Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7 - Chương 28: Đông Phương Vân Tường phúc hắc



Vân Khê nhìn Nam Cung Dực từng bước đến gần rừng trúc, nàng không có lập tức xuất thủ, nhiều lần đều để Nam Cung Dực may mắn chạy thoát, lần này nói gì cũng không thể để hắn chạy thoát lần nữa.

Một bước, hai bước, ba bước…… Nam Cung Dực mỗi một bước đi đều cẩn thận từng li từng tí.

Đông Phương Vân Tường đã âm thầm chú ý, trong nội tâm còn khẩn trương hơn Nam Cung Dực, bởi vì hắn căn bản không rõ thật sự có cao thủ đang giúp hắn hay không.

“Hoàng Thượng, ngài đi trước, ta tới ngăn cản ở phía sau!” Vân Thanh lén truyên âm cho Đông Phương Vân Tường, dịch bước, che ở trước người Đông Phương Vân Tường.

“Hoàng Thượng, ngài đi nhanh đi! Nơi này có chúng ta ngăn cản.” Tiểu Mạn lo lắng kéo kéo xiêm y Đông Phương Vân Tường.

“Trẫm không thể đi, trẫm vừa đi, các ngươi hắn phải chết không thể nghi ngờ!” Đông Phương Vân Tường kiên quyết nói, bởi vì hắn một khi đi, đối phương sẽ thấy không cố kỵ, nhận định xung quanh không có cao thủ cùng phục binh, bọn họ tất nhiên là muốn ra tay giết người, “Hết thảy, xem thiên ý sao!”

Thời điểm nói những lời này, ánh mắt của hắn lại hướng phương hướng chỗ Vân Khê nhìn một cái, chẳng biết tại sao, nội tâm của hắn có cảm giác, nơi đó thật sự có người tồn tại, hơn nữa người này, cùng hắn có liên lạc nào đí, nếu không hắn cũng sẽ không có cảm giác mãnh liệt như vậy.

Nam Cung Dực thấy những biểu hiện này của đối phương, tâm tình cảnh giác từ từ hạ xuống, hắn lạnh giọng nở nụ cười: “Các ngươi không cần tiếp tục phô trương thanh thế nữa, bổn vương đã sớm nhìn ra, hôm nay ai cũng không cứu được các ngươi!”

Bàn tay đẩy về phía trước, huyền khí màu tím u ám vụt ra bay qua rừng trúc, hướng thẳng đến cổ Đông Phương Vân Tường.

Chỉ một thoáng, khắp rừng trúc ánh sáng chập chờn, tiếng gió thổi lá trúc xào xạc, giống như ác ma phủ xuống.

Đông Phương Vân Tường hai tay mở ra, lộn một vòng, hai chưởng lực đồng thời đẩy ra, song thực lực giữa hai người đã phân cao thấp.

Tất cả tướng sĩ rối rít dàn trận phía trước, lấy thân mình ngăn chặn.

Trong khi tình thế đang lúc chỉ mành treo chuông, huyền khí màu tím sắp tấn công các tướng sĩ đứng đầu, đột nhiên một luồng ánh sáng màu trắng đánh tới, giống như tạo thành một bức tường trắng, rơi vào trước người Nam Cung Dực.

Ánh sáng trắng nổ tung khiến Nam Cung Dực chói mắt, hắn mau chóng lui lại hai bước, lộ ra kinh ngạc.

“Người nào? Người nào ở nơi đâu?”

“Ngươi nói là ai?” Đông Phương Vân Tường lộ ra sắc mặt vui mừng, trong lòng lại lo lắng hơn, “Cõi đời này còn có ai là khắc tinh của Nam Cung Dực ngươi?”

Nam Cung Dực song đồng co rụt lại, lòng nghi ngờ cao hơn, chẳng lẽ thật sự là đoàn người Vân Khê đến am Từ Vân? Sao bọn họ có thể đến nhanh như vậy? Mình cũng phải trải qua một phen trắc trở mới điều tra được Đông Phương Vân Tường cùng đám quần thần đang ở am Từ Vân, cho nên mới tới ám sát Đông Phương Vân Tường, đoàn người Vân Khê lại nhanh hơn hắn chạy tới nơi này trước một bước?

Dưới chân không tự chủ lui về phía sau, cơ hội đã mất, nếu lại tiếp tục đi tới thì hắn sẽ gặp bất lợi. Hắn thật vất vả mới trở lại Ngạo Thiên đại lục một lần nữa, chính là thời điểm ý chí hăng hái, hắn tuyệt không thể chết non ở nơi này.

