Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7 - Chương 18: Mẫu thân của ta là thuỷ tổ Vân tộc !



Vân Thanh Uyển ngẩng đầu, liếc mắt liền nhìn thấy được thất khiếu đang chảy máu của Đinh Tiêu Dao, quá sợ hãi, mấy bước bò qua: “Tiêu Dao! Các ngươi đã làm gì với Tiêu Dao? Tại sao các ngươi có thể mang chàng ra khỏi mộ? Chàng không thể rời đi mê tung Băng Vụ, các ngươi đang hại chết hắn!”

“Vân Thanh Uyển, người chân chính hại Tiêu Dao là ngươi! Làm sao ngươi có thể đặt hắn ở bên trong khí độc mê tung Băng Vụ như vậy, hiện tại bị khí độc phản bệ, Tiêu Dao biến thành như vậy là do ngươi làm hại!”

Vân Thanh Uyển quay đầu lại, thấy được tiểu phượng hoàng đang dừng ở trên người Đinh Tiêu Dao, ánh mắt của bà ta co rụt lại, sau đó trong cổ họng phát ra tiếng gầm thét điên cuồng: “Vân Huyên, ngươi có tư cách gì trách cứ ta? Nếu như không phải là ta thì Tiêu Dao cũng đã chết từ vạn năm trước. Ta vì có thể cứu hắn, để cho hắn sống sót, ngươi biết ta đã bỏ ra bao nhiêu, làm bao nhiêu chuyện không?”

Bà ta nhớ lại: “Sau khi ta rời khỏi Hắc Mãng Sơn, tìm được Tiêu Dao, chàng hỏi ta tung tích của ngươi, ta nói cho chàng biết, ngươi vẫn còn tiếp tục tìm kiếm Ma Tâm Liên cho chàng. Chàng lo lắng cho ngươi, muốn đi ra ngoài tìm ngươi, ta nghĩ hết mọi phương pháp ngăn cản, nhưng vẫn không thể ngăn được chàng, không thể làm gì khác hơn là phụng bồi chàng trở lại Hắc Mãng Sơn. Đến Hắc Mãng Sơn, vì có thể ngăn cản chàng tìm được ngươi, ta lừa gạt Tiêu Dao, nói là Hắc Mãng tộc bao vây ngươi, cố ý khơi mào chiến tranh với Hắc Mãng tộc, mượn lực lượng của bọn họ ngăn cản Tiêu Dao. Ta vốn cho rằng kế hoạch của mình sẽ rất thuận lợi, ai ngờ Tiêu Dao tính tình quá bướng bỉnh, hắn một lòng nhận định là Hắc Mãng nhất tộc bao vây ngươi, buộc bọn họ giao người, trong lúc chiến đấu, rất nhiều Hắc Mãng bị giết, khiến Hắc Mãng tộc dốc toàn bộ lực lượng, cùng chúng ta đánh sống chết một trận……”

“Đó là một cuộc chiến đấu cực kỳ hiểm ác, Tiêu Dao toàn lực ứng phó, kích thích bệnh cũ tái phát, dẫn đến hôn mê. Hôn mê liền không tỉnh lại nữa, ta dưới sự phẫn nộ, vận dụng quyền lực lúc đó của ta, điều động tất cả cao thủ Vân tộc, tiến hành thanh tẩy Hắc Mãng tộc, khiến cho Hắc Mãng tộc vô cùng sợ hãi. Tiêu Dao mặc dù hôn mê, nhưng ít ra hắn có thể vĩnh viễn ở lại bên cạnh ta, trong nội tâm, ta còn mừng rỡ. Ta vốn là muốn diệt hoàn toàn Hắc Mãng tộc, để phát tiết mối hận trong lòng, nhưng ta đột nhiên nghĩ đến, vạn nhất có một ngày ngươi chạy thoát khỏi Thiên Ma tế đàn, trở lại tranh đoạt Tiêu Dao với ta thì ta phải làm sao bây giờ?”

