Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 6 - Chương 54: Nhìn với cặp mắt khác xưa



Vân Khê tung người nhảy, nhảy xuống bệ cửa sổ, không đợi các cao thủ vây đánh nàng, chính nàng tự mình đưa đến cửa.

Thân ảnh phiêu dật, bay múa ở giữa không trung, đạp gió mà đi.

Nhận được tín hiệu chủ nhân gọi về, Hổ Vương gào thét một tiếng, chạy nhanh như bay nghênh đón chủ nhân của nó. Ở phía sau nó, bầy hổ cũng bắt đầu khởi động, rõ ràng coi nó là thủ lĩnh của mình, thủ lĩnh tới chỗ nào, bọn họ liền đi theo tới chỗ đó.

Vân Khê nhẹ nhàng rơi xuống lưng Hổ Vương, cao cao tại thượng, ở phía sau nàng, một đám Bạch Hổ vây quanh, gầm thét.

Nhìn khí thế như vậy, quá phong cách đi!

“Muốn đối phó ta, cùng nhau tới đây!” Vân Khê nhướng mi cao ngạo mà phong cách!

Các cao thủ nhìn nhau, kể từ đó, bọn họ cùng nhau đối mặt là một đám Bạch Hổ.

“Giết! Phải đem thần thú Bạch Hổ thu vào tay!” Cao thủ cầm đầu cao giọng lên tiếng, những thứ khác những cao thủ không chần chờ dư âm, đi theo hắn cùng nhau xông về phía bầy Bạch Hổ.

Một cuộc hỗn chiến ở giữa sân buổi đấu giá bộc phát.

Những khách nhân nhanh chóng rời hiện trường, rời xa nơi thị phi này.

Long Thiên Tuyệt cùng Cừu Mộ Dã hai người đứng gần cửa sổ, không có đi xuống hỗ trợ, Cừu Mộ Dã tự cảm thấy công phu của mình kém, không giúp đỡ được gì, nhưng hắn thấy kỳ quái, Long Thiên Tuyệt vì sao không đi hỗ trợ? Chẳng lẽ hắn đối với phu nhân mình có lòng tin như vậy, tin chắc nàng nhất định có thể ứng phó với nhiều cao thủ như vậy?

Đúng vậy, Vân Khê có thần thú Bạch Hổ thủ hộ, phía sau còn có một bầy Bạch Hổ tương trợ, nhưng đối phương là những cao thủ thực lực cũng là không tầm thường, trong đó không thiếu cao thủ Huyền Hoàng, Vân Khê chưa chắc là đối thủ của bọn họ.

“Long viện trưởng, thật không đi hỗ trợ sao?”

“Không cần, Khê Nhi dư sức đối phó!” Long Thiên Tuyệt rất có lòng tin nói.

“Được rồi.” Cừu Mộ Dã khẩn trương nhìn chiến cuộc phía dưới, hắn cũng hi vọng Vân Khê có thể thắng, bởi vì một khi Vân Khê có phiền toái, hắn chỉ sợ cũng không có biện pháp rời đi buổi đấu giá.

Trong lúc kịch chiến, Vân Khê không có trực tiếp thi triển thuật Phong Ấn hay thuật đóng băng, mà chân ướt chân ráo theo sát đối phương. Nàng cho mình một cơ hội tu luyện……

“Đại ca, nữ nhân thoạt nhìn thật không đơn giản, chúng ta chưa chắc địch nổi nàng, làm sao bây giờ?”

“Làm sao? Giết Bạch Hổ! Nhìn nàng đến tột cùng là bảo vệ Bạch Hổ, hay là bảo vệ mình!”

Những cao thủ rối rít dời đi mục tiêu, không hề công kích Vân Khê nữa, ngược lại bắt đầu công kích bầy Bạch Hổ.

Hổ Vương rống một tiếng, nổi giận, từ phía dưới Vân Khê bay vọt ra, đi cứu đồng loại của nó.

“Rống ——” tiếng hổ giận dữ, gió lớn đột khởi, gào thét đánh tới.

thần thú Bạch Hổ thần uy lẫm liệt, kinh sợ tứ phương.