“Đông Phương Vân Tường, coi như ngươi mạng lớn, hãy đợi đấy, cái giang sơn này, bổn vương sớm muộn gì cũng sẽ lấy được!” Nói xong hắn liền xoay người muốn đi.

Vân Khê nào chịu để cho hắn có cơ hội chạy thoát lần nữa? Trong lòng bàn tay huyền khí từng đạo đánh ra, đan vào thành lưới, ngăn đường đi của Nam Cung Dực.

Nam Cung Dực mắt thấy tình thế không ổn, hắn triệu hồi ra Kim Sư thần thú, không chế nó, bay đến hướng Đông Phương Vân Tường.

Đông Phương Vân Tường cả kinh, theo bản năng định né tránh, hắn một khi tránh đi như vậy, sẽ đem Tiểu Mạn lộ ra trước mặt Kim Sư thần thú.

Nam Cung Dực chống đỡ ở bên trong, nảy sinh ác độc lên tiếng nói: “Xông qua! Ăn nàng!” Hắn biết, mình không có lựa chọn khác, chỉ cần đối phương vừa động lòng trắc ẩn, muốn xoay người lại cứu người, thì hắn thắng. Cho nên, bất kể là Đông Phương Vân Tường cũng tốt, Tiểu Mạn cũng tốt, hắn chỉ cần một cơ hội chạy thoát.

Vân Khê chân mày căng thẳng, mắt thấy Kim Sư thần thú hướng trên người Tiểu Mạn đánh tới, nàng không xuất thủ không cứu được, bởi vì nàng không hi vọng phụ thân, mẫu thân cùng gia gia, nãi nãi mất đi thân nhân của họ, nàng dưới đáy lòng nguyền rủa một hồi, thu hồi huyền khí ngăn cản Nam Cung Dực, xoay người lại đi cứu Tiểu Mạn.

Nam Cung Dực trên mặt lộ ra ý cười, nắm chắc cơ hội, hắn phi thân nhảy lên lưng Hạc Tiên thần thú, nhanh chóng thoát đi.

Phía sau hắn, có hai gã cao thủ lưu lại, cản trở phía sau.

Vân Khê ngăn lại Kim Sư thần thú tập kích, lần nữa xoay người lại, muốn đuổi theo Nam Cung Dực, hai vị cao thủ lấy thân mình ngăn nàng lại.

“Muốn làm chủ nhân chúng ta bị tổn thương, trước hết giết chúng ta!” Hai gã cao thủ trăm miệng một lời.

Còn lại những cao thủ thánh cung, cũng rối rít mà xông lên, vì tranh thủ thời gian cho Nam Cung Dực chạy trốn.

Vân Khê tức giận đánh ra một chưởng, đầu tiên đem hai gã cao thủ đánh trọng thương, tiếp tục đánh ngã những cao thủ Thánh cung. Ngẩng đầu lên, Nam Cung Dực đã sớm chạy trốn khồn còn hình bóng, nàng không nhịn được mắng: “Tiểu nhân hèn hạ, chạy trốn so với ai khác đều nhanh hơn!”

Bạch Hạc vốn là loài chim bay, mà Bạch Hạc lại là một trong những thần thú, tốc độ chạy trốn của nó thì lại càng không thể đoán được. Đáng tiếc tình huống trước mắt nàng không có cách nào triệu hồi ra thú cưng, nếu không chuyện gì cũng đều dễ dàng hơn.

Thôi được, tính mệnh của Nam Cung Dực còn chưa có tuyệt đường, nàng luôn luôn có cơ hội lần nữa bắt được hắn, trừ phi hắn thật bỏ qua lòng tranh bá.

Lưu lại những cao thủ Thánh cung, thấy chủ nhân đã đi xa, bọn họ không có tiếp tục lưu lại, lập tức giải tán.

Bọn họ cũng thoát được mau, bọn họ vừa chạy trước một bước, thì viện binh của Đông Phương Vân Tường đã đến.

“Hoàng Thượng, bọn thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin Hoàng Thượng thứ tội!”

Đông Phương Vân Tường phất phất tay, ý bảo mọi người miễn lễ, hắn không có lập tức hạ lệnh cho các tướng sĩ đuổi theo thích khách, mà là quay đầu ngưng mắt nhìn nơi Vân Khê đứng, hai tay ôm quyền: “Vị cao nhân này, đa tạ ngươi đã ra tay cứu giúp. Tại hạ Đông Phương Vân Tường, hi vọng có thể may mắn được thấy mặt cao nhân.”

