Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7 - Chương 11: Phong thái của Vân Khê!



Long Thiên Tuyệt ra tay, thật ra chủ yếu là thông qua ánh mắt mà quan sát, thành viên mỗi một tổ đều có những đặc điểm, không giống với các thành viên trong tổ của hắn: không đoàn kết, tâm cao khí ngạo, thích biểu hiện sự nổi bật của mình, cũng là mục tiêu hắn chú ý, vả lại chính là quan sát tích phân bài ở bên hông mỗi người, những tích phân bài chỉ cao mười phân kia, hắn cũng không liếc mắt nhìn một cái, tích phân bài cao hơn năm mươi phân, hắn chỉ hơi để ý, phần lớn lực chú ý đều tập trung trên người những cao thủ có tích phân bài cao từ hai mươi đến bốn mươi phân. Bởi vì … thực lực của nhóm cao thủ này bình thường, có vẻ dễ dàng đối phó, nếu như lại có thói quen cách ly với tổ đội, vậy thì càng thêm dễ dàng ra tay.

Sau khi ghi nhớ những đặc điểm của những người này, Long Thiên Tuyệt lập tức ra tay đánh lén từng người một, không quá một canh giờ, trong tay của hắn đã thu được sáu khối tích phân bài, trong đó mỗi khối tích phân bài chia đều ra thì tích phân bài cao khoảng ba mươi phân, tổng tích phân chính là một trăm tám mươi phân!

Vân Nhược Tiêu thấy vậy trợn mắt há mồm, ngạc nhiên không phải vì hắn nghĩ ra phương pháp cướp đoạt tích phân bài, mà là quá trình cướp đoạt cùng kết quả đều quá thuận lợi.

Nhớ lại ngày trước lúc tham gia tranh tài bảng Phong Vân, hắn cũng đã thử cướp đoạt tích phân bài của những cao thủ khác, nhưng làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Ngươi nói đoạt là có thể cướp đoạt được sao? Không thể nào!

Nhưng hết lần này tới lần khác Long Thiên Tuyệt cướp đoạt tích phân bài vô cùng thuận lợi, cơ hồ đều là một kích đắc thủ, đem đối thủ đùa bỡn xoay vòng vòng, đã mất tích phân bài lại còn không biết đến tột cùng là người nào đoạt mất. Mà chuyện này công lao đều thuộc về khả năng quan sát sắc bén tỉ mỉ của hắn, nếu như không phải là hướng về những cao thủ cách ly với tổ đội và có thực lực trung bình ra tay, mà là hướng đến những tổ đội có thực lực rất mạnh hoặc là những cao thủ thực lực rất mạnh ra tay, vậy ngươi chính là tự đi tìm đường chết!

Vân Nhược Tiêu không thể không bội phục sát đất đối với  Long Thiên Tuyệt.

Long Thiên Tuyệt tính toán số tích phân có trong tay, giữ lại sáu mươi mốt tích phân, đem hơn một trăm tích phân còn lại, toàn bộ cho Vân Khê: “Sáu mươi mốt tích phân, ừm, so với ngươi nhiều một phần, vậy là đủ rồi.”

Một câu nói, đem Vân Nhược Tiêu giận đến run người, quá vũ nhục người!

Ngũ Vân Mạn cũng nhịn không được nữa nở nụ cười, thật lâu rồi không nhìn thấy vẻ mặt sống động như thế của đệ đệ, cho dù là bị người khi dễ, nàng cũng cảm thấy không sao cả.

Vân Khê rất bình tĩnh đem toàn bộ tích phân chuyển vào tích phân bài của mình, đáy lòng không có cảm xúc gì đặc biệt lớn, nhưng các nguyên lão trước Ngọc Bích,  cũng không ngồi yên được nữa, rối rít đứng lên.

“Hai trăm hai mươi phân…… tích phân của Vân Khê  làm sao thoáng cái tăng hơn một trăm phân?”

“Các ngươi nhìn, những tổ khác có mấy người tích phân đột nhiên quy linh (quay về số 0).”

“Ta hiểu rồi, bọn họ bắt đầu cướp đoạt tích phân bài của những tổ khác.”

“Hèn hạ, vô sỉ a! Ta ghét nhất loại người cướp tích phân bài này, nhớ năm đó ta tham gia xếp hạng bảng Phong Vân, thật vất vả kiếm được năm mươi tích phân, không biết là cái tên hỗn đản nào, đoạt lấy tích phân bài của ta, khiến cho tâm huyết mấy canh giờ của ta ngay lập tức hóa thành hư ảo……”

“Ha ha ha, ngươi thật ngốc, đến bây giờ còn không biết rõ chuyện này, bị người đoạt mất tích phân bài thật xứng đáng.”

“Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ…… Là ngươi cướp tích phân bài của ta? Ngươi là tên khốn kiếp, ta sẽ không để yên cho ngươi!”

Hai vị nguyên lão trong đó vung tay lên, truy đuổi lẫn nhau.

Vô Tâm nguyên lão ánh mắt sắc bén, đột nhiên nảy ra ý hay: “Thời gian tranh tài đã qua một phần ba, là lúc tuyên bố một chút thành tích xếp hạng hiện tại, cho mọi người một chút nhắc nhở.”

Hiện trường vốn đang huyên náo, dần dần yên tĩnh trở lại, phần lớn các nguyên lão đều đồng ý: “Không sai, nên nhắc nhở mọi người một chút, thành tích xếp hạng hiện tại……”

Vô Hi nguyên lão ánh mắt căng thẳng, nhưng không có ngăn cản.

Vô Thương nguyên lão khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, xé ra độ cong quỷ dị.

Tầng thứ ba của Chư thần mộ, đột nhiên vang lên thanh âm, thanh âm hùng hậu truyền khắp mỗi ngóc ngách của tầng thứ ba  : “Mọi người chú ý, thời gian tranh tài  đã qua hai canh giờ, các ngươi còn có bốn canh giờ để tìm kiếm tích phân……”

Năm người Vân Khê nghe được thanh âm này, dừng bước ngay tại chỗ, cẩn thận lắng nghe, còn có bốn canh giờ, hiện tại tích phân của bọn họ đứng hàng thứ nhất khẳng định là đệ nhất danh, nhưng trong bốn canh giờ tiếp theo, loại chuyện gì cũng có thể phát sinh, bọn họ phải cảnh giác hơn so với lúc trước mới được.

“Đầu tiên, ta muốn chúc mừng mọi người, phần lớn mọi người đã đi tới tầng thứ ba. Nhiệm vụ kế tiếp của các ngươi, chính là cố gắng hết sức để nhận được tích phân, ở cuộc tranh tài kết thúc một khắc, tính tích phân tự động dừng lại. Dưới đây, ta tuyên bố một chút, tình huống xếp hạng tích phân hiện tại, mười cao thủ có tích phân cao nhất hiện tại, theo thứ tự là, xếp thứ nhất, Vân Khê, tổng tích phân hai trăm hai mươi phân……”

Vân Khê trong lòng thất kinh, không có ngờ tới hội nguyên lão sẽ nói đến điều này, lại tại chỗ này công bố trước tình huống xếp hạng tích phân của mười tên cao thủ dẫn đầu.

