Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7 - Chương 12: Nàng dũng mãnh, không cần giải thích



Cũng không lâu lắm, Lục Vân Mạn đi vòng vèo trở lại: “Đã xảy ra chuyện gì? Mới vừa nghe được các ngươi kêu cứu, Hư Vô công tử để cho ta sang đây nhìn xem.”

Nàng liếc nhìn một cái,  hiện trường ba người, không có gì ngoài Bát Vân Mạn trên người có kiếm thương, hai người khác không hư hao chút nào.

“Người đâu?”

“Nàng đã đi rồi.” Nam tử duy nhất  nói.

“Nàng? Người nào?”

“Vân Khê.” Nam tử nói.

Lục Vân Mạn vẻ mặt rốt cục có biến hóa, lộ ra kinh ngạc: “Các ngươi nói, người mới vừa triệu hồi ra Cửu Vĩ Hồ huyễn thú, chính là Vân Khê? Nàng kia……”

Nàng quay đầu nhìn về phía Bát Vân Mạn: “Là nàng làm ngươi bị thương?”

“Điều này có cái gì kỳ quái?” Bát Vân Mạn lông mày giương lên, “Nàng phá giải Ảnh kiếm pháp của ta, ta thua tâm phục khẩu phục.”

“Nàng…… Nàng phá giải Ảnh kiếm pháp của ngươi? Làm sao có thể?” Lục Vân Mạn không muốn tin tưởng.

“Có cái gì không thể? Lão Lục, ngươi phải nhớ kỹ, thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân (ý nói núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn). Thời điểm ngươi gặp nàng, ngươi nên cẩn thận, nàng tuyệt đối có thực lực đánh bại ta và ngươi, thậm chí…… Thậm chí có tư cách quyết một trận thắng bại với Hư Vô công tử.” Bát Vân Mạn như có điều suy nghĩ nói.

Lục Vân Mạn ngắm nhìn  Bát Vân Mạn thật sâu, nàng biết, Bát Vân Mạn là người từ tới nay không nói bừa, nhưng không có chân chính tỷ thí qua, nàng không cam lòng nhận thua, lại hoàn quét một vòng tích phân bài trên người ba người, lông máy nhíu lại: “Nàng không có lấy tích phân bài trên người của các ngươi?”

“Đúng vậy.” Bát Vân Mạn trả lời, “Nàng vốn dĩ có thể lấy đi, nhưng nàng không có làm như vậy, nàng nói, nàng hy vọng có thể ở trong trận chung kết nhìn thấy Hư Vô công tử, cùng công tử chính diện tỷ thí. Nàng còn nói, mục tiêu của nàng là vị trí Tông chủ!”

“Dã tâm của nàng thật là lớn! Nếu như lần sau gặp nàng, ta sẽ thử thực lực của nàng một chút trước, nếu như ngay cả ta đây cũng không qua, nàng cũng chưa có tư cách ngồi lên vị trí Tông chủ.” Lục Vân Mạn ngạo nghễ nói.

Bát Vân Mạn khẽ thở dài liễu một tiếng, không nói thêm gì nữa, tiếp tục tu luyện khôi phục thương thế.

Lục Vân Mạn thấy ba người vô sự, liền để cho hai vị cao thủ lưu lại chiếu khán Bát Vân Mạn, nàng trở về một lần nữa, đuổi theo Hư Vô công tử. Từ sự tự tin có thể giành thắng lợi, nàng không cho phép  tổ của mình thất bại và rơi ở phía sau.

Một mảnh rừng cây xanh thẫm, cao lớn sum xuê, là những cây cọ to lớn. Nói là cây cọ, thật ra thì không hẳn là vậy, bởi vì … trên đời này không có cây cọ có màu sắc như thế.

Chỗ cao nhất của cây cọ, có một nam tử mặ trang phục màu trắng đang đứng thẳng trên đó, mũi chân của hắn tựa như dính ở trên cành lá của cây cọ, lại như treo trên bầu trời. Trên mặt của hắn mang một tấm lụa mỏng màu trắng, kèm theo từng đợt  gió, bất cứ lúc nào đều có thể thổi xuống, thế nhưng lại cứ hết lần này tới lần khác vững vàng cố định ở trên vành tai của hắn.

Hai mắt hắn nhìn về một mảnh ở nơi xa qua khe nhỏ, trong ánh mắt chuyên chú của hắn mang theo trầm tư cùng tò mò.

Khi tầm mắt của hắn nhìn thấy rõ ràng nơi đó, có một nữ tử mặc trang phục màu trăng rút kiếm hướng về phía cổ tay trơn bóng của mình, máu tươi theo cổ tay của nàng chảy xuống, chảy vào một pho tượng trong lò luyện đặt ở dưới chân nàng, lò luyện đang được đốt cháy, những giọt máu chạm phải thành của luyện lò, lập tức bốc lên khói trắng.

Nàng đến tột cùng đang làm cái gì vậy?

Đây cũng là điều hắn tò mò.

Cho nên, hắn dừng bước, muốn điều tra đến cùng.

Máu tươi từng giọt từng giọt chảy xuống, từ từ, bao trùm cả đáy lò luyện.

Kèm theo tiếng của lò luyện đang cháy, trong không khí từ từ bay tới mùi máu tanh, kỳ quái chính là, máu tươi của nàng không giống những người khác tanh hôi như vậy, ngược lại, khiến cho người ta sinh ra một cỗ phấn chấn khi ngửi thấy.

Hắn hít sâu một hơi, phát hiện máu trong cơ thể mình vô hình trung bị mùi vị của cỗ máu này thiêu đốt, trong lòng rục rịch.

Đây là bản năng của hắn, không liên quan những thứ khác.

Hắn là người, ngửi thấy được máu của nàng, cũng sẽ phản ứng mãnh liệt như vậy, vậy thì những sinh vật khác thì sao?

Mi tâm của hắn khẽ động, đột nhiên trong lúc đó hiểu ra, hắn rốt cuộc biết nàng đang làm cái gì.

Nàng, lại muốn lấy máu của mình, để hấp dẫn Thiên Ma.

Nàng có phải điên rồi hay không?

Xung quanh hơi thở kịch liệt chấn động, lỗ tai của hắn từ trước đến giờ luôn nhạy bén, hơi có động tĩnh, hắn liền lập tức có thể cảm ứng được.

Có Thiên Ma, cả một đàn Thiên Ma, đang từ bốn phương tám hướng, ngửi thấy mùi thơm mà đến!

Hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, dùng ánh mắt hứng thú nhìn về phía nữ tử mặc trang phục màu trắng kia, mục đích nàng hành động quái dị như vậy, chính là vì muốn hấp dẫn Thiên Ma mà đến, song, đột nhiên tới nhiều Thiên Ma như vậy, nàng sẽ tính toán  ứng phó như thế nào? Nàng có từng nghĩ đến, vạn nhất đưa tới số lượng Thiên Ma vượt qua phạm vi nàng có thể khống chế, hậu quả sẽ như thế nào không?

Hai tay hắn khoanh trước ngực, cái gì cũng không làm.

Xem cuộc vui!

Đứng ở trước lò luyện, nấu máu, không phải là người khác, chính là Vân Khê.

Sau khi nàng đi lại trong rừng khoảng hai canh giờ, phát hiện hiệu suất chém giết Thiên Ma không cao…… cái gọi là hiệu suất không cao của nàng, trên căn bản đã gấp bốn năm lần hiệu suất của người bình thường, hiệu suất như vậy, đối với  người tầm thường mà nói vậy là đủ rồi, nhưng đối với nàng mà nói, nàng cảm thấy xa xa không đủ.

Vì muốn nâng cao hiệu suất, cho nên nàng mới nghĩ ra cái biện pháp hấp dẫn Thiên Ma này, đầu tiên hấp dẫn tới thật nhiều Thiên Ma, sau đó tập trung chém giết, bớt đi thời gian tìm kiếm Thiên Ma của nàng, về phần rốt cuộc có thể đưa tới bao nhiêu Thiên Ma, nàng thật đúng là không có suy nghĩ đến.

Không bao lâu sau, xung quanh tiếng vang ù ù, chấn động trời đất, người không biết, còn tưởng rằng là động đất.

Lỗ tai của nàng khẽ nhún, lắng nghe động tĩnh xung quanh, dưới đáy lòng nhẩm tính, bốn con, tám con, mười con, mười sáu con…… càng đếm về sau, lỗ tai của nàng nhún  tần số càng cao!

Nàng đã đánh giá thấp máu của mình, đối với sự hấp dẫn Thiên Ma mùi máu sau khi trải qua chưng nấu, xa xa bay đi, Thiên Ma khắp mọi nơi rối rít điên cuồng.

Vốn là Thiên Ma còn đang cùng những cao thủ chiến đấu, cũng mất đi hứng thú chiến đấu, rối rít rút lui khỏi chiến trường, hướng về nơi mùi thơm bay tới mà chạy như điên.

Những cao thủ khác giật mình, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Không phải những Thiên Ma này sợ hãi bọn hắn, cho nên mới chạy trối chết a?

Từ tò mò, rất nhiều những cao thủ đuổi theo ở phía sau Thiên Ma, kết quả là, động tĩnh xung quanh càng lúc càng lớn, càng ngày càng oanh động……

Vân Khê cũng không có lộ ra bối rối, ngược lại, nàng rất trấn định, một bộ nắm chắc phần thắng. Đưa mắt, nhìn hướng trên ngọn cây cọ, nơi đó đứng một người đàn ông, hắn đã ở nơi này chú ý nàng hồi lâu. Vân Khê đã phát hiện ra, nhưng đối với phương không có bất kỳ hành động gì, cho nên nàng cũng không động.

Đưa mắt trông đi qua, cũng đúng lúc đối phương nhìn về phía nàng, bốn mắt ở giữa không trung đụng vào nhau.

Vân Khê nhận ra hắn, hắn chính Hư Vô công tử hôm đó gặp ở Vân Trung Các!

Đối phương đã nhận ra nàng từ lâu, một đôi mắt hẹp dài híp lại, hàm chứa nửa phần tự tiếu phi tiếu, giống như là một bộ xem kịch vui.

Vân Khê đáp lại hắn một cái mắt lạnh, muốn chê cười nàng? Không khỏi quá sớm đi.

Đối phương đột nhiên giơ một ngón tay, chỉ hướng phía tây một bày Thiên Ma khổng lồ, đuôi lông mày gảy nhẹ, ý tứ kia giống như đang nói…, con mồi của ngươi tới, xem ngươi có năng lực bắt được bọn nó hay không.

Ánh mắt chợt lóe, Vân Khê rất nhanh thu hồi tầm mắt, chờ coi đi!

Vân Trung Ảnh thú vị nhìn nàng, nhìn thấy nàng không chút hoang mang khuấy động lò luyện, không có muốn né tránh hoặc là thoát đi ý tứ, hắn cúi đầu mà cười: “Vô Hi nguyên lão nói ngươi đặc biệt, bản thân ta muốn nhìn ngươi đến tột cùng đặc biệt như thế nào, người không được sự cho phép của Vân Trung Ảnh ta, đừng mơ tưởng bò lên vị trí Tông chủ!”

Một đôi mắt lộ ra sau cái khăn che mặt, lóng lánh ra từng sợi tinh quang, tựa như giảo hoạt tựa như tà mị.

Ù ù……

Xung quanh đông nghịt, chạy như điên toàn bộ cũng là Thiên Ma.

Ở phía sau hắn, cũng có một nhóm Thiên Ma lớn vọt tới, hắn nhẹ nhàng tung người, từ trên cao xuống, nhìn bầy Thiên Ma điên cuồng mà chạy về phía Vân Khê, sự hăng hái của hắn càng ngày càng cao.

Bốn phương tám hướng, có vô số Thiên Ma, phóng mạnh về khe rãnh, chỉ cần ba thời gian hô hấp, là có thể bao phủ Vân Khê.

Hắn dưới đáy lòng đếm ngược, nhìn xem nàng một chút rốt cuộc lúc nào mới có thể chạy trối chết?

Ba…… Nàng vẫn không nhúc nhích;

Hai…… Nàng vẫn không có động;

Một……

Ùng ùng!

Người của nàng, cả lò luyện của nàng, đều bị bầy Thiên Ma bổ nhào xuống, bao phủ ở trong bầy Thiên Ma. Theo tình thế này, vô luận đổi lại là người nào, cũng không thể có đường sống, đích thị là bị Thiên Ma giẫm đạp thành thịt vụn.

Hai tròng mắt của hắn khẽ mở lớn hơn, lộ ra nghi ngờ, cứ như vậy kết thúc? Nàng hẳn là không phải người ngu xuẩn như thế, nhóm lửa tự thiêu sao?

Không đúng, nhất định là có chỗ nào không đúng.

Một nhóm Thiên Ma tiếp theo một nhóm, còn đang hướng bên này chen chúc, giống như là cả toàn bộ Thiên Ma của tầng thứ ba đều tụ tập đến nơi này.