Tiểu Mạn nghe vậy, rất khẩn trương, nhìn chằm chằm Vân Khê, dùng ánh mắt cầu xin nàng.

Trong gió truyền tới tiếng lá trúc xào xạc, nhưng không có bất kỳ hồi âm.

Đông Phương Vân Tường cảm thấy thất vọng.

Tiểu Mạn thì thở phào nhẹ nhõm, nàng đột nhiên thấy rất may mắn, trừ nàng ra, Vân Khê căn bản không có biện pháp cùng những người khác trao đổi, cũng không có biện pháp khiến người khác nhìn thấy nàng. Song, sau một khắc nàng thả lỏng tâm tình, lại lập tức trở lên căng thẳng.

Chỉ nghe tiếng ‘khách khách’, một cây trúc bị nhổ tận gốc, bay đến giữa không trung.

Mọi người đều kinh ngạc, trơ mắt nhìn cây trúc treo lơ lửng trên không, trên không trung phiêu động, bọn họ đều cho là mình gặp quỷ.

Đông Phương Vân Tường là người thông minh, thấy một màn như vậy, hắn bỗng nhiên lĩnh ngộ được: “Cao nhân, xin lưu lại tên của ngài, ân cứu mạng, ta Đông Phương Vân Tường suốt đời khó quên!”

Tiểu Mạn khẩn trương nhìn nhìn cây trúc kia, nhìn nó một mặt từ từ rơi xuống, bắt đầu viết trên mặt đất, mỗi lần vẽ một cái, chữ thứ nhất từ từ hình thành.

Đông Phương Vân Tường nhìn đầu bút kia, sau khi thấy rõ ràng chữ thứ nhất kia là gì, cả người hắn tinh thần phấn chấn, khẩn trương nhìn đầu bút kia, nhìn đối phương tiếp tục viết chữ thứ hai.

“Vân……Khê, cái gì, Vân Khê? Là Khê Nhi?” Vân Thanh kích động kêu lên.

Đông Phương Vân Tường thật lâu nhìn chăm chú vào hai chữ trên mặt đất, tâm tình khó mà ức chế được: “Vân Khê cô nương, thật sự là ngươi sao? Ngươi trở lại?”

Vân Khê không có trả lời, mà là thẳng tắp nhìn về phía Tiểu Mạn, nói: “Tiểu Mạn, mọi chuyện tới tận bây giờ ngươi còn muốn tiếp tục giả ngu sao? Ngươi hi vọng mình thẳng thắn, hay là muốn ta vạch trần ngươi, để hình tượng trước mặt Hoàng Thượng tan biến? Ngươi tự lựa chọn đi!”

Tiểu Mạn cắn môi, từng bước rút lui, ánh mắt hoảng loạn.

“Nhìn ở quan hệ ngươi cùng Vân gia, ta không muốn quá đoạn tuyệt, dù sao, ngươi cũng từng dốc lòng chăm sóc Tiểu Mặc, Vân Khê ta không phải là người lấy oán báo ân. Ta hiện tại cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi rốt cuộc có chịu giúp ta hay không?” Vân Khê nói.

Tiểu Mạn hổn hên thở sâu mấy hơi, trấn định tâm thần, nàng từ từ ngẩng đầu lên nói: “Nàng là Vân Khê, ta có thể gặp được nàng, nghe được nàng nói chuyện!”

Đông Phương Vân Tường cùng Vân Thanh hai người nghe vậy, nhất tề quay đầu nhìn về phía nàng, nghe nàng tiếp tục nói: “Thật xin lỗi, là ta ích kỷ, ta có tư tâm, ta không có đáp ứng giúp nàng nhắn nhủ tin tức cho các  ngươi, bởi vì…… Ta sợ nàng sẽ cướp đi sự chú ý của Hoàng Thượng, cướp đi sự yêu thương của Thanh ca ca. Ta mới thật sự là Vân Khê, là đại tiểu thư Vân gia, nhưng các ngươi đều thích nàng, ta rất không cam tâm! Ta cũng chán ghét mình như vậy, nhưng ta không có cách nào khống chế mình…… Thật xin lỗi, thật xin lỗi!”

Nói xong mấy câu, Tiểu Mạn lệ rơi đầy mặt.

Vân Thanh nhìn muội muội, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói cái gì, một bên là đường muội ruột của mình, từ nhỏ bị người nhà vứt bỏ bên ngoài, nhận hết khổ sở, một bên lại là ân nhân của Vân gia, mặc dù không phải là đường muội ruột, nhưng không khác gì đường muội ruột…… Hắn bị kẹt ở giữa, thật không biết nên quyết định như thế nào.

