Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 6 - Chương 47: Biểu lộ tự tin!



Edit: Tiểu Nguyệt Dương

Beta: Tiểu Mộng

“Bách Lí thành chủ, các vị trưởng lão, mọi người có quen thuộc Ngọc Long thạch động không?” Vân Trung Thiên hỏi, thân là học sinh Học viện Thiên Long, hắn cũng không có quyền đến gần nơi này.

Ai cũng lắc đầu. Bách Lí thành chủ nói: “Ngọc Long thạch động là Thánh Địa của Học viện Thiên Long, ngoài viện trưởng ra, những người khác đều bị cấm. Ta cũng tới đây lần đầu, sợ rằng không giúp được gì……”

Bách Lý Băng Tuyền lau nước mắt, ngẩng đầu nói: “Ta từng nghe phụ thân nói về Ngọc Long thạch động rồi. Nó thật ra thông với địa lao. Giờ chúng ta tìm về hướng địa lao, hẳn là có thể tới được cửa ra.”

“Địa lao?” Mấy vị trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, lúc này mới nhớ ra, trong địa lao còn đang nhốt một người.

“Địa lao hẳn là ở phía Tây Nam, chúng ta theo hướng này đi.” Một nhóm đi theo mấy vị trưởng lão tìm kiếm trước. Vân Khê, Long Thiên Tuyệt, Chiến Thiên Dực và mấy người Vân Trung Thiên đều không nhúc nhích. Bọn họ tỉ mỉ quan sát đám cao thủ bị đóng băng rồi ngạc nhiên phát hiện ra, thiếu mất một người. Chẳng lẽ chính là kẻ động vào cơ quan của đại môn, nhốt tất cả mọi người vào trong động?

“Là Tông Chính tiểu thư đó, không thấy cô ta nữa rồi!” Chiến Thiên Dực nói.

“Tông Chính……” Bách Lý Băng Tuyền đăm chiêu nhìn vào giữa không trung, ánh mắt dần trống rỗng.

“Mọi người mau xem! Nơi này có dấu chân!” Bên phía trưởng lão đi tìm cửa ra đã phát hiện đầu mối.

Mọi người đồng loạt chạy tới, quả nhiên thấy phía dưới một tảng đá lớn, trên mặt đất ẩm ướt còn lưu lại hai dấu chân, giống như là của một nữ nhân.

“Mọi người cùng hợp lực mở khối cự thạch này ra!” Dưới sự chỉ huy của Vân Trung Thiên, tất cả đồng tâm hiệp lực, mỗi người đều dẫn ra một cỗ huyền khí, cùng ngưng tụ lại thành một, luồn vào dưới cự thạch, kèm theo tiếng vang ù ù, từ từ nâng lên cự thạch.

Mùi ẩm mốc, từ đầu bên kia cự thạch phiêu dật bay tới, đúng là mùi của địa lao.

Không sai! Bọn họ nhất định đã đến địa lao.

Mọi người mừng rỡ, mấy vị trưởng lão anh dũng xông lên tiên phong, dẫn đầu đoàn người đi tới.

“Mọi người đừng nóng vội! Cẩn thận có bẫy!” Vân Khê nhíu mày, mơ hồ sinh ra một dự cảm xấu, khi nàng lên tiếng nhắc nhở thì đã chậm một bước.

Vút vút vút vút ——

Vô số mũi tên bắn vọt tới từ cửa vào. Mấy vị trưởng lão đi tuốt đàng trước đứng mũi chịu sào, mỗi người đều bị trúng mấy phát!

“Mọi người mau lui về sau!”

Mọi người lui lại, tiếng tên bắn cũng dừng theo. Từ một chỗ gần đó truyền đến thanh âm nữ tử kia: “Mau giao Đá kí ức ra đây, nếu không, một người cũng đừng hòng rời khỏi đây!”

Vân Khê nhìn lướt qua đám người bên cạnh, nói về phía cửa: “Ngươi không có thần thú trấn giữ thì chỉ riêng một khối Đá kí ức, có ích gì chứ?”

“Cái đó không cần ngươi quan tâm, ta tự có chỗ để dùng của ta. Bớt sàm ngôn đi, giao Đá kí ức ra đây!” Nữ tử đáp lời.