“Cho nên ta nghĩ biện pháp hàng phục Vương Hậu Hắc Mãng tộc, sau đó lấy tính mạng của tộc bọn họ để uy hiếp nó, khiến nó thay ta giám thị mọi chuyện của Thiên Ma tế đàn, một khi Thiên Ma tế đàn có bất kỳ  động tĩnh, nó sẽ truyền tin hồi báo cho ta trước tiên.”

“Khó trách Mãng Hậu có nhiều cố kỵ, hóa ra là bị ngươi uy hiếp.” Vân Khê nhớ lại, tò mò nói, “Vậy thương thế của Đinh tiền bối tại sao lại biến thành như hiện nay?”

Vân Thanh Uyển điều chỉnh tâm tình, tiếp tục nói: “Tiêu Dao vẫn hôn mê bất tỉnh, ta mang theo chàng, dùng suốt thời gian nửa năm, tìm kiếm danh y. Các nguyên lão của hội Nguyên lão bắt đầu bất mãn với hành động của ta, cho là ta không làm tròn trách nhiệm, không chịu trách nhiệm, không xứng trở thành người đứng đầu một cung, bọn họ muốn tước đi thân phận Cung chủ Vân Huyễn điện của ta.”

Nói tới đây, bà ta dừng một chút, thần sắc khẽ biến: “Vừa là bệnh tình của Tiêu Dao không có cách nào chữa trị, vừa là áp lực của hội nguyên lão Nội tông, lúc đó ta mới ý thức được, không đủ  quyền lực, chuyện gì ta cũng không làm được!”

Bà ta nuốt ngụm nước miếng, ánh mắt bỗng dưng trở nên sắc bén: “Ta biết, điều đầu tiên ta muốn chính là nhanh chóng nắm quyền lực! Ta chẳng những muốn vững chắc ở ngôi vị Cung chủ Vân Huyễn điện, ta còn muốn được cao hơn, ta muốn trở thành lãnh tụ chân chính của Vân tộc, chân chính một lời có thể quyết định vận mệnh của người khác!”

“Muốn trở thành người cầm lái chân chính  của Vân tộc, ta cần có người trợ giúp mình.” Trong ánh mắt sắc bén của bà ta mang theo trào phúng, nhất nhất ở trên người ba người Vô Tâm nguyên lão, Vô Thương nguyên lão và Vô Hi nguyên lão xẹt qua, “Ba người các ngươi, không phải đã quên mất, là mình dùng thủ đoạn hèn hạ như thế nào, ngồi lên vị trí đứng đầu của hội nguyên lão?”

Ba người Vô Hi nguyên lão sắc mặt biến hóa, Vô Tâm nguyên lão là người đầu tiên lên tiếng phản bác: “Vân Thanh Uyển, ngươi đừng nói hưu nói vượn! Ngày đó nếu không phải ta khích lệ nhất mạch tộc nhân của ta toàn lực ủng hộ ngươi, làm sao ngươi có thể đi lên vị trí Tông chủ? Lại nói, cái chết của Tông chủ tiền nhiệm, ngươi không thoát không khỏi liên quan, ngươi mới thật sự là tặc nhân mưu quyền soán vị !”

“Cái chết của tiền nhiệm Tông chủ chết đi, có liên quan đến nàng ta?” Vô Thương nguyên lão lộ ra khiếp sợ, “Khó trách…… cái chết của Tông chủ quá mức kỳ quặc, ta vẫn cho là Tông chủ là đột tử, không nghĩ tới là có ngươi sau lưng ra tay. Mệt Tông chủ thường ngày thường coi trọng ngươi như vậy, sau khi Vân Huyên phản bội Vân tộc, ngài ấy coi ngươi là người nối nghiệp để bồi dưỡng, ngươi đối đãi ân nhân của ngươi như vậy?”

“Mắt của ta thật sự là bị mù, lại đi tin tưởng người vô tình vô nghĩa như ngươi!” Vô Tâm nguyên lão oán giận nói.