“Tiểu Mạn, làm sao muội có thể làm như vậy? Khê Nhi nàng để muội nhắn nhủ tin tức, tất nhiên là có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, muội làm như thế không phải là làm trễ nải đại sự sao?” Vân Thanh nói.

“Muội mau hỏi Vân Khê cô nương, nàng đến tột cùng là làm sao? Tại sao không thể hiện thân ở trước mặt chúng ta?” Đông Phương Vân Tường không có hứng thú đi chú ý Tiểu Mạn có nói dối hay không, hắn hiện tại chỉ quan tâm Vân Khê đến tột cùng gặp phải phiền toái gì.

Nhìn Đông Phương Vân Tường tâm tình khẩn cấp như thế, Tiểu Mạn lòng chua xót mà bi thương, nàng nên là người ở giữa truyền lời cho Vân Khê cùng Đông Phương Vân Tường, để cho bọn họ có thể thuận lợi nói chuyện với nhau.

Nghe xong Vân Khê trần thuật, Đông Phương Vân Tường trong lòng cảm khái vô cùng, hắn nhìn chăm chú không khí, nói: “Vân Khê cô nương, nàng yên tâm đi, trẫm sẽ đem hết toàn lực giúp nàng tìm được Long tôn chủ cùng Tiểu Mặc. Bây giờ nàng đi theo trẫm về hoàng cung trước, đợi có tin tức nàng có thể là người biết trước tiên, được không?”

Vân Khê suy tư, gật đầu: “Vậy cũng được, ta theo ngươi về hoàng cung.”

Nghe xong Tiểu Mạn thuật lại, Đông Phương Vân Tường nét vui mừng hiện rõ trên mặt: “Thật tốt quá! Vậy chúng ta lên đường ngay đi. Đúng rồi, làm sao ta xác định được đến tột cùng nàng đang ở chỗ nào?”

Vân Khê suy nghĩ một chút, cho hắn một lời bí hiểm: “Sau này, nơi nào có gió thì đó là chỗ của ta.”

Đông Phương Vân Tường yên lặng, chợt bất đắc dĩ mà cười.

Nơi nào gió thổi, thì nàng ở đó……

Tốt, hắn nhớ kĩ!

Sau này, nơi nào gió thổi thì đó là nàng.

Tiểu Mạn tâm tình mất mát đi ở phía sau đội ngũ, mặt ủ mày chau, Vân Thanh tiến lên an ủi: “Tiểu Mạn, muội tranh thủ hạnh phúc của mình không sai, nhưng không thể dựng hạnh phúc của mình trên sự thống khổ của người khác. Muội tự hỏi lòng, lương tâm của muội có thể an ổn sao?”

Tiểu Mạn đỏ mắt, cúi đầu nói: “Thanh ca ca, có phải ngay cả huynh cũng chán ghét muội không?”

Vân Thanh trong lòng mềm nhũn, tiến lên, ôm nàng vào lòng: “Thanh ca ca làm sao có thể ghét muội chứ? Vô luận muội làm sai cái gì, muội cũng là muội muội của ta, đây là sự thật không có cách nào thay đổi được. Ta sở dĩ nói muội là hi vọng muội có thể đủ nhận rõ mình, nhận rõ thực tế, không nên vì ham muốn của bản thân mình mà thương tổn đến người khác.”

“Nhưng là, muội đã làm sai rồi, làm thương tổn Vân tỷ tỷ. Muội nên làm gì bây giờ? Hoàng Thượng có phải cũng bắt đầu chán ghét muội, không muốn gặp muội nữa phải không?” Tiểu Mạn uể oải nói.

“Không đâu! Khê Nhi nàng hào phóng, hiểu chuyện như vậy, chỉ cần muội thành tâm thành ý theo sát nàng nói xin lỗi, nàng sẽ tha thứ cho muội. Về phần Hoàng Thượng, muội muốn nhận được tâm người, sẽ phải thật lòng giao ra tâm của mình, lấy tâm đổi tâm, nhưng nếu như thế mà vẫn không cách nào làm cho đối phương yêu muội, vậy cũng chỉ có thể nói rõ giữa các người không có duyên phận.”

“Hình ảnh Vân tỷ tỷ đã thật sâu nằm trong lòng Hoàng Thượng, dù muội làm thế nào thì cũng sẽ chẳng làm được gì. Nếu như là muội biết Hoàng Thượng trước thì thật tốt biết bao. Nếu như muội vẫn lớn lên ở Vân gia, muội nhất định sẽ gặp chàng sớm hơn, có lẽ chàng cũng sẽ không thích Vân tỷ tỷ……” Tiểu Mạn ánh mắt từ từ tối đi, nàng cắn môi, lâm vào trầm tư.

