Thông tin truyện

Thịnh Thế Trà Hương

Thịnh Thế Trà Hương

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 279 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tác giả: Shisanchun (Thập Tam Xuân), tác giả của truyện thế gia danh môn, A Hạnh
Số chương: 271 Chương + Ngoại truyện
Nguồn convert: bản convert của game thủ Nothing_nhh bên Tàng thư viện

Xuyên không trở thành một tiểu nha hoàn, trên đường thăng tiến tới nha hoàn bậc ba rồi lại thành nha hoàn bên trời sẽ chẳng cho không ai cái gì…

“Nàng thiên tư sáng sủachạm mặt phải chuyện khó khăn, cũng có thể tìm được lý bởi an ủi chính mình, khiến cho chính mình vui vẻ. Chuyện người khác cảm thấy khó chịu, nàng vẫn có thể nghĩ suy theo chiều hướng tốt”.

“Không phải chưa từng ăn khổ chịu mệt,  nàng luôn khiến tâm tình thoải mái, để chính mình sống thật vui vẻ”.

Thịnh Thế Trà Hương

Tần Thiên nhìn chiếc gương đồng bé dại trước mặt đang phản ảnh một gương mặt lạ lẫm.

Gương đồng được chế tạo thực thô ráp, chiếu ra hình ảnh không chỉ mơ biển còn có chút vặn vẹo vẫn có thể thấy rất rõ đây là một khuôn mặt thảnh thơi..

Tần Thiên vỗ vỗ mặt, khẽ thở dài.

Đi vào quả đât lạ lẫm này đã gần một tháng, lúc thuở đầu từ kinh hoànglo âu hãi hùng, tới hiện giờ bình chân như vại, thích nghi trong mọi hoàn cảnh, kỳ thật là cả một quá trình khó khăn đấu tranh tâm lý.

“Nhưng nhưng, nhìn theo mặt tốt, bị bỗng nhiên tử còn có thể sống lại, cũng là lão thiên gia đối với ta ban ơn đúng hay không?” Tần Thiên nhìn mình trong gương nhẹ giọng nói. “Ít nhất hiện tại thái hoà hưng vượng thế, có mái nhà che mưa nắng, có công việc, có cơm ăn, so với xuyên qua tới loàn thế xiêu dạt khắp nơi còn tốt hơn nhiều, đúng hay không, Tần Thiên?”

Tần Thiên mỉm cười, trong gương đồng phản ảnh hình ảnh nàng mơ biển tươi cười, nhị má lúm đồng tiền như ẩn như hiện, khiến cho khuôn mặt điềm đạm có chút sinh khí.

Sự tình đã biến thành như vậy, nàng tự nhiên muốn hướng nghĩ suy đến phương diện tốt đẹp có thể làm chính mình vui vẻ, nếu không ngày sau sẽ như thế nào?

“Tiểu Đào, ngươi nhanh đi ra, trong viện một đống áo quần, nếu không giặt tẩy đúng hạn, đợi tới lúc Dương ma ma nổi xung lại không có cơm ăn”.

Tần Thiên nghe tiếng nhìn lại, đã thấy một tiểu nha đầu vấn nhị búi tóc nhỏ tuổi mặc áo vải thô màu nâu đứng ở cửa nhìn mình cau mày, khí sắc có chút không nhẫn nại.

Tần Thiên đứng dậy cười nói: “Ta vấn xong tóc một mai ngay”. Nàng nhìn nhìn, cười nói: “Tiểu Mai, ngươi chải đầu thật đẹp mắt, không giống ta, mỗi lần đều vấn không tốt, đều bị ma ma trưởng nhóm mắng”.


Danh sách chương

Bình luận