“Vô Tâm nguyên lão, chớ ở trước mặt ta giả làm người trung thành! Ngươi cho rằng ngươi rất trung thành với Tông chủ?” Vân Thanh Uyển giễu cợt cùng chê cười, “Nếu không phải lão tổ tông Vân Yến Quy các ngươi lập ra quy củ, con cháu đời đời phải thủ hộ Vân tộc, không được soán vị đoạt quyền, chỉ sợ ngươi đã sớm mưu quyền soán vị, ngồi lên vị trí Tông chủ.”

“Ngươi……” Vô Tâm nguyên lão mặt lộ vẻ lúng túng cùng tức giận.

Vân Khê nghe được ba chữ “Vân Yến Quy”, ánh mắt chợt sáng lên, nàng vẫn nhớ mẫu thân đã từng nói với nàng, Vân Yến Quy từng là bằng hữu tốt nhất của mẫu thân, là bằng hữu đáng giá tín nhiệm, bảo nàng tìm kiếm hậu nhân của Vân Yến Quy, nhận được trợ giúp của bọn họ. Nàng từng nghĩ Vô Thương nguyên lão có thể là hậu nhân của Vân Yến Quy, cũng đã từng nghĩ đến Vô Hi nguyên lão, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới hậu nhân của Vân Yến Quy mà nàng muốn tìm lại chính là người vẫn ngáng chân nàng, muốn đưa nàng vào chỗ chết.

Mẫu thân nếu là biết hậu nhân của bạn tốt của mình lại tiểu nhân hèn hạ như thế, không biết sẽ có bao nhiêu sầu não.

Vân Thanh Uyển cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói: “Không sai, Tông chủ đúng là đối đãi với ta rất tốt, thế nhưng bà ta thỉnh thoảng ở trước mặt ta nhắc tới Vân Huyên, luôn lấy ta so với nàng, nói thiên phú của ta không bằng nàng, nói tài lãnh đạo của ta không thể bằng nàng, nói sự lương thiện của ta không bằng nàng…… Ta chịu đủ rồi! Ta không bao giờ muốn nghe đến bất cứ chuyện gì có liên quan đến Vân Huyên! Ta chỉ có thể diệt trừ nàng, thì ta mới có thể chân chính nắm Vân tộc trong tay, mới có thể có đầy đủ  quyền lực, đi làm bất kỳ chuyện gì ta muốn.”

“Cho nên, ngươi giết Tông chủ? Vân Thanh Uyển, ngươi rốt cuộc có còn một chút lương tri hay không?” Vân Huyên phẫn nộ trách mắng.

“Đây đều là lỗi của ngươi! Nếu như không phải bởi vì ngươi, ta làm sao sẽ lưu lạc tới bước đường này?” Vân Thanh Uyển phản bác, “Ngươi thân vùi lấp trong Thiên Ma tế đàn, thế nhưng cái bóng của ngươi ở chỗ nào cũng có, ta chỉ có giết nàng, phá hủy tất cả người và vật có liên quan tới ngươi, mới có thể khiến cho lòng ta an tâm làm điều ta muốn.”

Vân Huyên thở dài một tiếng: “Tốt lắm, chuyện quá khứ đúng sai phải trái như thế nào, ta không muốn tranh luận với ngươi, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi có tìm được phương pháp chữa trị cho Tiêu Dao không? Chỉ cần ngươi có thể làm cho Tiêu Dao tỉnh lại, chuyện đã qua, ta cũng không muốn so đo với ngươi.”

