Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7 - Chương 24: Tiếng ca tự nhiên hấp dẫn hoàng đế



Giọng nói này rất quen thuộc!

Vân Khê tiếp tục xuyên qua cửa sổ nhìn quanh, thân ảnh màu vàng từ từ xoay người, hình ảnh hắn từ từ lọt vào trong mắt nàng.

Khí chất cao thượng trong trẻo, từ trong xương lộ ra.

Cao quý mà ưu nhã, tao nhã mà nội liễm.

Người này không phải là Đông Phương Vân Tường, còn có thể là ai?

Hắn không còn bộ dáng mặt mũi trắng bệch, thân thể suy yếu như lúc nàng mới gặp nữa. Hắn bây giờ, mặt mày hồng hào, tinh thần sáng lạng, chẳng qua là mang theo một chút u buồn, u buồn từ trong ra ngoài.

Thật tốt quá! Đông Phương vẫn là vua Đông Lăng quốc, bằng lực lượng của hắn, giúp nàng tìm được Thiên Tuyệt, nhất định không tốn sức chút nào.

Quay đầu lại, liếc mắt nhìn người trên giường, Vân Khê nói: “Tiểu Mạn, ta nhớ muội hát rất êm tai, hiện tại muội có thể hát một bài cho ta nghe hay không?”

“Nhưng……phía ngoài không phải có người sao, không phải Am chủ đã nói, không nên kinh động tới khách nhân sao?” Tiểu Mạn chần chờ nói.

Vân Khê gấp gáp: “Muội không phải là muốn lưu lại sao? Đây là cơ hội ngàn năm có một, muội chỉ cần nghe ta, cơ hội của muội rất nhanh đã tới rồi.”

“Muội thật có thể lưu lại sao?” Nha đầu ngốc này, thấy có thể ở lại Từ Vân am, ánh mắt của nàng lóe sáng, gật đầu liên tục, “Tốt, muội hát!”

Đang hé miệng muốn hát, Tiểu Mạn không nhịn được cẩn thận hỏi lại: “Vân tỷ tỷ, muội hát gì đây?” Nghĩ tới đây là cơ hội có thể làm cho mình lưu lại, nàng không dám có điều sơ sót.

Vân Khê suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa, chỉ thấy Đông Phương Vân Tường đi dạo không có mục đích trong sân, ánh mắt của hắn phiêu hốt, không biết đang suy tư cái gì, thỉnh thoảng trên khuôn mặt hiện ra ý cười, thỉnh thoảng là bất đắc dĩ tang thương. Nụ cười như vậy điển hình cho việc tương tư, thời điểm nàng tư niệm Thiên Tuyệt cũng sẽ có biểu hiện tương tự.

Đông Phương a Đông Phương, thì ra là ngươi cũng có người yêu a.

Nàng linh cơ vừa động, quay đầu, nói với Tiểu Mạn: “Bây giờ ta dạy muội một ca khúc, ta hát một câu, muội học một câu. Nhớ kĩ, phải truyền tình cảm vào, tốt nhất phải hát cho thiên địa chuyển biến, ruột gan đứt từng khúc, như vậy muội mới có cơ hội lưu lại, biết không?”

Tiểu Mạn bán tín bán nghi, bất quá nghe nói Vân Khê muốn dạy mình ca hát, nàng lập tức đáp ứng. Bình thường nàng thích thứ gì, chỉ thích ca hát.

Đông Phương Vân Tường khó có lúc tranh thủ được thời gian đi tới Từ Vân am nghỉ chân, sở dĩ lựa chọn tới đây săn thú, thứ nhất là bởi vì sau khi rời đô, Từ Vân am cách hoàng cung tương đối gần, đi tới đi lui dễ dàng, thứ hai, hắn nghe nói nơi này từng có dấu chân nàng lưu lại, nên muốn tới đây tìm kiếm bóng hình người xưa.

Nàng mặc dù đã ở nơi chân trời, nhưng dung nhan của nàng vẫn thường xuyên hiện lên ở trong đầu, việc duy nhất hắn có thể làm, cũng chỉ có thể mượn lần này an ủi nỗi khổ tương tư.

Tâm trí còn đang phiêu du, lúc này trên bầu trời bay tới một tiếng ca, tiếng ca đặc biệt uyển chuyển linh hoạt kỳ ảo, thoáng cái đã hấp dẫn được hắn.

