Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7 - Chương 14: Vân Khê uy vũ, thánh khí nhận chủ!



Ánh sáng màu trắng từ trên người Vân Khê  bộc phát, hiện lên hình dáng quả cầu, khuếch tán ra.

Thời gian, không gian, đều ở đây trong một khắc dừng lại….

Tất cả những cao thủ giống như bị định trụ, không cách nào nhúc nhích, song, suy nghĩ của bọn hắn không có ngừng trệ. Bọn họ rõ ràng nhìn thấy mọi chuyện phát sinh hết thảy, lòng tràn đầy bất khả tư nghị.

Phong Ấn thuật, Phong Ấn thuật trong truyền thuyết !

Bọn họ rốt cục may mắn chứng kiến, chẳng qua là, đại giới này……

Trong không gian dừng lại, chỉ có Vân Khê một người không có bị thời gian cùng không gian phong ấn, nàng một tay bắt lấy một người, đưa bọn họ lục tục ném lên phía sau lưng Huyền Dực. Nếu bọn họ không chịu chủ động cùng nàng đi, nàng cũng chỉ có thể dùng biện pháp mạnh.

Thời gian không bao lâu, tất cả cao thủ cũng bị nàng kéo lên phía sau lưng Huyền Dực, kèm theo một tiếng rồng ngâm, một người một con rồng chạy ra khỏi phong ấn, trên lưng Thần Long còn chở đi những bảy vị cao thủ khác.

Khi rời xa phong ấn, những cao thủ rối rít khôi phục bình thường, mọi người vẫn còn chưa hết kinh hoàng, ánh mắt nhìn về phía Vân Khê biến đổi lần nữa. Nếu nàng dùng Phong Ấn thuật đối phó với bọn họ, bọn họ làm gì có phần thắng? Điều khiến cho bọn họ ngoài ý muốn chính là, mới vừa rồi thời điểm khi bọn họ bị phong ấn, nàng không có lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, tiêu hủy tích phân bài trên người bọn họ, ngược lại mang theo bọn họ thoát đi sự công kích của Thiên Ma. Nàng rốt cuộc suy nghĩ cái gì?

“Vân Khê, ngươi tại sao muốn cứu chúng ta? Nếu như chúng ta đều chết hết, ngươi không phải có thể thuận lợi đoạt được đệ nhất danh? Tại sao còn muốn cứu chúng ta?” Nhị Vân Mạn không thể nào hiểu được.

Vân Khê không quay đầu lại, đứng nhích tới gần vị trí của Thần Long, nói: “Lý do rất đơn giản! Bởi vì trên người chúng ta đều chảy cùng dòng máu…… Nấu đậu bằng cành đậu, Đốt nhau sao mà gấp?*”

* Hai câu đầu và cuối của bài thơ Anh em của Tào Thực (đầu đề do Tào Phi, anh trai của Tào Thực, đặt). Tào Phi và Tào Thực là con trai của Tào Tháo. Tào Thực (192 – 232) là một nhà thơ nổi bật thời Kiến An.

Bài thơ này được viết khi Tào Thực bị chính anh trai của mình là Tào Phi chèn ép.

Nấy đậu bằng cành đậu,

Đậu ở trong nồi khóc,

Rằng cùng một gốc sinh,

Đốt nhau sao mà gấp?

Ý chỉ: cốt nhục thân thiết nhưng lại đấu đá, sống chết với nhau, thật đau lòng.

Một câu nói, khiến cho các cao thủ đang thắc mắc phải yên lặng.

Đúng vậy, trên người của bọn họ đều chảy cùng một dòng máu, là huyết mạch của Vân tộc. Ra khỏi Vân tộc, bọn họ chính là chiến hữu thân mật nhất.

Nấu đậu bằng cành đậu, Đốt nhau sao mà gấp?

Giờ khắc này, đáy lòng của mỗi người đều nhấc lên gợn sóng nho nhỏ.

Nhị Vân Mạn cùng Tam Vân Mạn liếc nhau một cái, trong đầu đồng thời xẹt qua một vài hình ảnh giống nhau, không lâu trước kia, các nàng đã từng là hai đứa nhỏ vô tư, không có gì giấu nhau, từng cùng nhau kề vai chiến đấu, cùng sinh cùng tử…… Rốt cuộc là khi nào thì các nàng bắt đầu đối chọi gay gắt, ngươi lừa ta gạt, không đội trời chung?

“Lão Tam, thật ra thì…… Năm đó ta với trượng phu của ngươi không có phát sinh bất kỳ quan hệ gì, ta là vì tức giận với ngươi, cho nên mới cố ý nói như vậy.” Nhị Vân Mạn xin lỗi nói.

Tam Vân Mạn khẽ kinh ngạc, chợt thoải mái cười một tiếng: “Ta biết! Ta và hắn sở dĩ tách ra, cũng không phải bởi vì ngươi, là hắn chán ghét Vân tộc tranh đấu, cho nên mới vứt bỏ ta mà đi. Ta chưa từng trách ngươi, chẳng qua là trong lòng ủy khuất, không chỗ phát tiết, cho nên mới đem tức giận đến trên người của ngươi.”

Nhị Vân Mạn lộ ra kinh ngạc, hai người liếc mắt nhìn nhau, đáy mắt đều hiện lên một tầng sương mù, ăn ý nở nụ cười.

“Đã từng vượt qua biển cả không sợ gì sông nước, không phải là mây thì cũng là núi.” Vân Khê nghe cuộc nói chuyện giữa hai người, không nhịn được chua xót đọc lên.

Nhị Vân Mạn cùng Tam Vân Mạn hai người đồng thời sợ run cả người.

“Làm ơn, đừng ra vẻ già dặn kinh nghiệm như vậy có được hay không? Bà cụ non!” Nhị Vân Mạn ánh mắt khinh bỉ, thế nhưng đáy mắt lại hàm chứa nồng đậm  nụ cười.

“Chúng ta đều già rồi, đến cái tuổi này của chúng ta, còn có cái gì có thể tranh? Tranh giành, có ý nghĩa gì?” Tam Vân Mạn thở dài một tiếng, đột nhiên cúi đầu, tháo xuống tích phân bài bên hông mình, giữ ở lòng bàn tay. Năm ngón tay nhẹ nhàng cầm lên……

“Ngươi đây là định làm cái gì?” Nhị Vân Mạn cả kinh, muốn ngăn cản nàng.

