Thông tin truyện

Thống Ngưỡng (Đau)

Thống Ngưỡng (Đau)

 Tình trạng:

Hoàn thành 64 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Số chương: 64
Thể loại: Tình chị – em, phục thù, chiến tranh học đường, nam cường nữ cường, gương vỡ vạc lại lành, HE.
Biên tập: Rosa
Couple: Đại tỷ hết thời x Đại ca mới nổi

Mọi người cảm thấy khó tin khi Nghê Già và Trần Kính Sinh ở bên nhau. Một người như Trần Kính Sinh, chỉ hờ hững tàn khốc với người khác  còn với chính phiên bản thân mình, một kẻ nhưng mà có thể bất chấp bẻ gãy tay của mình chỉ để đánh bại quân thù, người như vậy, Bên cạnh đó không hề ảnh hưởng gì đến nhị chữ “tình yêu”?

Tiếp đó, học sinh toàn trường nhìn Trần Kính Sinh điên cuồng nổi xung với Nghê Già.

Sau khi video của ba năm trước bị lộ, mọi người càng thêm sốc.

Trong video, cô gái cười nhóc con nhìn Trần Kính Sinh bị đánh, tên là Nghê Già.

hoá ra, hắn không thích cô ấy, hắn hận cô ấy.

có lẽ chỉ mình Nghê Già biết, ban ngày ở trường hận cô, đêm tối dục vọng cuồn cuộn.

Đây là câu chuyện về một người đại trượng phu không tim không phổi và một người thiếu nữ vẫn cười ra tiếng sau những trận hành tội của hắn.

Có một tình ái, không ngọt như mật, từ lúc nó xảy ra, đã là một tai họa đẫm máu.

 ở trong trái đất hoang đường này.

Em vừa là tín ngưỡng vừa là nỗi đau của anh.

Chúng ta nhìn thỏ nói nó dễ thương, nhìn sư tử nói nó đáng sợ.

 không ai biết, trong một đêm bão táp,  họ đã đổ máu thế nào, yêu nhau thế nào.

***

Nhắc nhở của tác giả:

trần tục này khiến người ta đau từng cơn.

nam nữ chủ không phải người nhân hậu.

giới tính chủ là nhân vật phản diện.

Hút thuốc lá bất lợi cho sức khỏe, không nên học theo.

Thống Ngưỡng (Đau)

Lúc Nghê Già ra khỏi trường học, trời đã hơi tối.

Khi cô tới con phố phía sau, bầy Tiếu Tử Cường đã tấn công người kết thúc, chỉ còn vài tên đứng ở kia, không biết đang nói cái gì.

Cô mặc đồng phục, buộc tóc đuôi ngựa, đứng trong một đám lưu manh, trông rất chướng mắt nhưng khí chất chẳng hề phù hợp.

Nghê Già ném cặp sách cho người khác, đặt mông ngồi xuống ghế đá, không biết ai để một gói Trung Hoa lên bàn. Cô rút một điếu, ngậm trong mồm rồi lấy bật lửa trong cặp ra.

Cô nghiêng đầu châm lửa, mồm còn ngậm thuốc, hỏi một câu: “Sao còn chưa xong? Lần đầu đánh nhau hay sao  lề mề vậy?”

Triệu Chính – người đang thong thả nghịch dế yêu ở bên cạnh, đáp: “Thằng tinh ranh kia mạnh mồm không chịu xin lỗi, bọn em không thể làm được gì.”

Kẻ mạnh mồm bầy họ đã gặp mặt nhiều, tất cả đều tự cho mình là có khí phách, làm thế nào cũng không chịu cúi đầu, sau cùngkết cục còn không phải bị đánh tới nỗi mặt xám mày tro, thừa nhận mình sai sao?

Nghê Già không đồng ý, chau mày nói: “Đánh đi.”

Triệu Chính cất thiết bị cầm tay, chỉ tay về phía bên kia: “Đánh? Chị nhìn xem tên ngốc kia bị tấn công thành dạng gì rồi kìa.”

Nghê Già nhìn theo.

Cách đó không xa, một người mặc đồng phục giống cô đang phụ thuộc chân tường, trên mặt, trên người, toàn là máu.

Cậu nghiêng đầu, thấy không rõ mặt, bộ ngực phập phồng, thở hổn hển.

Trong lúc đang quan sát thì lại có một người đấm vào bụng cậu, cậu bị lực đạo này làm cho chấn động đến nỗi khom eo, run mạnh, nhưng chẳng mấy chốc lại đứng thẳng lên.

Quả là cứng cỏi.

Tiếu Tử Cường đứng bên cạnh tức đến nỗi muốn đập di động.

Nghê Già đã nhớ ra, người bọn họ muốn đánh là học trò mới chuyển đến, nghe nói rất ngông cuồng. Tiếu Tử Cường có một đứa em họ học lớp 8, tên Tiếu Khải Minh, sau khi người chơi gái cậu ta nhìn thấy học trò mới liền thay lòng đổi dạ, loại bỏ Tiếu Khải Minh, chuyển sang điên cuồng đeo đuổi học sinh thế hệnhưng học trò thế hệ lại thù ghét cô ta, không thèm nhìn dù chỉ một cái.


Danh sách chương

Bình luận