“Chỉ bởi vì nhìn người một lần, mà không sao quên được dung nhan của người, mong ước tình cờ một ngày gặp lại nhau, từ đó ta bắt đầu nhung nhớ……”

Đông Phương Vân Tường tinh thần rung lên, bị tiếng ca hấp dẫn, đnơi đáy lòng mềm mại đi, giống như có gì đó chạm vào, nhẹ nhàng rung động….

“Muốn thấy người đang ở chân trời đây, muốn thấy người đang ở trước mắt, muốn thấy người ở trong tâm trí, muốn thấy người đang ở trong tim……”

Đông Phương Vân Tường từ từ quay đầu đi, tìm được nơi gian phòng phát ra tiếng hát kía, dưới chân không tự chủ đi về phía nó.

Muốn thấy người đang ở chân trời đây, muốn thấy người đang ở trước mắt, muốn thấy người ở trong tâm trí, muốn thấy người đang ở trong tim……Từng câu từng chữ được hát ra không phải là tiếng lòng của hắn giờ phút này sao?

Biết rõ không thể, không nên tư niệm nàng, biết rõ không có hi vọng, không có cơ hội ở chung một chỗ, nhưng hắn vẫn kìm lòng không đậu, ai bảo…… hắn đã nhìn nàng một lần chứ?

Tới rồi, tới rồi!

Vân Khê nhìn Đông Phương Vân Tường từ từ đến gần, nàng mừng rỡ vạn phần, tiếp tục dạy hát: “Tình nguyện tin tưởng chúng ta kiếp trước ước hẹn, kiếp này tình yêu sẽ không thay đổi, tình nguyện dùng cả đời này chờ người phát hiện, ta một mực chờ người chẳng bao giờ rời xa……”

Lời ca qua thanh âm Tiểu Mạn trở nên vô cùng linh hoạt kỳ ảo, ý cảnh của bài hát dường như lại được tăng lên một cảnh giới, khiến Đông Phương Vân Tường quên mình đi đến trước cửa phòng, muốn đẩy cửa vào.

Tay của hắn đặt trên cửa, Vân Khê cõi lòng đầy mong đợi, mục đích nàng là muốn hấp dẫn Đông Phương Vân Tường đi đến, ai ngờ lúc này thanh âm Am chủ vang lên, ngăn trở Đông Phương Vân Tường.

“Hoàng Thượng! Không thể vào!”

Am chủ vội vàng chạy tới, ngăn Đông Phương Vân Tường: “Hoàng Thượng, bên trong căn phòng này là tiểu nha đầu đang bệnh nặng, sợ rằng sẽ lây bệnh cho Ngài, Ngài không nên vào đi.”

“Nàng bị bệnh?” Đông Phương Vân Tường đuôi mày chau lên, âm thầm đáng tiếc, nhưng trong lòng vẫn mang theo vẻ chờ mong, muốn thấy vị cô nương ca hát này. Có thể hát ra một ca khúc ý cảnh sâu xa uyển chuyển như vậy, nàng hẳn không phải là một cô gái bình thường.

Xoay người, hắn khẽ gõ cửa phòng: “Cô nương, tại hạ có thể vào sao?”

Nghe được tiếng gõ cửa, Vân Khê lập tức đổi giận thành vui, nháy mắt với Tiểu Mạn trên giường: “Mau để cho hắn vào đi!”

Tiểu Mạn nghe thấy là thanh âm nam nhân, hoảng sợ đến mức vội chui vào chăn, chỉ lộ ra một cái đầu, mạnh mẽ lắc đầu nói: “Không được a, hắn là nam!”

Vân Khê im lặng: “Nam thì sao? Nam thì không thể thấy sao? Tiểu Mạn, hắn là đương kim Hoàng Thượng, chỉ cần một câu nói của hắn, bất kỳ nguyện vọng của muội đều có thể thực hiện.”

Vân Khê cố gắng hấp dẫn nàng, tiếp tục nói: “Muội biết Ân tiểu thư tại sao lại muốn đên Từ Vân am không, tại sao mỗi ngày lại trang điểm xinh đẹp không? Nàng làm như vậy, mục đích chủ yếu chính là hấp dẫn lực chú ý của hoàng đế, đạt được thánh sủng, tương lai một bước lên trời, trở thành Hoàng Hậu mẫu nghi thiên hạ.”