Nàng, hiện tại là người xếp thứ nhất, mà tích phân của nàng dẫn đầu rất xa.

Cái thành tích này một khi sáng tỏ, nàng sẽ là cái đích cho mọi người chỉ trích, vốn mọi người còn đang suy đoán, người xếp thứ nhất sẽ là ai, thậm chí có những người theo bản năng cho rằng người xếp thứ nhất khẳng định chính là Hư Vô công tử, một người không thể nào vượt qua, hiện tại tốt rồi, biết được người xếp thứ nhất không phải là Hư Vô công tử, mà là một người đột nhiên nhô ra từ trong Nội tông, thú tính mọi người nổi lên, đem nàng trở thành đối tượng có thể dễ dàng săn bắt?

Hiện tại tích phân trong tay nàng là nhiều nhất, bất kể người nào chỉ cần đánh bại nàng, có thể đoạt được tích phân bài trong tay nàng, như vậy người này chính là người có nhiều tích phân nhất xếp hạng thứ nhất.

Rất nhiều người thậm chí còn lập tức liên tưởng đến, mới vừa rồi người lặng yên không một tiếng động đánh cắp tích phân bài trên người bọn họ, có phải chính là nàng hay không? Nếu không nàng làm sao có nhiều tích phân như vậy?

Chuyện này hoàn toàn là  âm mưu!

Vân Khê âm thầm cắn răng, người của hội nguyên lão quá hèn hạ, đây không phải là muốn ép nàng vào đường cùng sao!

Đúng như suy đoán của nàng, sau khi nghe hội nguyên lão  công bố xong, những cao thủ tầng thứ ba đều nhốn nháo.

“Xếp thứ nhất là Vân Khê? Hơn hai trăm tích phân? Làm sao có thể?”

“Ta biết rồi! Nhất định là nàng đánh cắp tích phân bài của ta, nếu không nàng làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy nhận được nhiều tích phân như vậy?”

“Khẳng định là nàng! Chết tiệt, đoạt tích phân bài của ta? Ta muốn giết ngươi!”

“Vân Khê trên người có hơn hai trăm tích phân, kế tiếp chúng ta cái gì cũng không cần làm, chỉ cần bắt được nàng, cướp lấy tích phân bài trên người nàng, chúng ta lập tức sẽ giành thắng lợi, tiến vào trận chung kết căn bản không thành vấn đề!”

“Không sai! Tìm Vân Khê đi!”

“Nhất định phải tìm được Vân Khê!”

“Đúng rồi, Vân Khê rốt cuộc có hình  dáng như thế nào, nàng hiện tại đang ở nơi nào?”

Lúc này, cái thanh âm kia đã đem mười tên cao thủ đứng đầu tuyên bố xong toàn bộ, phút cuối cùng, một đạo mưa tên xé rách không khí bay tới với đầu mũi tên màu bạc lạnh lẽo, bay về phía hướng khác, cái thanh âm kia theo sát nói: “Vân Khê, vì khen ngợi thành tích hiện tại của ngươi, hội nguyên lão quyết định biếu tặng ngươi một đan dược, hi vọng ngươi không ngừng cố gắng, không kiêu không ngạo!”

Oanh!

Tất cả cao thủ tầng thứ ba lại nhốn nháo một lần nữa, đưa mắt ngắm nhìn vị trí mưa tên rơi xuống, hai mắt sói của đám người sáng lên. Thì ra, Vân Khê ở chỗ này!

“Các huynh đệ tỷ muội, xông lên a!”

“Bắt được Vân Khê, chính là thắng lợi!”

“Bắt Vân Khê! Bắt Vân Khê!”

Khắp mọi nơi, tiếng kêu la rung trời.

Mặt đất, không khí, toàn bộ đều chấn động kịch liệt.

Vân Khê khắp mọi nơi nhìn quanh, xa xa bên tai truyền đến các loại tiếng kêu la muốn nàng, cảm giác mình thật giống như một con dê đợi làm thịt, sau một khắc sẽ trở thành thịt dê trong chén người khác. Nàng không nhịn được mắng, đem mưa tên đang bắn tới trên bầu trời, cùng với đan dược được giắt trên mưa tên, dùng sức ném mạnh đi ra ngoài.

Cái gì phần thưởng khen ngợi, rõ ràng chính là cố ý tiết lộ hành tung của nàng!

Cái gì không ngừng cố gắng, không kiêu không ngạo, rõ ràng chính là muốn đem nàng lâm vào tình cảnh vạn kiếp bất phục!

Đột nhiên, oanh một tiếng nổ, mưa tên cùng đan dược bị Vân Khê ném mạnh đi ra ngoài  nổ tung.

Chỉ một thoáng, khói dầy đặc cuồn cuộn, lan tỏa khắp chung quanh.

Bởi vậy, vốn những cao thủ chỉ nắm giữ vị trí một cách đại khái, lập tức xác định rõ mục tiêu của bọn họ, tiếng hét lớn giống như lớp sóng sau chồng lên lớp sóng trước: “Vân Khê ở nơi đâu! Mau bắt được nàng!”

Một khắc trước cú nổ tung, Long Thiên Tuyệt ngã xuống trên người Vân Khê, mọi chuyện phát sinh quá đột nhiên, Vân Khê có chút ngu ngơ, đợi sau khi kịp phản ứng sau, nàng tức giận ngút trời!

“Tốt nhất đừng làm cho ta biết, đến tột cùng là người nào ra chú ý này…… Ta rủa ngươi người đầy bệnh trĩ, ta vẽ vòng tròn tròn gạch chéo nguyền rủa ngươi!”

“Đừng nguyền rủa nữa, chúng ta nên nghĩ biện pháp mau chạy đi! Nếu không thật sự sẽ bị bao vây tiêu diệt.” Ngũ Vân Mạn nghe động tĩnh xung quanh, mí mắt dựng đứng.

Tay cầm kiếm của Vân Nhược Tiêu, khẽ run run, ngay cả hắn sống mấy thập niên, còn không có gặp phải trận chiến lớn như thế, một khi bị bọn họ bao vây, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

“Mọi người hay là tạm thời trốn vào Ngọa Long cư đi, nhẫn nhất thời, gió êm sóng lặng……” Lời nói của Vân Mộ Phàm vừa ngừng, động tĩnh xung quanh càng ngày càng gần, bọn họ đã không có lựa chọn khác, chỉ có thể nghe lời của Vân Mộ Phàm…, tạm thời trốn vào Ngọa Long cư, tạm lánh nhất thời.

Thân ảnh năm người biến mất ngay một khắc sau đó, một tổ cao thủ cách bọn họ gần nhất chạy tới.

“Người đâu? Khói dầy đặc còn đây, sao người lại không thấy?” Mọi người liếc mắt một cái liền nhìn thấy những vết tích của trạn mưa tên bị nổ tung còn lưu lại trên mặt đất, điều này nói rõ nơi này chắc chắn là vị trí của đám người Vân Khê, chẳng qua là vết tích của trận mưa tên còn đây, tại sao người lại biến mất không thấy?

“Mọi người mau tìm chung quanh xem, bọn họ nhất định ở xung quanh nơi này!”

