh là một người tàn tật quanh năm đều ngồi trên xe lăn, nếu thật đã bị trúng mê hương, đến lúc đó làm thế nào đây?

Nghe được lời nói này, Dạ Âu Thần nguy hiểm híp mắt lại nhìn vào ngực đã bị lộ ra gần một nửa của Thẩm Cửu.

Bản thân người phụ nữ đã như vậy rồi, cô còn lại có lòng dạ đi quan tâm người khác sẽ bị trúng mê hương hay không?

“Thay vì quan tâm tôi sẽ bị trúng mê hương hay không, chẳng thà lo lắng một chút cho mình nên giải quyết như thế nào!” Dạ Âu Thần tiếng nói lạnh lùng nhắc nhở cô.

Thẩm Cửu lắc lắc đầu: “Không, không biết….”Đọc full tại truyen88.net

Cơn đau trước đó có thể làm cho cô tỉnh táo lại một lúc, nhưng mà cũng chỉ vẻn vẹn một ít như thế, lúc này đây ý thức của cô lại bắt đầu tan rã, một đôi mắt xinh đẹp bắt đầu trở nên mơ mơ màng màng.

Dạ Âu Thần đã chú ý đến, tay lớn đột nhiên bóp chặt cằm của cô: “Tỉnh táo lại cho tôi!”

Ánh mắt lờ đờ của Thẩm Cửu tỉnh táo lại, một giây hai giây, lại trở nên rời rạc.

“Mau…đi….” Đôi môi dính máu còn ở líu ríu những lời này, giống như một cái máy móc lặp đi lặp lại.

Dạ Âu Thần: “…”

Anh đã tăng thêm sức lực trong tay, nghiến răng nghiến lợi: “Ý chí của cô kém cỏi như vậy sao? Lại kiên trì thêm một lát, bác sĩ rất nhanh sẽ tới ngay!”

Giây tiếp theo, Dạ Âu Thần toàn thân cương cứng.

Bởi vì tay của Thẩm Cửu thình lình giống như dây leo quấn lên cổ của anh, tay mềm mại không xương phủ lên ở giữa cổ anh, sau đó khuôn mặt của cô đã đỏ lên không biết thành dáng vẻ gì, từ từ phóng to ở trước mặt của anh, mắt thấy sắp phải hôn lên anh.

Dạ Âu Thần mở to mắt thâm thuý, trước lúc cô hôn lên thì anh đã quay mặt đi.

Nhưng Thẩm Cửu không hề vì vậy mà từ bỏ, không có hôn được môi của anh, cô chuyển vị trí, hôn lên cổ anh.

Bụng dưới của Dạ Âu Thần thắt chặt, dùng lực qua loa véo lên eo của Thẩm Cửu, mang cô kéo ra khỏi mình.

“Người phụ nữ đáng chết, mau mau tỉnh táo lại cho tôi!”

“Nóng…tôi nóng quá.” Sau khi Thẩm Cửu bị anh đẩy ra, hai tay duỗi ra về phía anh, làm động tác tay ra hiệu muốn được ôm ôm, mặt nhỏ là một điệu bộ khao khát mà không được thoả mãn, xem ra còn thật sự khiến cho người ta không có cách nào để từ chối.

Dạ Âu Thần lẽ ra nên đẩy cô ra, nhưng mà….trước mắt anh, mặt mày của Thẩm Cửu không biết vì sao lại trở nên dịu dàng.

Trong ánh đèn mờ nhạt của căn phòng khách sạn mang theo mập mờ, càng như trợ hứng cho hai người.

“Ôm tôi…được không?” Âm thanh của Thẩm Cửu không giống với sự lạnh nhạt của ngày thường, giờ khắc này tiếng nói của Thẩm Cửu vô cùng nũng nịu của một cô gái nên có, đôi mắt bình tĩnh đó của cô cũng như làn nước mùa thu nói chuyện tràn đầy rung động.

Dạ Âu Thần ma xui quỷ khiến nghiêng người hôn lên.

“A.” Môi dưới của cô bị rách, lúc Dạ Âu Thần hôn lên thì chạm đến vết thương, đại khái là hơi đau, cho nên Thẩm Cửu ríu rít một tiếng.

Dạ Âu Thần cảm thấy được nhiệt độ trên người mình cũng trở nên nóng bỏng giống như Thẩm Cửu, có lẽ là đau lòng vết thương trên môi của cô, cho nên môi mỏng của anh đã nhanh nhẹn đổi chỗ, nhẹ nhàng gặm cắn dái tai xinh xắn giống như ngọc của cô.

Đọc full tại truyen88.net Hôn hôn, Dạ Âu Thần chợt ý thức được không thích hợp, đôi mắt vốn nhắm nghiền trước đó, lúc này phút chốc mở ra.

Tác dụng của thuốc quả nhiên rất mạnh, anh lại có thể không hề hay biết gì mà trúng chiêu.

Người phụ nữ trong lòng anh đang dùng đủ mọi cách khuấy động trên người của anh, tay nhỏ bé còn đang cởi cúc áo của anh, nhưng mà căn bản không cách nào mở ra, cố gắng mở nữa ngày cũng không mở ra, thế là Thẩm Cửu còn nổi nóng, hai tay túm lấy cổ áo của anh, nghĩ muốn dùng lực xé ra.

Kết quả…sức lực quá yếu, không thể như ý.

Thẩm Cửu bực bội, tóm lấy cổ áo của anh lại dùng lực xé.

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Bác Sĩ Thiên Tài Giang Bắc Minh

**********

Dạ Âu Thần nhìn theo người phụ nữ nhỏ bé trong ngực làm loạn, trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất lực.

Anh bắt được bàn tay nhỏ đang làm xằng làm bậy của đối phương, mở miệng nói giọng khàn và nhỏ: “Đừng lại ầm ĩ nữa, bác sĩ sẽ đến nhanh thôi.”

Nhưng mà bây giờ ý thức của Thẩm Cửu đã mơ hồ như vậy, chỉ là thuận theo ham muốn nguyên thuỷ nhất của mình mà dựa sát vào Dạ Âu Thần, nơi nào còn có thể nghe được Dạ Âu Thần đang nói cái gì? Có thể nghe thấy lời nói của anh, cũng như gió thổi qua tai.

Vì vậy Thẩm Cửu định hất tay của Dạ Âu Thần ra

Dạ Âu Thần không chút sứt mẻ, tuy rằng ánh mắt sâu thẳm nhưng lại kiên định, bên trong vẫn còn có mấy phần rõ ràng, mồ hôi lạnh trên trán cũng không ít hơn so với Thẩm Cửu.

“Buông ra, buông tôi ra.” Thẩm Cửu đã ném mấy lần đều không thể ném anh ra khỏi mắt, đã nhoài người về phía cổ của Dạ Âu Thần mà gặm một hồi.

“…” Sắc mặt của Dạ Âu Thần tức khắc trở nên khó coi, cái loại cảm giác sưng tấy đó gần như khiến cho anh sụp đổ!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.