Ở phía sau bầy Thiên Ma, còn có rất nhiều cao thủ mang theo nghi ngờ đi theo mà đến, nhìn thấy một màn trong khe rãnh, trên mặt người nào người lấy đều lộ ra ngạc nhiên. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đến tột cùng là cái gì hấp dẫn mấy Thiên Ma này, chạy như điên tới đây?

“Trời, như vậy…… Nhiều Thiên Ma như vậy?”

“Chúng ta vẫn nên nhanh chóng chạy đi, vạn nhất bọn nó đột nhiên công kích ngược lại chúng ta, chúng ta muốn chạy trốn cũng trốn không thoát.”

“Ta…… Chân của ta như nhũn ra rồi, chạy không nổi rồi.”

“Không có tiền đồ đồ! Nhìn, là Hư Vô công tử! Chẳng lẽ là Hư Vô công tử đưa mấy Thiên Ma này tới?”

“Nhất định là vậy, cũng chỉ có hắn mới có thể làm được.”

Trong đám người nghị luận rối rít.

Vân Trung Ảnh không khỏi cười khổ, hắn mặc dù gan lớn hơn nữa, cũng không dám mạo hiểm dùng phương pháp như vậy, bọn họ cũng quá coi trọng hắn.

“Thiên Ma làm sao đều chạy về một hướng, rốt cuộc là cái gì hấp dẫn bọn chúng? Quá kỳ quái!”

“Có cái gì kỳ quái? Chúng ta nhân cơ hội này, chém giết nhiều Thiên Ma một chút, kiếm lấy tích phân.”

“Ngươi có đần độn không? Thiên Ma mặc dù không có nhân tính, nhưng cũng biết phải bảo vệ đồng bọn của mình, ngươi dám chém giết một con thử xem, ta dám cam đoan, những Thiên Ma khác sẽ lập tức tới tấn công ngươi.”

“Vậy làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chúng ta đành phải ở một bên xem cuộc vui?”

“Đợi một chút, đây là cái gì? Thật giống như…… Thật giống như có người xuất hiện.”

Ở trong tầm mắt mọi người, từ trên trời giáng xuống một nữ tử mặc trang phục màu trắng, chỉ thấy tay nàng nắm kiếm, trong miệng không biết mặc niệm cái gì, xung quanh đột nổi lên một trận gió lớn rét lạnh, sau đó, chuyện lạ lùng đã xảy ra……

Lấy nữ tử mặc trang phục màu trắng làm trung tâm, trong vòng trăm bước, toàn bộ đóng băng.

Rắc rắc rắc…..

Cái khe trong rừng sâu, hóa thành thế giới băng tuyết, đem vô số Thiên Ma toàn bộ đóng băng ở bên trong.

Những Thiên Ma đi theo kia, nhìn thấy một màn này, đang ồn ào đột nhiên im bặt, xuất phát từ bản năng, bọn chúng quay đầu chạy xa.

Những cao thủ còn đang xem cuộc vui ở bên trong, lâm vào tình trạng giật mình sững sờ, đột nhiên thấy có Thiên Ma đi vòng vèo trở lại, mọi người cả kinh nhảy lên, chạy trốn khắp mọi nơi.

“Tình huống gì đây?”

“Ngươi nói tình huống nào? Còn không mau trốn?”

Vội vã mà đến, vội vã đi.

Những cao thủ này, nào biết đâu rằng, mình bỏ lỡ như thế nào kiếm lấy vi tích phân thật là tốt cơ hội?

Hư Vô công tử đứng lơ lửng ở trên bầu trời, vị trí của hắn cách Vân Khê trăm bước, đột nhiên nhận ra lạnh lẻo đánh tới, hắn theo bản năng lui về phía sau mấy chục bước, kinh ngạc nhìn cô gái từ trên trời giáng xuống kia, trong lòng hắn khẽ rùng mình. Thì ra nàng không chết?

Nàng là như thế nào làm được?

Đúng rồi, là Na Di thuật! Na Di thuật trong Tàn Hoa bí lục!

Hắn mới vừa rồi còn tiếc thay cho nàng, bây giờ nghĩ lại, là làm điều thừa. Tánh mạng của nàng so với trong tưởng tượng của hắn còn ngoan cường nhiều lắm.

Rất tốt! Rất tốt!

Đối thủ của hắn càng ngày càng có ý tứ.

Chiến ý dưới đáy lòng hắn từ từ bị khơi ra, có lẽ, nàng là một đối thủ rất tốt, một đối thủ để cho hắn có thể toàn lực ứng phó.

“Uy, dế nhũi, ta cảm giác được hướng đông nam có một bầy phi thú đang hoạt động, có hứng thú theo ta cùng đi săn thú hay không?”

Vân Khê ngẩng đầu, cau mày, nhìn về phía hắn: “Yêu nhân, nói chuyện với ngươi thật sự làm cho người khác rất chán!”

“Ngươi không thích ta gọi ngươi như vậy? Vậy cũng tốt, ta đây không gọi ngươi là dế nhũi nữa.” Vân Trung Ảnh dừng một chút, một đôi mắt mỉm cười toát ra vẻ giảo hoạt, “Nữ nhân giống nhau đều thích được gọi là công chúa, muốn những người khác đối đãi các nàng như là công chúa, cho nên, ta đây sẽ gọi ngươi…… Dế nhũi công chúa được không!”

Trên trán Vân Khê, rơi xuống mấy cái hắc tuyến, đảo cặp mắt trắng dã về phía hắn, miệng chỉ giỏi chế giễu người chính là cần ăn đòn!

Không hề để ý tới hắn nữa, nàng lấy tốc độ nhanh nhất, chém giết Thiên Ma bị nàng đóng băng.

Hai con, bốn con, sáu con…… Hai mươi con, bốn mươi con, sáu mươi con…… Tổng cộng tăng lên, có khoảng một trăm mười con!

Ngay cả chính nàng cũng bị số lượng này dọa sợ hết hồn, lại có nhiều như vậy?

Nhìn tích phân bài bên hông mình, từ hơn ba trăm phân, không ngừng tăng vọt, liên tục nhảy tới tám trăm tám mươi phân, nàng hít vào một hơi thật sâu.

Mấy chữ màu xanh biếc toát ra, nàng lại từ Nhị biến thành đệ nhất.

Đủ rồi!

Tích phân của nàng vậy là đủ rồi!

Vân Khê làm sao biết được, tổng tích phân của nàng hiện tại, đã vượt qua tổng tích phân đứng hàng thứ nhất của bảng Phong Vân của Nội tông lần trước, lập ra một thành tích tổng tích phân mới, nàng chỉ đại khái suy đoán, lấy cái thành tích tích phân này, lọt vào top ba người đứng đầu hẳn là không có vấn đề rồi, về phần chuyện phía sau, tự nhiên là ở trong trận chung kết lại nhìn.