Vân Khê trầm ngâm trong chốc lát, ánh mắt giao với Long Thiên Tuyệt, sau khi hai người âm thầm trao đổi xong, Vân Khê mới cầm lấy Đá kí ức từ trong tay Long Thiên Tuyệt, hô về hướng đối diện: “Được, ta cho ngươi Đá kí ức, đón lấy!”

Phía bên kia cửa ra, hơn mười cao thủ hắc y nhân canh giữ chung quanh, lấy nữ tử đó làm trung tâm, đứng thành hình quạt, xếp trận chờ đợi. Đột nhiên thấy một túi đen được ném tới, mười mấy người đồng loạt giương cung về phía nó, nữ tử cũng thấy được, vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Chậm đã!”

Nàng phi thân lên, đưa tay ra đón……

Lúc này, một luồng sát khí từ đỉnh đầu ập xuống, vô thanh vô tức, đảo mắt đã tiến tới rất gần.

Vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với một thân ảnh sắc đen, đầu đội đấu lạp, toàn thân đen tuyền, tràn đầy sát khí. Hàn quang lạnh lùng giống như thiểm điện xẹt qua bầu trời, xông thẳng mà tới!

“Tiểu thư!”

Hơn mười hắc y nhân đồng loạt giương cung, nhắm ngay tới bóng người màu đen.

Thân ảnh lập tức thay đổi, bóng đen xuống dưới, nữ tử tới trước, hai người lần lượt thay đổi vị trí ngay giữa không trung.

Động tác của hơn mười hắc y nhân có chút chần chờ, ngay khi bóng người tách ra, nữ tử đã rơi vào trong tay bóng đen, tay trái hắn cầm kiếm, gác trên cổ nữ tử đó, lại lấy thân thể cô ta chắn trước người mình, tay phải tóm được túi đen.

Như thế, rơi xuống.

“Tiểu thư!”

“Ngươi là ai?” Nữ tử bị kiếm khí trên cổ uy hiếp, không dám tự ý cử động. Nhìn mặt mũi kẻ đội đấu lạp đứng bên cạnh đã bị che khuất hoàn toàn, chỉ biết lộ ra kinh ngạc và khó hiểu. Nàng bố trí thuộc hạ ở chỗ này đã lâu, không có một ai phát hiện, trên đỉnh đầu còn có một người ẩn núp. Hắn đã làm như thế nào mà được? Vô thanh vô tức “ngủ đông” ở đó, không người nhận ra?

Lúc này, từ phía bên kia cửa ra, đám người Vân Khê và Long Thiên Tuyệt lục tục đi tới, song phương giằng co.

“Độc Cô quả nhiên không làm ta thất vọng!” Vân Khê cong môi mà cười, rất là vừa ý với chiến tích của Độc Cô Mưu. Khoảnh khắc vừa rồi, khi đang quyết định có nên giao Đá kí ức cho đối phương hay không, nàng bỗng nghĩ đến Độc Cô Mưu. Hắn là người thủ tín trọng nghĩa, khi chưa được rửa sạch tội danh, dù có trăm ngàn phương pháp thoát khỏi địa lao, hắn cũng sẽ không đi. Cho nên, giữa điện quang hỏa thạch, nàng quyết định đánh cược một lần, mà dù không thành công, nàng cũng có biện pháp cướp Đá kí ức lại mà thôi!

“Đá kí ức!” Độc Cô Mưu tay phải nhấc lên, trả lại túi đen cho Vân Khê.

“Khốn kiếp! Ngươi dám phá hỏng chuyện tốt của ta!” Nữ tử tức giận gào thét.

Độc Cô Mưu không để ý tới nàng ta, quay đầu, hỏi Vân Khê: “Chết, hay là sống?”

“Đừng giết!” Bách Lý Băng Tuyền từ phía sau bước ra, đi tới trước mặt nữ tử đó. Nàng yên lặng nhìn đối phương, nhìn khuôn mặt đối phương tương tự với mình, nàng khẩn trương hỏi, “Nói cho ta biết, tỷ tỷ của ngươi…… Bà ấy có phải mẹ ta hay không?”

