Thông tin truyện

Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

 Tình trạng:

Hoàn thành 297 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Convert: gachuaonl
Edit: Chuối Anna (Macaroni)

Kiếp trước nàng bị người bán đứng nên phải bỏ xác.

Khi được trùng sinh, mở mắt ra lần nữa nàng lại biến thành nhị tiểu thư trong phủ Uy Viễn Tướng Quân.

Người người đều biết nhì tiểu thư ở phủ Tướng Quân dễ đe nhưng không ai biết vong linh bên đã sớm thay đổi không còn là nàng.

Giả heo ăn giết hổ, đùa giỡn nam nhân cặn buồn bựcác hiểm chỉnh cặn bả nữ, đụng  mỹ nam….

Người kính nàng một thước, nàng kính người một trượng. Người cố hại nàng, nàng đương nhiên trả đủ. Kiếp trước những người thiếu nợ nàng, kiếp này nàng thề nhất mực phải đòi lại.

Kiếp này, nàng không nghĩ sẽ yêu bất kỳ ai cho tới khi chạm mặt được cáitướng công yêu nghiệt bụng dạ ác nghiệt nhưng đối với nàng lại vô cùng dung túng kia….

Chết tiệt, lòng thế  lại hãm sâu vào!

Đoạn ngắn 1:

Trên yến hội, đại vương nói với mỗ Công chúa đường xa đến hòa thân: “Ngồi ở bữa tiệc này đều là các nam nhân tốt nhất ở Hạ Thành ta, không biết Công chúa đã có ý với vị nào chưa??”

Công chúa đến hòa thân thật nhanh nhìn sang yêu nghiệt nam nhân, thẹn quan tài cúi đầu: “Bổn Công chúa nguyện cùng tể tướng *cầm sắc đẹp hòa minh.”

*hai vật liên kết làm một. (Chung một nhà.)

Mỗ nữ hung hăng trừng mắt nam nhân yêu nghiệt một cái: Đều là tại khuôn mặt họa thủy của ngươi chọc tới chuyện tốt, khiến ta phải tốn sức dẹp đi mấy lạng hoa đào này.

Ánh mắt nam nhân yêu nghiệt không có tội, đáng thương nhìn qua nàng: Cái gì vi cu li cũng không biết.

“Thừa Tướng cu li nhân, ngươi thấy thế nào??”- thánh thượng thử hỏi ý tứ mỗ nữ.

Mỗ nữ đứng lên, lớn tiếng quyết đoán nói: “Nam nhân của ta, người khác chớ có nhúng chàm.”

Đoạn ngắn 2:

Yêu nghiệt nam nghiêng người dựa lên giường, tứ thái cute câu hồn người, ôn nhã mở mồm nói: “Đến đây, đêm nay vi phu nhất định không chạm vào ngươi.”

Nàng chân không trốn ở một góc phòng, nhìn cảnh quan tuyệt mỹ trên giường không nhịn được nuốt nước miếng, nghe vậy, hiềm nghi hỏi: “Thật??”

Hắn vô cùng ngay thật gật đầu.

Nàng ngoan ngoãn đi đếnthế hệ vừa đến gần, nàng liền cảm thấy một cỗ hơi thở nguy hại đánh đến, còn chưa kịp trốn, hắn giống như sói đói vồ mồi chụp đến nàng.

Sau mấy phen dây dưa, nàng vô lực nằm trên người hắn, sử dụng ngón tay ngọc thuôn dài chọt chọt vào da giết thịt trắng noãn như tuyết khiến người ta thèm nhỏ tuổi dãi hỏi: “Trong mắt ngươi, ta là cái gì??”

“Là thịt trong lòng.” Hắn không chần chừ giải đáp.

“Gạt người.” Nàng quay đầu sang hướng khác.

Hắn đặt một nụ hôn lên giữa chân mày nữ nhân trong ngực, sau đó nhìn vào ánh mắt nàng nói: “Không có ngươi, trong lòng giống như bị người cắt đi giết, trống rỗng, cho dù tồn tại cũng chỉ là cái xác không hồn, u tịch cả đời.”

Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Đầu xuân còn se lạnh. Sáng sớm ánh mặt trời tuy sáng tinh quái  chỉ cần một cơn gió thổi qua thì vẫn khiến cho người ta cảm thấy có chút lạnh.