Kèm theo sóng người vọt tới càng ngày càng nhiều, xung quanh cánh rừng bị vây quanh chặt đến nỗi nước chảy không lọt, cho dù là đột nhiên nhô ra một con côn trùng, cũng sẽ nhận lấy vô số cái nhìn chằm chằm của đám cao thủ.

Mỗi một tấc đất, cũng bị những cao thủ lục soát qua, có một số người ngại cỏ cây chướng mắt, ảnh hưởng tới tầm mắt, thẳng tay chặt bỏ bọn chúng.

Còn có người chỉ vì cái trước mắt, mà sẵn sàng châm lửa, đốt vùng đất xung quanh của Phương Viên……

Ở một nơi mà mọi người không nhìn thấy, Ngọa Long cư giống như một loại u hồn, phiêu du ở trong đám người, nó không có lập tức rời đi, mà giống như xem diễn, nhìn các loại biểu hiện của mọi người  .

“Những người này thật là quá đáng, muốn tích phân đến điên rồi!” Vân Khê cười lạnh.

“Điều này cũng không trách được bọn họ, đổi lại là ta, nếu như ta biết cao thủ có tích phân xếp thứ nhất cũng không phải là người mình không thể chiến thắng, ta cũng vậy sẽ nghĩ biện pháp đánh bại hắn. Muốn trách thì trách hội nguyên lão kia, bọn họ rõ ràng chính là cố ý bố trí chướng ngại vật cho nàng, không muốn nàng thắng thuận lợi như vậy.” Long Thiên Tuyệt nói.

“Không sai! Ta đoán chuyện này hơn phân nửa lại là chủ ý của Vô Tâm nguyên lão, chỉ có bà ta không…hi vọng con chiến thắng nhất.” Vân Mộ Phàm nói.

“Sợ rằng không chỉ có một mình bà ta? Ta thấy Vô Thương nguyên lão kia cũng không có ý tốt, nàng cố ý đem Thiên Tuyệt giả bố trí ở bên cạnh ta, mục đích chính là muốn giám thị ta, nói không chừng ngoài việc giám thị ta, nàng còn có âm mưu khác……” Vân Khê đáy mắt sắc bén vụt qua.

Vân Mộ Phàm chân mày nhẹ chau lại: “Ta cảm thấy khó hiểu, Vô Hi nguyên lão làm sao lại cho phép Vô Tâm nguyên lão làm như vậy đây?”

“Đúng rồi, phụ thân, con còn chưa hỏi người, Vô Hi nguyên lão mấy ngày nay đều gọi người, rốt cuộc là vì cái gì?” Vân Khê hỏi.

“Vô Hi Nguyên lão đi tìm ta, chủ yếu là vì hai chuyện, một chuyện là vì giải dược tà độc, chuyện thứ hai……” Vân Mộ Phàm chần chờ, quay đầu nhìn hai tỷ đệ Ngũ Vân Mạn một cái, lại tiếp tục nói, “Nói cho cùng, hiện tại chuyện Vô Hi nguyên lão quan tâm nhất vẫn là giải dược tà độc. Ta nói cho bà ta biết, giải dược là do con luyện chế, nhưng hiện tại con không có thời gian luyện chế giải dược, chờ con tham gia xếp hạng bảng Phong Vân xong sẽ cân nhắc chuyện luyện chế giải dược.”

“Nói như vậy, Vô Hi nguyên lão hẳn là sẽ cố gắng hết sức nghĩ biện pháp giữ lại tánh mạng của con mới đúng, bà ta sao lại cho phép Vô Tâm nguyên lão cố ý nhằm vào con?” Vân Khê không giải thích được.

“Ta nghĩ, Vô Hi nguyên lão cũng có nooxi khổ tâm của mình. Ở hội nguyên lão, xét theo địa vị mà nói, uy tín của bà ta đúng là hơn hai vị nguyên lão khác, nhưng bà ta không thể quyết định theo ý mình, cuối cùng vẫn phải tuân theo ý kiến của cả hội nguyên lão sau khi bàn bạc và thông qua. Nếu như những người khác đều ủng hộ Vô Tâm nguyên lão, bà ta cũng không thể không tuân theo ý kiến của đại đa số, hơn nữa, theo ta đoán Vô Hi nguyên lão cũng là muốn mượn cơ hội này khảo nghiệm con đi.” Vân Mộ Phàm nói.

“Quên đi, không thèm nghĩ những chuyện này nữa. Nói cho cùng, cuối cùng có thể đoạt giải quán quân hay không, vẫn phải dựa vào thực lực của chính mình.” Đôi mắt xinh đẹp của Vân Khê nheo lại, nhìn lướt qua bên ngoài cửa sổ, những cao thủ kia tìm mình đến điên rồi, nàng lạnh lùng cười một tiếng, “Muốn tìm được ta, cũng không dễ dàng như vậy. Các ngươi đã tự mình dâng lên tận cửa, cũng đừng trách ta hạ thủ không lưu tình. Thiên Tuyệt, chàng phối hợp với ta, ta muốn nháo bọn họ long trời lở đất!”

Long Thiên Tuyệt cùng nàng liếc mắt nhìn nhau, ngầm hiểu ý của nhau.

Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn thông qua truyền trận, sau khi đi tới tầng thứ hai, một đường chém giết Thiên Ma, cũng chiếm được không ít  tích phân, nhưng từ đầu đến cuối không có nhìn thấy một Nội tông cao thủ, hai người không khỏi kinh nghi( kinh ngạc + nghi ngờ), chẳng lẽ tất cả mọi người đã đi đến tầng thứ ba?

Cho đến khi bọn họ nghe được hội nguyên lão tuyên bố, hai người mới biết được, hóa ra trừ bọn họ môt ít người ra, những người khác thật sự đã thuận lợi tới tầng thứ ba của mộ Chư Thần.

Hai người bỏ qua việc săn Thiên Ma ở tầng thứ hai, bắt đầu men theo dấu chân người phía trước lưu lại, hướng cửa vào của tầng thứ ba truyền trận đi lên.

Bởi vì những cao thủ lúc trước tiến vào tầng thứ hai, trên căn bản không có dừng lại ở tầng thứ hai quá lâu, trực tiếp đi theo đám người Vân Khê chém giết Thiên Ma tạo thành thế trận oanh động như vậy, cho nên lối đi đến cửa vào truyền trận của tầng thứ ba cửa cũng không khó tìm, bọn họ không tốn quá nhiều thời gian, liền tìm được truyền trận, chính thức tiến vào không gian tầng thứ ba.

Sau cú nổ tung của vụ mưa tên, sinh ra khói trắng dày đặc, trở thành vật chỉ hướng mục tiêu cho mọi người, Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn cũng không ngoại lệ, hướng nơi khói dầy đặc phát ra chạy nhanh đến.

“Vân Khê đâu? Người đang ở đâu?” Hai người sau khi chạy tới hiện trường sau, lên tiếng hỏi.

Mọi người thấy người đến là Nhị Vân Mạn và Tam Vân Mạn đối thủ một mất một còn của nhau, đột nhiên nắm tay nhau mà đến, mọi người không khỏi cảnh giác, thực lực của hai người bọn họ đã quá rõ ràng, một người đã rất khó đối phó rồi, nếu hai người bắt tay hợp tác, vậy thì thật là đáng sợ, bọn họ cơ hồ không có phần thắng.