Chỗ cao, Vân Trung Ảnh cúi đầu, nhìn xuống tích phân bài bên hông mình, thứ hạng của mình từ đệ nhất  biến thành thứ hai. Hắn cúi đầu cười một tiếng, cũng không quá để ý, lần nữa hướng Vân Khê mời: “Như thế nào? Có dám đi theo ta cùng đi săn thú hay không? Dế nhũi công chúa?”

Vân Khê oán hận cắn cắn môi, thật sự rất muốn đánh hắn, trong lòng đột nhiên giật mình, hắn ân cần mời lần nữa như vậy, sẽ không phải là muốn cướp đoạt tích phân bài của nàng chứ?

Hiện nay tích phân bài trên người nàng nhiều như thế, mà đối thủ lớn nhất của nàng giờ phút này lại gần ngay trước mắt, một khi hắn cướp đoạt tích phân bài của nàng, hắn liền yên ổn chiếm vị trí thứ nhất.

Càng nghĩ càng khả nghi.

Nếu như đổi lại là những người khác, mới vừa rồi thừa dịp Thiên Ma bị đóng băng mất hết sức lực, đã sớm lao xuống, cùng nàng cướp đoạt tích phân rồi, mà hắn không có làm như vậy, đến tột cùng là hắn khinh thường làm như vậy, hay là hắn có âm mưu khác?

Không thể trách nàng đa nghi, thật sự là thế gian này người giảo quyệt nhiều lắm.

“Ngươi không phải là sợ ta chứ? Xem ra, ta nhìn sai ngươi, ngươi liên tiếp được mời mà can đảm lại không có, còn muốn trở thành Tân Tông chủ?” Hắn cúi đầu chê cười một tiếng, trong tiếng cười rõ ràng lộ ra miệt thị cùng châm chọc, hắn nhìn Vân Khê một cái thật sâu, xoay người rời đi.

“Chờ một chút!” Vân Khê kêu hắn lại, mặc dù không muốn thừa nhận mình là bị hắn  kích, nhưng  thật sự nàng không thể dễ dàng tha thứ mình bị người giễu cợt và nhục nhã như vậy, “Đi thì đi! Bất quá, hiện tại tích phân của ta đã đầy đủ rồi, ta chỉ đi theo nhìn một chút, ngươi săn phi thú như thế nào, ngươi cũng đừng làm cho ta thất vọng, một chuyến tay không!”

Vân Trung Ảnh không quay đầu lại, thi triển khinh công, hướng về phía đông nam bay vút đi.

Vân Khê không chần chờ, theo sát phía sau hắn.

Thời điểm hai người cùng nhau đi săn thú, thì đồng thời ở trong hội nguyên lão hội liền bộc phát ra một phen thảo luận sôi nổi nữa.

Tám trăm tám mươi phân a! Xưa nay chưa từng có tổng tích phân như vậy!

Ở trong trận đấu của bảng Phong Vân của Nội tông Vân tộc, chưa bao giờ có tổng tích phân cao như vậy, đây là một thành tích mới, thành tích hoàn toàn mới!

“Vân Khê này quả thật không đơn giản! Nói không chừng, nàng thật sự có thể thay thế được Hư Vô công tử, trở thành Đệ Nhất  Vân Mạn. Đến lúc đó, chúng ta làm sao bây giờ? Chẳng lẽ thật sự để cho nàng trở thành Tân Tông chủ sao?” Trong đó một vị nguyên lão nói.

“Dù sao ta cũng không đồng ý! Nàng là hậu nhân của bộ tộc cấm kỵ, bộ tộc cấm kỵ cho tới bây giờ đều không chịu sự quản thúc của hội nguyên lão, nếu như nàng làm Tông chủ, ai biết nàng có thể tiếp nhận sự giám thị của hội nguyên lão chúng ta hay không? Còn có hậu nhân của chúng ta, nàng có thể đối xử tử tế với bọn họ sao? Ta không có hy vọng gì khác, chỉ hy vọng hậu nhân của ta có thể có cuộc sống an an ổn ổn  cuộc sống.” Một nguyên lão khác tương đối bảo thủ nói.

“Bản thân ta thì không sao cả, ai làm Tông chủ thì làm? Chỉ cần nàng an phận thủ thường, không nên gây ra đại sự, ta không có ý kiến.”

“Vân Khê vẫn còn quá trẻ tuổi, sự hiểu biết của nàng đối với Nội tông  cũng không đủ, làm sao có thể đảm đương được vị trí Tông chủ?”

“Ta nói các ngươi có phải nghĩ quá xa rồi không? Hiện tại mới chỉ là đấu vòng loại, cao thủ trong lúc còn không có chính thức tỷ thí, Vân Khê có thể vượt lên đầu, chẳng qua là vận khí của nàng thôi. Chờ đến trận chung kết, nàng gặp được Hư Vô công tử cùng Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn, nàng có thể sống rời đi chư thần mộ hay không cũng là  vấn đề, hiện tại các ngươi nói như vậy, hoàn toàn là dư thừa.”

“Không sai! tích phân cao cũng không đại biểu cái gì, chúng ta cứ tiếp tục nhìn xem sao.”

Tiếng nghị luận sôi sùng sục, đầy dẫy lỗ tai của các vị các nguyên lão, ai cũng không có lưu ý đến, hai người Vô Tâm nguyên lão và Vô Thương nguyên lão vốn hẳn nên ở hiện trường  lại mất đi bóng dáng.

Thế nhưng Vô Hi nguyên lão lại thấy rõ ràng, hai người Vô Tâm nguyên lão và Vô Thương nguyên lão rời đi lúc nào, nàng đều xem ở trong mắt, phất tay, gọi một gã thủ hạ, phân phó một câu. Nàng quay đầu, một lần nữa nhìn về phía vị trí tên hai người xếp hạng thứ nhất và thứ hai trên Ngọc bích, ánh mắt của nàng từ từ thâm trầm xuống.

Vân Khê rốt cục thấy được thực lực thực sự của Hư Vô công tử, một chiêu vạn kiếm bất quy tông, một khi thi triển ra, nàng bị chinh phục hoàn toàn.

Nếu nói vạn kiếm bất quy tông, chính là một trong những kiếm pháp trong tập Đại Thừa kiếm pháp của Vân tộc, không phải người bình thường có thể tu luyện thành.

Nàng từng thấy mẫu thân biểu diễn quá, nhưng biểu diễn dù sao chỉ là biểu diễn, làm sao có thể mang đến cho người ta cảm giác rung động như trong thực chiến?