Thân hình nữ tử đột nhiên chấn động, kinh ngạc nhìn lại Bách Lý Băng Tuyền, đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt: “Ngươi…… Chẳng lẽ ngươi là…… Không thể nào! Không phải mẹ ngươi là chính thất Bách Lí phu nhân sao?”

Đôi mắt xinh đẹp của Bách Lý Băng Tuyền phiếm ướt át, nàng nức nở nói: “Ta cũng luôn cho là như vậy, nhưng cha, vừa mới……”

Bách Lí thành chủ đi lên phía trước, vỗ vai muội muội nói: “Chuyện này, đại ca rõ ràng nhất. Năm đó mẹ khó sanh mà chết, mà cha lúc ấy vừa mới ôm muội trở về Bách Lý gia tộc. Vì che dấu thân phận của muội, cũng là che giấu tin mẹ bị khó sinh, ông ấy chỉ tuyên bố với bên ngoài là mẹ chết sau khi sinh muội ra. Trên thực tế, hài tử đó không hề được ra đời. Ta vẫn luôn tò mò, muội rốt cuộc là hài tử cha ôm từ chỗ nào về. Cha không nói, ta cũng không hỏi, chỉ coi muội là muội muội ruột của mình mà thôi.”

Nữ tử kia run lên, lộ ra thần sắc kích động: “Nói vậy thì, ngươi thật sự là đứa nhỏ của tỷ tỷ ư?”

Cô ta nghẹn ngào mấy tiếng: “Năm đó, cha ngươi hiểu lầm tỷ tỷ tiếp cận chỉ là vì Đá kí ức trong Học viện Thiên Long. Ông ta tức giận, lập tức tới vạch rõ giới tuyến với tỷ tỷ ta. Tỷ ấy không cam lòng, len lén sinh ra hài tử của ông ta, không lâu sau khi ngươi ra đời, đã ôm tới gặp mặt. Đáng tiếc, cha ngươi tâm địa sắt đá, không nhận hai mẹ con ngươi, còn làm cho mẹ ngươi giận đến tẩu hỏa nhập ma, lâm vào điên cuồng. Đến lúc ta tìm được thì tỷ tỷ đã điên rồi, mà ngươi cũng không thấy đâu nữa. Sau này khi ta nghe nói rằng, phu nhân viện trưởng của Học viện Thiên Long sinh hạ một nữ nhi, ta rất hận. Ông ta ép tỷ tỷ thành ra như thế, vậy mà còn có thể vui mừng khoái hoạt đón con đẻ với phu nhân! Trời cao sao mà bất công?!”

“…… Hiện tại thì tốt rồi, ngươi còn sống, nếu như mẹ ngươi nhìn thấy, nhất định sẽ khá hơn nhiều.” Nữ tử không để ý tới trường kiếm trên cổ, bước về phía Bách Lý Băng Tuyền, đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng, “Hài tử, đi với ta tới Tông Chính gia tộc đi. Mẹ ngươi mong ngươi cả ngày lẫn đêm đó.”

Đôi mắt Bách Lý Băng Tuyền đẫm lệ, lại đột nhiên bắn ra hàn quang, nàng nức nở nói: “Người là dì của ta, người bất công vì những thương tổn của mẹ, ta hiểu, nhưng người không nên hại chết cha! Ngươi hại chết cha ta, chính là cừu nhân của ta!”

Xoẹt!

Trường kiếm ra khỏi vỏ, Bách Lý Băng Tuyền đem kiếm chỉ thẳng vào đối phương, trong đôi mắt giận dữ còn đong đầy nước.

Nữ tử nhìn lại nàng, rưng rưng cười: “Hài tử, gặp con còn sống, a di an tâm nhiều. Con muốn báo thù thay cha, a di hiểu. Ta làm nhiều như vậy, cũng chỉ đơn giản là muốn đòi một công đạo thay mẹ con mà thôi. Chuyện đã xong, ta cũng không còn gì tiếc nuối.”

Cô ta nhắm mắt lại, đưa cổ ra: “Động thủ đi!”

Hơn mười cung tiễn thủ nhìn nhau, không khỏi mờ mịt, không biết nên làm sao bây giờ.

Bách Lý Băng Tuyền khẽ run tay, mũi kiếm chỉ cách cổ đối phương không tới một tấc, nhưng vẫn không thể đâm tới, đâm vào cổ đối phương.

