Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7 - Chương 17: Quay lại Ngạo Thiên đại lục sao?



Xa xa, nhìn lại hải đảo bị khí độc màu đen nuốt hết, lòng của mỗi người đều nặng nề.

Những cao thủ Nội tông sinh sống ở đó mấy chục năm, mấy trăm năm, cho tới mấy ngàn năm, thấy khí độc màu đen cắn nuốt nơi bọn họ sinh sống, đáy lòng mọi người tràn ngập tư vị khó nói.

Đi tới trên bờ, tâm tình các cao thủ của Nội tông Vân tộc rất nặng nề, ba người Vô Hi nguyên lão, Vô Thương nguyên lão và Vô Tâm nguyên lão trước mắt là ba người có quyền quyết định cao nhất ở Nội tông, lúc này cũng không nghĩ ra biện pháp gì, các cao thủ Nội tông đông đảo như thế, rốt cuộc nên đi nơi nào?

Dưới sự đề nghị của Vân Khê, cao thủ Nội tông đồng loạt đi tới Gia tộc Đoan Mộc, tạm thời đặt chân.

Lúc này, Gia tộc Đoan Mộc có thể nói là thành viên đông nghịt, bên trong bên ngoài, bao gồm cả con đường cái cách gia tộc không xa, cũng đều có đầy cao thủ.

Nhiều người, thị phi cũng nhiều.

Từ trước đến giờ những cao thủ Nội tông cao ngạo tự phụ đã quen, một khi gặp phải các cao thủ Long gia đến từ Tiêu Dao các, bầu không khí giữa bọn họ rất nhanh có tia lửa bắn ra.

“Sư phụ, không tốt! Cao thủ Vân tộc và cao thủ Long gia đang đánh nhau!” Bách Lí Song vội vàng chạy vào, lúc này, Vân Khê cùng đông đảo  cao thủ, đang vây quanh ở trước giường của Đinh Tiêu Dao, bàn bạc vấn đề của Đinh Tiêu Dao.

“Chuyện gì xảy ra?” Vân Khê hỏi.

“Cao thủ Vân tộc nhìn trúng Tây Sương phòng của cao thủ Long gia ở, muốn cao thủ Long gia chuyển ra, nhưng cao thủ Long gia không chịu, cho nên hai bên liền đánh nhau.” Bách Lí Song nói xong, bất đắc dĩ bẹt miệng, đối với hành động của cao thủ Vân tộc, nàng rất không đồng tình. Người ta so với bọn họ chuyển vào trước một bước, tại sao các ngươi nói muốn bọn họ chuyển, bọn họ liền phải chuyển? Điều này cũng không khỏi quá bá đạo đi?

Trong đám cao thủ có mặt ở đây, có mấy vị là nguyên lão của Vân tộc, cũng có mấy vị trưởng lão Long gia của Long Các chủ, nghe thấy tin tức như thế, hai bên liếc mắt nhìn nhau, không khí thoáng cái trở nên mấy phần quỷ dị.

“Long Các chủ, chúng ta cũng được coi như là lão bằng hữu, Vân tộc cùng Long gia từ trước đến giờ cũng là nước giếng không phạm nước sông, hôm nay khó được cơ hội hai nhà có thể chung đụng cùng nơi, coi như là duyên phận. Ngươi nhìn, các ngươi Long gia ở Tây Sương phòng cũng đã ở lại nhiều ngày rồi, có phải nên đổi Vân tộc chúng ta tới ở hay không?” Vô Tâm nguyên lão cười tủm tỉm nói.

Các chủ  trên mặt bình tĩnh không có sóng, không có bất kỳ đáp lại.

Vô Thương nguyên lão tiếp lời nói: “Thời điểm ta mới vừa vào phủ, cũng quan sát một chút, ánh sáng gian phòng của Tây Sương phòng rất tốt, lại gần nguồn nước, phong thủy vô cùng tốt. Cao thủ Vân tộc chúng ta đa số là nữ nhân, nữ nhân lại chịu không nổi âm hàn, gian phòng của Tây Sương phòng rất thích hợp với chúng ta, ta tin tưởng, Long Các chủ nhất định sẽ không để ý cho Vân tộc ta đổi gian phòng đi?”