Tam Vân Mạn né tránh, chỉ nghe “rắc” một tiếng, tích phân bài trong tay nàng vỡ thành mấy mảnh. Nàng thở phào nhẹ nhõm một tiếng thật dài, thoải mái cười nói: “Kể từ sau khi được gọi là Tam Vân Mạn, cuộc sống của ta cũng chưa có một ngày thật sự vui vẻ, người xếp hạng sau không phục ta, muốn vượt xa ta, ta cũng không phục khi xếp trước ta còn có Đệ nhất Vân Mạn và Nhị Vân Mạn, cuộc sống như vậy, thật không phải là cuộc sống mà ta muốn…… lúc ta còn trẻ, ta có một mơ ước, hi vọng có một ngày, có thể cùng người mình yêu mến du lịch thiên hạ, mỗi ngày trôi qua đều không buồn không lo. Ta nghĩ, có lẽ là lúc, ta rời đi Vân tộc, đi tìm hắn. Hi vọng, bây giờ, còn không coi là quá trễ……”

“Ngươi thật muốn rời đi Vân tộc, đi tìm hắn? Vô Thương nguyên lão có thể đồng ý không?” Nhị Vân Mạn đối với quyết tâm của nàng rất khiếp sợ.

Ánh mắt của Tam Vân Mạn lóe lên kiên định: “Ta đã quyết định, không ai có thể ngăn cản ta nữa!” Không biết nghĩ tới điều gì, nàng ngửng đầu lên, nói với Vân Khê: “Vân Khê, ngươi phải cẩn thận Vô Thương nguyên lão, nàng ngoài mặt thoạt nhìn cùng Vô Tâm nguyên lão thủy hỏa bất dung, nhưng kỳ thật hai người các nàng đều vẫn cùng Tông chủ tiền nhiệm âm thầm duy trì liên lạc mật thiết. Tông chủ tiền nhiệm tựa hồ nắm giữ một chút nhược điểm của hai vị nguyên lão, cho nên hai vị nguyên lão phải nghe theo mệnh lệnh của nàng mà làm việc, có nhiều lần, ta đều gặp các nàng vụng trộm gặp mặt, không biết đang mưu tính cái gì. Ngươi tốt nhất cẩn thận một chút, Tông chủ tiền nhiệm có địch ý rất sâu đối với ngươi, ngươi nếu như muốn trở thành tân nhậm Tông chủ, trước hết nhất định phải nghĩ biện pháp vượt qua ba người này.”

“Đa tạ lời nhắc nhở của ngươi, ta sẽ lưu ý!” Vân Khê nói.

“Lão Tam, xem ra ngươi là thật sự không đếm xỉa đến bất cứ điều gì.” Nhị Vân Mạn thở dài một tiếng, đột nhiên cũng gỡ tích phân bài bên hông của mình xuống, lên tiếng cười nói, “Nếu đối thủ lớn nhất của ta đều bỏ qua, ta một người ở lại còn có ý nghĩa gì? Ta cảm thấy hứng thú nhất, vẫn là mỹ nam, ta muốn lúc sinh thời, có đủ loại mỹ nam, về phần vị trí Tông chủ…… Quá cực khổ quá vất vả rồi, một chút cũng không thích hợp với ta, ai muốn làm thì làm đi!”

Nàng ra sức phủi, đem tích phân bài cầm trong tay ném ra ngoài, thời điểm tích phân bài bay đến giữa không trung, tự động hành nổ tung, một mảnh bụi bậm bay lên, hóa thành hư ảo.

“Đã từng vượt qua biển cả không sợ gì sông nước, không phải là mây thì cũng là núi.”

“Đã từng vượt qua biển cả không sợ gì sông nước, không phải là mây thì cũng là núi.”

Hết sức ăn ý, Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn đồng thời cao giọng đọc, đọc xong, hai người nhìn nhau, cất tiếng cười to, tiếng cười sảng khoái, xa xa vọng lại, xua tan đen tối.

“Các ngươi không phải nói lời của ta, rất già dặn, rất chua sao?” Vân Khê tức giận trợn mắt.

“Đúng là rất già dặn rất chua……”

“Nhưng là, rất thích hợp với chúng ta!”

Không hổ là hai bằng hữu lớn lên cùng nhau, ăn ý mười phần.

Mấy vị cao thủ còn lại kinh ngạc đến ngây người, không kịp hoàn hồn. Trong đám bọn họ, hai người có lòng háo thắng mạnh nhất, tính tình dữ dằn nhất, không phải Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn thì còn ai vào đây, hai người các nàng lại chủ động hủy đi tích phân bài của mình, bỏ qua tranh tài, như vậy bọn họ đây? Bọn họ còn cần tiếp tục tranh tài sao?

Tinh thần, thoáng cái xuống thấp.

Hư Vô công tử vẫn đưa lưng về phía mọi người như cũ, đứng ở vị trí đuôi rồng, cúi đầu mắt nhìn quang cảnh dưới mặt đất, tim của hắn chấn động thật lâu.

Ở dưới chân của bọn họ, có vô số thiên ma bị định trụ thân, vẫn duy trì động tác trước đó hoặc chạy nhanh, hoặc vồ mồi…… Đây cũng là Phong Ấn thuật trong truyền thuyết?

Hắn vẫn cho là, thực lực của mình, trong đám cao thủ trăm tuổi trở xuống, là có một không hai, không thể soi mói, không thể nào có người vượt xa hắn. Song……

“Nghe, có động tĩnh? Chẳng lẽ lại là Thiên Ma bạo động?” Đột nhiên có người hô lên.

Ở trong tầm mắt bọn họ, hai bên trái phải của rừng cây, bụi đất tung bay, đó là dấu hiệu bầy Thiên Ma chạy đến.

“Thật sự là Thiên Ma! Chúng ta lại bị bao vây!”

“Làm sao bây giờ?”

Vân Khê  chân mày nhíu thật chặt, một ngón tay chỉ về phía trước: “Phía trước chính là truyền trận lối vào của tầng mộ thứ năm, mọi người đi theo ta!”

“Tầng mộ thứ năm?” Có người bắt đầu rút lui, “Tầng thứ tư cũng đã khủng bố như vậy rồi, ai biết tầng thứ năm đến tột cùng sẽ như thế nào, ta…… Ta không đi.”

“Ngươi nếu như không muốn đi, vậy thì xuống dưới tự mình đi đi!” Vân Khê không chút lưu tình nói, những cao thủ ngồi ở trên Thần Long đang ồn ào đột nhiên im bặt, lúc này cũng chỉ có nàng có thể ứng phó bầy Thiên Ma bạo động.

Không người nào nói lên dị nghị nữa, Vân Khê dựa vào cảm ứng của mình, tiếp tục đi về phía trước.