Vô số bóng kiếm, qua lại không ngớt trong bầy thú bay, mỗi một đạo bóng kiếm đều giống như một một thân thể, góc độ xuất kiếm cùng độ mạnh yếu, cũng không đồng dạng như vậy. Trong thoáng chốc, Vân Khê sinh ra một loại ảo giác, hình như là có vô số  Hư Vô công tử đang cầm kiếm chém giết thú bay.

Tình huống này, có chút giống như phân thân thuật của gia tộc Bắc Thần, lại có chỗ không giống.

Phân thân môt khi bị phá, thân thể thực cũng sẽ bị hao tổn, mà bộ kiếm pháp này, chỉ có kiếm, thân thể chỉ có một mình hắn, lấy tỷ lệ thương thế tới  tính toán, bộ kiếm pháp kia của Hư Vô công tử hiển nhiên là chiếm ưu thế, nhưng nếu đối chiến chính là người, cần dùng trí khôn để thắng, phân thân thuật có thể càng cao minh hơn chút ít.

Tóm lại, mỗi cái đều có chỗ hơn thua!

Vân Khê xem cả quá trình Hư Vô công tử chém giết thú bay, xem thế là đủ rồi.

Đối mặt với đối thủ mạnh mẽ như vậy, nàng cảm thấy áp lực.

“Bên kia còn có một bầy thú bay, để cho ta biết một chút về trận pháp của ngươi đi!” Hư Vô công tử phi thân đáp xuống bên cạnh Vân Khê, ưu nhã thu kiếm, đột nhiên mở miệng nói.

“Trận pháp?” Vân Khê không hiểu.

“Ở truyền trận của lối vào và lối ra tầng thứ nhất mộ, không phải là ngươi có bố trí trận pháp sao?” Hư Vô công tử nói.

Vân Khê tỉnh ngộ, thì ra là hắn là coi kiệt tác của Thiên Tuyệt là của nàng: “Ngươi cảm thấy trận pháp của ta như thế nào?” Nàng thử dò xét hỏi.

Hư Vô công tử suy tư, trả lời: “Mặc dù chỉ bố trí một nửa, hơi có vẻ thô ráp, thế nhưng, không thể phủ nhận, thủ pháp bày trận của ngươi, là cao thủ xuất sắc nhất trong những cao thủ mà ta đã gặp qua. Ta đối với trận pháp có một phe nghiên cứu, trong ngày thường có chút yêu thích, ta nhìn trúng thủ pháp bày trận của ngươi, muốn cùng tỷ thí với ngươi.”

Nghe thấy hắn khen ngợi thủ pháp bày trận của Thiên Tuyệt như thế, Vân Khê trong lòng đắc ý, câu môi cười nói: “Ta sợ rằng ngươi phải thất vọng rồi, những thứ trận pháp kia không phải là ta bày.”

“Không phải là ngươi? Vậy là ai?” Hư Vô công tử chân mày nhăn lại, lộ ra thất vọng.

“Hắn thôi…… Nếu có cơ hội vào trận chung kết, các ngươi có lẽ sẽ gặp được.” Vân Khê cố ý nói úp mở

Hư Vô công tử hí mắt, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, lên tiếng nói: “Tốt, vậy thì trận chung kết gặp mặt, hi vọng người này sẽ không để cho ta thất vọng lần nữa!” Nói xong, hắn quyết đoán xoay người rời đi.

Vân Khê bĩu môi, hiện tại nàng mới biết rõ ràng, thì ra là hắn muốn mời mình đến đây cùng nhau săn thú, không phải là muốn cướp đoạt tích phân bài của nàng, cũng không phải là vì muốn thể hiện thực lực của hắn, để khoe khoang và ra oai với nàng, mà là hướng về phía trận pháp mà đến…… Đáng tiếc, nàng không phải là chủ nhân trận pháp.

Không thể tưởng tượng được mặt mũi của Thiên Tuyệt, so với nàng còn lớn hơn nhiều, người ta vừa nghe không phải nàng bày  trận pháp, lập tức  quay đầu rời đi. Nàng vốn nên ghen tỵ và tức giận, nhưng nàng không, ngược lại nàng thật sự rất cao hứng rất tự hào.

Đến lúc cùng đám người Thiên Tuyệt tập hợp rồi!

Nàng phi thân lên, hướng về đường nơi  cần đến, đi vòng vèo trở về.

Thời gian tranh tài sáu canh giờ, trong chớp mắt.

Tích phân bài bên hông mỗi người đều lóe ra ánh sáng màu vàng, nhắc nhở mọi người, thời gian tranh tài lập tức sẽ kết thúc.

Lúc này, một cái thanh âm ở trong không gian xa xa vang lên: “Mọi người chú ý, thời gian tranh tài lập tức sẽ kết thúc, mọi người mau sớm chạy tới lối vào của tầng thứ ba, sẽ có hai vị nguyên lão ở tại chỗ tuyên bố ba tổ cao thủ có thể tiến vào trận chung kết .”

Sau khi nghe tin đó, những cao thủ ở trong không gian thần mộ, rối rít hướng về phía lối vào dũng mãnh lao tới.

Vân Khê không có trực tiếp đi đến lối vào, mà là chạy tới địa điểm ước định trước, cùng đám người Thiên Tuyệt tập hợp.

“Phụ thân, Thiên Tuyệt, các ngươi đã đến?”

Thời điểm chia ra là năm người, bây giờ vẫn còn là năm người, Vân Khê mừng rỡ nghênh đón, lại thấy sắc mặt của hai tỷ Ngũ Vân Mạn không tốt lắm, không biết xảy ra chuyện gì.

“Sao vậy?” Vân Khê tò mò hỏi.

Long Thiên Tuyệt hướng nàng lắc đầu, ý bảo nàng không nên tiếp tục hỏi nữa.

Vân Mộ Phàm làm bộ ho nhẹ một tiếng, hướng nữ nhi nháy mắt.

Hai người bọn họ động tác rõ ràng  như thế, Ngũ Vân Mạn làm sao có thể không nhìn thấy? Sắc mặt nàng đỏ ngầu, áy náy nói: “Thật xin lỗi, cũng là hai tỷ đệ ta quá mức sơ suất, tùy tiện một mình làm việc, bị người thừa dịp, đoạt lấy tích phân bài của hai tỷ đệ chúng ta. Chúng ta chẳng những không có thể chiếu cố giúp các ngươi, ngược lại còn gây trở ngại, ta……”

“Tỷ tỷ, tỷ đừng tự trách mình, cũng là lỗi của ta! Là ta quá sơ ý khinh thường, không cẩn thận trúng quỷ kế của Nhị Vân Mạn.” Vân Nhược Tiêu xấu hổ nói, “Các ngươi muốn trách thì trách ta đi, chớ có trách tỷ tỷ ta, tỷ tỷ ta nàng đã cố gắng hết sức. Chúng ta không nghĩ tới chính là, Nhị Vân Mạn và TamVân Mạn không biết lúc nào lại liên hợp với nhau, trước sau vây đánh chúng ta, chúng ta căn bản không có cơ hội chạy trốn.”