“Ta muốn hỏi, rốt cuộc là người nào đứng sau lưng ngươi? Mục đích của ngươi chỉ là trả thù cha, căn bản không cần làm nhiều chuyện như vậy, nhất định là có kẻ thao túng, đúng không? Người đó là ai? Ta nhất định phải bắt được kẻ thù giết cha thật sự của mình!”

Ánh mắt Bách Lý Băng Tuyền lóe lên, dung nhan trong trẻo lạnh lùng tràn ra sự ngoan lệ, nàng muốn bắt được kẻ thao túng đó, nàng muốn báo thù cho cha!

Nữ tử kia mở mắt ra, nhìn Bách Lý Băng Tuyền với vẻ sầu lo: “Hài tử, con không nên tiếp tục truy cứu nữa. Họ không phải là người mà con có thể chọc vào. Nghe a di đi, giết a di, sẽ làm cho hết thảy hận thù theo gió tan đi. Nếu lúc nào có cơ hội thì hãy tới Tông Chính gia tộc gặp mẹ con một lần, đó là một nữ nhân số khổ, cũng là một kẻ si tình, cả đời tỷ ấy đều nằm trong tay cha con……”

“Không được! Ngươi phải nói kẻ giật dây ra cho ta!” Bách Lý Băng Tuyền kiên trì.

Tâm sinh dao động, nữ tử kia đang định mở miệng thì một đạo hàn quang từ giữa hư không hiện ra, tật phong lóe lên, bắn thẳng vào cổ họng của nàng ta.

“A di! A di ——”

Bách Lý Băng Tuyền ném trường kiếm đi, tiến lên ôm lấy nữ tử đó.

Bên ngoài, từng tiếng tiêu vọng lại, hơn mười cung tiễn thủ trong địa lao nghe thấy, đồng loạt bỏ chạy.

“Mau đuổi theo!” Long Thiên Tuyệt là người đầu tiên ra khỏi địa lao. Theo sát phía sau hắn là Vân Khê, Vân Trung Thiên, Độc Cô Mưu và hai trưởng lão Học viện Thiên Long. Cả nhà Bách Lí thành chủ và Chiến Thiên Dực thì lưu lại, cùng làm bạn với Bách Lý Băng Tuyền.

Hơn mười cung tiễn thủ vút đi cực nhanh, tung mình nhảy vài bước đã rời xa Ngọc Long thạch động.

Vút vút vút vút ——

Trong lúc trốn chạy, bọn họ vẫn không quên xoay người lại bắn tên.

Long Thiên Tuyệt tức giận, như hóa thân thành cuồng long, vung lên gió lốc, hai tay áo tung bay, hất lại toàn bộ phi tiễn.

Phập! Phập! Phập!……

Phi tiễn cắm vào thân thể, hắc y cao thủ rơi xuống từng tên một.

Long Thiên Tuyệt không để ý tới đám tiểu lâu la này, hắn đẩy nhanh tốc độ, trực tiếp đuổi theo bóng người phiêu miểu phía xa. Hắn khẳng định, tiếng tiêu vừa nãy chính do người nọ phát ra.

“Thiên Tuyệt, cẩn thận đó!” Vân Khê không đuổi theo nữa. Nàng bắt lấy một gã hắc y cao thủ, “Ta hỏi các ngươi, rốt cuộc là kẻ nào thao túng?”

Hắc y cao thủ ho ra máu, giằng co không chịu trả lời.

“Ngươi cho rằng không nói thì ta hết cách sao?” Ánh mắt Vân Khê lóe lên, trong tích tắc, đủ các loại độc phấn đã vung lên đối phương. Nhớ năm đó, nàng từng dùng đống phấn này đối phó Độc Cô Mưu, kẻ kiên nghị bất khuất như Độc Cô Mưu mà còn phải khuất phục trong tay nàng, huống chi là đám người này?

“A —— Ngươi đã hạ độc gì? Khó chịu chết mất! Nhanh đưa giải dược cho ta!” Hắc y cao thủ khó chịu lăn lộn trên đất. Những người bị trúng tên khác đã không thể đứng dậy thoát đi được, thấy đồng bạn chịu đãi ngộ kinh khủng như thế thì đều kinh hãi dựng cả tóc gáy lên.