Nói đến chỗ thương tâm của Vân Thanh Uyển, bà ta ai thán một tiếng, ngắm nhìn  Đinh Tiêu Dao, lộ ra bi thương: “Nhiều năm như vậy, ta nghĩ hết mọi biện pháp, sưu tập vô số dược liệu trân quý, tìm kiếm tất cả thầy thuốc nổi danh, nhưng vẫn như cũ không có tìm được biện pháp chữa trị cho chàng. Ta chỉ có thể thông qua khí độc mê tung Băng Vụ  để bảo tồn thân thể của chàng, để cho thân thể của chàng không bị tổn hại. Cho đến gần đây, khí độc mê tung Băng Vụ từ từ xâm nhập thân thể của chàng, khiến cho thân thể của chàng xuất hiện bệnh trạng mới. Ta rất lo lắng, không biết đến tột cùng loại nào thuốc mới có thể trị lành cho chàng, không thể làm gì khác hơn là dùng người sống để thí nghiệm……”

Nói tới đây, ba vị nguyên lão rối rít nổi giận.

“Vân Thanh Uyển, thì ra Nội tông mấy ngày nay phát sinh nhiều án mạng như vậy, toàn bộ đều do ngươi làm! Ngươi thật nham hiểm, ngươi muốn thí nghiệm, cũng có thể dùng người bên ngoài tộc để thí nghiệm, tại sao hết lần này tới lần khác lấy chính tộc nhân của mình làm thí nghiệm?” Vô Tâm nguyên lão bực tức nói.

“Nói như vậy, mấy tên thủ hạ của ta cũng là bị ngươi hại chết?” Vô Thương nguyên lão nói.

Vô Hi nguyên lão trầm mặc lắc đầu, lộ ra thất vọng.

Vân Khê cười lạnh, Vân Thanh Uyển cư nhiên đáng hận, mấy vị nguyên lão cũng cao thượng không tới đâu, lấy tộc nhân của chính mình  làm thí nghiệm thì không được, dùng người ngoại tộc làm thí nghiệm thì được sao? Lời lẽ thật bá đạo!

“Vân Thanh Uyển, ngươi nói chính mình cao thượng nhiều bao nhiêu, nói mình yêu thương Đinh tiền bối nhiều bao nhiêu, nhưng một mình ngươi lại có rất nhiều Phu thị, cùng nhau hưởng thụ hoan lạc mây mưa?” Vân Khê nói.

Lời của nàng, thoáng cái làm Vân Thanh Uyển đau nhói, điểm trúng chỗ yếu hại của bà ta, bà ta kích động bác bỏ: “Ngươi biết cái gì? Ta đối với  Tiêu Dao vẫn một lòng, ta chưa từng phản bội chàng! Không sai, ta có mấy Phu thị, nhưng với bọn họ không có phát sinh bất kỳ quan hệ gì, ta thành thân với bọn họ chẳng qua là vì củng cố địa vị của ta ở Vân tộc, do đó che dấu tai mắt người khác, bảo vệ an toàn cho Tiêu Dao. Đã nhiều năm như vậy, ta dưới gối không có con cái, chẳng lẽ không đủ chứng minh?”

“Điều này ai biết được? Nói không chừng có một sô người làm nhiều việc trái với lương tâm, bị trời trừng phạt, nhất định không có con nối dòng chăm sóc người thân trước lúc lâm chung.” Vân Khê không chút khách khí nói.

“Vân Khê, ngươi……” Vân Thanh Uyển thịnh nộ, khuôn mặt đấy nếp nhăn nổi lên gân xanh, nhưng rất nhanh, cơn tức giận bị bà ta khắc chế đè ép xuống, thanh âm của bà ta đột nhiên yếu đi mấy phần, nói với Vân Khê, “Vân Khê, ta biết ta làm rất nhiều chuyện thương tổn ngươi cùng người nhà của ngươi, ta cũng từng nhục nhã ngươi, ta không hận ngươi hút khô huyền khí của ta, ta nguyện ý trả giá thật nhiều những chuyện ta đã làm. Nhưng ta chỉ cầu xin ngươi một chuyện……”

