Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 8 - Chương 11: Phiên ngoại 11: Trận chiến đầu tiên



 Edit: Giọt Sương Đêm

Beta: Sakura

Lời đề nghị của Tiếu trưởng lão  nhận được rất nhiều cao thủ dòng chính của  Bắc Thần gia tộc  ủng hộ, trước mắt bao người, Nhị chưởng quỹ mặc dù tức giận trong lòng, cũng chỉ phải đồng ý.

Ngoài ý muốn  lại khởi xướng  một cuộc tỷ võ, oanh động cả Bắc Thần gia tộc, mọi người không hẹn mà cùng đi về phía  tỷ võ.

Sân tỷ võ vắng lặng ngay lập tức trở nên ồn ào.

Vân Khê nắm tay con gái đứng bên cạnh Nhị chưởng quỹ, nàng rất rõ ràng bên trong Bắc Thần  gia tộc vì đoạt quyền lợi mà nhấc lên một cột nước xóay khổng lồ, hết lần này tới lần khác sự xuất hiện của mình lại trở thành lửa cháy thêm dầu.

Cũng tốt, nhanh chóng  giải quyết mâu thuẫn nội  bộ của  Bắc Thần gia tộc, mới càng thêm bảo đảm an toàn của Hách Liên đại ca , nàng sẽ làm khách một lần ngồi xem,chờ đợi kết quả cuối cùng  .

Sau khi hai bên thương lượng xong, tranh tài quy định, ba trận hai trận thắng đối phương là thắng, hai bên  rất nhanh chọn lựa người tỷ võ của bên mình.

Nhị chưởng quỹ bên này  , ngoại trừ chính hắn tự mình xuất chiến, còn có con hắn Bắc Thần Tĩnh Vũ và Chương trưởng lão hắn tương đối tín nhiệm, bởi vì Vân Khê không phải là  người của Bắc Thần gia tộc, cho nên không thể tham gia cuộc tranh tài này, dĩ nhiên, chỉ bằng uy danh hiển hách của  nàng và tu vi Huyền Hoàng, người của đối phương cũng sẽ không để cho  nàng tham dự vào trận đấu.

Người tỷ thí bên đối phương  chính là Tiếu trưởng lão, Khâu trưởng lão, Hòa trưởng lão, thực lực  của ba người bọn họ  trong đám cao thủ bên trong gia tộc cũng coi như là nổi bật, kể từ đó, chênh lệch thực lực của hai bên chênh cũng gần hơn, cũng khiến cho cuộc tranh tài tăng thêm kịch tính.

Mắt lạnh quét qua bọn họ một cái, Vân Khê vừa nhìn qua đã biết tu vi của sáu người bọn họ.

Trong sáu người bọn họ, Nhị chưởng quỹ  thực lực mạnh nhất, Bắc Thần Tĩnh Vũ thân thủ yếu nhất, còn dư lại  bốn vị trưởng lão, tu vi của bọn họ tựa hồ cũng không kém bao nhiêu, cuối cùng có thắng được trận tỷ võ này  hay không, nàng tạm thời không dám chắc chắn.

Tiếu trưởng lão dùng ánh mắt âm hàn nhìn Nhị chưởng quỹ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ác độc, phân phó những người bên cạnh: “Khâu trưởng lão, không bằng ngươi ra sân trước mở đầu trận đấu đi.”

“Được.” Lòng tin tràn đầy Khâu trưởng lão kiêu ngạo ngẩng đầu, “Tốc chiến tốc thắng, các ngươi nhanh lên một chút phái người ra ngoài, lão phu không rảnh cùng các ngươi lề mề.”

Nhị chưởng quỹ bình tĩnh  liếc nhìn hắn, quay đầu hướng về phía Chương trưởng lão hắn nể trọng  nói: “Chương trưởng lão, trận đầu do ngươi tới đi.”

“Dạ.” Khẽ gật đầu một cái,trong mắt  Chương trưởng lão hiện lên vẻ trầm tĩnh, chắp tay vái chào, “Xin Nhị chưởng quỹ yên tâm, lão phu nhất định sẽ không để cho ngươi thất vọng.”