Gần tới truyền trận lối vào, rõ ràng năng lượng dao động, song trong vòng trăm bước, không có một ngọn cỏ, đất màu tím biến thành một mảnh đất khô cằn đen nhánh, trong không gian đất khô cằn phiêu đãng hơi thở chết chóc.

Tại sao có thể như vậy?

Trong lòng của mỗi người đều sinh ra nghi vấn.

Song, không đợi bọn họ suy nghĩ nhiều, phía sau bọn họ, bầy thiên ma bạo động đang điên cuồng hướng bọn họ vọt tới.

“Mọi người mau vào đi!”

Một khắc sau khi mọi người tiến vào truyền trận, bầy Thiên Ma bị ngăn cản ở phía ngoài truyền trận, bởi vì do quy tắc, thiên ma mỗi một tầng chỉ có thể dừng lại ở trong không gian tầng thuộc về bọn họ, không thể đến những không gian khác. Cho nên đoàn người Vân Khê lúc này mới tránh thoát một kiếp, song, bọn họ thật sự đã an toàn sao?

Không gian tầng mộ thứ năm, bọn họ vừa đặt một chân tới, nhìn một cái, bia mộ san sát, ở trong không gian tối như mực, âm u dày đặc mà kinh khủng. Trước mỗi một bia mộ, có chút ánh sáng âm u lóe lên chiếu sáng, giống như là ma trơi, hoặc như là một loại côn trùng kỳ dị nào đó, phiêu đãng ở trong mộ.

Trong không khí thỉnh thoảng có mùi mục nát, thỉnh thoảng có cơn gió rét lạnh  thổi qua, khiến cho tâm tình người ta ở trong nháy mắt trở nên bị đè nén.

“Chẳng lẽ đây chính là nơi Chư thần ngã xuống sau đó được mau táng trong truyền thuyết?” Tam Vân Mạn nói.

“Ta từng nghe Vô Tâm nguyên lão nói qua, nơi mai táng chư thần, thật ra thì cũng không phải là cái gì Thiên Thượng chư thần, mà là các vị tiền bối của thượng cổ linh huyết tộc. Bọn họ giống chúng ta, cũng là người bình thường, không có quái dị như trong truyền thuyết.” Nhị Vân Mạn nói.

“Nhị Vân Mạn nói không sai, được chôn ở trong chư thần mộ, cũng không phải Thiên Thượng chư thần gì đó, mà là cao thủ của thượng cổ linh huyết tộc. Nguồn gốc của Vân tộc chúng ta chính là từ thượng cổ linh huyết tộc, tổ tiên của chúng ta từng hiến dâng tính mạng chịu trách nhiệm trông chừng chư thần mộ, điều này cũng lý giải tại sao Nội tông lại cách chư thần mộ gần như thế. Nhưng, những thứ này cũng không coi là cái gì, phàm là người của Nội tông Vân tộc, đều biết ít nhiều về bí ẩn của chư thần mộ. Nhưng bí mật chân chính của Chư thần mộ, lại rất ít người biết……” Hư Vô công tử cố ý thừa nước đục thả câu.

Vân Khê đang nhớ lại lời nói lúc trước của Vân Huyên…, nàng muốn nói lại thôi, tựa hồ có chuyện trọng yếu muốn nói hơn

“Hư Vô công tử, ngươi cũng đừng thừa nước đục thả câu, rốt cuộc là bí mật gì?” Lục Vân Mạn tò mò hỏi, những người khác cũng rối rít phụ họa.

Hư Vô công tử nhợt nhạt cười một tiếng, chuyển động hai khỏa kim châu trong tay  nói: “Thật ra thì, ta cũng không biết……”

Mọi người nghẹn lại, mắt đều trợn trắng, hắn rõ ràng chính là cố ý đùa bỡn bọn họ.

Vân Khê liếc mắt nhìn Hư Vô công tử thật sâu, cảm thấy hắn biết chút ít.

“Các ngươi nhìn! Bên kia giống như có thi thể người!” Lời nói của Vân Trung Hạc khiến cho trong lòng mọi người căng thẳng. Nơi này đã là tầng mộ cuối cùng, tại sao có thể có thi thể người xuất hiện?

Mọi người hướng về phía hắn tụ lại đi qua, quả nhiên thấy thi thể người, hơn nữa không chỉ một người, mà là bốn người.

“Bọn họ…… Bọn họ không phải là gia quyến của cung chủ sao?” Vân Khê nhận ra ba thi thể người trong đó, không khỏi kinh ngạc. Nàng biết, Vân Trung Thịnh lần này tới Nội tông, mục đích đúng là vì tìm kiếm huynh đệ tỷ muội của hắn, bây giờ bọn họ cư nhiên cũng chết ở  nơi này, vậy hắn……

May mà hắn không có đi theo nàng cùng đi, mà là cùng đi với Long Thiên Tuyệt bị Vô Thương nguyên lão giữ lại, nếu không thấy một màn tàn khốc  như thế, hắn nên đối mặt như thế nào?

“Khê Nhi, bọn họ là trúng độc mà chết, độc trên người bọn họ, cùng độc trên thân Thần Long vô cùng tương tự, nhưng độc tính tựa hồ mạnh hơn một chút.” Vân Mộ Phàm nói.

Vân Khê cẩn thận ngó nhìn một cái, thật đúng là như thế. Chuyện này càng ngày càng quỷ dị, chẳng lẽ nói, nơi này mới thật sự là xuất xứ của loại độc này?

Ấn ký Nguyệt Nha ở trước ngực vào lúc này đau nhói mãnh liệt, Vân Khê đặt tay che lên tim của mình, cơ hồ là đồng thời, ở chỗ sâu của mộ chu thần, có một tia ánh sáng trắng chói mắt bắn đi ra ngoài, kèm theo nó, còn có một tiếng thét dài xé trới.

Dưới chân của bọn họ rung động.

“Đã xảy ra chuyện gì? Sẽ không lại là Thiên Ma bạo động chứ?”

“Ta thấy không giống, giống như là có yêu thú đáng sợ nào đó đang tức giận gầm rú. Nghe, tiếng kêu kia tuyệt đối không phải là Thiên Ma……”

Trên người mỗi người đều cảm nhận được áp lực đáng sợ, lực lượng kia tuyệt không phải thiên ma hoặc là yêu thú có thể phóng thích ra.

Chỉ một thoáng, nguy cơ trùng trùng.

Thời điểm đám người Vân Khê sắp lâm vào khốn cảnh, hội nguyên lão bên này ồn ào lật trời.

“Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn trước sau đã bị đào thải, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, kết quả lại quá ngoài ý muốn như thế. Rốt cuộc là Hư Vô công tử đánh bại các nàng hay vẫn là Vân Khê.”