“Hoàng Hậu?” Hai chữ này đối với Tiểu Mạn rất xa lạ, chân mày xinh đẹp nhăn lại, vẫn không động tâm.

Vân Khê không ngừng cố gắng, tiếp tục thuyết phục nha đầu ngốc này: “Muội không phải là muốn trả thù Ân tiểu thư sao? Chỉ cần muội hấp dẫn lực chú ý của hoàng đế, cùng hoàng đế trở thành bằng hữu, muội chỉ cần ở trước mặt hoàng đế đâm nàng một dao, muội muốn làm cho nàng chết nàng sẽ chết, muội muốn làm cho nàng sống thì nàng được sống, đây không phải là bớt nhiều việc sao?”

“Báo thù?” Tiểu Mạn đáy mắt xẹt qua một tia sáng, nhưng lại nhanh chóng lặng lẽ rút lui, nàng cúi đầu nói: “Muội muốn báo thù, nhưng muội hi vọng có thể quang minh chính đại báo thù, muội chỉ muốn chứng minh trong sạch của mình là được rồi.”

Vân Khê vô lực ngã ngồi trên ghế, im lặng ngưng mắt nhìn Tiểu Mạn, mặc dù rất bó tay đối với sự cổ hủ của nàng ấy, nhưng trong nội tâm, nàng càng thích Tiểu Mạn hơn. Đổi lại là người bình thường, có thể có cơ hội đến gần hoàng đế, ai mà không liều mạng nắm chắc cơ hội, cũng chỉ có người tâm địa đơn thuần thiện lương như Tiểu Mạn mới có thể bỏ lỡ cơ hội tốt này.

Cẩn thận nghĩ lại, nếu Tiểu Mạn thật sự là loại người vì báo thù mà không việc gì không làm, có lẽ nàng sẽ đề phòng nàng ấy. Bởi vì… người như vậy, hôm nay có thể vì báo thù không chừa thủ đoạn nào, chưa biết chừng sẽ bởi vì chuyện khác mà không chừa thủ đoạn nào để đối phó với mình.

Hơn nữa, làm vậy cũng không công bằng đối với Đông Phương, tình cảm mà đạt được bằng mưu kế là rẻ mạt nhất.

Đông Phương Vân Tường đáng giá có được một cô gái phẩm đức cao thượng thiện lương.

Trong đầu bỗng nhiên linh quang chợt lóe, có lẽ, Tiểu Mạn rất thích hợp với Đông Phương Vân Tường đây.

Một cô gái thiện lương nhân từ, có thể buông tất cả mới thích hợp làm mẫu nghi thiên hạ, hơn nữa Đông Phương Vân Tường cũng không phải là người thích nạp phi cưới thiếp, Tiểu Mạn vào cung cũng không cần bị cuốn vào giữa cuộc tranh đấu của hậu cung, quả thực là ông trời tác hợp.

Duy nhất không được hoàn mỹ chính là, thân thế bối cảnh của Tiểu Mạn hơi kém, Hoàng Hậu không có thân thế bối cảnh sẽ khó mà tồn tại ở địa phương ăn thịt người đó..

Ý niệm vừa mới nảy sinh ra trong đầu rất nhanh lại bị nàng dập tắt.

Vẫn là thuận theo tự nhiên đi, có lẽ qua hai năm, Đông Phương Vân Tường trong lòng đã có ý trung nhân, căn bản không cần nàng giật dây.

Ngoài cửa phòng, Đông Phương Vân Tường vẫn chấp nhất, gõ cửa nói: “Cô nương, tại hạ vừa nghe được tiếng ca của cô nương, thật cảm động. Tại hạ không có dụng ý khác, chỉ hi vọng có thể nghe cô nương hát lại một lần nữa.”

Tiểu Mạn khẩn trương nhìn phương hướng cửa phòng, cách một cánh cửa, loáng thoáng có thể thấy bóng người ngoài cửa. Nàng từ nhỏ lớn lên ở Từ Vân am, hầu như toàn gặp các nữ tử, rất ít nam nhân xuất hiện, mặc dù có nam tử, cũng là một hạ nhân thô lỗ hoặc các nô tài nịnh nọt, nơi nào có nam tử ôn văn nho nhã như vây?

