Thông tin truyện

Tiết Gia Tiểu Nương Tử

Tiết Gia Tiểu Nương Tử

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 111 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ truyền, điền văn, NP, sạch, sủng
Nguồn convert: Poisonic
Editor: Lyn, Mai Trinh
Số chương: 100

Diệp Nha đáng thương xuyên qua thức giấc lại ngay trong phòng tân nương.

Người ta nói rằng ân cứu mạng nhất mực phải lấy thân báo đáp. Nàng nhìn tướng công tuấn lãng lại ngốc nghếch bên khẽ cắn môi rồi nhận mệnh.

Tường công ngốc  có nàng ở bên cạnh vẫn có thể sống tốt.

nhưng mà ngày sau ra khỏi cửa thế hệ phát sinh ra hai nam nhân khác đang nhìn nàng chăm bẳm.

Đại ca, tam đệ, các ngươi đừng nhìn ta như vậy có được không?

Tiết Gia Tiểu Nương Tử

Năm mười một tuổi Diệp Nha bị ba má bán vào Tôn phủ làm nha hoàn.

tính tình nàng hiền lành, từ lúc vào Tôn phủ, nàng thường xuyên bị các

tỷ muội khác khi dễ,  hầu như việc gì có thể chịu đựng nàng đều

nhẫn nhịn bỏ qua. Không cam chịu thì có thể làm gì? chống cự lại sao?

Nếu ngày nào cũng phải đấu tranh lục đục với nhau như vậy, không bằng

nàng siêng năng làm nhiều việc hơn một tẹo để cuộc sống được bình yên. Về sau,  họ thấy nàng không chống cự nên không thèm để ý, cũng không

hùa nhau khi dễ nàng nữa.

nhưng trên đời vẫn còn có cái gọi là “trong phúc có họa, trong họa có

phúc”, tính cách an phận không chiến đấu của nàng đã lọt vào mắt xanh

của quản gia Tôn phủ, nhì năm sau nàng được điều sang làm việc ở phòng

bếp, nhưng mà sau đó biết nàng thực ra không có tài năng nấu bếp, lại điều

nàng vào phục dịch trong khuê phòng của các tiểu thư. Nếu so với việc phải

giặt xống áo, quét sân trong mùa đông khắc nghiệt năm đó, thì công tác

của Diệp Nha đã rất tốt rồi, nàng cảm thấy rất thỏa mãn. thành ra cho dù

bị các tỷ muội hầu hạ trong phòng thiếu gia ghét ghencoi thường

nàng, Diệp Nha cũng không ai oán xem xét đến.

kỹ năng thêu thùa may vá của nàng không tốt lắm, nhưng nàng là người

hiền lành hiểu chuyện, cho nên cuộc sống ở khuê phòng cũng rất bình yên.

thời kì thấm thoát thoi đưa, thoáng cái ba năm ngắn ngủi đã trôi qua,

tiểu nha đầu gày gò trước kia, giờ đã tựa như cành liễu đâm chồi trở

thành một đại cô nương mắt hạnh má đào, ngũ quan thư thái, khi bước đi

một đôi đẫy đà nhẹ nhàng lắc lư, chọc không ít gã sai vặt quay đầu lại

nhìn.

Diệp Nha không biết mình có bao nhiêu xinh đẹp, dù sao trong phủ vẫn

còn ba vị tiểu thư quốc sắc đẹp thiên hương, nha đầu xuất thân túng bấn như

nàng thì tính là gì. Nàng không thích bị mấy gã sai vặt nhìn chăm chắm

bàn luận, nên thường xuyên làm việc trong khuê phòng, nếu quản gia không phân phó nàng cũng không bước ra khỏi cửa nửa bước.

Ngàn trốn vạn trốn nàng vẫn bị người ta theo dõi.

Khi nàng đang trên đường từ ngoài về, bỗng có nhì gã sai vặt mặc

áo xám xông ra chặn đường nàng, một tên bịt mồm nàng, một tên trói tay chân của nàng lại, mang nàng tới hậu hoa viên, sau cuối kìm hãm nàng vào

một cái đình giữa biển. Trước khi rời đi một gã sai vặt còn cố sờ nắn ngực nàng, lại bị gã khác mắng mỏ trách: “Nàng ta là người biểu thiếu gia nhìn

trúng, cẩn thận sau này nàng ta cho ngươi biết tay!”

Diệp Nha cảm thấy lo ngại, nàng không muốn bị biểu thiếu gia bại hoại kia ô nhục, nàng muốn chạy trốn!


Bình luận