Vân Thanh nghe nói, trong lòng không khỏi sinh ra áy náy, thở dài nói: “Tiểu Mạn, là Vân gia chúng ta có lỗi với muội, để muội chịu ủy khuất.”

Một nhóm xe ngựa từ từ hướng hoàng cung đi tới.

Từ sau khi Đông Lăng quốc thống nhất thiên hạ, hoàng cung Đông Lăng quốc đã dời đến nơi chính giữa Ngạo Thiên đại lục. cũng chính là hoàng cung Ngạo Thiên quốc lúc trước.

Nơi này là nơi giao nhau giữa bốn nước, con đường bốn phương thông suốt, buôn bán phồn hoa, người đến người đi, chính là nơi tập trung quyền lực tốt nhất.

Lúc dời đo, trọng thần của các quốc gia đều nhận được lệnh dời đến Ngạo Thiên quốc, cũng chính là Hoàng Thành hiện tại, chỉ có những lão thần được đặc biệt cho phép cáo lão hồi hương, trở lại cuộc sống của mình, trong đó Vân gia Vân Mộng cùng Vân Dật chính là được liệt vào nhóm lão thần đặc biệt.

Nam Hi quốc diệt, hai phụ tử Vân Mộng cùng Vân Dật đều thôi đảm nhận trọng trách, thứ nhất họ để cho đời sau Vân Thanh có nhiều đất dụng võ hơn, thứ hai đều là những trung thần nên hai phụ tử thật sớm cáo lão về quê, an hưởng tuổi thọ. (tức là hai người đều là trung thần nên sẽ không phục vụ hai đời vua)

Trở lại hoàng cung, Đông Phương Vân Tường sai cung nhân chuẩn bị dạ tiệc thịnh soạn, đợi dạ tiệc chuẩn bị được một nửa, hắn mới nhớ tới, hiện tại Vân Khê căn bản không hưởng thụ được dạ tiệc, hắn lại bận rộn một trận.

Trái lo phải nghĩ, hắn thật sự nghĩ không ra mình có thể làm những thứ gì mới có thể khiến cho Vân Khê vui lòng, cuối cùng, hắn vẫn phân phó xuống, để cho mọi người tập trung tinh thần, mau sớm tìm được nhóm người Long Thiên Tuyệt.

Có lẽ, chỉ có những thứ này hắn có thể làm vì nàng.

“Vân Khê cô nương, ngươi còn đang ở đây sao?” Đông Phương Vân Tường nhìn khắp toàn cung điện, xung quanh cung điện, hắn cố ý sai người trang trí hai tấm tơ lụa cao gần hai trượng, bên trong cung điện hơi có gió nổi lên, tấm lụa sẽ theo gió mà bay lên.

Vân Khê lặng yên ngồi ở chỗ tân khách ngồi, buồn cười nhìn hắn tìm kiếm thân ảnh của mình khắp nơi, không nhịn được chuyển động ngón tay, một cổ gió nhẹ nổi lên.

Tơ lụa bên trái cung điện nhẹ nhàng lay động, Đông Phương Vân Tường trong lòng vui mừng, ngưng mắt nhìn vị trí phương hướng, mở miệng nói: “Nơi này vốn là hoàng cung Ngạo Thiên quốc, trẫm không để cho mọi người động vào, tận lực bảo trì nguyên trạng. Hoàng đế Ngạo Thiên quốc bệnh nặng, qua đời một năm trước. Trước khi chết, hắn đã phái người đưa thư đầu hàng vô điều kiện, đem trọn Ngạo Thiên quốc đưa cho trẫm, yêu cầu duy nhất chính là nhờ trẫm đối xử tử tế với nữ nhi của hắn, cũng chính là công chúa duy nhất Ngạo Thiên quốc – Hiên Viên Nghễ Nhi.”

Biết rõ không cách nào nhận được đáp lại của đối phương, hắn vẫn hăng hái mười phần nói: “Đứa nhỏ Nghễ Nhi này có tự ái rất cao, nàng từ nhỏ đã được người nâng niu trong lòng bàn tay, tiếp nhận giáo dục của nữ hoàng. Ở đáy lòng nàng, nàng nhận định tương lai mình sẽ trở thành nữ hoàng đứng đầu Ngạo Thiên quốc, cho nên khi phụ hoàng nàng đưa thư đầu hàng, trong lòng nàng vẫn có ngăn cách với, nàng thậm chí không cách nào tha thứ cho phụ hoàng của nàng. Đối với nàng, trẫm không biết phải làm gì…… Có một số việc có lẽ phải chờ nàng lớn lên, nàng mới có thể hiểu, phụ hoàng nàng làm như vậy thuần túy là vì bảo vệ nàng.”