Mạch Sương cảm thấy chỗ lòng ngực như bị vật gì đó đè lên, rất đau. buồn bã truyền khắp tứ chi bách hài làm cho nàng khó có thể thở được, không muốn nhúc nhắc.

“Giả chết sao?? Diệp Thanh Linh, ngươi thức giấc cho ta.”- Một giọng nói bén nhọn khinh bỉ đâm vào tai nàng.

Diệp Thanh Linh. Đây không phải là tên của hai tiểu thư phủ Uy Viễn Tướng Quân sao??

Trên người đột nhiên bị người đạp thêm mấy cước, đau đến khiến nàng không nhịn được phải nhíu mày, ngực rất khó chịu, mí mắt nặng như chứa quà, không có cách nào mở ra.

“Đại tiểu thư, nhì tiểu thư sẽ không từ trần đi??”- Hương Lan ngơm ngớp run sợ nói.

Đại tiểu thư dừng động tác đá người dưới đất, đưa tay dò hỏi hơi thở Diệp Thanh Linh không động đậy nằm trên mặt đất. Không phát sinh ra hơi thở, nàng chợt lui về phía sau nhị bước, hoảng hồn. Đúng lúc này, bên tai truyền tới một giọng nói hờ dỗi.

“Thanh Ngọc, đây là có chuyện gì??”

Cách đó không xa, có một phụ nhân tướng giả mạo xinh tươi được một đám nha hoàn vây quành. Búi tóc cao vãn, châu ngọc gắm đầy đầu, mười phần quý khí, mặt mũi hếch lên ẩn chứa một cỗ bén nhọn, một thân hoa phục làm nổi bật lên dáng người tôn quý chẳng thể với đến.

“Phu nhân!”- Hương Lan hướng phu nhân Tướng Quân — Lâm thị hành lễ.

“Ngươi lại làm cái gì nha đầu Thanh Linh kia vậy??”

Lâm thị mắt liếc qua Diệp Thanh Linh một thân ướt nhẹp đang nằm bất động cạnh bờ ao, trong lòng đã hiểu ra được vài phần: “Là ngươi đem Thanh Linh đẩy xuống nước??”

“Không phải”- Thanh Ngọc vội lắc đầu. Ánh mắt hỗn loạn.

“Là chính nàng tự nhảy đầm xuống!”- Nàng mới không chịu thừa nhận mình cố ý đẩy.

“Không phải là ngươi đẩy thì nàng đang im đang lành lại khiêu vũ xuống nước làm cái gì??”- Lâm thị nghi vấn nói.

“Nương, có lẽ ngươi không biết. Lúc trước, nha đầu kia không biết điên khùng cái gì đột chạy đến trước phủ tể tướng nháo hôn, bị tể tướng chán ghét nên cả ngày luôn  không vui. Lúc này, nàng nghĩ quẩn trong lòng muốn khiêu vũ xuống nước cũng không có gì là kì lạ.”

Chuyện Diệp Thanh Linh ngưỡng mộ thừa tướng đương triều của Nam Hạ quốc — Tần Liễm, mọi người đều biết. Sau khi nàng gặp mặt qua nhan sắc tuấn mĩ như trích tiên của Tần tướng, không lâu sau liền bỏ chạy đến trước cửa phủ tướng quốc, chặn đường Tần tướng vừa hạ triều trở về nói muốn gả cho hắn, bị Tần tướng dịu dàng cự tuyệt.

Tần tướng nói không muốn cưới, Diệp Thanh Linh cười nói không niềm nởnhưng mà khó có thể ngờ được một lát sau nàng lại nói ra một câu kinh người khác, nàng nói nàng muốn cưới Tần tướng làm cu li nhân. Kết quả bị người phủ Tướng Quân giội cho một thân đầy máu chó. Chuyện này từng được lan truyền sục sôi khắp kinh kì.

Trước kia Diệp Thanh Linh rất ít khi đi ra ngoài phủ nên bên ngoài không có ai biết mặt nàng. thành thử khi mọi người biết chuyện của nàng, ai cũng cười nhạo tướng mạo nàng bình thườngkỹ năng hời hợt nhưng mà dám ước mong đến Tần tướng tuấn mĩ như trích tiên, tuổi xanh đầy triển vọng. Đúng là cóc ghẻ  đòi ăn giết thịt thiên nga.


Danh sách chương

Bình luận