“Tam Vân Mạn, ngươi mới vừa cũng nghe thấy, xếp hạng của Vân Khê  thoáng cái chạy đến vị thứ nhất, so với Hư Vô công tử còn cao hơn. Ngươi nói, người bố trí trận pháp đối phó với chúng ta, có phải chính là nàng hay không? Nàng cố ý dùng trận pháp ngăn trở chúng ta, sau đó đi trước một bước xông vào tầng thứ hai và tầng thứ ba, cho nên tích phân của nàng mới có thể nhiều hơn rất nhiều so với những người khác……” Nhị Vân Mạn hồ nghi suy đoán nói.

Tam Vân Mạn ánh mắt mỉm cười phát sáng, chợt xẹt qua vẻ ngoan lệ, lạnh lùng nói: “Khẳng định là nàng không sai! Không nghĩ tới nàng còn có công phu tà môn như thế, đáng hận, chờ xem, xem ta thu thập nàng như thế nào!”

Lúc này, trong đám người, có người quát lên: “Ngươi, ngươi đoạt tích phân bài của ta?”

Mọi người nghe tiếng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một vị cao thủ nhìn chằm chằm tích phân bài trong tay của cao thủ một tổ khác, lộ ra vẻ tức giận. Cao thủ cầm tích phân bài, trên mặt cũng là một trận mờ mịt, hắn cũng không biết tích phân bài này làm sao lại đột nhiên đến trong tay của mình, nhưng, rất nhanh, thấy tích phân trên tích phân bài kia, vẻ mặt hắn mê mang chấn động, đem tích phân bài cầm thật chặc, bỏ vào trong túi quần của mình.

“Ta đoạt đấy, ngươi có thể làm gì ta?” Đồ đến trong tay, ai nguyện ý trả lại?

Đối phương tức giận đến nỗi đỉnh đầu bốc khói, đoạt đồ đạc của hắn, còn lớn lối như thế?

“Tốt, tốt! Dám đoạt tích phân bài của ta? Ngay cả của ngươi ta cũng đều đoạt lại!”

Hết sức căng thẳng, hai người sỉ nhục lẫn nhau.

Tình hình bên này càng ngày càng căng thẳng, một đầu khác, chuyện tương tự cũng xảy ra.

“Tiểu tử ngươi, đoạt tích phân bài của ta, ngươi ăn gan báo rồi? Trả lại cho ta!”

“Ta, ta không có.”

“Còn nói không có? Đồ ở trong tay ngươi rồi, ngươi còn muốn phủ nhận? Ta nhổ vào, ăn một kiếm của ta đi!”

“Các huynh đệ tỷ muội, liều mạng với bọn họ! Đoạt không được tích phân bài trong tay  Vân Khê, đoạt của tổ bọn họ, cũng giống như vậy!”

“Đoạt chúng ta? Ai sợ ai? Liều mạng với bọn họ!”

“……”

Chỉ một thoáng, cả hiện trường chiến ý nổi lên bốn phía, loạn thành một đoàn.

Vốn là những cao thủ cùng một mục tiêu mà chạy đến, hiện tại lại chém giết lẫn nhau, tranh đoạt tích phân bài trong tay của đối phương, chiến đấu càng ngày càng nghiêm trọng.

Trong lúc loạn chiến đang bừng bừng thì Ngọa Long cư từ một chỗ ẩn núp kín đáo bay ra, rời xa nơi thị phi.

“Ha ha, bọn họ bây giờ sợ là không có thời gian đến bắt ta, chúng ta hay là nhân cơ hội này, tiếp tục đi kiếm tích phân đi.” Vân Khê đắc ý giương môi cười, người mới vừa rồi âm thầm động tay chân khích bác mấy tổ cao thủ, chính là nàng. Vô Tâm nguyên lão muốn mượn cơ hội này, để hãm hại nàng, nàng lại ngược lại lợi dụng cơ hội này, để cho những người của tổ khác chém giết lẫn nhau, muốn đưa nàng vào chỗ chết, không dễ dàng như vậy!

“Đúng rồi, mọi người có để ý thấy không? Trong những người vừa mới tới này, không thấy có xuất hiện thân ảnh của Hư Vô công tử.” Một câu nói của Long Thiên Tuyệt làm thức tỉnh người trong mộng, vốn Vân Khê còn đang cười đắc ý, đột nhiên ngừng lại, lâm vào trầm tư.

Đúng vậy a, Hư Vô công tử đâu?

Tại sao không có nhìn thấy bóng người của hắn?

Đột nhiên, tích phân bài giắt ở bên hông lóe lên, Vân Khê xếp hạng trực tiếp từ vị trí thứ nhất rớt xuống vị trí thứ hai!

Vân Khê mí mắt đột nhiên nhảy lên, trong lúc bất chợt đã hiểu ra, khi bọn họ cùng những người này..tranh đấu lẫn nhau, Hư Vô công tử một người rời xa phân tranh, một mình đi chém giết Thiên Ma, kiếm lấy tích phân.

Ngắn ngủi thời gian, đã nhảy vượt qua nàng, tổng tích phân đã chạy đến vị trí thứ nhất.

Vân Khê không thể không đánh giá lại Hư Vô công tử một lần nữa, hắn có thể trở thành Đệ Nhất Vân Mạn, chỉ dựa vào thực lực của bản thân, danh tiếng của hắn không phải là giả!

Vân Khê từ từ bình tĩnh lại, đánh giá bản thân một lần nữa, nàng muốn vượt qua Hư Vô công tử, cũng phải học tập tinh thần của hắn, dựa vào thực lực của chính mình tìm kiếm tích phân, mới là thiết thực nhất.

Muốn trở thành Đệ Nhất Vân Mạn, thì phải bộc lộ ra bản lãnh thật sự của mình.

Nàng bây giờ còn có bốn canh giờ, còn không muộn……

“Phụ thân, Thiên Tuyệt, ta quyết định, bắt đầu từ bây giờ, ta muốn một mình hành động. Ba canh giờ sau, chúng ta lại tập hợp tại nơi này, đến lúc đó bất kể có bao nhiêu tích phân, ta đều chấp nhận!” Trong đôi mắt của nàng tràn ra ánh sáng rực rỡ với vẻ mặt nghiêm túc, không có ai có thể dao động quyết tâm của nàng.

Long Thiên Tuyệt cùng Vân Mộ Phàm liếc mắt nhìn nhau, hai người đồng loạt gật đầu, quyết định tôn trọng sự lựa chọn của nàng.

“Khê Nhi, mọi chuyện phải cẩn thận! Nàng hãy cầm lấy đạn tín hiệu, vạn nhất có cái gì ngoài ý muốn, lập tức phát tín hiệu bắn ra, chúng ta sẽ chạy qua giúp nàng.” Long Thiên Tuyệt đem đạn tín hiệu của Lăng Thiên Cung  đút vào trong tay Vân Khê.

“Tốt, mọi người cũng phải cẩn thận! Bốn canh giờ sau, không gặp không về.” Nói xong, Vân Khê nhẹ nhàng tung mình nhảy lên, rời đi đội ngũ.