Những cao thủ mới xông lên mấy bước, liền lui về phía sau.

trong đôi mắt Vân Khê thần quang chợt lóe sáng, nhìn đúng cơ hội, lập tức thi triển ra thuật Phong Ấn!

Xôn xao ——

Một đạo bạch quang giống như mui xe, chụp từ trên xuống, đem tất cả cao thủ nhốt hết thảy trong đó!

Chỉ một thoáng, tất cả đều bị nhốt.

“Đại ca, chúng ta bị vây khốn rồi!”

“Chết tiệt! Đây rốt cuộc là công phu gì thế? Thả chúng ta ra!”

Vân Khê không có để ý tới tiếng quát tháo của những người này, nhẹ nhàng rơi xuống, từng bước bước chậm đi về phía Hổ Vương, vuốt ve lông của nó, trấn an sự tức giận của nó. Nàng có thể hiểu được, làm cho đồng loại của mình bị uy hiếp, thân là thủ lĩnh của bọn chúng tâm tình kích động như thế nào.

“Hổ Vương, ngươi tính toán an trí những Bạch Hổ này làm sao?”

Hổ Vương quay đầu, quét một vòng, Bạch Hổ dường như cảm ứng được cái gì, mọi người cúi đầu kêu. Hổ Vương trầm ngâm chốc lát, ngửng đầu lên nói: “Chủ nhân, ta muốn mang bọn họ trở lại chỗ thuộc về bọn chúng.”

Người có lựa chọn của mình, thú có con đường của nó.

Vân Khê rất hiểu ý của nó, cũng nguyện ý tôn trọng.

“Ngươi đi đi, cần cái gì, nói cho ta biết!”

“Rống ——” ở Hổ Vương ra lệnh một tiếng, mặt đất bắt đầu kịch liệt chấn động, ngoài cửa lớn, mọi người không biết đến tột cùng xảy ra chuyện gì, sau đó thấy một đám Bạch Hổ xông ra đại môn, xông vào đường cái.

Đám người nhất thời hoảng sợ, mọi người chạy như chạy giặc

Cũng không biết trải qua bao lâu, một trận bạo động này mới xem như thực sự kết thúc.

Đến đây, hiện trường trong ngoài buổi đấu giá, một mảnh đống hỗn độn. Mấy vị quản sự ra sức lau mồ hôi, vững vàng bảo vệ tiền tài buổi đấu giá hôm nay có được, lòng vẫn còn sợ hãi. May là, ngân phiếu vẫn còn!

“Thiên Tuyệt, hút khô huyền khí của những người này, sau đó đưa bọn họ giao cho những tiểu thương kia, để cho bọn họ ở lại cửa hàng, chung thân gán nợ.” Vân Khê nói…, những cao thủ bị phong ấn đáy lòng cả kinh, quá độc ác, trước hút khô huyền khí của bọn hắn, hơn nữa để cho bọn họ đi làm gán nợ, bọn họ sống không bằng chết a!

“Kẻ sĩ có thể chết không thể chịu nhục! Ta thà tự vận, cũng không nguyện ý chịu nhục!” Cao thủ cầm đầu giơ kiếm, hướng cổ của mình đánh tới. Vân Khê há có thể để cho hắn như ý nguyện? Bọn họ cướp sạch tài sản của tiểu thương, giờ lại muốn rời đi, nàng căm thù đến tận xương tuỷ.

“Đứng yên cho ta!” Đầu ngón tay Vân Khê phát ra một lực huyền khí đặc thù, không có chút cản trở xông vào phong ấn, đã tới trên người cầm đầu cao thủ, hành động cắt cổ của hắn bỗng nhiên bị ngừng trễ không thể động đậy.

Thành công!

Vân Khê mừng rỡ xem lại một chút đầu ngón tay của mình, cái gọi là thuật Phong Ấn thật ra bao gồm không gian cùng thời gian, không gian cùng thời gian phong ấn, lại có khoảng cách lớn nhỏ cùng thời gian dài ngắn, theo tấn thức người tu luyện mà tăng trưởng.