Nàng đột nhiên bò lổm ngổm mấy bước, hai tay túm lấy ống quần Vân Khê, hướng về phía nàng quỳ lạy: “Ta cầu xin ngươi, nhất định phải cứu sống Tiêu Dao! Ta biết, cõi đời này người có thể cứu sống chàng, chỉ có ngươi! Chỉ cần ngươi có thể cứu sống Tiêu Dao, ngươi muốn ta quỳ xuống dập đầu với ngươi, cúi đầu xưng thần với ngươi, thậm chí muốn ta chết, ta tuyệt đối sẽ không nhíu mày một chút! Cầu xin ngươi, nhất định phải cứu chàng, ngươi muốn cái gì, ta đều cho ngươi…… Ngươi nhìn, chỗ này của ta tổng cộng có hai trăm chiếc nhẫn trữ vật, bên trong toàn bộ đều là dược liệu ta sưu tập mấy ngàn năm qua, có những dược liệu này, ngươi luyện chế Tạo Hóa Đan hẳn là không có bất kỳ vấn đề gì, cõi đời này cũng chỉ có ngươi có năng lực luyện chế Tạo Hóa Đan! Chính là bởi vì ở Đoan Mộc Gia tộc ta nghe nói ngươi có thể luyện chế Tạo Hóa Đan, biết độc trên người Tiêu Dao, cho nên ta mới không hạ thủ với ngươi, để ngươi thuận lợi tiến vào Nội tông.”

“Đối với ta mà nói, không có gì quan trọng hơn so với mệnh của Tiêu Dao……” Vân Thanh Uyển gắt gao giữ lấy ống quần Vân Khê, đau khổ cầu khẩn.

Vân Khê cúi đầu nhìn bà ta, nhìn người từng không ai bì nổi, nắm giữ quyền sanh sát trong tay – Tông chủ, hiện nay không có chút tôn nghiêm nào quỳ rạp dưới chân của nàng, trong lòng của nàng không có bất kỳ khoái cảm trả thù nào, chỉ cảm thấy nữ nhân này thật đáng thương. Bà ta đã yêu một người không nên yêu, hoặc là nói, bà ta yêu một người không thương mình, mà bà ta lại vẫn sống trong thế giới của mình, ảo tưởng về tình yêu của mình. Nữ nhân như vậy thật đáng thương, khiến cho Vân Khê không có bất kỳ hứng thú để tiếp tục ghen ghét bà ta……

Tiểu phượng hoàng vẫy hai cánh, từ từ bay đến trước mặt Vân Khê,  dùng ánh mắt mong mỏi  giống như trước nhìn Vân Khê: “Vân Khê, điều ta muốn nói, cũng giống với nàng ta. Chỉ cần ngươi có thể cứu sống Tiêu Dao, bắt ta giao ra tất cả, bao gồm tính mạng của ta và hồn phách ta cũng chịu.”

Bà ta không nói gì đến chữ cầu xin, nhưng ánh mắt của bà ta đã bao hàm hết thảy nội dung.

Vô Hi nguyên lão suy tư chốc lát, đứng ra nói: “Hiện nay khắp Hải Vực đều bị khí độc nuốt hết, nếu Tạo Hóa Đan có thể giải độc, ta tin tưởng khí độc khắp Hải Vực cũng có thể được giảm bớt, đến lúc đó mọi người Vân tộc chúng ta có thể trở lại Nội tông. Vân Khê, có lẽ thỉnh cầu của ta có chút quá mức, nhưng vẫn hi vọng ngươi có thể lấy lợi ích của Vân tộc làm trọng, tạm thời để xuống ân oán cá nhân, ta tin tưởng mọi người toàn tộc đều cảm kích ngươi, chân chính chấp nhận ngươi.”

Lúc này, Long Thiên Tuyệt đứng dậy, chắn trước người thê tử: “Các ngươi đừng dùng bất kỳ vật gì để cưỡng ép Khê Nhi, nàng chỉ là một nữ nhân bình thường, là thê tử của ta, là mẫu thân của hai đứa bé, nàng không cần thiết vì các ngươi giao ra bất kỳ cái gì, nàng vì Vân tộc đã làm rất nhiều rồi!”

Thanh âm của hắn trong trẻo lạnh lùng, nhưng nói năng có khí phách, hắn sở dĩ đứng ra là vì bất bình thay cho Vân Khê.