“Long gia phần lớn là nam nhân, nam nhân nghỉ ngơi ở đâu cũng được? Ta nghĩ Long Các chủ chắc chắn sẽ không hẹp hòi như vậy, không chịu chuyển ra khỏi Tây Sương phòng.” Vô Tâm nguyên lão nói thêm.

“Đương nhiên, danh tiếng Long Các chủ ở trên giang hồ, đây chính là nổi tiếng, ngài ấy sẽ không tính toán chi li?” Vô Thương nguyên lão vừa nói, vừa hướng Bách Lí Song dặn dò nói, “Ngươi bây giờ liền ra đi truyền lời, nói Long Các chủ đã đáp ứng, đem Tây Sương phòng nhường lại cho cao thủ Vân tộc chúng ta ở lại. Vân tộc chúng ta nhiều người, không thể an bài cho mỗi người được, trước hết để cho các nguyên lão tự mình chọn lựa gian phòng, còn lại, mới để cho những người khác chọn lựa. Nhớ kỹ, trước đó giữ lại cho ta và Vô Hi nguyên lão, Vô Tâm nguyên lão ba gian phòng trống.”

“Này……” Bách Lí Song chần chờ nhìn về phía Vân Khê, thầm nghĩ vị nguyên lão này nói không tránh khỏi quá mạnh mẽ ngang ngược đi!

Vân Khê cau mày, đang muốn nói cái gì đó.

“Chờ một chút!” Long Các chủ rốt cục lên tiếng.

Vô Thương nguyên lão quay đầu nhìn, lại nghe Long Các chủ nói: ” Vân tộc các ngươi đa số là nữ nhân, ở cùng với một đám nam nhân, đúng là không thích hợp……”

Vô Thương nguyên lão gật đầu, trong lòng tự nhủ ngươi lão già này coi như thức thời.

“Ta biết một nơi, có lẽ rất thích hợp với các ngươi.”

“Nơi nào?” Vô Thương nguyên lão hỏi.

“Chỗ kia ở thành Nam, chỗ phố xá sầm uất, lại an hưởng thanh tĩnh. Ba tầng cao lầu, quay lưng về phía Bắc hướng về phía Nam, ra cửa đi bộ hơn mười bước, là có thể thấy các loại cửa hàng phấn bột nước, trang phục tơ, tửu lâu quán trà, giao thông dễ dàng, tấc đất tấc vàng, tuyệt đối là chỗ ở thượng đẳng.” Các chủ nói nghe rất êm tai.

“Nga? Thật sự có địa phương tốt như thế?” Vô Thương nguyên lão trong lòng vui mừng, nàng cũng không muốn cùng nhiều người ở cùng nhau như vậy, đánh mất mặt mũi thân phận cao thủ Vân tộc của nàng.

Bách Lí Song nghe đến đó, cũng nhịn không được nữa, xì một tiếng bật cười.

“Ngươi cười cái gì?” Vô Thương nguyên lão bất mãn cau mày, ở nàng xem, Bách Lí Song chỉ là một tiểu nha đầu hèn mọn không thể hèn mọn thêm nữa, một tiểu nha đầu dám ở trước mặt nàng chê cười, lá gan không khỏi quá lớn đi.

Bách Lí Song len lén liếc về phía Long Các chủ, vừa vặn bắt gặp khóe miệng chợt kéo lên rồi biến mất của Long Các chủ, cho nên nàng mới lớn mật nói ra: “Ta cười là vì Các chủ tìm chỗ ở cho các ngài, đích xác là địa phương tốt, rất thích hợp với các ngài, nhưng, chờ sau khi các ngài vào ở nơi đó, ta sợ trong lầu kia làm ăn sẽ không náo nhiệt giống như trước nữa.”

“Làm ăn?” Vô Thương nguyên lão ánh mắt sắc bén, mơ hồ cảm giác được chuyện trong miệng nàng, không phải nơi tốt đẹp như mình nghĩ.

