Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 6 - Chương 18-1: Phá giải phong ấn (1)



Edit: Điệp

Beta: Tiểu Mộng

Lực lượng của Xá Lợi Phật châu đối kháng cùng lực lượng ma khí, tâm tình Tiểu Nguyệt Nha lay động, lực lượng trong cơ thể bé cuồn cuộn, bỗng nhiên bé hét lên chói tai, trong vô hình bộc phát ra một cỗ lực lượng kì dị. Lực lượng tuy nhỏ, nhưng đủ để đánh vỡ thăng bằng.

Độ dày bức tranh trên vách không ngừng luân chuyển một chút, thăng bằng bị đột nhiên đánh vỡ, nảy sinh vết nứt tí ti.

Hai người Vân Huyên cùng Tử Yêu liếc mắt nhìn nhau, biết thời cơ đến, hai người ra sức tấn công nơi có vết nứt, thoát ra ngoài.

Mọi người bên ngoài bức bích họa xếp thành hàng dài, thấy hai người từ bích họa lao ra, vội vàng tránh né đến một bên. Bên trên, đập vào mắt chính là một bóng dáng màu đỏ như có như không, bóng dáng của nàng gần như trong suốt hư vô, đó là hồn phách Vân Huyên, không phải là người thật của nàng. Ở sau nàng, mới là Tử Yêu một bộ tóc trắng yêu mỵ.

Hồn phách Vân Huyên rốt cục khôi phục tự do.

Chẳng qua là, hồn phách là không thể gặp ánh nắng, nàng nên như thế nào lại thấy ánh mặt trời đây?

“Ghê tởm! Các ngươi mơ tưởng chạy ra tế đàn của ta! Tất cả chịu chết cho ta đi!” Ma khí màu đen như mưa rào trút xuống, hung hăng tấn công mỗi người.

Hư ảnh Vân Huyên màu đỏ sau khi phá vách tường ra, nàng không có ngừng, tiếp tục hướng thẳng phía trước bay đi. Tại phía trước nàng, chính là Tiểu Nguyệt Nha đang bị Xá Lợi Phật dẫn dắt trôi nổi đến giữa không trung!

Ý thức được ý đồ của Vân Huyên, hai vợ chồng Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt đồng thời thay đổi sắc mặt, cũng không bất kể nàng đến cùng phải lão tổ tông cấm kỵ nhất tộc hay không, hai người phi thân đến gần hướng về nàng công kích.

“Dừng tay!”

“Không cho xâm chiếm thân thể con gái của ta!”

Đáng tiếc, hai vợ chồng vẫn là đã muộn một bước, hồn phách Vân Huyên bay được cực nhanh, thoáng cái liền tiến vào thân thể Tiểu Nguyệt Nha. Ánh mắt Tiểu Nguyệt Nha bỗng nhiên mở ra, bên trong không còn là ngây thơ cùng hồn nhiên, mà là thâm thúy cùng thần bí không cách nào thấy rõ. Hai vợ chồng vội vàng thu tay lại, lúc này mới không ngộ thương đến con gái của mình.

Tiểu Nguyệt Nha mở mắt ra từ từ rơi xuống, dáng người nho nhỏ, tiếng nói non nớt nhưng lại nói ra những lời già dặn, “Khí tức và huyết mạch của con gái các ngươi gần gũi với ta nhất, là thân thể tốt nhất để ta nhập vào. Các ngươi yên tâm, ta sẽ không chiếm thân thể con gái các ngươi quá lâu, chờ ta xong xuôi chuyện ta muốn làm, ta tự nhiên sẽ rời khỏi thân thể của cô bé. Bất kể thế nào, ta cũng coi như là lão tổ tông của các ngươi, lời nói của lão tổ tông, các ngươi luôn luôn phải nghe đúng không?”