“Ừ” Nhị chưởng quỹ  sắc mặt nhất thời nhu hòa không ít, hắn kí thác rất nặng vào Chương trưởng lão, dù sao trong đám cao thủ cũng chỉ có hắn là Huyền Hoàng Tam phẩm trở lên, lần này tỷ võ rất quan trọng, chỉ có dựa vào việc hắn thắng được một cuộc tranh tài, còn dư lại  một  trận khác lúc sau hắn thắng là được, ba trận  thắng hai trận, bọn họ đã giành chiến thắng, con hắn cũng không cần ra trận.

Còn chưa tấn thăng lên cấp bậc Huyền Hoàng chính là Bắc Thần Tĩnh Vũ, căn bản không phải đối thủ của  Huyền Hoàng Nhị phẩm Hòa trưởng lão, hắn không thể thắng trong cuộc tranh tài này, điểm này,trong lòng  Nhị chưởng quỹ rất rõ ràng.

Khóe miệng Khâu trưởng lão toát ra nụ cười thần bí, ánh mắt của hắn lóe lên, nhìn đối thủ của mình, nói: “Chương trưởng lão, xin mời.” Nói xong, hắn tung người nhảy ra, nhảy lên giữa   lôi đài tỷ võ khổng lồ.

Ánh mắt lóe lóe, Chương trưởng lão không nói hai lời, đi theo nhảy lên lôi đài.

Hai vị trưởng lão đứng giằng co, không khí lập tức khẩn trương lên, mọi người vây xem mở to hai mắt, chăm chú nhìn hai người trước mắt .

“Tiếp chiêu ”

Khâu trưởng lão quát một tiếng, đột nhiên tung người nhảy  lên, công kích nhanh chóng giống như Cuồng Phong, đánh một chưởng vào ngưc của đối phương.

Không hổ là Huyền Hoàng cao thủ, hắn vừa ra tay, mọi người ở đây cảm nhận được một cỗ  uy lực khổng lồ , muôn hình vạn trạng có xu thế kinh thiên động địa.

Đây là một sát chiêu của  Bắc Thần gia tộc  một chưởng pháp có uy lực khá lớn . Chỉ có người của Bắc Thần gia tộc mới có đủ tư cách tu luyện bộ chưởng pháp này.

Những cao thủ quen thuộc bộ chưởng pháp  này ánh mắt lóe sáng như sao, yên lặng nhìn Khâu trưởng lão ở giữa  không trung .

Song, Chương trưởng lão chân đạp liên hoàn, bước đi tia chớp, thân thể đột nhiên không lùi mà tiến tới, thân thể nhỏ bé, chạy tán loạn, nhanh chóng tiếp cận Khâu trưởng lão gần  hơn.

Bùm.

Song chưởng đập vào nhau, đây là so đấu lực lượng, không thể mưu lợi.

Một cỗ lực mạnh kinh thiên động địa, dời núi lấp biển, hung hăng  đụng vào nhau, hai đạo thân ảnh đồng thời lui về phía sau mấy bước mới đứng vững thân thể.

Chiêu  thứ nhất khiến cho mọi người hoan hô không dứt, ủng hộ hai vị cường giả của  Bắc Thần gia tộc.

Chiêu thứ nhất, chắc là không phân biệt được cao thấp.

Vân Khê khẽ nhíu mày, một chưởng vừa rồi, nhìn như là kinh tâm động phách, thật ra thì không có nửa điểm sát cơ, đây tựa hồ không giống như là đối thủ trong cuộc chiến.

Tầm mắt không khỏi liếc về phía Nhị chưởng quỹ, phát hiện hắn cũng nhíu mày, tựa hồ cũng phát hiện điểm này.

Trong lòng Vân Khê không khỏi dâng lên một  dự cảm xấu, trong mắt nàng loáng thoáng xẹt qua vẻ đen tối, thâm trầm như biển  nhìn lên lôi đài, sao càng nhìn càng  cảm thấy có điều cổ quái?