“Còn có Vân lão tướng quân cùng Vân Dật tướng quân, cũng chính là gia gia cùng phụ thân của nàng, tại thời điểm Nam Hi quốc bị phá, bọn họ vẫn tử chiến đến cuối cùng, vì Nam Hi quốc tận trung. Hoàng đế Nam Hi quốc mở thành đầu hàng, Vân lão tướng quân cùng Vân Dật tướng quân trước mặt thần dân Nam Hi quốc cùng các đại thần, tuyên bố cáo lão hồi hương.”

“Làm trẫm thật khó xử, nhưng trẫm có thể nhận thức tâm tình của bọn họ. Bọn họ thủ hộ Nam Hi quốc hơn phân nửa cuộc đời, quốc gia đổi chủ, bọn họ không muốn lưng đeo vết nhơ bán chủ cầu vinh. Vân gia cùng quân đội của Vân gia từ trước đến nay danh chấn thiên hạ, nếu như lúc đó để cho Quân đội Vân gia xuống dốc, thật sự rất đáng tiếc. Trẫm thỉnh cầu Vân lão gia rời núi, nhiều lần bị cự tuyệt, nhưng trẫm vẫn không nản chí, tìm tới cửa rồi bị cự tuyệt rồi lại vẫn tìm tới cửa. Cuối cùng, thành ý của trẫm đã cảm động được Vân lão tướng quân, ông đồng ý để Vân Thanh tướng quân thay thế mình, tới thống lĩnh Quân đội Vân gia, vì tân triều phục vụ.”

Hắn dừng một chút, ánh mắt thâm sâu: “Tất cả mọi người cho là trẫm trọng dụng Vân gia là bởi vì nàng, nhưng không hoàn toàn là như thế. Danh tiếng Quân đội Vân gia, các quốc gia đều để ý tới, không có một quân đội nào có thể so sánh được, nhưng tại sao Quân đội Vân gia sẽ bại bởi quân đội Đông Lăng quốc? Nói cho cùng, vẫn là bởi vì hoàng đế đương triều không biết tính chất đặc biệt của quân đội, lúc trước quân tình khẩn cấp, hắn dao động không ra chính lệnh, khiến Quân đội Vân gia bại vọng.”

Nghe hắn nói tới đây, Vân Khê không khỏi cảm thán, hoàng đế Nam Hi quốc cũng chính là Lục vương gia, người này có cũng một chút mưu đồ, năm đó vẫn giấu tài, cuối cùng bất ngờ được nàng và Vân gia ủng hộ mà đoạt gian sơn. Nhưng dù sao ông ta cũng không phải là người trải qua chiến tranh, lại không tin tưởng Vân gia lắm nên mới thất bại. Ngược lại, Đông Phương Vân Tường có thể trong thời gian hai năm ngắn ngủi thồng nhất thiên hạ, đúng là người quyết đoán khác thường, trí mưu siêu quần, phong phạm vương giả, lòng trải thiên hạ.

“Sau khi chiếm được Nam Hi quốc, trẫm lệnh Vân Thanh tướng quân mang binh tấn công Tây Mộ quốc, Vân Thanh tướng quân là chân truyền của Vân Đằng đại tướng quân, trong một ngày liền chiếm được ba thành, nhất chiến thành danh. Tây Mộ đại loạn, đại quân liên tiếp bại trận, trong Hoàng thất nổi lên phân tranh, cuối cùng cả Hoàng thành bị vây hãm. Vân Thanh tướng quân thay trẫm dẹp xong Tây Mộ quốc, không thể bỏ qua công lao, trẫm phong hắn là Hộ quốc Đại tướng quân, dưới một người trên vạn người.”

“Trong triều đình, có không ít người đối với chuyện này sinh ra lời đồn nhảm, nhưng trẫm mặc kệ, trẫm chính là muốn để cho người trong thiên hạ đều biết, trẫm nguyện ý cùng Vân gia hưởng thiên hạ! Ai dám động đến Vân gia, chính là động đến trẫm, trẫm tuyệt không tha thứ!”

Lời của hắn, để cho đáy lòng Vân Khê hết sức chấn động.

Hắn duy trì Vân gia như thế, cùng nàng có liên quan bao nhiêu, tình nghĩa sâu đậm thắm thiết như vậy, nàng nên hồi báo hắn như thế nào?