“Ta nhổ vào! Thiệt thòi cho ta lúc trước còn tôn kính ngươi như vậy, tìm tới cứu ngươi, không nghĩ tới ngươi sẽ làm ra chuyện bỉ ổi bực này. Loại như ngươi không hỏi tự lấy, chiếm cứ thân thể con gái của ta, cùng Tử Yêu có cái gì khác biệt?” Vân Khê mặc kệ nàng phải hay không phải là lão tổ tông, không chút khách khí phản bác, “Ngươi muốn mượn một cái thân thể nhập vào người có thể, ngươi có thể tìm ta, không được đụng đến con gái của ta!”

Tử Yêu không lý do bị dính dấp, mặt nhăn nhó, hắn dầu gì cũng là nhập vào người ở trên người một nam tử trưởng thành, rất khác với Vân Huyên nha.

“Hồn phách của nàng bị phong ấn mấy trăm năm, ma khí của bức bích họa quá nặng, đối với nó tổn thương nghiêm trọng, chỉ có thân thể sạch sẽ thiên chân nhất mới thích hợp với nàng, trên người của ngươi tu luyện quá nhiều công lực, nàng chưa chắc có thể nhập vào ngươi.” Tử Yêu thay Vân Huyên giải đáp nói, từng có kinh nghiệm giống nhau, mới biết được chuyển thế trọng sinh khó khăn.

Vân Huyên nhắm mắt điều tức, không muốn giải thích quá nhiều. Tiểu thân thể Nguyệt nha quá mức nhỏ yếu, nàng phải vừa thích ứng thân thể mới, vừa chống đỡ ma khí màu đen.

Vân Khê vốn còn muốn nói thêm gì nữa, trên bầu trời tràn ngập ma khí càng ngày càng nặng, nàng chỉ đành phải trước đem lực chú ý chuyển dời đến đối phó trên ma khí.

Long Thiên Tuyệt cau mày, thật sâu nhìn thoáng qua Tiểu Nguyệt Nha, cố nén xuống bất mãn cùng lo lắng trong lòng, chuyện trọng yếu nhất trước mắt, vẫn là trước phá cơ quan cửa ra, giúp mọi người thoát đi tế đàn mới phải.

Tay của hắn thăm dò trên đá lớn ngăn trở ở cửa ra, trong lòng tính toán, nắm chắc ở trên đá lớn ước lượng.

“Không sai, chính là ở vị trí này!” Hắn cầm trường kiếm ở trên đá lớn vạch xiên đánh dấu lại, cất giọng nói, “Vị trí này phải là cơ quan mắc nơi cửa! Tất cả mọi người tản ra, để cho ta tới phá nó!”

Mọi người tán tới hai bên, nhất tề phát lực, lấy Tử Yêu cùng Vân Huyên cầm đầu, khởi động một khối khổng lồ huyền khí bao bọc, đem ma khí màu đen toàn bộ ngăn cách bởi bên ngoài huyền khí.

Bên trong Huyền khí bao bọc, Long Thiên Tuyệt sử dụng ra Kim Chúc Xa, đồng thời đè xuống ba khóa cuối cùng hàng cuối cùng.

Rắc rắc rắc rắc……

Kim Chúc Xa phát ra tiếng vang khổng lồ, thân xe kèm theo tiếng rắc rắc, biến hóa hình dáng.

Mọi người thấy vậy ngạc nhiên, nguyên bản cỗ xe Kim Chúc Xa đầy đủ, sau khi trải qua biến hóa hình dáng, xuất hiện ở trước mắt mọi người cũng là ột cỗ máy khổng lồ!

Long Thiên Tuyệt tay cầm một đầu khoan lớn, chỉ nghe tiếng rắc rắc dừng lại, ngay sau đó thay vào đó là cơn xoáy đổi phiên xoay tròn điên kêu, vù vù vù vù…… Vù vù vù vù……

Khoan lớn hối hả xoay tròn, do Long Thiên Tuyệt thúc đẩy, tiếp xúc đến mặt ngoài cự thạch.

Vù vù vù vù…… Vù vù vù vù……

Khoan lớn chất liệu gỗ đặc biệt, sức mạnh vô địch, lại thật chui vào trong cự thạch.