“Ngay cả Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn cũng bị đào thải, cuộc tranh tài này cuối cùng cũng chỉ còn lại có Vân Khê và Hư Vô công tử quyết chiến với nhau. Vân Khê có thể chiến thắng Hư Vô công tử, là hắc mã sắc xuất (không lường trước được thực lực với người cạnh tranh), đoạt được vòng nguyệt quế sao?”

“Ta thấy không có khả năng! Thực lực của Hư Vô công tử, mọi người chúng ta đều quá rõ ràng, hẳn là không thể nào bị đánh bại!”

“Vậy cũng chưa chắc, ở trong trận đấu ngày hôm nay, Vân Khê hết sức nổi bật, chưa chừng nàng thật sự là một hắc mã, một đường tiến đến chức vô địch, ai mà biết được đây?”

“Vô Thương nguyên lão, ngươi cảm thấy thế nào?”

“A? Vô Thương nguyên lão đi nơi nào?”

“Quái, Vô Hi nguyên lão cũng không thấy……”

Động tĩnh trong mộ càng lúc càng lớn, một chút tia sáng trắng càng trở nên chói mắt.

Vân Khê vô cùng tò mò, lúc này, bên tai truyền đến thanh âm của Vân Huyên: “Vậy nhất định chính là thánh vật trong truyền thuyết của thượng cổ linh huyết tộc, đây mới thực sự là  thượng cổ thánh khí!”

“Vậy tiếng rống giận dữ kia là cái gì?” Vân Khê hỏi.

“Hơn phân nửa là thần thú thủ hộ thánh khí! Có người muốn trộm thánh vật, quấy nhiễu thần thú, cho nên nó mới có thể phát ra rống giận.” Lời nói của Vân Huyên vừa ngừng, trên không trung xuất hiện một đoàn bóng đen khổng lồ, bóng đen đáng sợ kia, hiện đầy khắp trên không trung, khiến cho người ta không rét mà run.

“A! Đây là quái vật gì?” Có người la hoảng lên.

Ở trong bóng đen, có bóng người vội vàng hướng về phía bọn họ chạy tới, thật sự bị Vân Huyên đoán trúng, có người muốn trộm thánh vật, mới quấy rầy thần thú thủ hộ thánh khí .

“Người, hộ giá! Mau giúp bổn tọa ngăn cản nó!” Gần tới, người nọ cao giọng hô lên.

Vân Khê nhận ra thanh âm của người này, tinh thần chợt rung lên: “Tông, chủ?”

“Tông chủ?”

“Tông chủ?”

Vẫn không có lộ diện – Tông chủ, lại xuất hiện ở nơi này! Tất cả mọi người đều rất giật mình, chỉ thấy Tông chủ chật vật hướng về phía bọn họ chạy nhanh đến, trên người còn bị thương mấy chỗ, trong tay của bà ta vững vàng ôm một vật giống với quyền trượng,  ánh sáng chói mắt kia chính là phát ra từ bảo vật này.

Làm người ta kinh hãi hơn chính là, ở phía sau của bà ta, có một thân ảnh màu đen to lớn đuổi theo, tức giận gầm thét, bất cứ lúc nào đều có thể đem bà ta nuốt vào trong bụng.

Tiểu Phượng Hoàng là kẻ kích động đầu tiên bay ra: “Vân Thanh Uyển, rốt cục ta đã tìm được ngươi! Mau nói cho ta biết, Tiêu Dao ở đâu?”

Tông chủ rõ ràng sửng sốt, rất nhanh phục hồi tinh thần lại, theo bản năng, bà ta giơ bảo vật trong tay lên, hướng về phía Tiểu Phượng Hoàng công kích: “Ngươi đừng mơ tưởng! Ta tuyệt đối sẽ không để ngươi biết tung tích của Tiêu Dao, ngươi đi chết đi!”

Ánh sáng trắng chói mắt thoảng qua ánh mắt mọi người, mọi người kinh hãi, uy lực của nó nếu thật sự thi triển ra, bọn họ và tiểu phượng hoàng ở cự ly gần như thế, khẳng định cũng khó thoát khỏi cái chết. Mọi người đã làm xong phản kháng cùng chuẩn bị chịu chết …… Song, ánh sáng trắng chói mắt kia chẳng qua chỉ ở trước mặt mọi người thoáng qua một cái, không có bất kỳ uy hiếp cùng lực công kích, chờ sau khi ánh sáng trắng xẹt qua, bản thân Tông chủ đã sớm mang theo bảo vật chạy xa.

“Vân Thanh Uyển, ngươi muốn chạy trốn đi đâu? Ngươi không được thánh khí nhận chủ, thì căn bản không thể nào thúc dục lực lượng của thánh khí, ngươi cho rằng ngươi còn có thể lừa được ta?” Vân Huyên đã đoán được trước, nên không bị Tông chủ hù dọa, đuổi sát bà ta, ngăn cản đường đi của bà ta.

Hai cha con Vân Khê và Vân Mộ Phàm cũng đuổi theo phía sau, lần này, nói gì thì nói cũng không thể để cho Tông chủ từ dưới mí mắt của bọn họ đào thoát.

“Vân Huyên, ngươi không phải là muốn biết tung tích của Đinh Tiêu Dao sao? Các ngươi trước thay ta ngăn cản yêu thú kia, chỉ cần ta hảo hảo sống, ta nhất định sẽ nói cho ngươi biết tung tích của Tiêu Dao, nhìn thấy hắn.” Tông chủ nói.

Vân Khê không nhịn được cười, tâm tư của người này thật sự là quá xảo quyệt. Chính bà ta trộm bảo vật, nhưng lại muốn bọn họ chùi đít (nguyên văn nhé =.=) cho bà ta, dựa vào cái gì?

“Vân Huyên tiền bối, ngươi đừng tin chuyện ma quỷ của bà ta. Mỗi lần bà ta đều lợi dụng sự quan tâm của ngươi, khiến ngươi bị loạn  tâm tình, cho nên mới nhiều lần được tiện nghi, chạy trốn ngay trước mắt chúng ta. Bên ngoài lối vào không gian tầng thứ tư, đều là thiên ma bạo động, bà ta trốn không thoát, chạy đi cũng là chết. Chúng ta liền yên lặng nhìn bà ta bị yêu thú hành hạ mà chết như thế nào…… Nếu bà ta nói Tiêu Dao tiền bối đang ở Vân tộc, chỉ cần chúng ta muốn tìm, cho dù là đem trọn  Vân tộc lật tung lên, nhất định có thể tìm được người!”