Trên lôi đài  hai người ngưng mắt nhìn đối phương, nếu là có người quan sát ở khoảng cách gần thì  sẽ phát hiện trong mắt của bọn chúng dấu  diếm vẻ đắc ý.

“Đón thêm ta một chiêu.”

Chỉ thấy Chương trưởng lão bỗng nhiên nhảy lên, một quyền đánh ra, hiện ra một quả đấm to màu xanh đen phá không bay  ra, không khí nổ tung, kình khí bắn ra bốn phía.

Không trung vang lên từng đợt âm thanh ù ù, quả thực giống như lũ bất ngờ bộc phát, sấm vang chớp giật, nện xuống đỉnh đầu của  đối phương.

“Đến rất tốt.”

Quát lạnh một tiếng, Khâu trưởng lão vận huyền khí trên thân, mãnh liệt như muốn nổ tung lên, trong nháy mắt, một quả đấm khổng lồ xuất hiện, mang theo liễu từng vòng huyền khí rung động bay ra bốn phía, che khuất bầu trời, khí thế dồi dào, đón nhận quả đấm của đối phương .

“Cự Viên quyền.”

Bên ngoài trận đấu không biết người nào kinh hô một tiếng Cự Viên quyền đã làm nên thanh danh của  Khâu trưởng lão , không biết có bao nhiêu cao thủ chết dưới chiêu này của hắn.

Mọi người nhìn soi mói, Cự quyền  của hai người  phảng phất như đang xuyên qua trời đất, lấy  một loại  xu thế không thể nào né tránh,va chạm trên không trung lần nữa.

Rầm rầm.

Huyền khí  dồi dào mãnh liệ nổ tung trên không trung, bay ra bốn phía khiến mọi người cả kinh đồng thời mở to hai mắt nhìn, há to miệng, suýt nữa hô lớn lên.

Lợi hại! Đặc sắc!

Những  cao thủ  kia hết sức phấn khích nhìn một màn có công có thủ này không chớp mắt, đánh cho  khó hoà giải  bọn họ.

Rầm rầm rầm.

Bọn họ có kinh nghiệm phong phú điên cuồng  công kích đối phương, giống như thú đấu, nhấc lên từng đợt khí lưu nghiêng trời lệch đất , mãnh liệt không thể chống đỡ.

Hai người đều là thân phận trưởng lão, tu vi tương đối, không đấu đến mấy trăm chiêu, thắng bại khó dò.

Giả như Khâu trưởng lão là một con cọp  khí thế hung mãnh , vậy  thì Chương trưởng lão chính là một con sư tử uy phong lẫm lẫm, ngay cả khi tu vi của hai người bọn họ không phân biệt cao thấp  , thì trong trận chiến này, khí thế của Chương trưởng lão  dường như có thể áp chế đối phương.

Vân Khê thấy rất rõ ràng trò xiếc của bọn họ  , muốn thắng được trong cuộc tranh tài này không phải là không có thể, chỉ xem Chương trưởng lão có cái tâm này hay không.

Bởi vì trên lôi đài  hai vị từ lúc động thủ đến nay, thấy thế nào cũng giống như một đôi bằng hữu tỷ thí, đừng nói bọn họ ngay cả  Huyền thú  cũng chưa từng triệu hoán ra ứng chiến, trên người bọn họ không  lộ  ra một chút  sát khí nào.

“Mẫu thân, người nào sẽ thắng vậy?”

Bỗng nhiên, Tiểu Nguyệt Nha  nhẹ nhàng kéo tay  mẫu thân, mở miệng hỏi thăm, cặp lông mi chớp chớp, đôi mắt trong sáng lóe lên sự tò mò.

“Con cảm thấy thế nào?” Vân Khê hỏi ngược lại.

Tiểu Nguyệt Nha nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “Huyên Huyên đoán không ra…… Bọn họ giống như đang đùa nhau vậy.”

Mấy  vị bên cạnh đều nghe thấy được, Tiếu trưởng lão và Hòa trưởng lão không khỏi nhìn nhau, vẻ mặt cả hai rất quái dị.