Tơ lụa chập chờn, ở trong tầm mắt Đông Phương Vân Tường, tơ lụa lay động mãnh liệt, trên không trung vẽ mấy chữ. Đông Phương Vân Tường mới đầu không phát hiện dụng ý của nàng, đợi khi kịp phản ứng, hắn bắt đầu bừng tỉnh, chỉ thấy nàng viết: “Ngươi cùng Vân gia thân mật như vậy, sao không để cho quan hệ hai bên gần hơn một tầng?”

“Để cho quan hệ hai bên gần hơn một tầng?” Đông Phương Vân Tường kinh ngạc nhíu mi, “Ý của ngươi là?”

“Cưới hỏi.” Tơ lụa múa ra hai chữ ngắn gọn, Vân Khê thật sâu nhìn Đông Phương Vân Tường, chờ đợi phản ứng của hắn.

Đông Phương Vân Tường ngổi thẳng lưng, nhẹ nhàng rung động, ánh mắt trở nên thâm trầm.

Thật lâu, hắn không có nói thêm câu nào nữa.

Cả đại điện trở nên yên tính không tiếng động.

Là nàng nói sai cái gì sao? Mặc dù nàng không tán thành cách làm của Tiểu Mạn, nhưng tình cảm Tiểu Mạn đối với Đông Phương Vân tường là thật lòng, nếu Đông Phương Vân Tường không có cách nào đáp lại nàng, để cho hắn toàn tâm toàn ý tiếp nhận một nữ nhân thương hắn, cũng không có sai a.

“Nàng thật hi vọng trẫm cưới Tiểu Mạn?” Cũng không biết trải qua bao lâu, Đông Phương Vân Tường đột nhiên lên tiếng nói.

Vân Khê hơi sững sờ, nhìn hắn ánh mắt u buồn bi thương, tâm tình của nàng cũng trở nên bị đè nén.

“Bài hát kia là nàng dạy cho Tiểu Mạn sao?” Đông Phương Vân Tường nói.

Vân Khê ngẩn ngơ, sao hắn đoán được?

Nhưng nghe Đông Phương Vân Tường tiếp tục nói: “Tiểu Mạn từ nhỏ sinh trưởng ở Am Từ Vân, không có trải qua bất kỳ một tình yêu chân chính nào, nàng không thể nào sáng tác ra một bài hát làm say lòng người như thế, thậm chí lời ca nhớ thương, hơn nữa lời bài hát này cùng những lời ca chúng ta nghe được rất không giống nhau. Lần này lời ca thẳng thắn chính trực, nhưng ý nhị mười phần, cũng là cùng phong cách nói chuyện thường ngày tương đối tương tự, đây là chỗ để cho trẫm sinh ra hoài nghi.”

Thì ra là như vậy, Vân Khê phải bội phục Đông Phương Vân Tường quan sát tỉ mỉ, cái gì cũng không lừa được hắn.

“Ngươi vì để cho nàng hấp dẫn lực chú ý của trẫm, cho nên mới dạy nàng học bài hát này sao? Cũng được, nếu như ngươi thật cho là trẫm cưới Tiểu Mạn, đối với trẫm đối với Vân gia cũng là một chuyện tốt, như vậy trẫm thuận theo tâm ý của ngươi. Hiện tại, trẫm đem quyền quyết định giao cho ngươi, chỉ cần ngươi gật đầu, trẫm sẽ cưới Tiểu Mạn.” Đông Phương Vân Tường hai mắt nhìn chằm chằm cái tơ lụa kia, chỉ cần tơ lụa lay động, hắn nên đáp ứng hôn sự này, dưới đáy lòng tự nói đối với mình.

Lần này, đổi lại là Vân Khê lâm vào trầm mặc.

Đây vốn là chuyện giữa hắn và Tiểu Mạn, nay lại ném quyền quyết định vào trong tay nàng, này coi là chuyện gì?

Mặc dù trong nội tâm, nàng cảm thấy Tiểu Mạn rất thích hợp với Đông Phương, nhưng nàng cũng lo lắng, với tính cách hay ghen tị của Tiểu Mạn như thế, vạn nhất sau này bên người Đông Phương Vân Tường xuất hiện những cô gái khác, nàng có thể không ngừng làm ra những thủ đoạn tàn nhẫn, trừ đi phiền toái đây?

Chuyện hậu cung, nàng cũng chưa từng thấy tận mắt, nhưng là có thể nghĩ đến.