“Nói như vậy, bây giờ chúng ta chỉ có ba người có tích phân?” Vân Khê không có quá giật mình, cũng không có tức giận.

“Đúng như vậy.” Long Thiên Tuyệt nói.

“Việc đã đến nước này, trách cứ bất luận kẻ nào cũng không có tác dụng gì, chúng ta vẫn nên nhanh chạy tới lối vào, cùng các tổ khác tập hợp thôi.” Vân Mộ Phàm cố ý nói sang chuyện khác.

“Ừ, đi thôi!”

Vân Khê quay người dứt khoát, khiến cho hai người tỷ Ngũ Vân Mạn khẽ giật mình, chẳng lẽ nàng cũng không trách bọn họ một chút sao? Hiện tại bọn họ ngay cả điểm tích phân cũng không có, chẳng khác gì là cho nàng có điểm yếu, nàng không phải là nên tức giận sao?

“Vân Khê cô nương, nếu ngươi bất mãn với chúng ta, ngươi cũng có thể trách mắng chúng ta. Ngươi như vậy, ngược lại sẽ khiến cho trong lòng chúng ta rất không an lòng.” Ngũ Vân Mạn vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Dù sao chúng ta cũng nhất định sẽ thắng, tổn thất chút ít tích phân tính là cái gì?” Vân Khê cười nhẹ một tiếng, hái tích phân bài bên hông, vứt cho nàng.

Ngũ Vân Mạn hơi sửng sờ, tiếp được tích phân bài nàng vứt tới, cúi đầu nhìn lại, thần sắc trên mặt nàng nhất thời vô cùng đặc sắc: “Tám, hơn tám trăm  tích phân? Làm sao lại nhiều như vậy?”

“Cái gì hơn tám trăm tích phân? Tỷ, ngươi nhìn sai rồi sao? Tranh tài bảng Phong Vân lần trước, thành tích cao nhất cũng chỉ có hơn sáu trăm  tích phân, tích phân của nàng làm sao có thể vượt qua?” Vân Nhược Tiêu vừa lẩm bẩm trong miệng, vừa sang đây nhìn xem, vừa nhìn lên, hai con ngươi của hắn đều muốn rơi ra ngoài, “Thật, thật sự là hơn tám trăm tích phân, tám trăm tám mươi phân!”

Hắn dùng ánh mắt gặp quỷ nhìn Vân Khê, trên dưới đánh giá: “Ngươi mau nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc là làm sao làm được? Ngươi có phải diệt mấy tổ cao thủ, cướp đoạt tích phân bài trên người bọn hắn hay không? Nếu không làm sao có thể sẽ có nhiều như vậy?”

Từ trong tay Ngũ Vân Mạn thu hồi tích phân bài, Vân Khê không để ý đến âm thanh ma quỷ xuyên lỗ tai của người khác, một tay kéo Thiên Tuyệt, một tay kéo phụ thân, hướng địa điểm tập hợp đi đến.

“Khê Nhi, con thật là làm cho phụ thân thay đổi cách nhìn.”

“Khê Nhi chẳng qua chỉ lộ một chút thân thủ thôi, chân chính lợi hại, còn đang phía sau, đúng không?”

“Đó là đương nhiên! Ta là ai a? Ta xưng Nhị thiên hạ, ai dám xưng đệ nhất thiên hạ?”

Nghe tiếng ca ngợi, Vân Khê vui thích, bắt đầu đắc ý vểnh cái đuôi lên, cũng chỉ có ở trước mặt những người thân cận nhất của mình, nàng mới có thể không có chút nào gánh nặng buông thả mình bộc lộ mặt chân thật nhất của mình.

“Uy, ngươi còn không có nói cho ta biết, ngươi đến tột cùng là làm sao làm được đây.” Vân Nhược Tiêu xa xa đuổi theo ở phía sau, đáng tiếc không người nào để ý tới.

Thời điểm người một tổ bọn họ tới địa điểm tập hợp, thời gian vừa vặn, tranh tài kết thúc.

Gần ba mươi mấy tổ cao thủ, đều tự mình quản lý, đánh giá lẫn nhau, và tính toán tổng tích phân các tổ khác.

Làm Vân Khê một tổ người đến, một ánh mắt lợi hại lập tức hướng trên người Vân Khê quét tới, nàng tổng tích phân bao nhiêu, xếp hạng bao nhiêu, cũng là mục tiêu bọn họ quan tâm nhất.

Vân Khê cố ý đem tích phân bài thay đổi phương hướng, không để cho mọi người nhìn thấy tích phân của nàng, nhìn vẻ mặt của mọi người vô cùng tò mò, nàng không nhịn được âm thầm cười trộm.

Trong đám người, có người dạo bước đi ra: “Vân Khê cô nương, đã lâu không gặp.”

Vân Khê thấy người, khẽ mừng rỡ: “Nguyên lai là Hạc sư huynh, sớm nghe nói huynh đã đến Nội tông, còn thay thế Thập Vân Mạn, tiền đồ của huynh không tệ lắm.”

Vân Trung Hạc cười khổ, chuyển đổi đề tài nói: “Tích phân của tổ các ngươi như thế nào, có hi vọng tiến vào ba vị trí đứng đầu không?” Ánh mắt của hắn không biết là vô tình hay cố ý hướng trên người tỷ đệ hai người Ngũ Vân Mạn liếc nhìn, kia ý tứ rất rõ ràng, một tổ của bọn họ chỉ có ba người có tích phân, có thể cùng tổng tích phân của năm người của các tổ khác so sánh sao?

Hắn không hỏi thì tốt rồi, vừa hỏi, lập tức hai tỷ đệ Ngũ Vân Mạn nóng lên.

“Thập Vân Mạn, ngươi đừng giả bộ làm người tốt? Cướp đi tích phân bài của chúng ta, ngươi cũng có phần, bây giờ còn tới  giả mù sa mưa, mèo khóc chuột, ta khinh thường ngươi!” Vân Nhược Tiêu hầm hừ nói.

Vân Trung Hạc nhướng mày, lộ ra lúng túng. Vân Khê nghe vậy, lập tức liên tưởng đến, Vân Trung Hạc hơn phân nửa là cùng Nhị Vân Mạn hoặc là TamVân Mạn một tổ, cho nên lúc Nhị Vân Mạn cùng TamVân Mạn liên thủ cướp đoạt tích phân bài của hai tỷ đệ, nên hắn cũng dính líu tới.