Vân Mộ Phàm đưa mắt nhìn thân ảnh nữ nhi, không nhịn được nhẹ nhàng thở dài: “Nếu như có thể, ta thật sự hy vọng nữ nhi của ta có thể lệ thuộc vào ta nhiều một chút……”

“Nếu như nàng lúc nào cũng đều lệ thuộc vào người bên cạnh, thì nàng cũng không phải là Khê Nhi rồi, chúng ta yêu nàng, không phải là bởi vì nàng  kiên cường và độc lập sao?” Long Thiên Tuyệt nhẹ giọng nói, trong đôi mắt thâm thúy  bịt kín một tầng lụa mỏng, như có điều suy nghĩ.

Vân Mộ Phàm nhìn hắn một cái thật lâu, vỗ vỗ đầu vai hắn nói: “Khê Nhi có thể tìm được một người hiểu nó như thế, ta rất vui mừng. Thiên Tuyệt, từ lần đầu tiên nhìn thấy đến lúc gặp lại ngươi, ta liền cảm thấy Khê Nhi không có nhìn lầm người. Có lẽ, là bởi vì ta mắc nợ nó quá nhiều, cho nên vô hình trung đem phần mắc nợ này áp đặt ở trên người của con, khắp nơi gây khó khăn cho con. Con ngàn vạn lần chớ có trách ta.”

“Nhạc phụ đại nhân chê cười rồi, con làm sao dám?” Long Thiên Tuyệt mỉm cười nói.

Cha vợ và con rể nhìn nhau, hiểu ý vui vẻ mà cười.

Sau khi Vân Khê rời đi đội ngũ, hướng phía tây mà đi, trên đường, thỉnh thoảng có nhảy ra mấy cái Thiên Ma, mấy thiên ma này  thực lực so với thiên ma đệ nhất  tầng thứ hai mạnh hơn rất nhiều, chém giết một con Thiên Ma tích phân lấy được cũng tăng lên nhiều, trên căn bản mỗi một lần chém giết một con Thiên Ma, là có thể nhận được năm tích phân.

Nàng dưới đáy lòng tính nhẩm, tổng tích phân của Hư Vô công tử  thoáng cái đã vượt qua nàng, điều này không phải chứng minh, hắn trong thời gian ngắn như vậy, liên tục chém giết hai mươi ba mươi con Thiên Ma?

Tốc độ như vậy, không phải là người a……

Áp lực, khiến cho Vân Khê có càng nhiều động lực.

Muốn vượt qua Hư Vô công tử, trở thành động lực lớn nhất  trước mắt của nàng.

Giết giết giết…… Một đường chém giết!

Tích phân của nàng từ hai trăm hai mươi phân, từ từ gia tăng đến 270 phân, nhưng xếp hạng của nàng vẫn là thứ hai. Có thể nghĩ, lúc nàng cố gắng chém giết Thiên Ma, Hư Vô công tử cũng không có nhàn rỗi, có lẽ tốc độ chém giết Thiên Ma của hắn so với nàng còn nhanh hơn!

“Mau nhìn! Nàng chính là Vân Khê!” Trong bụi cây ở hai bên, đột nhiên nhảy ra hai người, một người nhận ra Vân Khê.

Vân Khê mới vừa thu thập xong hai con Thiên Ma, ngẩng đầu, thấy được hai vị cao thủ đột nhiên nhô ra, hai người này một nam một nữ, nhìn tích phân bài bọn họ đeo bên hông, phía trên biểu hiện xếp hạng tích phân, theo thứ tự là mười ba và mười bốn. Xếp hạng như vậy, không tính là quá cao, nhưng cũng không thấp, coi như là thực chất của hai người.

Nàng chân mày khẽ nhíu, không muốn quan tâm đến bọn họ, có thời gian quan tâm đến bọn họ, không bằng nắm bắt thời gian đi chém giết Thiên Ma. Nhưng hết lần này tới lần khác luôn có người không để cho nàng như ý, ngươi càng muốn đi, không muốn để ý người khác, càng có người không để cho ngươi đi, càng muốn giữ ngươi lại.

“Vân Khê, ngươi không phải là rất giỏi sao? Làm sao, mới qua thời gian, liền từ vị trí thứ nhất rớt xuống vị trí thứ hai?” Người đầu tiên nói chuyện chính là nam tử.

“Vị trí thứ nhất, khẳng định là Hư Vô công tử của chúng ta, những người khác cũng chỉ là may mắn, tạm thời ở vị trí thứ nhất thôi. Hiện tại công tử chúng ta bắt đầu phát uy rồi, những người khác làm gì còn có cơ hội vượt qua công tử?” Cô gái có chút đắc ý nói.

Vân Khê trong lòng thoáng động, nàng đã hiểu, thì ra là hai người bọn họ cùng một tổ với Hư Vô công tử, chẳng lẽ Hư Vô công tử đang ở xung quanh?

Ánh mắt bắt đầu tìm kiếm khắp mọi nơi, nếu Hư Vô công tử thật sự đang ở xung quanh đây, mà người của cả tổ bọn họ lại đều ở cùng nhau…, vậy thì tình huống không ổn.

Đối phương giống như là nhìn thấu tâm tư của nàng, lên tiếng nở nụ cười, nam tử nói: “Hiện tại biết sợ? Ngươi dám một người ở trong mộ địa đi lại, bản thân ta bội phục ngươi gan dạ sáng suốt, nhưng, hiện tại ngươi rơi vào trong tay hai người chúng ta, coi như ngươi xui xẻo. Nhanh lên một chút chủ động đem tích phân bài giao ra đây! Chỉ cần ngươi chủ động đem đồ vật giao ra đây, chúng ta có thể tha cho ngươi một cái mạng, dù sao tất cả mọi người đều là người cùng một tộc, không cần thiết đấu ngươi chết ta sống.”

“Đúng vậy a, chúng ta bình thường cũng không thích đánh, nhưng nếu như ngươi không thức thời, kiên trì không chịu giao ra tích phân bài, vậy thì cũng đừng trách chúng ta không khách khí!” Cô gái lộ ra trường kiếm, bày ra trận thế, bất cứ lúc nào cũng có thể phát động công kích đối với Vân Khê.

Vân Khê kéo khóe môi, cười lạnh nói: “Ta Vân Khê cho tới bây giờ chỉ biết lấy đồ từ trong tay người khác, còn chưa từng có người nào có thể lấy đồ từ trong tay của ta! Các ngươi muốn phá vỡ quy củ của ta sao?”

Giọng điệu lớn lối  !

Hai gã cao thủ liếc mắt nhìn nhau, trên mặt đều lộ ra vẻ mặt dữ tợn.

“Đã tới mức này rồi, ngươi còn dám lớn lối? Tốt, xem ra ngươi rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt…… Sư muội, không cần nói nhiều với nàng ta, chiếm tích phân trong tay nàng ta, đem tặng cho Hư Vô công tử!”

Hai người trước sau tung người bay lên, từ hai bên trái phải, bay nhào xuống, tạo thành thế gọng kìm đối với  Vân Khê.