Tông chủ nghe vậy, ánh mắt bỗng dưng một trận bối rối, bà ta nổi giận nói: “Vân Khê, đây là ân oán giữa ta và Vân Huyên, ngươi dựa vào cái gì  nhúng tay vào?”

Nàng quay đầu lại, nhìn về phía những cao thủ khác của Vân tộc, hạ lệnh: “Ta dùng thân phận Tông chủ trước kia ra lệnh các ngươi! Giết Vân Khê và con tiểu phượng hoàng này cho ta! Ai có thể giết các nàng, ta liền đề nghị hội nguyên lão, đề cử với bọn họ cho người đó làm Tông chủ!”

Bà ta đắc ý cười lạnh, nơi này nói gì thì nói cũng là địa bàn của bà ta, Vân Khê nàng ta lại là một người của bộ tộc cấm kỵ, uy tín của nàng ta ở Nội tông Vân tộc làm sao có thể so sánh với bà ta được? Bà ta chỉ cần hơi  động miệng lưỡi, thì có rất nhiều người trở thành tay chân của nàng, nàng việc gì phải sợ các nàng?

Bà ta nghĩ tới điều đó đắc ý cười, song chuyện phát triển cũng không thuận lợi như bà ta tưởng tượng, mấy tên cao thủ tại chỗ, cơ hồ không có một người hưởng ứng nàng.

“Các ngươi thất thần làm cái gì? Không có nghe thấy lệnh của bổn tọa  sao?” Nàng đề cao giọng nói.

“Tông chủ? Ngươi bây giờ vẫn là Tông chủ sao? Ta chỉ biết hiện tại Nội tông chúng ta đang chọn lựa Tân Tông chủ, người này, rất có thể chính là nữ nhân trước mắt ngươi, bây giờ nàng mới là người chúng ta nên nghe theo  lệnh của nàng.” Lời nói của Hư Vô công tử, khiến cho Vân Khê lấy làm kinh hãi, quá bất ngờ, nàng cho rằng hắn vẫn luôn khinh thường nàng.

“Nhìn cái gì vậy? Chẳng lẽ lời nói trước kia của ngươi đều là nói bừa?” Hư Vô công tử lạnh lùng hơi nhíu mày.

Vân Khê nhất thời không kịp phản ứng, không biết theo lời của hắn nói “Lời nói trước kia” rốt cuộc là nói cái gì, nhưng có thể khẳng định một điều là, bây giờ hắn, lựa chọn đứng ở về phía nàng.

“Lời nói của ta, tự nhiên không phải là nói bừa! Nếu như tất cả mọi người đều cùng chung nhận thức, như vậy chúng ta không cần để ý tới bà ta nữa, để cho bà ta bị yêu thú  trừng phạt đi!”

Lấy Vân Khê cầm đầu, các cao thủ rối rít nằm úp sấp trên mặt đất, nhìn yêu thú từ phía trên đỉnh đầu của bọn họ bay vút qua, đuổi theo Tông chủ trong tay còn đang cầm thánh khí, ai cũng không có ý định ra tay cứu giúp.

Người đang làm, trời đang nhìn! Lòng nguội lạnh, là không còn có khả năng vãn hồi.

Chỉ trách Tông chủ trong ngày thường đã làm nhiều chuyện tổn hại người, bà ta chỉ nghĩ đến mình, cũng không suy nghĩ cho người khác, người chỉ nghĩ cho bản thân giống như bà ta vậy, thì làm sao nhận được sự tôn trọng của người khác?

“Các ngươi những thứ khốn kiếp này! Bổn tọa sẽ không tha cho các ngươi!” Tông chủ chật vật chạy như điên, thanh âm gầm thét của bà ta, càng ngày càng xa.

“Đi, chúng ta đi theo nhìn một cái!” Vân Khê triệu hồi ra Huyền Dực, mang theo các cao thủ theo đuôi  xem cuộc chiến.

Cũng không lâu lắm, cánh tay của Tông chủ  mất đi một cái……

Tiếp theo, vai phải bị yêu thú ngoạn cắn một cái, sau đó thắt lưng bị xé rách, Tông chủ đau đến thét dài một tiếng, cố nện bước chạy trốn, dần dần chậm lại……

Kết quả là, bà ta liên tục bị yêu thú công kích, cả người đều đầy vết thương, bị hành hạ đến chết đi sống lại.

Trong tay của bà ta vẫn vững vàng bảo vệ liễu thánh khí như trước, đến chết cũng không chịu buông ra……

Cũng khó trách yêu thú sẽ tức giận như thế, đối với bà ta phát động công kích điên cuồng, người đánh cắp bảo vật bị công kích như vậy rồi, bà ta còn gắt gao không buông tay trả lại, nó không tức giận đem đối phương hướng đến cái chết mới là lạ.

“Quá tàn nhẫn! Ta nhìn không nổi nữa, chúng ta đi giúp bà ta đi!” Nhị Vân Mạn mở miệng nói.

“Ngươi hiện tại chỉ thấy bà ta bị yêu thú cắn xé tàn nhẫn, ngươi đã từng gặp bà ta đối đãi những người khác như thế nào? Bà ta vì lợi ích của bản thân, có thể đem mọi người trong tộc ra thử độc, thậm chí dùng cao thủ Nội tông  tới thử độc, các ngươi cho rằng Nội tông liên tiếp phát sinh án trúng độc là như thế nào tới?” Vân Khê cười lạnh, một chút đồng tình Tông chủ cũng không có, thử nghĩ xem ngày đó, nàng và Tông chủ chẳng qua là lần đầu tiên gặp mặt, bà ta liền làm mù đôi mắt của nàng, nếu không phải Nhị chưởng quỹ kịp thời chạy tới, tánh mạng của nàng đã sớm khó giữ được. Còn có sỉ nhục quỳ xuống kia, đến nay nàng cũng không quên được, là bà ta nhục nhã nàng, để cho nàng ghi nhớ nỗi sỉ nhục này, người như vậy, bảo nàng làm sao có thể sinh ra lòng nhân từ?

“Cái gì? Ngươi nói Nội tông xuất hiện tà độc là do Tông chủ làm?” Nhị Vân Mạn thật sự bất ngờ.

“Lúc trước ta còn không có xác định, nhưng sau khi ta nhìn thấy mấy thi thể kia, trên cơ bản ta có thể khẳng định được. Các ngươi cũng nhìn thấy mấy thi thể kia, triệu chứng trên người bọn họ chính là tà độc mà các ngươi gọi. Thử hỏi, ở bên trong một tầng mộ, trừ Tông chủ, còn có thể là ai có thể hạ độc bọn họ?” Vân Khê nói.