Trước đây nàng chủ yếu tu luyện không gian phong ấn, mà thời gian phong ấn tu luyện khó khăn hơn nhiều so sánh với không gian phong ấn, nàng chỉ thử thời gian phong ấn một lần, lại thành công!

Bất quá, cũng chỉ thi triển phạm vi nhỏ, lại không thể thi triển thời gian phong ấn đối với tất cả cao thủ.

Sẽ có ngày, nàng đem thời gian phong ấn tu luyện đến đỉnh điểm, đến lúc đó chỉ cần nàng hơi thi triển, nàng là có thể thay đổi trạng thái thời gian của đối thủ, làm cho đối phương dừng lại, cũng có thể làm cho thời gian của đối phương so với mình mau lên mấy lần.

Thử nghĩ, nếu như thời giờ của ngươi so với đối phương chậm hai lần, nói cách khác, đối phương có thời gian một canh giờ để tu luyện, mà ngươi thì có thể dùng thời gian hai canh giờ đồng dạng tu luyện, người nào tu luyện hiệu quả tốt hơn, cũng rất rõ ràng, đương nhiên là ngươi tu luyện hai canh giờ sẽ có hiệu quả tốt hơn!

Bất quá, những thứ này vẫn chỉ là lý thuyết suông, Vân Khê ước chừng ngày mình có thể làm mưa làm gió vẫn còn xa.

Bên kia, Long Thiên Tuyệt bắt đầu thi triển thuật Hấp thu, hút khô huyền khí trên người của những cao thủ này, khiến cho bọn họ mọi người từ cao thủ hạng nhất, biến thành người bình thường, thậm chí người bình thường cũng không bằng, thân thể mềm nhũn, tay trói gà không chặt.

Hai vợ chồng bọn họ đem những người này trực tiếp đưa đến những cửa hàng bị cướp sạch, người nào tạo nghiệt, người ấy đi hoàn lại, bất quá, bọn họ không có đem tất cả bọn chúng đưa đi, đem cao thủ lúc trước đưa trà cho bọn họ để lại.

“Ta hỏi ngươi, có phải các ngươi giam dữ gia quyến của Vương viện trưởng?” Long Thiên Tuyệt chất vấn.

Cao thủ hơi kinh hãi: “Ngươi, các ngươi làm sao mà biết được?” Nhận thấy mình lỡ miệng, hắn hung hăng muốn tát mình một cái, không đánh đã khai, có ai ngu như hắn không?

“Nói, các ngươi nhốt bọn họ ở đâu?” Long Thiên Tuyệt đề cao âm điệu nói.

“Ta không biết! Chúng ta chẳng qua là chịu trách nhiệm tới buổi đấu giá, tìm thần thú Bạch Hổ, những thứ khác, chúng ta một chút cũng không biết.” Cao thủ dùng sức lắc đầu, nhìn về phía Long Thiên Tuyệt ánh mắt mang theo vài phần sợ hãi, bọn họ có thể hút khô huyền khí trên người những cao thủ, nghĩ đến thật đáng sợ.

“Ngươi cái gì cũng không biết, giữ lại ngươi cũng không có tác dụng, không bằng đem một chút tinh khí cuối cùng trên người ngươi hút khô, để hoàn toàn biến thành một thây ma cũng tốt lắm.” Khuôn mặt Long Thiên Tuyệt lạnh lùng bắn ra sát ý, hắn cố ý hù dọa đối phương.

“Đừng! Đừng!” trong đầu Cao thủ xẹt qua hình ảnh thây khô, bị làm cho sợ, lạnh rung phát run, “Ta nói, ta nói……”

Cao thủ khai chỗ giam dữ thân nhân của Vương viện trưởng, hai vợ chồng bọn họ thuận lợi giải cứu con tin, đưa bọn họ an toàn về học viện Bạch Hổ. thần thú Bạch Hổ đã xuất thế, bọn họ không có lý do gì tiếp tục lưu lại học viện Bạch Hổ nữa, cùng nhau đi về học viện Thiên Long.

Mà lúc này,tại học viện Thiên Long xảy ra một chuyện không lớn không nhỏ, nhưng đủ khiến cho viện trưởng mới nhận chức Vân Trung Thiên đau đầu.