Tiếng nói hắn rất ôn nhu, giống như là gió nhẹ thổi lất phất qua, làm cho tâm nàng bất tri bất giác bay bổng lên, tiếng ca uyển chuyển từ trong miệng nàng tự nhiên xuất ra: “Chỉ bởi vì nhìn người một lần, mà không sao quên được dung nhan của người, mong ước tình cờ một ngày gặp lại nhau, từ đó ta bắt đầu nhung nhớ……”

Tiếng ca êm tai khiến những người trong ngoài sân đều say mê, đắm chìm trong đó.

Đông Phương Vân Tường kinh ngạc ngắm nhìn cửa phòng, ánh mắt từ từ mê ly.

Am chủ âm thầm quan sát thần sắc của hắn, trong lòng lại lo lắng bất an, thầm nghĩ sao nha đầu Tiểu Mạn này lại hát vào lúc này cơ chứ? Vẫn biết giọng hát của Tiểu Mạn không tệ, nhưng chưa từng nghe nàng hát bài này bao giờ, ý cảnh của bài hát này……Dần dần, Am chủ cũng say mê trong đó.

Bên ngoài sân, Ân tiểu thư dẫn nha hoàn vội vã chạy tới: “Cha, Hoàng Thượng đâu?”

Ân Thượng Thư hoàn hồn, đánh giá nữ nhi từ trên xuống dưới một hồi, sau đó hí mắt nói: “Con quay về đổi trang phục rực rỡ này thành trang phục mộc mạc, giản dị hơn đi.”

Ân tiểu thư không hiểu, cúi đầu nhìn xiêm y trên người một chút, lắc đầu: “Tại sao phải đổi lại? Khó khăn lắm con mới chuẩn bị xong, đây là ý phục con thích nhất. Cha, không phải người muốn con đến gần Hoàng Thượng, hấp dẫn sự chú ý của Ngài hay sao? Người lại bảo con ăn mặc mộc mạc một chút, ai còn chú ý tới con nữa?”

Ân Thượng Thư than thở, phân tích cho nữ nhi: “Nghe thấy tiếng ca kia không? Hoàng Thượng thích tiếng ca linh hoạt kỳ ảo trang nhã, Ngài không giống như những nam nhân khác, Ngài không thích những nữ nhân trang điểm quá cầu kì, hoa lệ. Nếu không, nhiều nữ nhân như vậy vì sao Ngài lại không chọn ai vào cung?”

“Biết đâu Ngài không thích nữ nhân mà lại thích…” Ân tiểu thư nói được một nửa, bị Ân Thượng Thư vội vàng quát bảo ngừng lại.

“Con nhỏ điên này, dám nói lung tung! Ở sau lưng chửi bới Hoàng Thượng, ngươi có biết phạm tội gì không? Ngươi đừng nhìn Hoàng Thượng ngoài mặt ôn văn nho nhã, đối đãi người hòa khí, nội tâm của hắn chính là sói, một con sói hoang không kiêng nể ai, chỉ có đế vương mạnh mẽ như vậy mới có thể tấn công bốn nước, thống nhất Ngạo Thiên đại lục trong thời gian ngắn ngủi một năm rưỡi. Thử hỏi, ai có thể đoạt được công tích vĩ đại như thế?”

“Ngươi phải nhớ kỹ, ngàn vạn lần không nên khinh thường Hoàng Thượng của chúng ta, sự thông minh cùng tài tình của Ngài không nam tử tầm thường nào có thể bằng được.”

Ân tiểu thư nghe phụ thân miêu tả, mắt lộ ra vẻ si mê: “Cha, sau khi nghe ngài nói như vậy, con phát hiện càng ngày con càng thích Hoàng Thượng hơn, con muốn được gả cho nam nhân như vậy! Cha, con nghe lời ngài, bây giờ sẽ đi thay y phục ngay. Chỉ cần có thể trở thành Hoàng Hậu, người muốn con làm gì con sẽ làm thế.”

Ân Thượng Thư vui mừng cười một tiếng, vỗ vỗ đầu vai nữ nhi, nói: “Chuyện của con, cha nhất định sẽ dốc hết toàn lực. Con đi đổi xiêm y trước đã, rồi cha sẽ chuẩn bị khúc phổ cho con, con phải học cho tốt, nhất định ta sẽ giúp con tiến cung, trở thành Hoàng Hậu.”