Bọn họ đúng là đang đùa.

Một đứa trẻ mấy tuổi cũng phát hiện vấn đề, Nhị chưởng quỹ sao nhìn không ra, hắn mắt lạnh nhìn chăm chú vào hai người đánh náo nhiệt mà không có nửa điểm sát khí nào, sắc mặt âm trầm cực kỳ.

Sao có thể như vậy?

Nhị chưởng quỹ mơ hồ cảm thấy cái gì, hắn tầm mắt xẹt qua mặt của hai vị  Tiếu, Hòa  trưởng lão vừa vặn bắt được nụ cười trong mắt bọn họ, tâm tình của hắn chấn động, hai mắt trợn trừng, hắn nghĩ tới hai từ —— nội gian.

Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Nhị chưởng quỹ âm trầm rất đáng sợ, hắn rốt cục hiểu ra, tại sao hành tung của hắn luôn bị  mấy người Tiếu trưởng lão nắm giữ, mình chung đụng để ý chuyện gì, bọn họ luôn kịp thời tìm ra lý do ngăn cản.

Không trách được Thiếu chủ xảy ra vấn đề, cặp mắt thâm thúy của Nhị chưởng quỹ hiện lên một tia ánh sáng lạnh, nồng đậm  sát ý từ trong lòng dâng lên, huyền khí quanh người hắn đột nhiên tăng vọt, lần đầu tiên  hắn muốn động thủ thu thập bọn họ.

Vân Khê rũ mắt xuống, nhìn thấy cặp mắt trong suốt của con gái, khẽ gật đầu một cái, nhìn thấy cục diện này khóe miệng  nàng nở nụ cười châm chọc, “Tiểu Nguyệt Nha thật thông minh, có một số người thực lực không ra sao nhưng kỹ xảo diễn xuất khá tốt.”

Trên lôi đài  hai gã cao thủ nghe thấy dưới đài  nghị luận, trên mặt không nén được giận, bọn họ không tính toán tiếp tục diễn trò nữa.

“Ngươi thua!”

Bùm! bùm!

Lẫn nhau thanh thế kinh thiên, Khâu trưởng lão  hai tay tập kích ngực của Chương trưởng lão , nơi đụng vào nhau, hiện ra một hình dạng vặn vẹo, ta sáng màu đen trắng đan vào nhau,giống như cảnh thiên điạ nổ tung, rực rỡ phóng ra.

Chương trưởng lão mạnh mẽ quát to một tiếng, cả người giống như con diều đứt dây  bay ra ngoài, ngã  trên lôi đài.

Thua.

Tốc độ tựa hồ có chút nhanh, khoảng chừng trong một trăm chiêu, Chương trưởng lão đã thua trận như vậy.

Những tên cao thủ không biết nội tình thì trên mặt xẹt qua vẻ kinh ngạc, khó hiểu hai vị trưởng lão tu vi tương đối  chênh lệch mà lại có kết thúc ngoài dự đoán của mọi người.

Một đôi mắt nhìn chằm chằm Chương trưởng lão từ dưới đất bò dậy, sau đó dưới đài yên tĩnh một lát rồi,nhanh chóng loạn hết cả  lên, mọi người  nói nghi vấn tròng mình ra.

“Trời ạ, vậy mà Chương trưởng lão  lại thua  ư?”

“Chắc là tu vi của Khâu trưởng lão  cao hơn Chương trưởng lão !”

“Theo ta thấy, Nhị chưởng quỹ thất bại rồi!”

“Trận thứ hai chắc  là Bắc Thần Tĩnh Vũ, hắn có thể thắng Hòa trưởng lão sao?”

……

“Ha ha ha……”

Tiếng cười cuồng vọng đè ép thanh âm nghị luận xuống, mọi người không khỏi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Khâu trưởng lão ngạo nghễ  đứng vững vàng trên lôi đài, hung hăng ngang ngược cười: “Ta thắng, ta đánh thắng, ha ha ha……”

Mới từ trên lôi đài đứng dậy  Chương trưởng lão vẻ mặt phức tạp nhìn Khâu trưởng lão, nhanh chóng nhảy xuống lôi đài, trở lại bên cạnh  Nhị chưởng quỹ.

