Thông tin truyện

Tổng Giám Đốc, Anh Đi Đi!

Tổng Giám Đốc, Anh Đi Đi!

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 120 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

tình ái luôn có những lý lẻ riêng của nó, giữa hai loài người lạ lẫm do một chữ duyên nhưng gắn kết lại với nhau co dù không tầm thường đường đi.

số phận đã xếp đặt cho nhì người gặp mặt nhau, để rồi cô mùa quáng yêu hắn, yêu một người chẳng bao giờ thuộc về mình. Mất đi lần trước tiên của người con gái cho hắn, cô cũng mất luôn cả trái tim mình.

– Lâm, em có thai rồi!

– Phá!

Một chữ gọn nhẹ từ miệng hắn buông ra đã hoàn toàn dìm chết trái tim cô, cô yêu hắn, nhưng còn hắn thì sao? Ngoài club ồn ào mỗi đêm, ấp ủ những nữ sinh nóng bỏng trên tay, hắn có bao giờ nhớ đến cô dù chỉ một giây?

 họ lại kết hôn, một cuộc hôn nhân đậm máu và nước mắt. bởi vì đứa bé xíu nhưng kết duyên hay do một lý do nào khác? nhưng mà hắn chưa từng tin rằng đứa  là con của hắn.

Đêm tân hôn của họ, hắn chỉ tới để mãn nguyện dục vọng của mình, hành hạ thể xác cô đến khi hắn vừa lòng…..

Khoảng thời kì cô mang thai, hắn không chửi mắng cô thì cũng đưa người tình của hắn về nhà, cùng ái ân trên chiếc giường cưới của nhị người. Bắt cô lau người cho ả nhân tình của hắn.

 bởi vì yêu hắn, cô bằng lòng mọi thứ!

Ngoài làm công cụ phát tiết cho hắn thì cô có là gì đâu.

Vợ?

Nghe thật bi quan cười!

Cô giống một kỹ nữ do hắn mua về thì đúng hơn!

Ngày cô xuất hiện tiểu công chúa, hắn không ở bên cô, hắn đang phấn kích bên một ả người thương khác!

Bắt cô ở lại chứng kiến  họ làm tình, rồi lại ép cô nằm lên chiếc giường  ả thiếu phụ kia đã nằm qua, để hắn mãn nguyện dục vọng của mình lần nữa…

– Con đang khóc! Em muốn về phòng với nó!

– Cởi quần aó ra, lên giường nằm cho tôi!

Cô đã khóc rất nhiều,

 

tổng giám đốc, anh đi đi!

 

Chap 2: chạm mặt Từ Lâm.

hôm nay là ngày chủ nhật nhưng mà còn phải đến trường để nộp bài. Hàn Dĩ Xuyến chán nản đi ra từ dãy hành lang của trường. Cô đang đứng ở cầu thang thì Doãn Thiên Duật vừa đi đến

– Này! Dĩ Xuyến! Cậu nộp bài rồi sao?

Hàn Dĩ Xuyến nhìn người bạn cùng bàn của mình, cô ngáp lên ngáp xuống

– Thật là tên xấu xa kia nhưng màhôm qua cậu nhận bài giúp tớ để hôm nay nộp hộ thì tớ đã không phải xa chiếc giường thân thương của tớ sớm như vậy rồi.

Doãn Thiên Duật hôm nay ăn mặc rất thoải mái, chiếc aó sơmi trắng để thả vài cúc aó ở trước ngực, quần Jean đen ấp ủ lấy đôi chân thon dài, anh ta cười nhạt

– Tớ chưa làm bài thì đến nộp cho cậu? Rỗi hơi à?

Hàn Dĩ Xuyến không thèm đôi co với anh ta nữa, cô vừa đi vừa ngáp

– hôm nay lại đi chơi với chị đại nào nữa đây?

Doãn Thiên Duật bước đi cạnh cô, ghẻ lạnh trả lời

– Đi chơi nam nhi đấy, cậu đi không?

Hàn Dĩ Xuyến biết thừa tên này chẳng bao giờ thì thầm nghiêm trang nên cô cũng chẳng bận lòng nữa.

Ra đến cổng trường, máy tính bảng của Doãn Thiên Duật bỗng đổ chuông, sau khi anh ta nghe điện thoại hoàn thành thì vội vã nói

– Dĩ Xuyến, cậu giúp tớ chuyện này được không?

Hàn Dĩ Xuyến khó hiểu nhìn anh ta

– Có chuyện gì sao?

Doãn Thiên Duật nhanh lẹ đi tới mở cửa xe, lấy từ trong đó ra một chiếc hộp khá bự được đựng trong một chiếc túi giấy

– Cậu đi dự sinh nhật giúp tớ được không?

Hàn Dĩ Xuyến chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả, cứ ngơ ngẩn ngơ ngẩn  cầm lấy túi đồ

– Ơ, ơ, ơ!

Doãn Thiên Duật vừa vào trong xe vừa nói


Danh sách chương

Bình luận