Ở trong hậu cung, cho dù là người thiện lương đơn thuần hơn nữa, cũng có thể trở nên lòng dạ độc ác.

Nàng để cho Đông Phương cưới Tiểu Mạn, có lẽ là thành toàn tình cảm Tiểu Mạn, nhưng có thể hay không vô tình đem Tiểu Mạn đẩy vào hố lửa đây?

Hôm nay là nàng, đối với Tiểu Mạn mà nói, không có thực chất thương tổn người, Tiểu Mạn cũng đã căm thù nàng như thế, nếu đổi lại là người khác? Nàng sẽ đối đãi như thế nào?

Tơ lụa ở giữa không trung chậm chạp vẫn không có nhúc nhích, Đông Phương Vân Tường tâm tình ngược lại từ từ vui vẻ lên, khóe môi khẽ giơ lên. Lúc này, từ ngoài cửa truyền đến thông báo: “Hoàng Thượng, Vân lão tướng quân cùng Vân Dật tướng quân đến đây bái kiến.”

Đông Phương Vân Tường nói: “Tuyên!”

Là gia gia cùng phụ thân đến a.

Vân Khê buông lỏng lực đạo trên tay, tơ lụa thuận thế rơi xuống, Đông Phương Vân Tường thấy thế, nhếch nhẹ khóe môi, nói: “Trẫm đã đem quyền tuyệt đối giao cho ngươi, sau này ngươi thấy người ần giống người, hoặc là hơn, ngươi hãy giới thiệu cho trẫm. Kém người một chút hoặc là gần bằng, trẫm cũng ưng thuận. Trẫm đem chung thân đại sự phó thác cho ngươi rồi, ngươi nhất định phải chịu trách nhiệm đối với trẫm, không thể tùy tùy tiện tiện đem người cho trẫm, hại chung thân trẫm.”

Vân Khê nghe vậy, suýt nữa từ chỗ ngồi nhảy lên, hắc tuyến rớt xuống mấy cái.

Chung thân đại sự của hắn, nàng quản cái rắm? Đây không phải là nói rõ là gài bẫy nàng sao?

Tơ lụa cả đại điện kịch liệt lay đông, tỏ vẻ kháng nghị.

Đông Phương Vân Tường mừng thầm cười một tiếng, làm như cái gì cũng không có thấy, chống cằm nhìn đại môn, lẩm bẩm tự nói: “Hôm nay gió làm sao lại lớn như thế? Đúng rồi, Vân lão tướng quân cùng Vân Dật tướng quân cũng nên đến rồi, làm sao còn chưa tới?”

Vân Khê nhìn chằm chằm hắn, nghiến răng nghiến lợi, ai nói Đông Phương Vân Tường ôn thuần thiện lương? Rõ ràng chính là một sói đột lốt cừu, rất phúc hắc.

Lúc hai phụ tử Vân lão tướng quân cùng Vân Dật tướng quân đi vào đại điện, trong đại điện tiếng cười bay bổng, nhìn qua là thấy Hoàng Thượng khó có được tâm thình thật tốt, nụ cười sáng lạng.

“Hoàng Thượng, chuyện gì để cho ngài vui vẻ như thế?” Vân lão tướng quân vừa tiến lên, vừa nói. Chung đụng lâu ngày, quân thần cũng là không có xa lạ như vậy, đơn giản làm lễ, liền tán gẫu.

Đông Phương Vân Tường dừng lại tiếng cười, thanh âm ôn nhuận nói: “Hai vị tướng quân tới đúng lúc, trẫm đang cùng Vân Khê cô nương nói đùa đây.”

Phụ tử Vân Mộng vừa nghe, không khỏi lộ ra vẻ mặt gặp quỷ. Cả đại điện rõ ràng chỉ có một mình Hoàng Thượng, hắn lại nói cùng Khê Nhi nói chuyện, Hoàng Thượng sẽ không phải là bị nóng đầu đi?

Thấy bọn họ không tin, Đông Phương Vân Tường chỉ một vị trí trên đại điện, nói: “Vân Khê cô nương đang an vị ở đây, nàng giờ phút này đang nhìn hai vị đấy.”

Hai phụ tử Vân Mộng nhất tề run run lên, lui về phía sau mấy bước, Vân Mộng đánh bạo hỏi: “Hoàng Thượng, ngài là cố ý cùng thần nói giỡn, hay là ngài…… Ngài quên không uống thuốc sao?”

Đông Phương Vân Tường bất đắc dĩ cười khôt, biết mình nhất thời giải thích không rõ, không thể làm gì khác hơn là đem sự tình chân tướng nói lại một lần nữa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.