“Nhị chưởng quỹ, thuộc hạ…… Thuộc hạ khiến ngài thất vọng.” Nét mặt già nua lộ ra một tia xấu hổ, hắn cúi thấp đầu xuống, phảng phất như không dám  đối mặt  với Nhị chưởng quỹ.

Trong mắt bắn ra hàn quang, nét mặt già nua lạnh lẽo  Nhị chưởng quỹ cố nén vọng động, không để ý tới hắn.

Giờ phút này, Bắc Thần Tĩnh Vũ đã sớm hiểu là chuyện gì xảy ra  tức giận bất bình nói: “Chương trưởng lão, đừng đóng kịch nữa, với thân thủ của ngươi, sao có thể thua trong thời gian ngắn như vậy? Ngay cả trẻ con ba tuổi cũng nhìn ra trò mèo của các ngươi, ngươi còn muốn lừa gạt cha ta? Ngươi cho rằng chúng ta cũng là kẻ ngu sao?”

“Ngươi……” Đột nhiên ngẩng đầu, chống lại ánh mắt tức giận của Bắc Thần Tĩnh Vũ,vẻ mặt của  Chương trưởng lão rất khó coi, biết mình không giấu được. Giờ phút này, hắn rốt cuộc không cần che dấu thân phận nội gian , cả người tinh thần phấn chấn, hắn chẳng những không hổ thẹn vì hành vi của mình, ngược lại ngạo mạn cất bước đi về phía Tiếu trưởng lão, mang theo vẻ đắc ý.

Chân tướng, rõ rành rành.

Hiện trường lần nữa xôn xao.

“Cái gì, Chương trưởng lão lại là người của  Tiếu trưởng lão  ư?” Một vị tử y giáp vệ không nhịn được thở nhẹ.

Một vị tử y giáp vệ khác trầm giọng đáp lại: “Đây không phải là chuyện rất rõ ràng sao? Chương trưởng lão cố ý thua trong trận đấu. Hắn là gian tế, Tiếu trưởng lão phái đến bên cạnh Nhị chưởng quỹ.”

“Thật không nghĩ đến, không trách được Nhị chưởng quỹ……” Tử y giáp vệ bật thốt lên, tựa hồ nhớ tới cái gì, nhanh chóng liếc nhìn sắc mặt mấy vị trưởng lão , hắn vội vàng ngậm miệng lại.

Tử y giáp vệ đứng ở phía sau cùng  vẻ mặt lạnh nhạt như lúc đầu, phảng phất cũng không ngoài ý muốn  với  tin tức kia, đáy mắt ẩn chứa châm chọc nhàn nhạt, không biết là nhằm vào kẻ nào.

Bỗng nhiên, bên cạnh hắn  tử y giáp vệ nhỏ giọng hỏi thăm: “Số mười, ngươi nói  xem hiện tại trận đầu thua trận rồi, Nhị chưởng quỹ có thua trận thật hay không?”

Hắn khẽ hừ một tiếng, chau  lên đôi lông mày đen như mực, ánh mắt sắc như ưng liếc sang bên cạnh, lạnh lùng vượt qua mấy con rùa già một cái, “Không nhất định.”

“Chỉ giáo cho? Tĩnh Vũ công tử chẳng qua là cấp bậc Huyền tôn, hắn căn bản không phải đối thủ  của Hòa trưởng lão……”

“Vậy cũng chưa chắc.” Ánh mắt của hắn lạnh lùng như sương, môi mỏng nhấp nhẹ, bề ngoài hoàn mỹ.

Một trận gió nhẹ nhẹ nhàng thổi qua, Vân Khê mơ hồ nghe được thanh âm quen thuộc. Là Thiên Tuyệt sao? Nàng bỗng dưng ngẩng đầu, tầm mắt không khỏi nhìn  xung quanh, dò xét tất cả,nhưng không thu hoach được gì.