Hai con Lục Vĩ Hồ huyễn thú, từ trên người hai vị cao thủ được gọi ra, giương nanh múa vuốt.

Ở Vân tộc, chỉ có cao thủ huyết mạch thuần khiết, mới có thể tu luyện ra loại Vĩ hồ huyễn thú, có thể thấy được huyết mạch và thiên phú của hai người này là cực cao.

Hai con Lục Vĩ Hồ huyễn thú một khi xuất hiện, những cỏ cây màu lam xung quanh, lập tức như một loại sóng lớn, xoay vòng tròn điên cuồng mà đến.

Khi hai lực công kích đáng sợ hạ xuống, bầu trời lập tức đen ngòm.

Hai cao thủ một nam một nữ trên mặt lộ ra vẻ đắc ý cười lạnh, bọn họ ở trong Nội tông Vân tộc tu hành mấy chục năm, tuy nói ở bảng Phong Vân bảng không được lọt vào danh sách mười người đứng đầu, nhưng ở trong nhóm cao thủ bình thường cũng là hàng đầu. Mà Vân Khê ở trong mắt bọn họ, chính là một con nhóc mới ra đời, bàn về số tuổi, tuổi của bọn họ cũng đã gấp bốn của nàng rồi, bàn về kinh nghiệm chiến đấu thực tế, vậy thì lại càng không phải nói.

Chính là một con nhóc, cũng dám ở trước mặt bọn họ đùa bỡn lớn lối? Quả thực là muốn chết!

Hai vị cao thủ Huyền Hoàng thất phẩm, hai thanh bảo kiếm sắc bén, còn có hai con Lục Vĩ Hồ huyễn thú, đồng thời công kích về phía Vân Khê, nàng không có khả năng ngăn cản!

Hai gã cao thủ mắt thấy sẽ đắc thủ, chiến đấu sẽ nhanh chóng kết thúc, đột nhiên, từ trong cơ thể của Vân Khê, bộc phát ra một cỗ lực lượng rất đặc biệt, lực lượng kia mang theo năng lượng phản xung cường đại, khiến cho công kích của bọn họ hơi  dừng lại. Giống như một người chơi đánh bóng, quả bóng đột nhiên bắn ngược trở lại lòng bàn tay, tay của hắn phải tạm thời dừng lại, đợi lực va chạm giảm bớt, mới có thể đánh bóng tiếp, cảm nhận của hai cao thủ kia giờ phút này đúng là như thế.

Đây là lực lượng gì? Tại sao lại kỳ lạ như thế?

Trong lúc hai người còn đang nghi ngờ, chỉ nghe một tiếng hú dài xé trời, một con huyễn thú từ trên người Vân Khê bay vọt ra, như mũi tên rời cung, mang theo khí thế phá hủy hết thảy, khiến cho lực công kích của hai người bọn họ xây dựng ra, thoáng cái bị phá tan!

“Đây là cái gì?”

Hai gã cao thủ chỉ cảm thấy Lục Vĩ Hồ huyễn thú của mình không khỏi run rẩy lên, giống như là chuột thấy mèo, sợ hãi phát ra từ bản năng  .

Bị lực đánh vào  bắn ra, hai gã cao thủ không thể lại tiếp tục tiến công, bị lực bắn ngược trở về, rơi xuống đất  trong nháy mắt, bọn họ ngửa đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời, một con huyễn thú khổng lồ  từ giữa không trung từ từ rơi xuống, cái đuôi của nó mở ra!

Chín cái đuôi của Cửu Vĩ Hồ huyễn thú giống như chín ngọn núi, ở giữa không trung chập chờn, diễu võ dương oai, thần khí uy phong!

“A!” Nam tử sợ hãi kêu lên một tiếng, đột nhiên im bặt, trợn to hai mắt nhìn kia con huyễn thú khổng lồ kia, thật lâu không cách nào hoàn hồn.

“Đó là…… Cửu Vĩ Hồ huyễn thú?! Chỉ có trong truyền thuyết mới tồn tại…… Cửu Vĩ Hồ huyễn thú?!” Cô gái sợ hãi kêu lên, gắt gao bưng kín miệng mình, sau khi khiếp sợ, nàng đột nhiên ý thức được, mình đã phán đoán sai thực lực của đối phương rồi. Một người có thể triệu hồi ra Cửu Vĩ Hồ huyễn thú, thực lực của nàng làm sao có thể kém được? Quan trọng nhất là, có thể triệu hồi ra Cửu Vĩ Hồ huyễn thú tượng trưng cho…… Chẳng lẽ không phải nói rõ, nàng mới là người có huyết mạch truyền thừa chính thống nhất Vân tộc?

Mặc dù lúc trước cũng nghe qua không ít tin đồn có liên quan đến Vân Khê, nhưng có thể là bởi vì Tông chủ và Vân Khê có mối ân oán cá nhân, cho nên phần lớn những lời đồn đại mọi người nghe được, đều là những điều bất lợi đối với Vân Khê, cho nên mới tạo thành việc phán đoán sai lầm như hôm nay, giống như sự chênh lệch mức nước của lòng sông so với mặt biển.

Theo lý thuyết, Vân Khê có lẽ còn muốn cảm tạ Tông chủ, nếu không phải nàng ác ý tung tin ra lời đồn, mọi người chưa chắc sẽ khinh thường nàng, thời điểm cùng nàng tác chiến, càng thêm nghiêm túc cùng thận trọng.

Cách chiến trường đó không xa, có ba vị cao thủ mới vừa xử lý xong mấy cái Thiên Ma, nghe được phía sau  động tĩnh, quay đầu nhìn ra xa.

“Đã xảy ra chuyện, có người chạy về phía chúng ta.” Nói chuyện chính là Bát Vân Mạn.

“Các ngươi nhìn, đó là…… Cửu Vĩ Hồ huyễn thú trong truyền thuyết  sao?” Lục Vân Mạn lộ ra vẻ mặt giật mình.

Người thứ ba cùng Bát Vân Mạn và Lục Vân Mạn ở chung một chỗ, chính là Hư Vô công tử. Một tổ này của bọn họ tổng cộng có ba vị Vân Mạn, là tổ có thực lực mạnh nhất trong các tổ, chính là bởi vì như thế, thời điểm các tổ cao thủ vọng tưởng cướp đoạt tích phân bài của Vân Khê, bọn họ không cùng những người của tổ khác thông đồng làm bậy, mà là lựa chọn dựa vào thực lực của bản thân đi chém giết Thiên Ma kiếm lấy tích phân.

Sự thật chứng minh, lựa chọn của bọn họ là đúng, tích phân trong tay  Vân Khê, không phải là thứ có thể dễ dàng cướp đoạt như vậy.

Hư Vô công tử ngưng mắt nhìn trên bầu trời hiển hiện ra  Cửu Vĩ Hồ huyễn thú, ánh mắt hẹp dài khẽ nheo lại, lộ ra vẻ mặt hứng thú: “Tranh tài lần này, càng ngày càng có ý tứ.”

“Hư Vô công tử, chúng ta có nên đi giúp sư đệ sư muội một chút hay không?” Bát Vân Mạn hỏi.