“Ta tin tưởng Hạc sư huynh, huynh ấy làm người quang minh lỗi lạc, cho dù thật sự đoạt tích phân bài của các ngươi, đó cũng là vì tranh tài.”

Lời của Vân Khê…, khiến cho Vân Trung Hạc vui mừng rất nhiều, khẽ cười nói: “Xấu hổ, thân bất do kỷ.”

“Cho dù không có hai khối tích phân bài kia, chúng ta cũng có thể thắng!” Vân Khê tự tin nói.

“Nga? Ngươi làm sao lại có tự tin như thế?” Vân Trung Hạc tò mò nhìn về phía tích phân bài bị che đi bên hông của nàng, “Ta lúc trước có nghe được hội nguyên lão tuyên bố, nói ngươi hiện tại đứng hàng thứ nhất, đúng không? Ngươi có bao nhiêu tích phân rồi?”

“Không nhiều lắm không nhiều lắm, cũng là so với những người khác nhiều một chút chút.” Vân Khê khiêm tốn nói.

Những cao thủ khác vây xem  nghe vậy, rối rít thở phào nhẹ nhõm, bọn họ một tổ này dù sao chỉ có ba người có tích phân, nhiều hơn nữa cũng không làm được gì, như vậy phần thắng của tổ bọn hắn liền lớn hơn nhiều lắm.

“Rốt cuộc là bao nhiêu tích phân? Thuận tiện để cho ta xem đi?” Vân Trung Hạc không tin lời giải thích của Vân Khê, bởi vì trong ấn tượng của hắn, Vân Khê cho tới bây giờ cũng không phải là người khiêm nhường gì, nàng đột nhiên khiêm nhường như vậy, có quỷ mới tin được!

“Được rồi, cho huynh xem!” Vân Khê rộng rãi đem tích phân bên hông vòng vo tới đây, vốn là mọi người cũng rất tò mò tổng tích của nàng, một mực hướng lên trên tích phân bài của nàng liếc nhìn một cái, hiện tại vừa liếc nhìn lên mặt của tích phân bài của nàng, mấy chữ bắt mắt kia liền thoáng cái nhảy vào trong mắt mọi người.

Chỉ một thoáng, thanh âm hút không khí không ngừng vang lên, tạo thành một mảnh.

Hiện trường nổ tung!

“Tám trăm tám mươi điểm?!”

“Tám trăm tám mươi…… điểm?!”

“Tám trăm…… Tám mươi…… điểm?!”

Đồng dạng một câu nói, bị vô số  cao thủ, dùng ngữ điệu và tiết tấu không giống nhau nói lại, liên tiếp, cũng khó có thể dùng từ để biểu đạt nội tâm  rung động của bọn họ giờ phút này.

“Cái gì? Tám trăm tám mươi điểm? Làm sao có thể?” Nhị Vân Mạn bước xa lao đến, đem tích phân bài trong tay Vân Khê cướp đoạt tới, cẩn thận lật xem. Vân Khê không có đi đoạt lại, bởi vì nàng biết, thời gian tranh tài đã hết, tất cả thành tích đã định, cho dù lúc này Nhị Vân Mạn cướp đoạt tích phân bài của nàng, thêm vào tích phân của nàng ta, cũng không dùng được.

Cẩn thận nhìn mấy lần, sau khi xác nhận không có lầm, Nhị Vân Mạn dùng ánh mắt quái dị đánh giá Vân Khê, đánh giá hồi lâu, rốt cục mới đem tích phân bài ném trả lại cho nàng, chỉ lạnh lùng để lại một câu: “Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở trận chung kết!”

Vân Khê nhíu mày, coi như là hoàn lễ.

Trong lúc đám người đang xôn xao, từ truyền trận lối vào, đi ra hai người, hai người nà xuất hiện, khiến cho mấy người Vân Khê âm thầm kinh hãi.

Các nàng làm sao lại tới đây? Có phải là nhằm vào nàng mà đến hay không?

Một người trong đó mở miệng nói: “Chúng ta là đại biểu hội nguyên lão đến đây tuyên bố kết quả đấu vòng loại, biểu hiện mới vừa rồi của mọi người đều rất tốt, thế nhưng chỉ có ba tổ có tích phân xếp hạng phía trước  mới có thể tiến vào trận chung kết. Sau đây, danh sách các thành viên của các tổ tiến vào trận chung kết do Vô Tâm nguyên lão tới  tuyên bố.”

Nói chuyện chính là Vô Thương nguyên lão, nàng và Vô Tâm nguyên lão vội vã rời đi hội nguyên lão, chính là vì tự mình chạy tới nơi này.

Khiến cho đám người thủ hạ của hai người các nàng thủ hạ chính là Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn mừng rỡ không dứt, có hai vị nguyên lão trình diện, các nàng tựa như có người tâm phúc, lòng tin tăng lên gấp bội.

Vô Tâm nguyên lão đi lên trước một bước, mở ra một quyển sách nhỏ, thì thầm: “Ta hiện tại tuyên bố hai tổ có tích phân xếp thứ ba, theo thứ tự bọn họ là, Nhị Vân Mạn, Tứ Vân Mạn…… ; TamVân Mạn, Thập Vân Mạn……”

Hiện trường một mảnh xôn xao, lại có hai tổ cũng liệt vào thứ ba, điều này chẳng lẽ không phải nói rõ, tiến vào trận chung kết tổng cộng có bốn tổ sao?

Nhị Vân Mạn cầm đầu một tổ và TamVân Mạn cầm đầu một tổ, có tổng tích phân vừa lúc giống nhau, như thế thật trùng hợp?

Hiện trường có rất nhiều cao thủ rối rít hướng tích phân bài của hai tổ cao thủ này nhìn qua, muốn cẩn thận chứng thực một phen, đột nhiên, tích phân bài  trên người mọi người đều biến mất.

Cũng không thể nào chứng thực được nữa.

Hai người Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được đáy mắt kinh ngạc của đối phương, tựa hồ ngay cả các nàng cũng không thể tin được, tích phân của hai tổ bọn họ lại giống nhau như đúc.

Nhưng, phần lớn  cao thủ cũng không có hoài nghi, bởi vì trong suy nghĩ của bọn họ, hai vị Vô Thương nguyên lão và Vô Tâm nguyên lão vẫn là rất công tâm, các nàng không thể nào làm trò lừa gạt trước mặt đông đảo các cao thủ. Hơn nữa, ai cũng biết hai người các nàng bất hòa với nhau, dưới tình hình này, các nàng làm sao có thể nhường nhịn của đối phương cùng người của mình đồng thời cũng liệt vào thứ ba, tiến vào trận chung kết đây?