“Không sai! Thành Nam kia không phải là có một ngồi Cao Lâu ba tầng sao? Bên ngoài cửa của cao lâu viết ba chữ, hình như tên là……” Bách Lí Song ra vẻ suy tư hồi lâu, nói, “Ỷ Hồng viện! Đúng rồi, chính là Ỷ Hồng viện!”

Không khí trong chốc lát đông lại, theo sau đó, bên trong gian phòng bộc phát ra một ít tiếng cười cố nén, phần lớn là từ trong miệng cao thủ Long gia phát ra.

Vân Khê mới tới Gia tộc Đoan Mộc, đối với  phong cảnh phố xá không hiểu rõ lắm, nhưng sau khi nghe Bách Lí Song giải thích, nàng không nhịn được nén cười, không nghĩ tới a không nghĩ tới, Các chủ cũng có một mặt phúc hắc hài hước như thế.

Vô Thương nguyên lão giận dữ, khó có thể tin chỉ vào Long Các chủ, môi phát run: “Ngươi lão già không đứng đắn  kia!”

“Lão già không đứng đắn  kia là mắng người nào?”

Long Thiên Tuyệt nối tiếp câu nói của bà ta, Vô Thương nguyên lão lòng đầy căm phẫn: ” Lão già không đứng đắn kia là mắng hắn!” Sau khi nói xong, Vô Thương nguyên lão lập tức ý thức được là lạ ở chỗ nào, sắc mặt nổi lên ửng hồng, giận trừng hướng hai người Long Các chủ và Long Thiên Tuyệt, chỉ muốn đem hai người xé nát tại chỗ.

“Được rồi, tất cả mọi người không nên tiếp tục tranh luận chuyện vô nghĩa nữa!” Vân Khê thu hồi nụ cười, thật tình nói, “Gia tộc Đoan Mộc không phải là chỗ ở lâu, chúng ta phải nhanh chóng tìm một chỗ đặt chân an toàn hơn mới được. Hiện nay phần lớn địa phương ở Long Tường đại lục, cũng đều bị gia tộc Bắc Thần chiếm cứ, chúng ta muốn tìm một chỗ an thân, cũng không phải là chuyện dễ.”

“Hiện tại Nội tông bị khí độc nuốt hết, trong thời gian ngắn chúng ta không thể nào trở về được,thế nhưng, chúng ta còn có thể đi nơi nào? Chúng ta ở Nội tông sinh sống nhiều năm như vậy, há lại nói rời đi là có thể rời đi?” Vô Hi nguyên lão thở dài một tiếng, lập trường của bà luôn công bằng hợp lý, nói ra đại đa số tiếng nói, “Chẳng lẽ đại lục Long Tường thật không có đất cho Vân tộc chúng ta dung thân?”

Hiện trường lâm vào yên lặng thật lâu.

Bọn họ không phải là không vì không có dung thân đất, mới đi đến nơi này sao? Chẳng lẽ, bọn họ thật sự muốn ở lâu dài tại nơi này sao?

“Nếu như có thể trở lại đại lục Ngạo Thiên thì tốt rồi……” Một thanh âm yếu ớt, vang lên, hấp dẫn sự chú ý của mọi người có mặt ở đây.

“Tiểu Mặc, con nói cái gì?” Vân Khê yên lặng nhìn về phía nhi tử, đáy mắt lóng lánh ra từng sợi ánh sáng.

Tiểu Mặc bĩu môi, khờ dại nói: “Nếu như chúng ta có thể trở về đại lục Ngạo Thiên, vậy thì không cần sợ gia tộc uy hiếp Bắc Thần nữa, bọn họ muốn đuổi giết chúng ta, cũng đuổi không kịp. Nếu đúng như vậy, con có thể gặp lại được Đông Phương thúc thúc a.” Một câu cuối cùng mới là trọng điểm bé muốn nói đến.

Song, lời của bé, ở trong lòng những người khác lại khơi dậy nho nhỏ  bọt sóng.