“Ngươi đi đi, ta cùng lão Lục tiếp tục hướng về phía trước đi trước!” Đối với Hư Vô công tử mà nói, những thứ này còn chưa đủ để cho hắn tự thân xuất mã.

Bát Vân Mạn gật đầu, nàng cũng cảm thấy không cần thiết để cho Hư Vô công tử tự mình xuất thủ, một mình nàng cũng đủ để đối phó rồi. Huyễn thú  phẩm chất cao, không có nghĩa là thực lực nhất định mạnh!

Khi nàng chạy tới hiện trường thời điểm, hai cao thủ một nam một nữ, đã bị Vân Khê bắt, Vân Khê đang định lấy tích phân bài từ trên người bọn họ, ngẩng đầu, thấy lại có người xuất hiện ở hiện trường. Nàng tạm thời bỏ qua việc lấy tích phân bài, toàn lực nghênh chiến, bởi vì nàng đã nhìn thấy tích phân bài bên hông người nọ, phía trên biểu hiện ra, thứ hạng của nàng là thứ bảy.

Nghe nói cùng một tổ với Hư Vô công tử, có Lục Vân Mạn và Bát Vân Mạn, không biết người này đến tột cùng là người nào.

“Bát Vân Mạn, ngươi tới thật đúng lúc! Mau giải huyệt đạo trên người chúng ta!” Cô gái hô to lên, sắc mặt nghiêm lại, từ trong tuyệt vọng toát ra hi vọng. Nàng cũng biết, Hư Vô công tử sẽ không bỏ mặc bọn họ, nhất định sẽ tới cứu bọn họ.Bát Vân Mạn đến, khẳng định chính là do Hư Vô công tử sai đến.

Bát Vân Mạn nhướng mày, không để ý đến hai người, mà là nhìn chăm chú Vân Khê, đối với nàng tràn ngập tò mò. Nàng lại có thể đánh bại hai vị sư đệ cùng sư muội, hơn nữa lại trong thời gian ngắn…..

“Ngươi chính là Vân Khê?”

“Một mình ngươi?”

“Lá gan của ngươi vẫn lớn như vậy?”

Nàng liên tục hỏi ba vấn đề.

Vân Khê khẽ nhíu mày, ba vấn đề của nàng, tựa hồ không có ý nghĩa gì, nàng đáp với không đáp, không có gì khác nhau.

Bát Vân Mạn thấy nàng không có ý tứ muốn đáp lời, không khỏi nổi giận: “Ngươi bây giờ có hai lựa chọn, một là để lại tích phân bài, sau đó tự mình rời đi, hai là bị ta đánh bại, sau đó bò mà đi!”

Vân Khê cười nhẹ: “Ta lựa chọn con đường thứ ba, đánh bại ngươi, lấy đi tích phân bài của các ngươi!”

Bát Vân Mạn thần sắc chấn động, chợt lộ ra tức giận: “Không biết tự lượng sức mình! Xem chiêu đi!”

Kiếm pháp của nàng rất nhanh, thân hình quỷ dị thay đổi liên tục, mới xuất một chiêu, thế nhưng xung quanh hiện trường đều có bóng người của nàng, làm cho người ta khó mà phán đoán, rốt cuộc người nào mới thật sự là  nàng.

Đây là…… kiếm pháp thập tam lục lộ ảnh tử (ba mươi sáu đường bóng dáng) của Vân tộc  !

Vân Khê mi tâm sáng ngời, trong đầu xẹt qua thân ảnh của mẫu thân, bộ kiếm pháp kia, mẫu thân từng tự mình diễn luyện quá một lần, truyền thụ cho nàng, hơn nữa nói cho nàng nhược điểm và chỗ sơ hở của bộ kiếm pháp kia. Mẫu thân quả nhiên là có dự kiến trước, nàng chẳng những truyền thụ cho nàng đại đa số  kiếm pháp của Vân tộc, còn nói và truyền thụ cho nàng chiêu phá giải của mỗi bộ kiếm pháp. Nếu như vậy, mà nàng còn thua,  nàng thật xin lỗi sự kỳ vọng của mẫu thân đối với nàng.

Môi của nàng bất giác khẽ vung lên, lộ ra vẻ giống như gió xuân mưa móc nhẹ nhàng khoan khoái nở nụ cười, kiếm Kinh Hồng ở trong tay nàng cũng không chậm.

Hai người một nam một nữ bị điểm huyệt đạo, cả người không thể nhúc nhích, nhưng không ảnh hưởng bọn họ xem cuộc chiến. Ở trong mắt bọn họ, Bát Vân Mạn là người gian xảo, chắc chắn khống chế được toàn trường, rõ ràng chiếm ưu thế, mà Vân Khê đâu rồi, nàng không nhanh không chậm, tự nhiên đứng ở trung tâm của vòng chiến, phản ứng tiêu cực.

Khí thế mạnh yếu, đã rõ ràng.

Song, bên mép Vân Khê lại lộ nụ cười, khiến cho đáy lòng bọn họ không khỏi sinh ra cảm giác lạnh lẽo. Bọn họ mơ hồ có loại dự cảm xấu, nụ cười của nàng càng rực rỡ tươi đẹp thì sẽ càng có chuyện không tốt đối với phương.

Bát Vân Mạn, nàng…… Có thể nhất kích chiến thắng Vân Khê hay không đây?

Chiến cuộc không đến phút cuối cùng, bọn họ cũng không dám tùy ý kết luận, bởi vì lúc trước bọn họ đã ăn thua thiệt ở trong tay Vân Khê, ngã một lần, bọn họ không thể tái phạm sai lầm tương tự.

Một kiếm phá không đánh xuống, từ bốn phương tám hướng, đồng thời phóng.

Hàn quang nhấp nháy, giống như có vô số  kiếm, vô số  người, đồng thời đối với  một người từ vòng trung tâm đâm ra.

Khí thế sắc bén kia, không thể ngăn cản.

Vân Khê ngoài mặt vẫn trấn tĩnh như cũ, không hoạt động nửa bước, trong nội tâm, nàng đã cùng mình đánh cuộc. Nàng nhất định phải ở bên trong trước tiên, đoán được thân ảnh thật sự, một kích phá hủy nó!

Vô số  thân ảnh, chỉ có một thân ảnh thật sự, nàng phải ra phán đoán chính xác.

Sơ hở của kiếm pháp bóng dáng, sơ hở của kiếm pháp bóng dáng, sơ hở của kiếm pháp bóng dáng……

Nàng dưới đáy lòng nói vô số lần, vô số  hình ảnh ở trong đầu nàng bay vút, đột nhiên, cánh tay phải của nàng huy động, trường kiếm nghiêng hướng phía trên nhảy lên, sau một hồi, nàng trở tay đem kiếm Kinh Hồng bay ra ngoài, đâm vào vị trí sau lưng của mình một góc bốn mươi lăm độ góc!

Không sai!

Chính là chỗ này!

Phốc!

Trường kiếm đâm vào thanh âm, rõ ràng có thể nghe.

Nàng chọn đúng rồi!

Xung quanh vô số thân ảnh trong nháy mắt biến mất, vị trí góc bốn mươi năm độ ở sau lưng nàng, xuất hiện một người, ở trên hông của nàng bị, một thanh trường kiếm đâm vào, mà trường kiếm nắm trong tay của nàng, cách phía sau lưng Vân Khê, chỉ có một bước ngắn.