“Cha, người tốt với con quá!” Ân tiểu thư vui mừng nhảy nhót, lôi kéo nha hoàn đi thay y phục.

Ân Thượng Thư mỉm cười nhìn nữ nhi đi xa, thầm nghĩ, cả đất nước này, trừ nữ nhi hắn ra, còn có người nào có tư cách trở thành Hoàng Hậu một nước chứ? Với thế lực trong triều của hắn bây giờ cùng với sự trọng dụng của Hoàng Thượng, trừ Vân gia, không người nào có thể địch nổi.

May là, Vân gia đã không có nữ nhi, nếu không hắn hẳn là phải tốn một phen tâm tư giúp nữ nhi tranh đoạt Hậu vị cùng nữ nhi của Vân gia.

Tiếng ca lại dừng lại, Đông Phương Vân Tường đứng thật lâu ở trước cửa, ánh mắt mê ly từ từ thu lại, khóe miệng hắn khẽ động, lộ ra nụ cười vui vẻ.

“Cô nương, đa tạ cô nương ca hát, hi vọng bệnh của cô nương có thể mau sớm khỏi để ta có cơ hội nghe được tiếng ca của cô nương một lần nữa.” Hắn xoay người, cất bước đi xa, sắp rời sân đi, không quên phân phó ngự y lưu lại chữa trị cho Tiểu Mạn.

Vân Khê nhìn Đông Phương Vân Tường cứ thế rời đi, vốn định thúc giục Tiểu Mạn nghĩ cách lưu lại Đông Phương Vân Tường, nhưng rồi nàng lại thôi.

Bởi vì nàng thấy, người bị lạc trong ca khúc, trừ Đông Phương Vân Tường, con có Tiểu Mạn đang mất hồn nhìn đăm đăm vào cánh cửa.

Chắc giờ nha đầu kia đang hối hận muốn chết.

Đúng vậy, Tiểu Mạn hối hận, nàng rất muốn gặp nam tử ngoài cửa một lần, hắn rốt cuộc là một người như thế nào?

Người ngoài cửa từ từ di mất dạng, Tiểu Mạn vẫn thất thần nhìn cửa phòng thật lâu, Vân Khê cất bước đến gần nàng, đưa tay quơ quơ ở trước mặt nàng: ‘Hối hận sao? Muội đã bỏ lỡ một đoạn nhân duyên tốt ngàn năm rồi, sau này có muốn gặp mặt hắn, sợ rằng rất khó khăn a.”

Tiểu Mạn hoàn hồn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ngượng ngùng cúi đầu xuống: “Vân tỷ tỷ, sao tỷ phải dạy muội hát, vì muốn đưa hắn vào phòng sao?”

Tiểu nha đầu thật cũng không đần, rốt cục lĩnh hội được rồi.

“Vân tỷ tỷ, có phải tỷ quen hắn không? Hắn…… Hắn trông như thế nào?” Hỏi xong, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng càng đỏ hơn, xấu hổ muốn chui xuống đất.

Vân Khê liếc nàng một cái, cố ý trêu chọc nàng: “Hắn à, trông chẳng ra sao, vừa béo vừa thô, trên đầu lại mọc mụn, mặt rỗ, ánh mắt tà ác, bất luận kẻ nào nhìn thấy hắn, cũng muốn ói……”

“Tỷ tỷ gạt người! Nhất định hắn không phải người như tỷ nói.” Tiểu Mạn ôm chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn vểnh lên bốn mươi lăm độ, lộ ra mơ ước, “Hắn nhất định là một vị nam tử ôn văn nho nhã, cao lớn nhã nhặn, phong độ nhẹ nhàng, thanh âm của hắn ôn nhu như vậy, hơn nữa lại nho nhã lễ độ…… Hì hì, hắn nói hắn còn muốn nghe tiếng ca của muội nữa…… hì hì, hì hì……”

Tiểu Mạn ha ha cười khúc khích, lâm vào thế giới của mình.

Vân Khê buồn cười nhìn nàng, mới vừa có cơ hội gặp mặt tốt như vậy, nàng lại bỏ lỡ, hiện tại mới mong đợi, thật không biết phải nói nàng ngu, hay là nói nàng không ngu đây?

Bỏ lỡ một lần cơ hội, Vân Khê bắt đầu nghĩ cách tạo cơ hội gặp mặt Đông Phương Vân Tường lần thứ hai, đi qua đi lại vài lần, thấy tất cả mọi người đang tất bật chuẩn bị cho yến hội buổi tối, Vân Khê bắt đầu ôm mong đợi với dạ tiệc tối nay.