“Tiếp theo, là tổ xếp hạng thứ hai, bọn họ theo thứ tự là, Đệ Nhất  Vân Mạn, Lục Vân Mạn, Bát Vân Mạn……”

Sau khi nghe tuyên bố, ánh mắt của mọi người không có nhìn về phía tổ của Hư Vô công tử, ngược lại là đem ánh mắt nóng rực nhìn hướng về phía tổ của Vân Khê. Ngay cả Hư Vô công tử dẫn đầu  một tổ, cũng chỉ là xếp hạng thứ hai, như vậy xếp hàng thứ nhất, cũng chỉ có có thể là tổ của Vân Khê.

Vô Tâm nguyên lão rất nhanh cho bọn họ đáp án khẳng định: “Tổ xếp hàng thứ nhất, thành viên của tổ theo thứ tự là, Vân Khê, Trúc trưởng lão, Long Thiên Tuyệt, Ngũ Vân Mạn, Tiêu trưởng lão…… Vân Khê, chúc mừng ngươi, tích phân của ngươi là cao nhất trong đám cao thủ, hơn nữa phá vỡ thành tích tích phân bài của cuộc bảng đấu vòng loại của bảng Phong Vân lần trước! Ngươi biểu hiện rất xuất sắc!”

Vân Khê nhìn về phía Vô Tâm nguyên lão, làm sao có thể tin tưởng nàng ta thật lòng khen ngợi, nhưng do lễ phép, nàng vẫn đáp lại: “Đa tạ Vô Tâm nguyên lão  ngợi khen, ta sẽ không ngừng cố gắng!”

Vẻ ánh sáng lạnh xẹt qua đáy mắt của Vô Tâm nguyên lão rất nhanh, nàng từ ái cười cười: “Hiện tại các ngươi có tổng cộng bốn tổ đồng thời tiến vào trận chung kết, kế tiếp ta cùng Vô Thương nguyên lão sẽ dẫn dắt bốn tổ các ngươi tiến vào đến mộ tầng thứ tư, tiếp tục tiến hành tranh tài. Kế tiếp phương thức tranh tài sẽ có chút bất đồng, các ngươi không còn là lấy thân phận thành viên của tổ tới tham gia tranh tài, mà là lấy thân phận cá nhân tới tham gia tranh tài, tích phân bài giắt ở bên hông các ngươi cũng không dùng để ghi điểm nữa, mà là đại biểu mạng của các ngươi. Bài còn người còn, bài mất người mất, một khi tích phân bài của các ngươi  bị hủy, các ngươi liền mất đi tư cách tiếp tục tranh tài. Nói cách khác, tranh tài kế tiếp, mục tiêu của các ngươi, không chỉ là ở trong mộ sinh tồn, còn muốn hủy diệt tích phân bài trên người những người khác, ai có thể còn sống đến cuối cùng, người đó chính là người thắng! Tất cả mọi người nghe rõ ràng không?”

Trận chung kết thật tàn khốc!

Những cao thủ bị loại bỏ ngoài mất mác, đồng tình nhìn về phía còn dư lại bốn tổ cao thủ, có thể tưởng tượng, tranh tài kế tiếp sẽ càng thêm kịch liệt. Bọn họ đã ngửi được trong không khí  mùi thuốc súng, đây là cuộc chiến liều chết.

Vân Khê quay đầu lại, nhìn về phía Long Thiên Tuyệt và Vân Mộ Phàm, nàng mơ hồ ngửi được mùi vị âm mưu.

Hai vị nguyên lão giữ lại các thủ hạ của mình chính là hai tổ kia, để cho bọn họ tiến vào trận chung kết, lúc sau hai người các nàng lại dẫn dắt đội, mục đích rất rõ ràng, chính là hướng nàng mà đến, các nàng muốn ngăn cản nàng đoạt giải quán quân, không để cho nàng có cơ hội trở thành Tông chủ Vân tộc .

Hèn hạ a!

“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng! Nếu là nàng, ai cũng đoạt không được!” Long Thiên Tuyệt cho nàng ánh mắt an ủi.

“Phụ thân nhất định sẽ bảo vệ đến cuối cùng!” Vân Mộ Phàm ôn nhuận mà cười, đáy mắt lóng lánh  ánh sáng kiên định.

Trận chung kết rốt cục bắt đầu, bốn tổ hai mươi người, dưới sự hướng dẫn của Vô Tâm nguyên lão và Vô Thương nguyên lão, đi tới lối vào của tầng thứ tư mộ.

Truyền trận mở ra, những cao thủ lục tục đi vào, đến phiên tổ của Vân Khê, Vô Thương nguyên lão đột nhiên kêu nàng lại: “Vân Khê, ta vẫn rất coi trọng ngươi, hi vọng ngươi không để cho ta thất vọng.”

Khích lệ nửa thật nửa giả .

Vân Khê nhàn nhạt trả lời: “Nguyên lão xin yên tâm, ta nhất định sẽ không để cho mọi người thất vọng.”

Vô Thương nguyên lão hiền lành mỉm cười, cho đến khi đưa mắt nhìn Vân Khê tiến vào truyền trận xong, ánh mắt nàng bén nhọn chợt lóe, dừng ở trên người Long Thiên Tuyệt: “Ngươi lưu lại, ta có lời nói đối với ngươi.”

Vân Mộ Phàm cùng hai tỷ đệ Ngũ Vân Mạn ba người đi ở phía sau Long Thiên Tuyệt, nghe vậy, kinh ngạc nhìn một chút Vô Thương nguyên lão, lại nhìn Long Thiên Tuyệt, không giải thích được Vô Thương nguyên lão đột nhiên giữ lại Long Thiên Tuyệt, đến tột cùng muốn làm gì.

Long Thiên Tuyệt biểu hiện được rất bình tĩnh, không nhanh không chậm: “Nhạc phụ đại nhân, các ngươi đi trước, ta sẽ đuổi theo. Ta nghĩ, Vô Thương nguyên lão chỉ là muốn khích lệ ta mấy câu thôi.”

“Thiên Tuyệt……” Vân Mộ Phàm vốn định nói cái gì đó, nhưng thấy ánh mắt sáng quắc của Vô Thương nguyên lão quét nhìn tới đây, ông chỉ đành phải đem lời nói ở khóe miệng tạm thời nuốt xuống dưới, vỗ vỗ đầu vai của Long Thiên Tuyệt, “Cẩn thận một chút, ta cùng Khê Nhi đợi con ở truyền trận lối vào.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.