Mấy vị cao thủ rối rít gật đầu, suy nghĩ lại mọi chuyện  từ đầu đến cuối, từ từ tin lời của nàng.

“Không nghĩ tới Tông chủ là một người có lòng dạ độc ác như thế, thế nhưng, bà ta làm như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?” TamVân Mạn không hiểu nói.

“Ta đoán, hơn phân nửa là vì một người nam nhân……” Vân Khê suy tư nói, Tông chủ gắt gao che chở thánh khí như thế, chẳng lẽ thánh khí này đối với bà ta mà nói, quan trọng như vậy sao? Mới vừa rồi Tông chủ cũng thử qua, bà ta căn bản không có biện pháp thúc dục lực lượng của thánh khí, như vậy bà ta cầm lấy một đồ vật căn bản không thể phát huy tác dụng làm cái gì? Đáng giá vì nó, mà vứt bỏ tính mạng của mình sao?

Đáp án, chỉ có thể là…..

“Vân Khê, nàng ta chỉ còn lại có một hơi rồi, ta không thể để cho nàng chết.” Vân Huyên cũng không nhịn được nữa, mở miệng nói.

Vân Khê nhíu mày, nhìn lại Tông chủ đã bị yêu thú hành hạ đến nỗi không ra hình người, nàng lúc này quyết đóan: “Ngươi trông coi bà ta cho ta, nếu như bà ta chạy, ta quay đầu lại tìm ngươi tính sổ!”

Trong nội tâm có bao nhiêu tức giận, cũng là bởi vì Vân Huyên, cả nhà bọn họ đã gặp phải không biết bao nhiêu hành hạ, thế nhưng, nàng cũng biết Vân Huyên một lòng muốn gặp được Đinh Tiêu Dao tâm tình vội vàng, tựa như hiện tại, Thiên Tuyệt thân vùi lấp trong nguy cảnh, chỉ cần có thể cứu được chàng nhìn thấy chàng, nàng cũng nguyện ý làm tất cả mọi chuyện.

Suy bụng ta ra bụng người, nàng nên nhượng bộ.

Thân ảnh màu vàng của tiểu phượng hoàng, thiêu đốt lên ngọn lửa, hướng phía sau lưng của yêu thú tập kích.

Vân Khê khống chế  Huyền Dực, dán mặt đất mà đi.

Tông chủ thở hào hển, suy yếu nhìn bọn họ bay tới về phía mình, nàng lộ ra sắc mặt vui mừng. Những lời Vân Huyên và Vân Khê nói nàng đều nghe được, trong lòng nàng đắc ý, nàng cũng biết Vân Huyên nhất định sẽ khuất phục trước nàng.

“Mau đưa tay cho ta!”

Nghe thấy tiếng gọi của Vân Khê, bà ta đưa một cánh tay còn lại tới.

Vân Khê nắm tay, giữ lấy tay bà ta, dùng sức, đem bà ta lên trên lưng Huyền Dực. Cơ hồ là đồng thời, Vân Mộ Phàm ở phía sau Tông chủ, điểm trúng huyệt đạo của bà ta, thoải mái mà lấy thánh khí từ trong ngực bà ta.

“Vân Mộ Phàm, mau đem thánh khí trả lại cho ta! Thánh khí là của ta, ai cũng không thể cướp đi nó!” Tông chủ cuồng loạn gào thét.

Đáng tiếc, không ai để ý đến nàng.

“Khê Nhi, con thử một chút uy lực thánh khí, xem con với nó có duyên với nhau hay không.” Vân Mộ Phàm đem thánh khí giao vào trong tay cho nữ nhi, những cao thủ khác rối rít tò mò tới nhìn xem, rốt cuộc là cái dạng  thánh khí gì, lợi hại như thế, có thể khiến cho Tông chủ không để ý sinh tử mà muốn có được nó?

Vân Khê nhận lấy, một khắc sau thánh khí tới trong tay nàng, nàng có cảm ứng.

Không sai, chính là cảm ứng kỳ diệu ở chỗ này!

Ấn ký Nguyệt Nha khắc ở trên ngực nàng chợt sáng lên, phát ra ánh sáng giống với ánh sáng chói mắt của thánh khí, khi hai loại ánh sáng này dung hợp thành một thể, cả thiên địa phong vân đều biến sắc(ý nói tất cả vạn vật trong trời đất đều biến đổi).

Vân Huyên và yêu thú đang chiến đấu với nhau bỗng nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn về phía trung tâm ánh sáng chói mắt kia.

Thân thể Vân Khê nhẹ nhàng bay lên, ánh sáng thánh khiết bao phủ quanh nàng, cả người nàng giống như nữ thần đang được trao tặng quyền trượng, trở thành này chúa tể một mảnh trong trời đất!

Thời điểm tia sáng chiếu xuống trên người nàng, tất cả mọi người không kìm lòng nổi cúi đầu xuống, hướng nàng cúng bái.

“Khê Nhi, chúc mừng con! Con đã được Nguyệt thần quyền trượng  nhận chủ, nó cho phép con trở thành chủ nhân mới của nó, nhanh lên một chút dùng máu của con khế ước cùng với nó!” Trong đầu vang lên thanh âm của mẫu thân, Vân Khê mừng rỡ trong lòng, thì ra thánh khí này, gọi là Nguyệt thần quyền trượng!

Không chần chờ, nàng cắn ngón tay của mình, làm cho giọt máu của mình dung hợp đến trong quyền trượng.

Anh sáng màu trắng thánh khiết, càng ngày càng rực rỡ, đem không gian tầng mộ thứ năm đều chiếu sáng.

Tông chủ thấy một màn như vậy, giận đến nhiệt huyết xông lên, bà ta thật vất vả trộm được thánh khí, cứ như vậy tiện nghi Vân Khê, làm cho nàng trở thành chủ nhân thánh khí…… Quá không công bằng! Cực kỳ bại hoại, bà ta ngất đi.

Vốn yêu thú còn giương nanh múa vuốt, lúc này từ từ rút nhỏ thân ảnh, cuối cùng hóa thành một con thú con khả ái, toàn thân  màu đỏ, lông xù, thật sự rất khả ái. Nó ngẩng đầu, nhìn về phía Vân Khê, phe phẩy  cái đuôi của nó, mở miệng thanh âm già nua vang lên: “Nguyệt thần quyền trượng là tín vật của thượng cổ linh huyết tộc nhất mạch, chỉ có hậu duệ của thượng cổ linh huyết tộc được chư thần chúc phúc mới có thể khống chế nó, có nó, ngươi có thể hiệu lệnh hậu duệ của thượng cổ linh huyết tộc khắp thiên hạ, hi vọng ngươi có thể dùng nó vào những việc thiện, tạo phúc cho muôn dân!”