Vân Khê chuyển ánh mắt vào đám người, cười tà một tiếng: “Nếu tên này không chịu nói, ta đành phải hạ thủ với các ngươi thôi.”

Nàng cố ý thả chậm cước bộ, tạo ra cảm giác khẩn trương, từng bước từng bước một, nụ cười tà khí ngày càng nở rộ, làm cho đám hắc y cao thủ kinh sợ lùi lại dần.

“Chờ đã! Chúng ta nói!” Rốt cục có một kẻ không chịu được nữa, bật thốt ra. Mấy người còn lại nhìn về phía gã một cách phức tạp, nửa muốn ngăn, nửa không muốn ngăn. Dù sao thì rơi vào trong tay nữ ma đầu này cũng không hơn.

“Còn không mau nói?” Vân Khê cố ý lớn giọng, ngữ khí lạnh lẽo, mấy kẻ đáng thương bị làm cho sợ đến vội vàng khai hết.

“Chúng ta là người Tông Chính gia tộc, trước kia đi theo Mẫn phu nhân. Sau khi Mẫn phu nhân giao lệnh bài cầm quyền cho Dực công tử, cho nên chúng ta giờ đều nghe theo Dực công tử phân phó.”

Mẫn phu nhân, Dực công tử?

Vân Khê thoáng cái liền liên tưởng đến Bắc Thần Mẫn Nhi và Nam Cung Dực. Bắc Thần Mẫn Nhi đã giao lệnh bài cầm quyền cho Nam Cung Dực rồi sao? Nói cách khác, hiện tại Nam Cung Dực nắm gi quyền to trong tay, có thể thao túng cả cao thủ Tông Chính gia tộc?

“Nam Cung Dực cho các ngươi tới Long học viện là có mục đích gì?”

“Dực công tử chỉ phân phó là hiệp trợ tiểu thư làm việc, mục đích cụ thể là gì thì đám tiểu thuộc hạ bọn ta đâu thể biết được!”

Vân Khê suy nghĩ một chút, cảm thấy hắn nói cũng đúng. Nếu Nam Cung Dực đang tiến hành một kế hoạch lớn, chưa chắc đã nói thẳng ra, hơn phân nửa sẽ là phân phó bọn họ nghe lệnh làm việc mà thôi.

“Vậy các ngươi có biết, hắn muốn Đá kí ức của Thiên Long để làm gì hay không?”

“Nghe nói…… Nghe nói gần đây Dực công tử đang tu luyện một môn thần công, cần bảo vật có lượng linh khí lớn để phụ trợ nên đã lần lượt lấy đi Đá kí ức ở chỗ mấy học viện Kim Sư, Hạc Tiên và Tử Điêu. Hiện tại thì hướng đến Đá kí ức của học viện Thiên Long, còn chuẩn bị hạ thủ với học viện Bạch Hổ nữa…… Tiểu nhân chỉ biết đến thế, xin cô nương bỏ qua cho!”

Vân Khê không để ý tới tiếng cầu xin của đối phương mà lâm vào trong trầm tư. Hóa ra dã tâm Nam Cung Dực lớn đến vậy, muốn đoạt đi một đống Đá kí ức để phụ trợ tu luyện. Rốt cuộc là công phu gì mà thần bí như thế?

“Học viện Bạch Hổ…… Viện trưởng Bạch Hổ đột nhiên ủng hộ Lưu viện trưởng, chẳng lẽ cũng vì bị uy hiếp?”

“Đúng vậy. Ta còn nghe nói, Dực công tử đã ngầm phái rất nhiều cao thủ đi tìm thần thú trấn giữ của các đại học viện, trước mắt đã có tung tích.” Hắc y cao thủ còn bổ sung.

Vân Khê híp mắt, cẩn thận hồi tưởng tất cả những chuyện đã phát sinh mấy ngày nay. Từ Bách Lí viện trưởng bị ám sát, Liên minh thích khách và Độc Cô Mưu bị liên lụy vào trong, Lưu viện trưởng đề suất vụ thống nhất mười đại học viện, rồi đến Tông Chính tiểu thư hại chết Bách Lí viện trưởng, một loạt sự vụ, nhìn như không có liên hệ gì, nhưng cẩn thận suy ngẫm mới thấy rất là kỳ quặc.