“Ở trong mắt của các ngươi, Khê Nhi là hậu duệ của bộ tộc cấm kỵ, các ngươi chưa từng đối đãi với nàng như Vân tộc chính tông. Nhìn một chút xem bọn ta ở nơi này của các ngươi nhận được đãi ngộ như thế nào? Ở Vân Huyễn điện, nàng thiếu chút nữa bị cung chủ thiết kế, bị vây chết ở cấm Cung; ở Hắc Mãng Sơn, nàng bị Vân Thanh Uyển dùng huyền khí đánh mù đôi mắt; ở Thiên Ma tế đàn, nàng lại bị cao thủ Vân tộc các ngươi bài xích cùng hãm hại, suýt nữa táng thân ở trong tay Thiên Ma…… Hiện tại đến Nội tông, ngoài mặt các ngươi nói là muốn mời nàng tới tham gia tranh tài xếp hạng bảng Phong Vân, trên thực tế thì sao? Sau lưng có bao nhiêu người muốn hại nàng, muốn đưa nàng vào chỗ chết?” Hắn vung tay lên, ngón tay nhất nhất chỉ Vân Thanh Uyển, Vô Thương nguyên lão, Vô Tâm nguyên lão, cuối cùng rơi vào trên người Vân Huyên, “Thậm chí còn có người, vì lợi ích của bản thân, không tiếc nhập vào thân thể con gái nàng, làm cho nàng mỗi ngày lo lắng, hàng đêm đau buồn……”

“Các ngươi nói, các ngươi có tư cách gì tới yêu cầu nàng? Tại sao nàng phải vì các ngươi làm những chuyện này?” Long Thiên tuyệt giang rộng tay, đem Vân Khê ôm vào trong ngực, cúi đầu nhìn nàng thâm tình, “Ở trong mắt ta, nàng không phải là truyền nhân huyết mạch của Vân tộc, nàng cũng không phải là Cung chủ Vân Huyễn điện. Nàng chỉ là một nữ nhân bình thường, là thê tử ta yêu, là mẫu thân của con ta. Nàng không có nghĩa vụ làm bất cứ chuyện gì cho Vân tộc các ngươi, các ngươi cũng chưa từng thừa nhận thân phận của nàng, nếu nàng giúp các ngươi, đó là nàng thiện lương nhân từ, nàng không giúp các ngươi, đó cũng là đương nhiên!”

Vân Khê ngửa đầu, nhìn thật sâu vào đáy mắt của Long Thiên Tuyệt, nội tâm cảm động không dứt.

Đúng vậy a, nàng chỉ là một nữ nhân bình thường, thê tử của chàng, mẫu thân của hài tử, nàng chỉ cần an tâm hưởng thụ tất cả như vậy đủ rồi.

Cái gì Vân tộc, cái gì giang hồ chính nghĩa, có quan hệ gì với nàng?

Nàng không có nghĩa vụ đi làm những chuyện này, nàng làm những chuyện như vậy, chẳng qua là xuất phát từ lương tri của mình, không làm… cũng không có lỗi với mình.

Thiên Tuyệt hiểu nàng, chàng vì mình lót đường, chàng cho mình lựa chọn, nàng có thể lựa chọn giúp bọn họ, cũng có thể lựa chọn không giúp bọn họ, vô luận nàng lựa chọn như thế nào, bọn nàng cũng không có sai.

Đôi tay mềm mại, nhẹ nhàng cầm bàn tay to của hắn, Vân Khê hướng hắn thản nhiên cười, nói: “Thiên Tuyệt nói rất đúng, ta chỉ là một nữ nhân bình thường, ta không phải chúa cứu thế, không cần thiết làm những chuyện đại sự cứu vớt chúng sinh kia.”

Lời của nàng vừa ngừng, tim của phần lớn người có mặt đều treo lên, chẳng lẽ nàng thật sự muốn buông tay mặc kệ sao?