Đá vụn, mảnh vụn bay ngang văng khắp nơi, chui vào vượt qua dò càng sâu vào trong cự thạch……

Quá trâu rồi!

Vân Khê phải đối với tài nghệ xuất thần nhập hóa của Phùng đại sư, bội phục sát đất, đây rõ ràng chính là dùi khoan hiện đại đi! Tư tưởng siêu vượt mức quy định rồi!

Trí khôn của cổ nhân, vẫn không thể coi thường.

Lối ra cơ quan từ từ có phản ứng, cự thạch buông lỏng, tự động đi lên trên lên.

“Mở ra! Thật tốt quá!” Mọi người cùng kêu lên hoan hô.

“Chúng ta đi nhanh đi!” Mọi người hô to, sẽ phải rời đi.

Tiểu Nguyệt Nha lại mở miệng nói: “Chờ một chút!”

Ngón tay nhỏ bé của nàng chỉ đầm nước màu đen nói: “Ma tâm liên bị ta giấu ở đáy nước, các ngươi thay ta tìm được nó, nhất định phải mang theo rời đi!”

Vân Khê chần chờ, quay đầu thấy Thủy Quy cự thú còn lơ lửng ở mặt nước, đối với nó nói: “Thủy Quy tiền bối, làm phiền ngươi đi một chuyến rồi!”

Thủy Quy cự thú còn đang nhớ lại đãi ngộ không công bình của mình, hiện tại cuối cùng có nó cơ hội để phát huy rồi, nó ha ha cười một tiếng, ngẩng đầu nói: “Không thành vấn đề, cam đoan ở trên người của ta! chuyện của Chủ nhân, chính là chuyện của ta, chủ nhân phân phó…… Ôi!”

Tùm!

Không đợi nó nói xong, Cửu cô cô hung hăng vung đuôi đánh ra, lần này không phải là hướng bên trên ném đi, mà là đánh xuống phía dưới. Sau một kích, Cửu cô cô lỗ mũi thở hổn hển bạch khí, lạnh lùng nói: “Dài dòng, rốt cuộc có hết hay không?”

“Các ngươi mang theo chủ nhân đi trước! Ta tới tiếp ứng nó!” Cửu cô cô tư thái một ngón tay chỉ điểm giang sơn, chỉ huy mọi người.

Không có gì ai Tử Yêu, Hách Liên Tử Phong, Nhị chưởng quỹ, Vân Khê, Long Thiên Tuyệt, Vân Huyên cùng Vân Mộ Phàm bảy người, người còn lại toàn bộ đều tiến vào Ngọa Long cư, chuẩn bị thoát đi tế đàn. Vân Khê ôm con gái trong ngực, tâm tình cái kia phức tạp quấn quýt, đối xử với Vân Huyên như con gái sao, nhưng khi đối mặt với vẻ già dặn của con gái, nàng sẽ không biện pháp lừa mình dối người; đem nàng coi là lão tổ tông đối đãi sao, nàng lại lo lắng an nguy con gái, vạn nhất bị chút tổn thương, thương thế kia thân thể thủy chung cũng là con gái.

Buồn a!

Nàng vẫn không thể để cho Long Thiên Tuyệt ôm con gái, bởi vì nói như vậy, nàng có cảm thấy Long Thiên Tuyệt ôm không phải là con gái, mà là một phụ nữ khác.

Không có biện pháp, nàng chỉ đành phải đem nữ nhi vững vàng che ở trước người, đi theo năm người còn lại hướng lối ra thoát đi.

Đại Thiên Ma tức giận càng lúc càng mạnh, bắt đầu từ một ngọn tế đàn cuối cùng, ma khí màu đen một đường lan tràn lên phía trên, truy đuổi ở phía sau bọn họ.

Bảy người liều mạng chạy trốn, trải qua từng ngọn tế đàn, rốt cục đi tới cửa ra vào Thiên Ma tế đàn.

Nơi đó, mấy tên cao thủ Vân tộc nội tông còn không có rời đi, đi theo bọn họ một đường, còn có Hắc Mãng nhất tộc.

