Thông tin truyện

Thương Ly

Thương Ly

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 45 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Gặp đúng người đúng thời điểm, là hạnh phúcGặp đúng người sai thời điểm, là bi thươngGặp sai người đúng thời điểm, là bất lựcGặp sai người đúng thời điểm, là thê lương…Ngói xanh tường đỏ, ngự hoa viên mịt mùng khói sóng. Khi nàng bồng bột kêu lên rằng, “Tĩnh ca ca, muội thích huynh!” thì y lãnh đạm trả lời, “Nhưng ta không thích ngươi.”Thời gian chảy trôi, ngày tháng tiếp nối… Khi gặp nhau lần nữa, cô cách cách ngỗ ngược năm ấy đã lột xác thành thục nữ dịu dàng. Y thiết tha nói, “Trượng phu của muội chỉ có thể là ta, ta quyết không phụ bạc muội đâu.” Nàng rơm rớm lệ nghẹn ngào, “Huynh lẽ ra nên biết từ sớm, rằng muội đã mất đi dũng khí để yêu huynh.” Yêu thương của nàng, y luôn để tuột. Ngang ngạnh của y, làm nàng chùn bước. Một câu chuyện phủ nặng tấm màn duyên phận…

gặp đúng người đúng thời khắc, là hạnh phúcGặp đúng người sai thời điểm, là bi thươngGặp sai người đúng thời khắc, là bất lựcGặp sai người đúng thời điểm, là thê lương…Ngói xanh tường đỏ, ngự hoa viên mịt mùng khói sóng. Khi nàng bồng bột kêu lên rằng, “Tĩnh ca ca, muội thích huynh!” thì y hờ hững trả lời, “Nhưng ta không thích ngươi.”Thời gian chảy trôi, tháng ngày tiếp nối… Khi gặp gỡ nhau lần nữa, cô cách cách ngỗ ngược năm ấy đã lột xác thành thục nữ dịu dàng. Y thiết tha nói, “Trượng cu li của muội chỉ có thể là ta, ta quyết không đen bạc muội đâu.” Nàng rơm rớm lệ nghẹn ngào, “Huynh đúng ra nên biết từ sớm, rằng muội đã mất đi dũng khí để yêu huynh.” thương cảm của nàng, y luôn để tuột. cương ngạnh của y, làm nàng chùn bước. Một câu chuyện phủ nặng tấm màn duyên phận…

Thương Ly

Mỹ Ly nhón nhén đi từng bước một trên lối hẹp giữa nhì

bờ tường cung điện, chỉ sợ hễ thả lỏng là mất kiềm chế, là sẽ vắt chân lên cổ

nhưng mà chạy.

nhị năm rồi, nàng không hề bước ra khỏi khoảng sân cũ

nát của bình an điện.

Ngoài Tây Hoa môn có một người. Mỹ Ly dừng chân, không

muốn để họ nhìn thấy bộ dang nôn nả mất kiểm soát của mình.

“Mỹ Ly…” Người đó gọi tên nàng, khẽ khàng như tiếng

thở dài. Mỹ Ly ngạc nhiên nhìn kỹ, hóa ra là Tử Úc, trông khác trước nhiều quá.

Nàng không nén được bùi ngùinhị năm nay xảy ra bao nhiêu chuyện, còn ai giữ

được dung mạo thời niên thiếu nữa chứ?

Tử Úc cũng quan sát nàng. Qua ánh mắt kinh ngạc ấy, Mỹ

Ly biết gã cũng như nàng, đang cảm khái trước những thay đổi  tháng năm đem

lại.

Rõ ràng là từng thân thiết bất thần không biết nói

gì. Khoảng yên ổn, khiến quá khứ họ hằng mong quên khuấy cứ hiện về tâm tưởng như

thể nói thế hệ xảy ra đây thôi.

Thuở ấy mọi người đều còn nhỏ dại.


Bình luận