Làm đối thủ, Nam Cung Dực hiểu rõ bọn họ có thể nói là rõ như lòng bàn tay. Hắn ám hại Độc Cô Mưu, lôi Liên minh thích khách vào vũng bùn lầy, hơn phân nửa là vì kéo bọn họ liên lụy. Bởi vì, nếu chuyện này không liên quan đến Độc Cô Mưu, bọn họ có lẽ sẽ không thèm để ý tới.

Thật đúng với câu nói, tiểu nhân được thế, hậu hoạn vô cùng!

Nếu so sánh Nam Cung Dực và Tử yêu hay Tông chủ với nhau thì Tử yêu hành động quang minh lỗi lạc, Tông chủ rõ ràng là âm hiểm sắc bén, chỉ có Nam Cung Dực làm người ta khó mà đoán trước. Hắn có thể ủy khuất cầu toàn khi mất thế, cũng có thể xem xét thời thế mà thay đổi chóng vánh theo, địch thủ như vậy mới là đáng sợ nhất!

Trong lúc suy tư, Long Thiên Tuyệt đã từ đằng xa trở về, sắc mặt lộ ra vẻ lạnh lùng.

“Thế nào? Đuổi theo được không?” Vân Khê hỏi.

Long Thiên Tuyệt lắc đầu: “Người này rất xảo trá, vừa rời khỏi học viện Thiên Long đã lẩn vào giữa dân chúng, một khi dòng người di chuyển,  rất khó để tìm được một người trong đó.”

“Hắn đã biết chàng không dám đả thương dân chúng vô tội cho nên mới lựa chọn như thế. Người này có tâm kế cao minh, hơn phân nửa là Nam Cung Dực rồi.” Vân Khê đoán nói.

“Nam Cung Dực?” Ánh mắt Long Thiên Tuyệt khẽ biến, nhiều thêm mấy phần bén nhọn.

Vân Khê gật đầu: “Không sai! Ta vừa thẩm vấn đám người kia, bọn họ đều được Nam Cung Dực phái tới hiệp trợ Tông Chính tiểu thư mưu hại Bách Lí viện trưởng. Không chỉ có thế, hiện tại hắn đã đặt chú ý vào các thần thú trấn giữ và Đá kí ức của các đại học viện. Hình như đang tu luyện một môn công phu rất đặc biệt.”

“Nam Cung Dực này, sớm muộn gì cũng là một tai họa!” Long Thiên Tuyệt lo lắng nói.

“Bây giờ chúng ta chỉ có thể sớm liên hợp mười đại học viện lại, nhất định phải tìm được toàn bộ thần thú trấn giữ trước hắn. Nếu không, một khi được thế, chưa biết hắn sẽ làm ra chuyện tình như thế nào nữa.” Vân Khê thở dài, không ngờ con đường phía trước lại ngày càng nhấp nhô, chướng ngại cũng ngày càng nhiều. Có vẻ như, nàng cần chuyên tâm tu luyện hai loại thuật pháp cuối cùng trong Tàn Hoa bí lục, chỉ khi luyện thành, nàng mới có thể phá được cửa ải khó khăn tiếp theo, cứu nữ nhi về, giải quyết phân tranh trong Vân tộc, đồng thời giành lại cuộc sống an ổn của cả nhà ở Long Tường đại lục này.

Nơi xa, thích khách Đệ Ngũ lạnh lùng mà thẳng bước đi tới, lạnh lùng chào hỏi Độc Cô Mưu: “Chữ Thiên Nhất Hào phát lệnh, tất cả cao thủ Liên minh thích khách phải tới tổng bộ tập hợp trong một ngày. Có vẻ Chữ Thiên Nhất Hào định hoàn toàn thanh tẩy nội bộ, tra xét nội gian.”

“Chúng ta phải về rồi sao? Ta còn chưa đoàn tụ hết với mấy bằng hữu mà.” Hoa Sở Sở theo Đệ Ngũ đến, lải nhải mãi không thôi khiến Đệ Ngũ nhíu mày ngày càng chặt. Mấy hôm nay, vì cứu Độc Cô Mưu, truy tìm đầu mối trong nội bộ Liên minh, Hoa Sở Sở luôn bám đuôi Đệ Ngũ, tính cách vô cùng hoạt bát quấy Đệ Ngũ nhức đầu từng trận mỗi ngày.