Chợt thấy bảy người từ lối ra vọt ra, Lan trưởng lão mừng rỡ, mấy người bọn họ không có tiếp tục đi xuống mặt tế đàn đi, bởi vì bọn họ là tự biết rõ, càng là đi xuống càng nguy hiểm, bọn họ chưa chắc có thể giúp được cái việc gì, ngược lại làm trở ngại, không bằng trước tiên ở cửa ra chờ bọn hắn.

“Vân Khê cô nương, các ngươi có thể tính đi ra!”

“Đi mau! Đại Thiên Ma đã thức tỉnh.”

Do Vân Khê nhắc nhở, một nhóm người cùng một đám Hắc Mãng hô hoán hướng một cái phương hướng chạy trốn đi.

Ở phía sau bọn họ, một đôi bàn tay màu đen như một loại núi đè xuống, cuồng phong cuộn sạch.

Đám người Vân Khê vội vàng tăng nhanh tốc độ, ôm con gái, Na Di vài lần, đến gần tới vị trí chân núi. Những đám Hắc Mãng chạy trốn chậm đã gặp tai ương rồi, Đại Thiên Ma không có cách nào đuổi kịp đám người Vân Khê, không thể làm gì khác hơn là đem bọn họ phát tiết.

Trong lúc nhất thời, kêu rên đầy trời.

Còn có Đại Thiên Ma tức giận tiếng gào thét.

Đáng tiếc, một khi bọn họ thoát đi phạm vi Thiên Ma tế đàn, Đại Thiên Ma cũng không cách nào làm gì được bọn họ.

“Sư phụ, mọi người có nhìn thấy được Tông chủ cùng Cung chủ từ cửa ra rời đi?” Vân Trung thiên hỏi.

Lan trưởng lão lắc đầu: ” Lúc trước chúng ta cùng Hắc Mãng nhất tộc xảy ra một ít xung đột, cho nên không có lưu ý đến có hay không có người từ lối ra rời đi. Tại sao? Đã xảy ra chuyện gì?”

Vân Trung Thiên vắt mi, nhẹ nhàng thở dài nói: “Tông chủ lần này đến đây Thiên Ma tế đàn, cũng không phải là vì cứu hồn phách Vân Huyên, hoàn toàn ngược lại, nàng là muốn đẩy Vân Huyên vào chỗ chết, làm cho nàng trọn đời không được siêu sinh. Chỉ tiếc, bà ta không thành công, khi Đại Thiên Ma thức tỉnh, bà ta nhân cơ hội thoát đi tế đàn. Về phần Cung chủ, nàng ta lòng dạ khó lường, ám hại Khê Nhi không được, thừa dịp loạn tự động thoát đi. Mọi người đã không có nhìn thấy các nàng, các nàng hơn phân nửa đã trở về Vân tộc nội tông cùng Vân Huyễn điện.”

“Không nghĩ tới Tông chủ là người giả nhân giả nghĩa như thế, làm cho người rất thất vọng.” Lan trưởng lão lắc đầu thở dài, những cao thủ còn lại cũng nhao nhao biểu lộ thất vọng.

“Mấy người vãn bối các ngươi chính là cao thủ nội tông Vân tộc?” Lúc này, giọng nói một cô bé chen vào.

Lan trưởng lão chúng cao thủ nhất tề sửng sốt, quay đầu đi tìm, lại thấy trong ngực Vân Khê có một cô bé ánh mắt chính trực sáng quắc nhìn bọn họ chằm chằm, bọn họ rõ ràng sửng sốt, không cách nào xác định, lời nói vừa rồi kia chính là lời cô bé nói?

Vãn bối? Lại xưng hô bọn họ là vãn bối?

“Không cần nhìn nữa, chính là ta đang cùng các ngươi nói chuyện!” Cô bé lần nữa động miệng, sắc mặt nghiêm túc lạnh lẽo, không phải là cái vẻ mặt nên có ở tuổi của bé.