“Làm sao có thể? Ngươi làm như thế nào?” Bát Vân Mạn khó có thể tin nhìn Vân Khê, không muốn tin tưởng, kiếm pháp kiêu ngạo nhất của mình, dễ dàng bị người ta phá giải như vậy.

Vân Khê đi lên trước một bước, cầm chuôi kiếm Kinh Hồng, ưu nhã ngước mắt: “Nếu như ta nói cho ngươi…… Ta đây sau này làm sao có thể sống trên giang hồ?”

“Phốc!” Một ngụm máu tươi từ trong miệng Bát Vân Mạn phun ra ngoài, lời này thật đáng giận!

Vân Khê đưa tay, đem kiếm Kinh Hồng từ trên đối phương rút ra, thuận tay cầm lấy tích phân bài bên hông Bát Vân Mạn.

“Xấu hổ quá! Mặc dù không muốn ra tay độc ác đối với ngươi, nhưng là ta không thể không thừa nhận, bộ kiếp pháp của ngươi tu luyện rất khá, nếu ta không ra sát chiêu, người bị giết  tiếp theo là ta. Này, đây là thuốc trị thương rất tốt, ngươi đem nó ăn vào, ba canh giờ sau, thương thế của ngươi có thể khôi phục hơn phân nửa.” Vân Khê đem một đan dược ném cho nàng, ở trong mắt nàng, Bát Vân Mạn và hai tên cao thủ khác đoạt nàng tích phân bài của nàng đương nhiên rất đáng hận, nhưng đây là tranh tài, đổi lại là nàng, nàng cũng sẽ làm như vậy, cho nên nàng không cần thiết hạ sát chiêu với bọn họ.

Bát Vân Mạn tiếp nhận đan dược nàng cho, Hương đan bay vào trong mũi của nàng, nàng khẽ kinh ngạc: “Đây là Hương phù đan cấp bảy, đối với ngoại thương nội thương đều có hiệu quả trị liệu vô cùng tốt, ở trong nôi tong chúng ta cũng vô cùng hiếm thấy……”

Nàng không hiểu nhìn về phía Vân Khê, giống như không tin nàng có lòng tốt như vậy, đem đan dược trân quý như vậy cho nàng, cảm giác, cảm thấy nàng có âm mưu khác.

Vân Khê nhướng mày, khẽ cười nói: “Mục đích ta tham gia bảng Phong Vân là vì vị trí trên bảng xếp hạng, là vì muốn đoạt được vị trí thứ nhất, không phải là tới giết người! Hơn nữa, mục tiêu của ta, là trở thành Tân Tông chủ của Vân tộc, nếu như ta đem mọi người của Nội tông đều giết sạch, ta đây làm một Tông chủ vẻ vang, còn có cái gì ý tứ?”

Bát Vân Mạn cổ quái nhìn nàng một hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười: “Cách nói chuyện với ngươi, giống như Hư Vô công tử…… Nhưng, ngươi cũng đừng coi thường thực lực của Hư Vô công tử, ngươi muốn đoạt được vị trí thứ nhất, cuối cùng phải cùng ngài ấy tiến hành tỷ thí, ta chúc ngươi nhiều may mắn!”

Nàng đã bình thường trở lại, nuốt vào đan dược, ngồi xuống ngay tại chỗ, điều tức.

Vân Khê nhìn nàng tán thưởng một cái, phát hiện cao thủ Nội tông của Vân tộc cũng không phải tất cả mọi người đều khiến người ta chán ghét như vậy, có lẽ, chỉ là bởi vì một chút ích lợi phân tranh, mới khiến cho người mất đi bản tính hiền hòa lương thiện.

Nàng cất bước đi về phía hai tên cao thủ khác, khom người, muốn lấy tích phân bài trên người của hai người bọn họ.

Cô gái đột nhiên cao giọng hô to lên: “Cứu mạng a —— Hư Vô công tử, mau tới cứu chúng ta a ——”

Nam tử cũng không cam chịu nhìn chằm chằm Vân Khê, nói: “Nếu ngươi quả thật có bản lãnh, cũng đừng có đi! Ngươi không phải là muốn đoạt vị trí thứ nhất, muốn làm Tông chủ sao? Vậy thì lưu lại, cùng Hư Vô công tử quyết một trận thắng bại. Ngươi dám không? Ngươi dám cùng Hư Vô công tử chính diện đối chiến không?”

Hắn đây là đang dùng phép khích tướng, kích Vân Khê đây!

Vân Khê vốn định điểm trúng huyệt đạo trên tay hai người, đột nhiên ngừng lại, nàng nghĩ, nếu như nàng cầm đi toàn bộ tích phân bài của ba người này, như vậy tích phân bài của tổ Hư Vô công tử này chẳng phải là thoáng cái liền rơi ở phía sau rất nhiều, vạn nhất bọn họ không thể tiến vào ba vị trí đầu tiên những tổ có nhiều tích phân bài nhất, thì bọn họ cũng không có tư cách mua vào trận chung kết.

Làm như vậy, có lẽ đối với nàng mà nói, vô cùng tốt, bởi vì … chuyện này, nàng có thể trực tiếp tránh ra trận quyết chiến chính diện với Hư Vô công tử, nàng chắc chắn giành thắng lợi.

Đổi lại là bất luận kẻ nào, sợ rằng cũng sẽ làm như vậy?

Nhưng trong nội tâm, có một thanh âm đang nói cho nàng biết. Nếu nàng muốn chân chính bước vào Nội tông, muốn nhận được sự thừa nhận và cho phép của cao thủ Nội tông, nàng nhất định phải hứng lấy khó khăn mà đi. Chỉ khi nàng chiến thắng, mà ở trong suy nghĩ của những cao thủ không cách nào chiến thắng  Hư Vô công tử, nàng mới có thể chân chính nhận được sự cho phép của mọi người. Coi như là thua, nàng cũng nhận, quang minh chính đại….

“Các ngươi không cần hô, tích phân bài của các ngươi, ta cũng không muốn. Hi vọng lúc ở trận chung kết, vẫn có thể nhìn thấy các ngươi! Mặt khác, thay ta chuyển tới Hư Vô công tử một câu, ta sẽ ở trong trận chung kết chờ hắn, hi vọng hắn không để cho ta thất vọng.”

Bịch bịch, nàng giải huyệt đạo trên người hai người, xoay người lại, đưa ném tích phân bài trong tay trả lại cho Bát Vân Mạn đang ngồi xuống điều tức, sau đó, tiêu sái phi thân rời đi.

Ba người còn lại ngu ngơ, đưa mắt nhìn hướng Vân Khê rời đi, thật lâu không có cách nào hoàn hồn.

“Ta không có nghe lầm chứ? Nàng không quan tâm tích phân bài của ta?”

“Thật là một quái nhân!”

“Có lẽ, nàng thật sự có tư cách trở thành Tân Tông chủ của Vân tộc chúng ta.” Bát Vân Mạn cười nhạt, đáy mắt nổi lên tia sáng kỳ dị.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.