Một nhóm người vây quanh sương phòng của một cô gái, trong sương phòng có một thi thể nam tử trẻ tuổi, xiêm y nam tử mặc trên người chính là đồng phục của học viên học viện Thiên Long, bởi vậy có thể thấy được, người chết là học sinh của học viện Thiên Long.

Học viện Thiên Long thời buổi rối loạn, chết một người vốn không phải là đại sự, nhưng hết lần này tới lần khác người chết lại ở sương phòng của khách nhân, mà gian sương phòng này lại là chỗ ở của Dạ Tử Hi.

Thử nghĩ, một nam tử trẻ tuổi, là học sinh của học viện Thiên Long, chết trong khuê phòng của một cô nương, chuyện này rất bí hiểm, ai có thể giải thích rõ ràng?

Người trong cuộc Dạ Tử Hi đứng gần cửa sổ, lưng quay về phía mọi người, chỉ chừa cho mọi người một lãnh ngạo bóng lưng. Từ chuyện phát đến bây giờ, nàng vẫn như vậy đứng vững, không nói được lời nào, không giải thích, không thừa nhận!

“Thiên sư huynh, ta nghĩ chuyện này không thể hoàn toàn trách cứ Dạ cô nương, chắc là Hoàng sư đệ mới gặp gỡ Dạ cô nương, đối với nàng vừa gặp đã thương, cho nên mới có những hành động thiếu suy nghĩ. Dạ cô nương chẳng qua là tự vệ, mới có thể giết lầm Hoàng sư đệ, xét về tình có thể tha thứ được.” Bạch Tuyết Mai nhẹ nhàng lên tiếng, vì Dạ Tử Hi giải vây, ngữ điệu nhẹ nhàng, được nhiều cao thủ học viện Thiên Long tán thành. Bạch Tuyết Mai không hổ là đệ tử tinh anh của học viện Thiên Long, người người khen ngợi Mai tiên tử, xử sự chu đáo, tâm địa nhân hậu.

“Tuy không phải là chủ ý của Dạ cô nương, nhưng việc đã đến nước này, Dạ cô nương cũng phải có một phần trách nhiệm, nếu không học sinh của học viện Thiên Long chẳng phải là đã chết oan sao?” Một vị trưởng lão đức cao vọng trọng chuyên chủ trì công lý nói.

“Không sai! Hoàng gia đưa con nối dòng vào học viện Thiên Long, phó thác cho chúng ta đào tạo, hiện nay xảy ra chuyện như vậy, chúng ta dù sao cũng phải cho Hoàng gia một cái công đạo. Chúng ta cũng nguyện ý tin tưởng Dạ cô nương không có ý, dù sao các người không thù không oán, không có lý do giết hại đối phương, nhưng là Dạ cô nương phải hướng Hoàng gia người ngay mặt nói xin lỗi, lấy biểu thành ý.”

“Đây là đương nhiên! Nhất định phải nói xin lỗi!”

Càng ngày càng nhiều người tỏ vẻ đồng ý.

Trong những người này, cũng có người của Dạ gia, Dạ Cô Phong ngưng đọng chân mày, không nói gì, nhìn không ra là đang nghĩ gì; Dạ Hàn Nguyệt cùng Dạ Hàn Tinh hai huynh đệ muốn đứng ra vì bác mình nói chuyện, Dạ Hàn Nhật đưa tay, ngăn bọn hắn. Giờ này khắc này, ở trên địa bàn của người khác, bọn họ vì mình biện minh, căn bản không chiếm được tín nhiệm cùng sự đồng tình của những người khác, ngược lại sẽ dẫn đến song phương mâu thuẫn, không có lợi để giải quyết sự việc.

Huynh đệ ba người nhất tề quay đầu nhìn về phía Vân Trung Thiên, bây giờ hắn là viện trưởng của học viện Thiên Long, quyết định cùng phán đoán của hắn, là quan trọng nhất.

Vân Trung Thiên bình tĩnh, nhìn chăm chú thi thể trên đất, suy nghĩ cặn kẽ, những người khác nói, hắn căn bản cũng không nghe lọt tai.