Lan trưởng lão ngây người, đứa nhỏ này có phải hay không trúng tà rồi? Làm sao nói ra được lời nói, ông cụ non?

Vân Khê cái trán treo ba chuỗi mồ hôi lạnh, nàng buồn bực muốn chết, thật muốn bóp chết người trong ngực…… Trả lại con gái hồn nhiên ngây thơ cho ta!

“Ta nên tới giới thiệu cho các ngươi một chút đi, vị trong ngực ta này, chính là nhân vật truyện kỳ Vân tộc vạn năm trước, cũng chính là tổ tiên cấm kỵ nhất tộc — Vân Huyên!”

Vân Khê vừa chỉ vào mấy người Lan trưởng lão đang lâm vào thừ người giới thiệu nói: “Mấy vị bọn họ là cao thủ đến từ Vân tộc nội tông, lúc trước là nghe lệnh của Tông chủ, có điều bây giờ bọn họ đã đối với Tông chủ thất vọng.”

Giới thiệu xong xuôi, Tiểu Nguyệt Nha lão thành lắc lắc đầu, tay nhỏ bé nhẹ lay động, thở dài nói: “Nhìn mấy người các ngươi, trẻ tuổi nhất, hẳn là cũng có gần trăm tuổi. Thực lực của các ngươi lại…… Tư chất của các ngươi quá kém, Vân tộc thật là một đời không bằng một đời.”

Nghe xong lời của nàng, Lan trưởng lão chúng cao thủ một trận xấu hổ. Một cô bé không tới hai tuổi, chỉ vào bọn họ những lão già trên trăm tuổi này, nói các ngươi tư chất chất quá kém, hình ảnh như vậy, cũng không tránh khỏi quá kinh hãi đi?

Có điều, đối phương có thể một cái liền phân biệt ra số tuổi thật sự của bọn họ, bọn họ từ từ đón nhận sự thật này, nguyện ý tin tưởng tiểu cô nương này đúng là chính là Vân Huyên.

“Vãn bối Vân Mạc Lan, bái kiến Vân Huyên tiền bối! Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, thất kính thất kính.”

“Chúng vãn bối bái kiến Vân Huyên tiền bối!”

Các cao thủ rối rít tham bái, có lễ có cách.

“Miễn lễ đi! Các ngươi nếu như là đã nhận rõ bộ mặt thật của Vân Thanh Uyển, như vậy từ nay về sau theo ở xung quanh Vân Khê, nghe nàng sai khiến.” Giọng nói non nớt Tiểu Nguyệt Nha tuyên bố quyết định trọng yếu, rất không được tự nhiên.

“Dạ, chúng ta vốn là nghĩ như vậy.” Các cao thủ cùng kêu lên nói.

Vân Khê gương mặt đau khổ, kìm nén nhìn con gái, nàng đây tột cùng là muốn ồn ào loại nào?

Trả lại con gái cho ta!

Có lẽ tiếng lòng của nàng quá mức mãnh liệt, Vân Huyên cảm ứng được, vô cùng bình tĩnh nói: “Ta sẽ đền bù ngươi cùng với con gái của ngươi, sẽ không để cho thân thể con gái của ngươi cho mượn không công.”

Ta có thể lựa chọn không cần sao?

Vân Khê tâm tình một chút cũng không có chuyển biến tốt đẹp, quay đầu cùng Long Thiên Tuyệt liếc mắt nhìn nhau, ráng sức bĩu môi, cũng chỉ có thể cùng hắn âm thầm tố khổ.

Long Thiên Tuyệt cho nàng một nụ cười an ủi, mặc dù trong lòng cũng rất bất đắc dĩ không thôi, nhưng việc đã đến nước này, bọn họ không có lý do vì con gái mình, cứng rắn đem Vân Huyên hồn phách ép đi, làm cho nàng không chỗ an thân.

“Vân Huyên tiền bối, rốt cuộc muốn làm thế nào, hồn phách của ngươi mới có thể rời đi thân thể tiểu nữ?”