Có phải ảo giác hay không?

Giờ này, Vân Khê bỗng nhiên rất nhớ bình dấm chua bá đạo trong nhà kia.

“Ha ha ha……”

Tiếu trưởng lão bỗng nhiên khoan khoái cười lên, ánh mắt giễu cợt  nhìn Nhị chưởng quỹ, “Nhìn ra thì thế nào? Các ngươi đoán không sai, Chương trưởng lão chính là người của ta. Nhị chưởng quỹ, có phải cảm thấy rất tức giận hay không, trưởng lão mà ngươi một tay nhấc lên o cũng là người của ta? Ha ha ha……”

Vẻ mặt đắc ý nhìn vào Nhị chưởng quỹ tiếp tục nói: “Ngươi tức giận cũng vô dụng, trận đầu các ngươi đã thua, còn dư lại hai cha con ngươi, trận thứ hai người nào lên?”

“Ta tới.” Bắc Thần Tĩnh Vũ oán hận trừng đối phương một cái, hắn xoay người nhảy lên lôi đài.

Bắc Thần Tĩnh Vũ sao không hy vọng Chương trưởng lão thắng, ai cũng không nghĩ tới, kết quả lại ngoài ý muốn như vậy.

“Đầy tớ nhỏ, để lão phu chỉ điểm cho ngươi.”

Sát khí lộ ra Hòa trưởng lão cười u ám một tiếng, hắn nện bước lưu loát, cố ý quăng đi ánh mắt có thâm  ý  cho Nhị chưởng quỹ, sau đó tung người lướt lên  lôi đài.

Nhị chưởng quỹ bắt đầu cảnh giác, u quang nơi đáy mắt lo lắng chợt lóe rồi biến mất.

Đối phương sẽ không dễ dàng bỏ qua cho con của mình……

Hai người đồng thời xuất hiện ở trên lôi đài, dưới đài mọi người đang  bàn luận xôn xao  cũng im bặt nhìn chằm chằm lên lôi đài.

Trận chiến này thực lực hai bên chênh lệch rất xa.

Trong lòng mọi người đều biết.

“Bắc Thần Tĩnh Vũ, bây giờ ngươi cầu xin tha thứ, lão phu có thể bỏ qua ngươi!” Sát khí trong mắt Hòa trưởng lão bắn ra bốn phía, lộ ra nụ cười âm tàn.

“Lão thất phu, ngươi đừng có mơ.” Ngông nghênh ngất trời, Bắc Thần Tĩnh Vũ không khách khí giận dữ mắng mỏ, trong giọng nói không có nửa điểm tôn kính.

“Tiểu tử, ngươi muốn chết, lão phu sẽ thành toàn cho ngươi.”

Hai con mắt của Hòa trưởng lão trở nên càng thêm sắc bén, nét mặt già nua trở nên dị thường  vặn vẹo, có dấu hiệu sắp vỡ ra. Chỉ thấy chân lão đạp lên mặt đất, tuôn ra một cỗ huyền khí hùng hậu, quát lạnh: “Xem chiêu”.

“Lão thất phu, tiếp chiêu ——”

Kích khởi huyền khí trên thân, mắt Bắc Thần Tĩnh Vũ lóe ra sắc bén, năm ngón tay nắm chặt thành quyền, có xu thế xé rách chân trời, lấy  một phương thức  cực kỳ kích thích thị giác người khác, dưới  vô số đạo ánh mắt  soi mói, hung hăng   oanh kích đi qua.

“Tiểu súc sinh, muốn chết.”

Trong mắt  sát ý và điên cuồng, vào thời khắc này nhanh chóng ngưng tụ. Hòa trưởng lão tức giận hét lên, đột nhiên tung người nhảy  lên, trên bầu trời, huyền khí ngập trời  bắt đầu khởi động. Từ trong thân thể của hắn không ngừng tràn ra sát khí ngập trời, kinh hãi cả vùng trời.