Vân Khê từ phía trên không trung mắt nhìn xuống thú con, thật sự gật đầu nói: “Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ hảo hảo sử dụng nó, tạo phúc cho muôn dân trong thiên hạ.”

Thú con nghiêm túc gật đầu: “Nguyệt thần quyền trượng đã tìm được chủ nhân mới của nó, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, là lúc, ta muốn rời đi.”

“Ngươi muốn đi? Đi nơi nào?” Vân Khê nhìn nó, có chút tiếc nuối, nếu như đem nó thu về, cho Tiểu Nguyệt nha làm thú sủng, hài tử nhất định sẽ cao hứng.

Nàng nhìn, thân thể nhỏ nhắn đỏ bừng, vừa nhìn liền cảm thấy thích hợp làm thú sủng của cô bé. Còn có một thân  lông xù, xúc cảm tất nhiên không tệ, hơn nữa thực lực cường đại, còn rất trung thành kiên định, thủ hộ một cây quyền trượng, một lần thủ hộ chính là vài ngàn năm, đi đâu mà tìm được thú sủng trung thành như vậy?

Tiểu phượng hoàng mặc dù không tồi, nhưng tính tình của nó không có chừng mực, lại không có đầu óc, còn thường xuyên chạy đi khắp nơi, rất không chuyên nghiệp.

Nếu như có thể vì nữ nhi lừa gạt thêm một thủ sủng bảo vệ nữa, nàng có thể hoàn toàn yên tâm.

Nếu như những người khác biết được trong lòng nàng giờ phút này đang suy nghĩ cái gì, biết được nàng muốn đem một con thần thú tu luyện vài ngàn năm lừa gạt đi làm thú sủng cho con gái của nàng, bọn họ nhất định sẽ bị sợ điên.

Chỉ có kẻ điên, mới có suy nghĩ như vậy?

Đừng quên, người ta là thần thú có thể tu luyện vài ngàn năm, không phải là những thứ thần thú Tiểu Bạch kia, có thể làm cho ngươi tùy tiện lừa gạt.

“Ta thủ hộ chỗ này đã vài ngàn năm, ta quá cô độc rồi, ta muốn đi nhìn thế giới bên ngoài một chút.” Trong ánh mắt của thú con tràn ngập mong mỏi đối với  thế giới mới lạ.

“Tiền bối thủ hộ quyền trượng nhiều năm như vậy, lòng ta thật sự khó an, ta không thể cứ như vậy để cho ngài cô đơn rời đi. Không bằng như vậy, dù sao chúng ta cũng muốn đi ra ngoài, cố ý không bằng vô tình gặp được. Ngài trước hết cùng đi dạo Nội tông Vân tộc một chút, cũng để cho ta tận tình hướng dẫn, chờ ngài đem Nội tông đi dạo ngán, ta sẽ dẫn ngài đi dạo nơi khác xa hơn, như thế nào?” Vân Khê cười híp mắt mời mọc, đáy lòng tính toán vô số lần, như thế nào mới có thể giữ nó lại đây?

Thú con giống như là có chút động tâm, Vân Khê không ngừng cố gắng, tiếp tục nói: “Vài ngàn năm đi qua, hiện tại thế giới bên ngoài biến hóa được long trời lở đất, ngài chưa chắc có thể nhận ra được. Ngài trước đi theo chúng ta, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu hai tiểu bằng hữu cho ngài, để cho bọn họ làm người dẫn đường cho ngài, mang ngài đi du sơn ngoạn thủy, ngao du thiên hạ, như thế nào?”

Vân Mộ Phàm nghe thấy nàng nói muốn giới thiệu hai tiểu bằng hữu cho thú con, mí mắt của ông đột nhiên nhảy lên, nữ nhi sẽ không đánh cái chú ý này chứ?

Sau lưng Vân Mộ Phàm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bị nữ nhi làm cho sợ đến không nhẹ, chẳng lẽ nữ nhi quên mất, thời điểm thần thú tức giận mới vừa rồi, là bộ dáng đáng sợ như thế nào sao? Nàng thật sự yên tâm đem con của mình giao cho nó sao?

Còn không đợi thú con trả lời, Vân Khê rơi xuống, đem thú con trực tiếp từ trên mặt đất bế lên, giống như đối đãi với Tiểu Nguyệt Nha, vuốt lông của nó, ấm giọng nói: “Ngài là ân nhân của ta, ta nhất định phải hảo hảo báo đáp ngài, ngài an tâm đi theo ta đi, ta nhất định sẽ hảo hảo chiêu đãi ngài……”

Sau khi nói nhỏ nhẹ ôn nhu xong, nàng không chút nào tiếc rẻ từ trên người móc ra hai khỏa linh quả, hối lộ nó.

Thú con cô độc vài ngàn năm, vẫn đầu lần đầu tiên tiếp xúc người khác với khoảng cách gần như vậy, bị ôn nhu vuốt ve, lại có linh quả thơm ngào ngạt ăn, nó không khỏi say mê.

Mơ mơ màng màng, liền đi theo.

Các cao thủ vô cùng ngạc nhiên nhìn thú con ngoan ngoãn cuộn tròn trong ngực Vân Khê, làm gì còn thấy gầm thét kinh thiên động địa như mới vừa rồi? Cả đám trợn mắt há mồm, không biết là cảm thán thú con đơn thuần, hay là cảm thán thủ đoạn dụ dỗ thú con của Vân Khê thật cao minh.

Chở Tông chủ đã hôn mê và một đám cao thủ, Vân Khê điều khiển Huyền Dực, rời đi tầng mộ thứ năm. Khi bọn họ lao ra lối vào truyền trận của tầng mộ thứ tư, bầy thiên ma bạo động đã lui đi, đợi ở chỗ này, là ba người Vô Tâm nguyên lão, Vô Thương nguyên lão và Vô Hi nguyên lão.

Ba vị nguyên lão đồng thời xuất hiện ở đây, bầu không khí giữa ba người có mấy phần quỷ dị, thấy đám người Vân Khê xuất hiện, tầm mắt ba người  rất nhanh rơi trên người Tông chủ đang hôn mê.

Vô Tâm nguyên lão tiến lên một bước, đi về phía Tông chủ: “Xảy ra chuyện gì? Là ai đả nàng? Là ngươi sao?” Con mắt hung ác quét về phía Vân Khê, cơ hồ theo bản năng liền khẳng định, nhất định là Vân Khê làm.