Hiện giờ đã có thể quăng nàng đi, Đệ Ngũ thở phào nhẹ nhõm.

“Ngươi có thể ở lại.” Như vậy thì tai hắn được thanh tĩnh hoàn toàn.

“Còn lâu đi! Mưu ca ca đi nơi nào, ta liền theo đến nơi đó! Ngươi đừng hòng chia rẽ hai bọn ta!” Hoa Sở Sở ôm cánh tay Độc Cô Mưu, lạnh lùng trừng mắt nhìn Đệ Ngũ, tư thái giống như Đệ Ngũ là người thứ ba muốn cướp Mưu ca ca khỏi tay nàng vậy.

Đệ Ngũ hừ lạnh một tiếng, tâm tình khó chịu: “Trước khi đi, nhớ trả ta danh tiếng!”

Hoa Sở Sở hếch cái miệng nhỏ nhắn, ngẩng đầu nhìn trời: “Sao mà dễ giận thế chứ? Không phải chỉ chút chuyện nhỏ xíu thôi sao?”

Hoa Sở Sở cho hắn một ánh mắt khinh bỉ, phỉ nhổ: “Xin ngươi có chút chí khí được không? Chẳng lẽ cả đời chỉ muốn làm Đệ Ngũ à? Mưu ca ca nhà ta quả là bất đồng, chí hướng không chỉ có riêng Đệ Tứ, huynh ấy sớm muộn gì cũng vượt xa Đệ Tam, Đệ Nhị, cuối cùng là Chữ Thiên Nhất Hào! Nếu có bản lãnh thì ngươi cũng vượt qua Đệ Nhị với Đệ Tam đi, đến lúc đó, ngươi cũng không phải là Đệ Ngũ nữa rồi còn gì! Đương nhiên khi ấy, Chữ Thiên Nhất Hào đã là Mưu ca ca nhà ta!”

Tiểu lolita lại bắt đầu biểu lộ lòng tin với Mưu ca ca của mình!

Đệ Ngũ im lặng liếc một cái, không còn hơi sức mà cãi cọ với nàng, nhưng ít nhất có một điểm là nàng nói đúng, vì sao hắn phải chấp nhất vị trí Đệ Ngũ chứ? Hắn cũng có thể tiếp tục khiêu chiến Đệ Tứ, thậm chí là Đệ Tam, Đệ Nhị…… Sẽ có một ngày, hắn cũng có thể ngồi lên cái ghế Chữ Thiên Nhất Hào!

Ai có thể đoán được tương lai chứ?

“Vân tỷ tỷ, vậy bọn muội đi đây, có thời gian sẽ gặp nhau sau nhé.” Hoa Sở Sở lưu luyến không rời.

Vân Khê gật đầu: “Hi vọng Mưu ca ca của muội sớm ngày ngồi lên bảo tọa Chữ Thiên Nhất Hào!”

“Sớm muộn cũng thế!” Tiểu lolita tự tin nở nụ cười, phất tay một cái với mọi người rồi đi theo Độc Cô Mưu và Đệ Ngũ rời Học viện Thiên Long.

Vân Khê đưa mắt nhìn bọn họ, không khỏi mỉm cười: “Sở Sở vẫn thú vị như thế!”

Rất nhanh, tầm mắt Vân Khê đã trở lại then người đám hắc y cao thủ kia. Đang nghĩ nên xử trí bọn họ thế nào cho phải thì đã nghe một gã hắc y cao thủ chủ động thỉnh cầu: “Cô nương, lần này chúng ta bị bắt làm tù binh, chỉ sợ cũng không trở về được nữa. Dực công tử thống trị thủ hạ rất nghiêm, một khi có người tiết lộ bí mật, nhất định sẽ bị xử tử. Hôm nay để lộ nhiều điều với cô, nếu trở về, nhất định sẽ phải chết. Xin cô nương rủ lòng từ bi, chứa chấp bọn ta! Chúng ta nhất định tận tâm tận lực làm việc, tuyệt đối không hai lòng! Cầu xin cô nương thành toàn!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.