Nàng cũng có thể trực tiếp đi tìm Đông Phương Vân Tường, nhưng hắn có thể thấy mình, nghe được mình nói chuyện sao? Nàng không ôm hy vọng quá nhiều, có lẽ thông qua Tiểu Mạn cùng hắn tiếp xúc, cơ hội câu thông lớn hơn chút ít.

Đông đông đông!

Có người gõ cửa.

“Người ở bên trong nghe đây, ta chính là phụng mệnh Thượng Thư đại nhân mà đến, ngươi mau đem cửa mở ra, ta có chuyện rất quan trọng muốn thương lượng.” Ngoài cửa truyền tới tiếng một cô gái, giọng nói rất hống hách.

Ân Thượng Thư? Vân Khê suy tư chốc lát, lộ ra lãnh ý, xem bộ dáng kia chính là ca khúc gây họa, đem Ân Thượng Thư trêu chọc tới. Thử nghĩ cũng biết, nữ nhi của hắn muốn trở thành Hoàng Hậu, nhất định phải hấp dẫn được hoàng đế, hắn đây là muốn trộm lấy bản quyền a.

“Có chuyện gì, cứ nói ở ngoài đi.” Tiểu Mạn hướng ngoài cửa trả lời.

Cô gái ngoài cửa dừng một chút, cất giọng nói: “Ân Thượng Thư rất hứng thú với ca khúc vừa rồi của ngươi, ngài lệnh cho ngươi chép ca khúc vừa rồi ra, dâng lên cho ngài.”

Tiểu Mạn cau mày, nàng ngây thơ nhưng không ngốc. Nàng suy tư, trả lời: “Mời chuyển cáo cho Thượng Thư đại nhân, ca khúc này là do một vị tỷ tỷ dạy cho ta, không được nàng cho phép, không thể tùy tiện truyền thụ cho người khác.”

“Vậy vị tỷ tỷ của ngươi ở đâu? Ta đây đi nói chuyện với nàng để cho nàng đem ca khúc truyền lại cho ta.” Cô gái ngoài cửa tiếp tục nói.

Tiểu Mạn nhìn chăm chú vào Vân Khê, mỉm cười nói: “Vị tỷ tỷ của ta đây thần long thấy đuôi không thấy đầu, không phải dễ tìm như vậy.”

Vân Khê con ngươi chuyển động, nếu có người có thể tìm thấy nàng, nàng mới phải cảm ơn trời đất.

“Nếu nàng khó tìm như vậy ta tìm ngươi. Chẳng qua chỉ là một bài hát, cũng không phải là đại sự gì, ngươi mè nheo không muốn viết, chẳng lẽ là không để Thượng Thư đại nhân vào mắt sao, muốn chọc giận lão nhân gia ngài?” Cô gái ngoài cửa nhịn không được, nửa uy hiếp nửa thúc giục, “Ta cho ngươi biết, ngươi tốt nhất thức thời một chút, một khi chọc giận Thượng Thư đại nhân, đừng nói tánh mạng ngươi khó giữ được, cả Từ Vân am cũng sẽ gặp tai ương vì ngươi! Không phải là ta hù dọa ngươi, mà là quyền thế của Thượng Thư đại nhân tuyệt đối làm được. Cũng không sợ cho ngươi biết, Thượng Thư đại nhân lệnh cho ngươi viết khúc phổ là để Ân tiểu thư học, khiến Hoàng Thượng chú ý, từ đó có thể bước lên ngôi vị Hoàng Hậu. Nếu người nào cản trở con đường của ngài ấy, làm hỏng đại sự của ngài và tiểu thư, thì… ngươi chịu nổi sao…”

Tiểu Mạn nghe người nọ nói, sắc mặt tái xanh, thì ra bọn họ cần từ khúc để hấp dẫn sự chú ý của Hoàng Thượng…… đáy lòng không khỏi mất mát, nàng còn muốn tự mình hát một khúc dâng lên Hoàng Thượng.

Nàng không sợ mình sẽ có nguy hiểm, nhưng nếu liên lụy đến trên dưới Từ Vân am, nàng trăm triệu không đồng ý.

“Được, ta viêt!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.