Anh mắt của đám người cơ hồ lồi ra, chỉ một thoáng sau lại chuyển lên không trung nhìn vào trên người  Hòa trưởng lão, sát ý trong mắt của hắn , phảng phất như muốn ngưng tụ thành một loại vật chất dâng lên. Bàn tay khô héo nâng lên, thấm vào lạnh lẽo vô cùng theo. Xẹt qua chỗ nào sẽ xuất hiện kinh sợ chỗ đó, tựa như một cái  lưới khổng lồ chụp lên đầu Bắc Thần Tĩnh Vũ.

Chiêu thứ nhất tràn ra sát cơ vô tận.

Nhị chưởng quỹ  sắc mặt khẽ tái nhợt, sâu thẳm trong ánh mắt lộ ra  đen sâu thẳm  ánh mắt lộ ra vẻ  tối tăm, hắn liều chết nhìn chăm chú  vào người giữa không trung , nắm tay thật chặt, lúc này, sắc mặt Vân Khê cũng trở nên vô cùng  ngưng trọng, đây là  chiêu tuyệt sát , Bắc Thần Tĩnh Vũ sẽ gặp nguy hiểm.

Con ngươi của đám cao thủ  nháy mắt co rút lại, vẻ mặt khẩn trương, ánh mắt sợ hãi, tất cả mọi người đều  cảm thấy một loại  bão táp gần như hủy diệt .

Nguy hiểm.

Tốc độ nhanh đến khó mà hình dung, hàm chứa sát khí ngập trời gào thét bay đến, Bắc Thần Tĩnh Vũ  trợn tròn mắt, hiện lên vẻ kinh hãi, lúc này hắn xòe bàn tay ra, trên lòng bàn tay tử quang nhanh chóng tuôn ra dữ dội, sau đó nhanh chóng  ngưng tụ lên hóa thành một mảnh lá chắn  có vảy màu tím.

Đụng.

Lá chắn  có vảy màu tím vừa  mới thành hình, Bắc Thần Tĩnh Vũ cấp tốc giơ tay lên đỡ, phát ra thanh âm trong trẻo, một cỗ huyền khí kinh người đụng vào nhau.

Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người,thân thể vẻn vẹn là Huyền tôn  Bắc Thần Tĩnh Vũ  thân thể, giống như một quả cầu bị ném ra bay lên giữa không trung, cuối cùng rơi xuống mặt đất.

Phụt.

Bắc Thần Tĩnh Vũ há mồm phun ra một ngụm máu tươi, hắn bị nội thương.Cánh tay có lá chắn vảy màu tím rách ra một mảnh dài hẹp, có thể thấy được từng tia  máu thấm rỉ ra, đau đến mức cả người đều co giật, mồ hôi rơi như mưa. Song hắn quật cường  chịu đựng đau nhức, lảo đảo  đứng dậy, tóc tai bù xù, nhìn qua có chút chật vật.

Xôn xao.

Chỉ một chiêu mà Bắc Thần Tĩnh Vũ  bị Hòa trưởng lão đánh  bay lên, xung quanh cũng giống trong dự liệu  một trận ồ lên và vẻ mặt khó có thể tin. Bắc Thần Tĩnh Vũ là một người trẻ tuổi rất xuất sắc trong Bắc Thần gia tộc, tư chất xuất chúng, đợi một thời gian, nhất định thành tựu phi phàm. Ai cũng không nghĩ tới,dưới sự tập kích của Hòa trưởng lão hắn hoàn toàn không có sức chống cự.

“Tiểu súc sinh, lão phu xem ngươi có thể kiên trì được bao lâu?”

Hòa trưởng lão  hiện ra khuôn mặt đầy  dữ tợn ,toát ra nụ cười lạnh như băng, tay và bả vai  hắn vung lên, tựa như móng vuốt của một con chim ưng khổng lồ vươn ra  , một cỗ lực lượng dáng sợ như cuồng phong hiện ra bay thẳng về phía  Bắc Thần Tĩnh Vũ đang bò dậy ở phía xa, một thoáng sau, trong mắt hàn mang dữ dội tuôn, tay trảo đột nhiên hạ xuống.

“Cẩn thận.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.