Đúng vậy a, nếu hiện tại cả đại lục Long Tường đã thành thiên hạ của gia tộc Bắc Thần, tại sao bọn họ không tạm thời rời đi đại lục Long Tường, chọn một nơi khác để lánh nạn chứ? Đợi đến ngày sau thời cơ chín muồi, bọn họ có đầy đủ thực lực cùng gia tộc Bắc Thần đối kháng, sau đó gióng trống khua chiêng quay trở lại giết hết, chẳng phải tốt hơn?

” Đại lục Ngạo Thiên đích xác là một chỗ tốt, thế nhưng, điểm mấu chốt là lối đi thông đại lục Ngạo Thiên không phải mở ra dễ dàng như vậy. Kể từ lần Khê Nhi dùng lực lượng thần khí mở ra cửa vào, vị trí đó đã xảy ra biến hóa, muốn tìm được nó một lần nữa sẽ rất khó khăn, hơn nữa chúng ta cũng không xác định, dựa vào lực lượng của chúng ta, có thể mạnh mẽ mở ra lối đi một lần nữa hay  không……” Long Thiên Tuyệt suy nghĩ được nhiều hơn.

Mọi người trong lòng dấy lên ngọn lửa nho nhỏ, thoáng cái bị dập tắt.

Lúc này, tiểu phượng hoàng đột nhiên kêu lên: “Vân Khê, ngươi mau tới đây! Thất khiếu của Tiêu Dao chảy máu rồi, ngươi mau nghĩ biện pháp giúp hắn một chút!”

Vân Khê bước nhanh vọt tới bên giường, nhìn kỹ, quả nhiên thấy đôi mắt, lỗ mũi, miệng, bao gồm cả hai lỗ tai của Đinh Tiêu Dao, đều đang chảy máu, đó là máu độc màu đen, không có khí độc mê tung Băng Vụ áp chế, thân thể Đinh Tiêu Dao mất đi thăng bằng, xảy ra biến hóa, tình thế trở nên nguy cấp.

“Xem ra, chỉ có Tạo Hóa Đan mới có thể giữ được tính mạng của ngài ấy……” Vân Khê nhíu mày.

“Nha đầu Vân Khê, ngươi nhất định phải thử nghĩ biện pháp, chữa trị cho chưởng môn, coi như lão phu cầu xin ngươi!” Côn Luân lão giả nói, sau khi phát hiện Đinh Tiêu Dao theo Vân Khê trở về, ông liền mang theo bốn người đồ đệ chờ đợi ở bên giường. Người nằm trên giường, chính là thủy tổ phái Côn Luân của bọn họ, cũng chính là người lão tổ tông của bốn người Ngọc Thụ Lâm Phong, bọn họ tự nhiên hi vọng Đinh Tiêu Dao có thể sống.

“Côn Luân tiền bối, không phải là ta không muốn cứu, thật sự là luyện chế Tạo Hóa Đan quá khó khăn. Chờ ta thu thập đủ tất cả dược liệu, ta sợ ngài ấy đã sớm……” Lời nói của Vân Khê nói đến một nửa, Long Thiên Tuyệt bên kia tựa hồ có điểm kỳ quái, hắn xen vào nói: “Vân Thanh Uyển một mực nghĩ biện pháp cứu Đinh Tiêu Dao, chúng ta không bằng nghe một chút xem bà ta nói như thế nào.”

Hắn vung tay áo lên, đem Vân Thanh Uyển từ trong Kim Hòa Tháp ném đi ra.

Bịch một tiếng, một bóng người lăn xuống trên mặt đất, khi bà ta suy yếu ngẩng đầu lên, phần lớn mọi người Vân tộc có mặt tại đây sợ ngây người, ngưng mắt nhìn Vân Thanh Uyển hé ra khuôn mặt già nua ước chừng bảy tám chục tuổi, không người nào nguyện ý tin tưởng, bà ta chính là Tông chủ từng ở Nội tông Vân Tộc oai phong một cõi!

“Ngươi…… Ngươi là Vân Thanh Uyển? Ngươi rốt cuộc tại sao? Là ai đem ngươi hại thành như vậy?” Vô Tâm nguyên lão vội vàng hỏi tới.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.