Bạch Tuyết Mai nhìn thi thể, thấy Vân Trung Thiên không đưa ra quyết định, nàng không nhịn được nói: “Thiên sư huynh, mặc dù ngươi cùng Dạ cô nương có chút tình cảm, nhưng thân là viện trưởng, huynh phải theo lẽ công bằng quyết định mới đúng. Các trưởng lão nói có lý, Dạ cô nương không cố ý sát hại, nàng ấy thành tâm nói lời xin lỗi Hoàng gia, tin tưởng Hoàng gia sẽ không làm khó dễ nàng ấy.”

Các trưởng lão nghe lời của nàng, bừng tỉnh đại ngộ, khó trách viện trưởng chậm chạp không lên tiếng, thì ra là hắn cùng Dạ Tử Hi có tình cảm.

“Viện trưởng, người thân là người đứng đầu một viện, lại mới nhận chức, lòng người chưa ổn. Lúc này, ngươi nhất định phải công tư phân minh, nếu không mọi người trên dưới học viện không phục, đến lúc đó sẽ xảy ra xung đột, sợ là không thể thu thập.”

“Lòng người thật đáng sợ! Viện trưởng, người nhất định phải nghĩ kĩ trước rồi quyết định, không thể hủy tiền đồ của mình, cô phụ tấm lòng của Bách Lí viện trưởng trước khi chết dặn dò ngài!”

“……”

Trong lúc nhất thời, các thanh âm khuyên bảo liên tiếp, bọn họ tựa hồ cũng nhận định Vân Trung Thiên vì tư tình mà thiên vị Dạ Tử Hi.

Già trẻ Dạ gia nhất tề nhíu mày, những người này không khỏi khinh người quá đáng rồi! Người Dạ gia dễ bị khi dễ sao?

Dạ Tử Hi bóng lưng vẫn ngạo nghễ đứng thẳng, bất động.

Lúc này, Vân Trung Thiên cuối cùng từ trên thi thể thu hồi tầm mắt, trên khuôn mặt đẹp đẽ hoàn mỹ lộ ra một tia cười nhạt: “Chuyện này ta sẽ điều tra rõ ràng, hiện nay còn chưa rõ hung thủ, mỗi người đều rất khả nghi!”

Hắn dừng một chút, bỗng nhiên xoay người, hướng ngoài cửa ra lệnh: “Phong tỏa hiện trường! Tất cả mọi người lưu lại, hỗ trợ điều tra, khi chưa điều tra rõ, ai cũng không thể rời hiện trường nửa bước!”

Mọi người ồ lên, không phục.

“Viện trưởng, ngài làm như vậy, không khỏi chuyện bé xé ra to đi? Chuyện này không phải đã rõ ràng sao? Người chết ở trong phòng Dạ cô nương, lúc xảy ra án mạng, Dạ cô nương đang ở bên trong gian phòng, người không phải là nàng giết, chẳng lẽ là tự sát?”

“Viện trưởng, ngài rõ ràng chính là công tư không phân minh, thiên vị Dạ cô nương.”

“Tại sao ngay cả chúng ta cũng muốn lưu lại? Chẳng lẽ chúng ta cũng có hiềm nghi?”

“Chúng ta căn bản không có động cơ giết người, tại sao ngay cả chúng ta đều hoài nghi? Quá không có đạo lý rồi!”

“Đúng vậy!”

“Viện trưởng, ngươi dù sao còn quá trẻ, chưa có kinh nghiệm xử lý những chuyện này, vẫn phải để cho lão gia hỏa này xử lý đi. Vốn là một chuyện rất đơn giản, người đâu cần phải đem nó thành phức tạp, đây không phải là lãng phí nhân lực vật lực sao? Ta xem chuyện này người cũng đừng quản, ai đúng ai sai chúng ta sẽ phán xét, cũng tránh cho người khó xử với Dạ cô nương……”

Đám người này đã sẵn sàng mài dao, muốn vượt quyền.

Bạch Tuyết Mai mừng thầm, có các trưởng lão tạo áp lực, Thiên sư huynh sẽ không thể bao che cho Dạ Tử Hi. Hừ, chính là một cô nương của Dạ gia, cũng dám tới câu dẫn Thiên sư huynh? Nàng không về nhà soi gương xem, mình xứng đôi Thiên sư huynh sao?