Không đợi Vân Khê mở miệng, Nhị Vân Mạn trả lời: “Vô Tâm nguyên lão, ngài hiểu lầm. Tiền nhậm Tông chủ là bị thần thú của không gian tầng mộ thứ năm gây thương tích, không có một chút quan hệ đến Vân Khê, mọi người chúng ta cũng có thể làm chứng.”

“Ngươi nói cái gì?” Ánh mắt tàn nhẫn của Vô Tâm nguyên lão xẹt qua mang theo vẻ không tin nổi, người nàng một lòng bồi dưỡng, nhưng bây giờ lại nói chuyện thay Vân Khê, “Nhị Vân Mạn, có phải nàng uy hiếp ngươi hay không, cho nên ngươi mới nói như vậy? Nàng hãm hại đồng môn của mình, một khi tội danh thành lập, nàng cũng không có tư cách ngồi lên vị trí Tông chủ. Nhị Vân Mạn, ngươi cần phải nghĩ cẩn thận, nàng rốt cuộc có uy hiếp ngươi hay không?”

Lời của bà ta, rõ ràng chính là đang dẫn dụ nàng, một khi Nhị Vân Mạn nói theo lời của bà ta, cho dù Vân Khê cuối cùng giành được vị trí thứ nhất, cũng không thể trở thành Tông chủ, đây là một cái bẫy.

Nhị Vân Mạn cụp mắt xuống, khẽ cười khổ, ngước mắt lên, nàng nói chắc chắn: “Vân Khê không có uy hiếp ta, nàng cũng không có đả thương Tông chủ, thương trên người Tông chủ, là bị thần thủ của không gian tầng mộ thứ năm gây thương tích!” Nàng cố ý che giấu chuyện Vân Khê được thánh khí nhận chủ, bởi vì nàng biết, đối với hiểu biết của nàng với Vô Tâm nguyên lão, một khi bà ta biết được Vân Khê chiếm được thánh khí, bà ta nhất định sẽ đoạt lại nó.

Trên mặt Vô Tâm nguyên lão tràn ngập tức giận, bà ta trợn mắt nhìn Nhị Vân Mạn một cái ngoan lệ, quay đầu nhìn về phía Tứ Vân Mạn, hai người Vân Mạn này cũng là do một tay tài nàng bồi dưỡng, nàng không tin hai người các nàng đều bị Vân Khê  đầu độc.

“Lão Tứ, ngươi nói, có phải Vân Khê đả thương Tông chủ hay không?” Nàng hướng về phía Tứ Vân Mạn quăng đi một ánh mắt có thâm ý, lại nói thêm câu, “Ngươi phải nhớ kỹ, một khi tội danh của Vân Khê được thành lập, nàng cũng chưa có tư cách tranh đoạt vị trí Tông chủ. Hiện tại Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn cũng đã mất đi tư cách tranh tài, đệ nhất Vân Mạn là một nam tử, không thể trở thành Tông chủ, một khi Vân Khê mất đi tư cách tranh tài, ngươi chính là người có khả năng nhất trở thành Tông chủ. Tông chủ, chính là đứng đầu một tộc, từ hội nguyên lão trở xuống, mọi chuyện đều do ngươi quyết định……”

Bà ta không ngừng dẫn dụ Tứ Vân Mạn, đem tất cả lợi hại phân tích một cách thấu đáo, đem tất cả chỗ tốt, đều toàn bộ bày ở trước mặt nàng, ám hiệu rõ ràng như thế, đổi lại là bất kỳ ai, cũng có thể nghe hiểu được điều đó.

Bao gồm cả Vân Khê, tất cả cao thủ đều đưa mắt nhìn về phía Tứ Vân Mạn, nàng rốt cuộc có lựa chọn như thế nào? Là thực sự cầu thị, hay vẫn tuân theo Vô Tâm nguyên lão xui khiến, hãm hại Vân Khê?

Đứng ở một bên Vô Thương nguyên lão và Vô Hi nguyên lão cũng không có đứng ra nói chuyện, hai người  thần sắc khác lạ, Vô Thương nguyên lão đáy mắt thoáng ánh lên nụ cười quỷ dị, giống như là đang xem kịch vui, mà Vô Hi nguyên lão  đáy mắt hàm chứa thâm trầm, làm người ta không cách nào nắm được.

Rốt cục, Tứ Vân Mạn ở trong ánh mắt nhìn soi mói của mọi người, mở miệng: “Vô Tâm nguyên lão, ngài đang nói cái gì vậy? Ta một câu cũng không có nghe hiểu? Đúng như Nhị Vân Mạn nói, Vân Khê không có đả thương Tông chủ, thương trên người Tông chủ là bị thần thú ở không gian tầng mộ thứ năm gây thương tích, đây là chuyện thật trăm phần trăm, ngài nếu không tin lời nói của ta…, còn có thể hỏi những người khác.”

Tam Vân Mạn chủ động tiến lên phía trước nói: “Nhị Vân Mạn và Tứ Vân Mạn nói là thật, chúng ta cũng có thể làm chứng! Vân Khê chẳng những không có thương tổn Tông chủ, còn cứu nàng cùng mọi người chúng ta, nếu như không có nàng, chúng ta có thể đã chết.”

“Đúng vậy, xin ba vị nguyên lão minh giám!”

“Xin ba vị nguyên lão minh giám!”

Các cao thủ lục tục tiến lên tỏ thái độ, cuối cùng một người đứng ra, là Hư Vô công tử, hắn tháo xuống tích phân bài ở bên hông, cầm trong tay giơ giơ lên, nói: “Trải qua cuộc tranh tài mới vừa rồi, ta đã thấy rõ ràng, tài nghệ của ta không bằng người, tự động rút lui khỏi tranh tài.”

Rắc  một tiếng, hắn tiêu hủy tích phân bài trong tay.

“Ở thời điểm mọi người chúng ta lâm vào nguy cảnh, Vân Khê không  lợi dụng lúc đó mà còn mạo hiểm đem mọi người cứu ra ngoài. Nàng không có bất kỳ lỗi lầm gì, không nên chịu đãi ngộ không công bằng, hiện tại Vân tộc chúng ta loạn trong giặc ngoài, phải cần một vị Tông chủ biết yêu thương tộc nhân của mình, quên cả sống chết, trọng tình trọng nghĩa! Nếu như lần này, tân Tông chủ không phải là nàng, ta sẽ công khai tuyên bố với bên ngoài, từ nay về sau thoát khỏi Vân tộc!”

Cạch!

Tích phân bài rơi xuống.

Lời của hắn giống như sấm sét giữa trời quang, rơi vào trong tai ba vị nguyên lão, quanh quẩn hồi lâu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.