Vân Huyên thở dài nói: “Thân thể của ta đã bị hủy, hiện tại chỉ còn lại có hồn phách. Trừ phi có thể tìm tới một cụ thân thể so sánh với con gái của các ngươi càng thêm thích hợp nhập vào người, nếu không……”

Nói xong lời cuối cùng, Vân Huyên lộ ra mấy phần áy náy. Lúc ấy nàng vội vã thoát thân, cho nên không có suy nghĩ quá nhiều, một khi gặp gỡ thân thể thích hợp nhất với mình, nàng liền không cách nào kháng cự. Hiện tại cẩn thận thử nghĩ xem, nàng làm như vậy, đối với thân thể cô bé này là phải không công bằng cỡ nào.

Vợ chồng Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt nghe vậy, nhất tề sắc mặt trắng bệch, kia chẳng lẽ không phải nói, nếu như nàng tìm không được thân thể càng thêm thích hợp, nàng sẽ vĩnh viễn nhập vào thân ở trên người Tiểu Nguyệt Nha? Việc này làm sao có thể?

Đợi trước khi vợ chồng hai người muốn phát tác, Vân Huyên ho nhẹ, đúng lúc dời đi đề tài: “Đúng rồi, a Cửu cùng Thủy Quy đâu? Bọn nó làm sao còn không có đuổi theo?”

Chân mày béo mập căng thẳng, Vân Huyên vội vàng nói: “Bọn nó sẽ không bị Đại Thiên Ma vây khốn chứ? Ma tâm liên là ta tốn rất lớn tâm tư, mới từ trong ao sen một ngọn tế đàn cuối cùng tìm được. Chỉ có Ma tâm liên mới có thể trị lành vết thương cũ của Tiêu Dao, ta năm đó mạo hiểm xông vào Thiên Ma tế đàn, vì chính là có thể tìm được Ma tâm liên tới cứu Trì thương thế của hắn. Nhưng nếu Ma tâm liên đã mất……”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn một vẻ khả ái đột nhiên nhiều mấy phần cô đơn cùng tuyệt vọng, nàng nở nụ cười khổ: “Mấy trăm năm đã qua, có lẽ hắn cũng sớm đã……”

Đang khi nói chuyện, rất xa, truyền đến Thủy Quy cự thú liên tiếp kinh la: “A a a a a…… Cứu mạng a! A a a a a……”

Mọi người nghe tiếng, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nơi xa sườn núi, nơi hắc vụ (sương dày màu đen) tràn ngập, một con Cửu Vĩ Hồ màu trắng mở ra chín đuôi của nó, bay lượn biến mất trong đó, tư thế thần tiên kinh người. Mà trên sống lưng nó, lại nằm úp sấp một con rùa nước lớn, cực kỳ phá hư mỹ cảm.

Tổ hợp một hồ ly một con rùa, thật sự quỷ dị.

Ở phía sau của bọn nó, một cái nanh vuốt ma quỷ màu đen như núi phủ xuống, cơ hồ sẽ phải đem hai con thú sủng trấn áp.

“Cửu cô cô, cẩn thận!” Long Thiên Tuyệt quát chói tai một tiếng, lần nữa sử dụng kim khí xe, ba ba ba ba ba ba…… Liên tục chín, ba hàng cái nút cùng mở, hắn dùng lực đẩy đưa, kim khí xe lướt bên người Cửu cô cô, xông về ma trảo màu đen.

Trên bầu trời, một mảnh kinh khủng tiếng kim khí ma sát va chạm, xe kim khí phát huy ra công hiệu lớn nhất của nó, chín chức năng cùng mở, uy lực không cách nào tưởng tượng!

“A —— các ngươi đáng chết a!”

Đại Thiên Ma tức giận mà thống khổ tru lên, ma trảo từ từ thu trở về.

Sau khi nguy hiểm, xe kim khí ở giữa không trung đột nhiên nổ, nổ thất linh bát lạc. Uy lực quá lớn, vượt ra khỏi phụ tải của nó, tuổi thọ của nó cũng đến điểm cuối.