Dạ Tử Hi càng ngày càng căng thẳng, mặc dù nàng không muốn giải thích, nhưng nàng vô cùng để ý suy nghĩ của Vân Trung Thiên, hắn là đang hoài nghi nàng? Hắn có để ý tới áp lực từ các trưởng lão, ngại những lời đồn,yêu cầu nàng nói xin lỗi với gia tộc họ Hoàng?

Tâm tình của nàng rất phức tạp, nàng hi vọng hắn tin tưởng nàng, nhưng đồng thời, nàng không muốn làm cho hắn khó xử, thay vì để cho hắn khó xử, chịu chất vấn trên dưới của học viện Thiên Long, nàng tình nguyện thừa nhận chuyện này. Không phải là nói xin lỗi sao? Vì hắn, nàng nguyện ý chịu nhục! Vì hắn, nàng nguyện ý cúi đầu! Vì hắn, nàng nguyện ý bỏ xuống lòng kiêu ngạo!

Hơi thở quanh thân Vân Trung Thiên khẽ biến hóa, ánh mắt bén nhọn quét một vòng, lực uy hiếp vô hình kia, để cho tiếng huyên náo xung quanh thoáng cái yên tĩnh đi, ngay cả mấy vị trưởng lão khiêu khích lợi hại nhất cũng rối rít ngậm miệng lại, không dám nhiều lời nữa.

Vân Trung Thiên ngữ điệu không thay đổi, trong thanh âm có thêm mấy phần uy nghiêm: “Các ngươi còn nhớ rõ ta là viện trưởng sao? Ta nói sẽ điều tra chân tướng, nhất định sẽ tra ra chân tướng, trong các ngươi có người nào không phục,đ ứng ra, ấn viện trưởng trong tay ta, trong các ngươi người nào có khả năng thì tới lấy!”

Hiện trường yên lặng như tờ.

Vị viện trưởng này, do đích thân Bách Lí viện trưởng trước khi chết chỉ định, ai dám chất vấn, ai dám tranh đoạt?

Mọi người nhất thời, không dám nói thêm một câu nào nữa.

Một lúc lâu, trong đám người đi ra một người, mở miệng nói: “Thật ra thì muốn tra tìm ra hung thủ thật sự, cũng không khó khăn! Đúng như Trung Thiên ca ca nói, hung thủ thật sự nhất định đang ở trong chúng ta, không phải là Dạ cô nương chính là một trong số chúng ta. Mọi người chẳng lẽ không muốn biết hung thủ thật sự là ai chăng? Hoặc là nói, thêm chứng cứ chính xác để chứng minh hung thủ giết người chính là Dạ cô nương, khiến cho bản án càng thêm sáng tỏ sao? Như vậy hãy phối hợp với Trung Thiên ca ca, toàn bộ mọi người lưu lại, phối hợp với viện trưởn, tìm ra chân tướng sự việc. Mọi người nếu như không có làm, việc gì phải lo lắng chứ? Mọi người nói có phải không?”

Trong tầm mắt của mọi người, một cô nương mặc áo trắng đứng dậy, đi tới bên Vân Trung Thiên, hai tay chắp sau lưng, nói rõ ràng, thanh âm dễ nghe, làm cho người nghe như lâng lâng, như lạc vào cảnh đẹp.

Mọi người liên tiếp gật đầu, vô cùng đồng ý với ý kiến của nàng.

A Lý liếc mắt cười một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía Vân Trung Thiên: “Trung Thiên ca ca, tất cả mọi người đã đồng ý lưu lại, tiếp nhận điều tra. Không biết ta có thể giúp một tay, tham gia vào công tác điều tra, loại trừ những người không khả nghi?”

Vân Trung Thiên cười nhạt, không ngờ đến một tiểu nha đầu, nói chuyện rất có đạo lý, có thể đối phó với những lão gia hỏa thích kiếm chuyện kia, làm hắn nhìn với cặp mắt khác xưa. Hắn gật đầu, đáp ứng thỉnh cầu của nàng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.