Ai ngờ, Vân Khê lại tiếp tục cất giọng nói: “Nhưng, Tạo Hóa Đan, ta nhất định sẽ luyện! Ta không phải là vì tình yêu của người nào, cũng không phải là vì thỉnh cầu của người nào ……Tại sao ta làm vậy, đơn giản là vì bảo vệ cơ nghiệp Vân tộc mẫu thân của ta cực khổ tạo dựng lên, ta không hy vọng những thứ trước mắt người nhìn thấy bị hủy diệt!”

“Mẫu thân của ngươi?”

Mấy vị nguyên lão rối rít kinh ngạc, bao gồm Vân Mộ Phàm, ông cũng buồn bực, thê tử của mình làm sao có quan hệ đến cơ nghiệp của Vân tộc?

Vân Khê nhàn nhạt mỉm cười, nghĩ đến mẫu thân nàng mà nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo, mẫu thân của nàng mới là tấm gương của cả Vân tộc, cái gì Vân Thanh Uyển, cái gì Vân Huyên, cái gì nguyên lão, so với mẫu thân, tất cả bọn họ đều bé nhỏ không đáng kể, bởi vì mỗi người bọn họ tư tâm đều quá nặng, chỉ có mẫu thân, người mới chân chính vì Vân tộc suy nghĩ, có tấm lòng yêu thương rộng lớn.

Nàng có một vị mẫu thân như vậy cảm thấy rất tự hào và kiêu ngạo!

“Không sai, chính là mẫu thân của ta! Mẫu thân của ta, các ngươi tất cả mọi người đều biết nàng, mẫu thân của ta mới là người đáng giá được cả Vân tộc tôn kính nhất!”

Mọi người bán tín bán nghi, người biết được nội tình lại càng hoài nghi, mẫu thân Vân Khê cùng lắm cũng chỉ là hậu nhân của bộ tộc cấm kỵ, một nữ nhân không có danh tiếng gì, làm sao có thể được xưng tụng là người đáng giá được cả Vân tộc tôn kính nhất?

Ngay cả Long Thiên Tuyệt cũng có chút không hiểu được ý nghĩ của nàng, mong đợi nhìn nàng, đợi chờ nàng nói.

“Vân Khê, ngươi rốt cuộc đang nói đến cái gì? Mẫu thân của ngươi vĩ đại như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể so với thủy tổ của Vân tộc chúng ta—— Vân Hi đại nhân vĩ đại?” Vô Tâm nguyên lão cười nhạo nói.

“Ngươi nói không sai, mẫu thân của ta đúng là so với thủy tổ Vân tộc  thuỷ tổ còn muốn vĩ đại…… Không, phải nói, hai người vĩ đại giống nhau! Bởi vì……” Vân Khê thần bí cong môi cười một tiếng, dừng một chút, lại nói, “Bởi vì hai người đó chính là một người! Mẫu thân của ta, chính là Tông chủ đời thứ nhất  của Vân tộc, Vân Hi!”

Mọi người một mảnh xôn xao.

Lời này không thể tin nổi, Vân Hi, đó là nhân vật đã chết được vài ngàn năm trước, tại sao có thể là mẫu thân của nàng?

Nàng không phải là lên cơn sốt, bắt đầu nói mê sảng đi?

Song, trong đám người, chỉ có hai người Vô Tâm nguyên lão và Vô Hi nguyên lão lộ ra vẻ mặt khiếp sợ. Các nàng dùng ánh mắt kinh dị  nhìn Vân Khê, ánh mắt tràn ngập phức tạp.

“Ngươi nói, ngươi là nữ nhi của Vân Hi đại nhân? Ngươi nói là thật?” Lần này đặt câu hỏi, lại là Vô Tâm nguyên lão, “Ngươi mau cùng ta nói nói, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ nói, Vân Hi đại nhân không có chết, người còn sống?”

“Không sai! Mẫu thân của ta người không có chết, người còn sống!” Lời nói của Vân Khê giống như một luồng sấm sét, nổ tung trong đám người một lần nữa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.