Cửu cô cô chở đi Thủy con rùa cự thú rơi xuống, nhìn chủ nhân nói: “Chủ nhân, Ma tâm liên tìm được rồi.”

Tiểu Nguyệt Nha khả ái rướn cổ lên, hướng trên lưng nó chăm chú nhìn, quả nhiên nhìn thấy trên một cái đuôi hồ ly của nó quấn một gốc Ma tâm liên. Đó là nàng mấy trăm năm trước, vì chữa khỏi thương thế của đinh Tiêu Dao, mới mạo hiểm xông vào Thiên Ma tế đàn, kinh nghiệm cửu tử nhất sinh mới tìm được. Hiện tại Ma tâm liên đích xác là đến trên tay của nàng, nhưng là người đâu?

Con ngươi xinh đẹp, dần hiện ra thần sắc âm u.

“Vãn bối chính là đệ tử Côn Luân phái, bốn vị này là đồ nhi vãn bối, đặc biệt tới bái kiến Vân Huyên tiền bối.” Côn Luân lão giả dẫn bốn vị đệ tử đi lên phía trước, bắt đầu từ một khắc nhìn thấy Vân Huyên, hắn liền khó nén nội tâm kích động, bọn họ tin tưởng từ trong miệng của nàng có lẽ có thể hiểu rõ đến nhiều hơn tin tức có liên quan với tổ tiên Côn Luân phái bọn họ. Đáng tiếc chính là, thậm chí ngay cả Vân Huyên cũng không biết tung tích tổ tiên, có điều cái này cũng không làm trở ngại bọn họ đối với người yêu của tổ tiên biểu đạt sự tôn kính của bọn họ.

Tiểu Nguyệt Nha ánh mắt sáng lên, nhìn năm người, liên tiếp gật đầu: “Không tệ! Không tệ! Không nghĩ tới Côn Luân phái đến nay còn có truyền nhân còn sót lại, cũng không uổng nổi khổ tâm Tiêu Dao năm đó thành lập Côn Luân phái. Bốn người bọn họ……”

Tầm mắt của nàng rơi vào trên người bốn người Ngọc Thụ Lâm Phong, rõ ràng sinh ra hứng thú. Ngọc Thụ Lâm Phong bốn người, bị một cô bé dùng ánh mắt đánh giá xem kỹ như thế, mọi người tóc gáy đều dựng lên.

“Vân Huyên tiền bối, bốn vị đồ nhi vãn bối, chia ra tên là Đinh Ngọc, Đinh Thụ, Đinh Lâm cùng Đinh Phong, bọn họ chính là truyền nhân dòng chính nhất mạch của ngài cùng tổ tiên. Bốn đứa trẻ này cha mẹ qua đời sớm, phụ thân của bọn hắn trước khi chết đưa bọn họ phó thác cho vãn bối, hi vọng vãn bối có thể hảo hảo mà chiếu cố cùng nuôi dưỡng bọn họ. Bọn hắn bây giờ cuối cùng là trưởng thành rồi, cũng giải quyết xong một tâm sự của vãn bối.” Côn Luân lão giả thay đổi trong ngày thường cà lơ phất phơ, trung quy trung củ nói.

Tiểu Nguyệt Nha ánh mắt cơ trí từ trên mặt hắn quét nhẹ mà qua, nhẹ nhàng cười một tiếng nói: “Ở trước mặt ta, không cần giữ lễ tiết như thế! Theo tính cách tác phong Côn Luân phái các ngươi, ta lại là quen thuộc cực kỳ, ngươi cho gọi đứa trẻ là Ngọc Thụ Lâm Phong, có thể thấy được ngươi vốn cũng không phải người bảo thủ giữ quy củ, cho nên, hết thảy tùy ý, không cần gò bó.”

Côn Luân lão giả cười khà khà, lộ ra bản tính tùy ý của hắn: “Tiền bối anh minh!”

Ngọc Thụ Lâm Phong bốn người nhất tề quăng một ánh mắt xem thường, bọn họ cũng sớm đã thành quen.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.