Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 6 - Chương 17-2: Tử Yêu lão lưu manh vạn năm! (2)



Edit: Điệp

Beta: Tiểu Mộng

Bị ăn đậu hũ là bản thân Vân Huyên còn không có kịp phản ứng, làm thú sủng ngày xưa  của nàng, Cửu cô cô không có biện pháp bình tĩnh. Chín dải đuôi Hồ ly phát điên tung loạn, nó điền cuồng nhào vào bức bích họa, hướng Tử Yêu trong bức bích họa giương nanh múa vuốt: “Mau buông  chủ nhân! Ngươi cái lão lưu manh vạn năm này!”

Lão lưu manh vạn năm?

Mặt Tử Yêu  không quy luật một hồi co giật.

Đám người Vân Khê nhất tề phun, Cửu cô cô, ngươi cũng quá siêu rồi, đến cả từ lão lưu manh vạn năm cực phẩm như vậy ngươi cũng nghĩ ra, lợi hại!

Vân Huyên cảm giác được trên gương mặt thừa ra một cái tay, nàng rõ ràng ngơ ngẩn, cho đến Cửu cô cô một náo như vậy, thần trí nàng mới trở về, phát hiện mình bị người chiếm tiện nghi. Nàng nhấc chân, hung hăng đạp vào chân Tử Yêu. Một cước này đạp được không nhẹ, dùng tám phần  lực đạo, sau khi đạp xuống, chân Vân Huyên  không có lập tức rời khỏi, mà là chuyển động trái phải, hướng  trong chết mạnh mẽ giẫm, đau đến Tử Yêu một gương mặt như khối băng lại là một hồi co giật, chỉ bất quá lúc trước  là bị sét đánh, còn lần này cũng là đau đến.

“Hạ lưu!”

Hạ lưu?

Tử Yêu  biểu hiện trên mặt phong phú tới cực điểm, thoạt đỏ thoạt trắng, còn kèm theo thống khổ.

Lại còn nói hắn hạ lưu? Không phải là sờ soạng mặt một chút sao?

Lúc trước khi bọn họ đại chiến, tiếp xúc trên thân thể đâu chỉ là đụng phải mặt đơn giản như vậy? Khi đó làm sao không thấy nàng la hạ lưu?

Nữ nhân ấy à, thật là phiền toái!

Thôi, bổn tọa đại nhân đại lượng, nhịn ngươi!

Vân Huyên sau khi đạp hắn, bày ra tư thế chiến đấu, dựa theo kinh nghiệm của nàng, đối phương ăn thiệt thòi của nàng, nhất định là muốn đánh trả, cho nên nàng tùy thời chuẩn bị ra chiêu phản kích. Ai ngờ, Tử Yêu chẳng qua là bất đắc dĩ lắc đầu thở dài chỉ chốc lát sau, đã thấy cũng không còn động tĩnh rồi, một chút cũng không có dấu hiệu muốn trả thù nàng.

Ngoài dự tính rồi, hắn sẽ không phải là bị nàng giẫm phải nên váng đầu đi?

Cái này không giống như là một thói quen  phong cách của Tử Yêu a?

Vân Huyên sợ hắn là cố ý ngụy trang, muốn thừa dịp ý thức nàng buông lỏng, cho nàng một kích trí mạng, cho nên tư thế của nàng không có thu lại, bày một lúc lâu, cho đến chính nàng đều cảm thấy không có loại khả năng này tính thời điểm, nàng rốt cục triệt hồi tư thế phòng ngự. Quái dị… lướt qua một cái, trong lòng nói thầm, người này hơn phân nửa là trúng tà, váng đầu.

Thủy Quy cự thú sau khi bị Cửu cô cô khinh bỉ, một mực bên cạnh yên lặng tỉnh lại, lúc này thấy thì ra là  chủ nhân bị người chiếm tiện nghi, mà Cửu cô cô căm giận sôi trào trách cứ đùa bỡn người lưu manh, nó biết cơ hội nó biểu hiện  cuối cùng đã tới.

“Lão lưu manh! Ngươi dám khi dễ chủ nhân ta, có gan ngươi đi ra cho ta, ta muốn quyết một trận tử chiến với ngươi!” Thủy Quy cự thú gục ở trước bức bích họa, tức giận cùng Tử Yêu bên trong bức bích họa nhìn nhau. Tư thế kia muốn bao nhiêu anh dũng có bấy nhiêu anh dũng, nhưng vấn đề là, bọn họ trong lúc cách một mặt bức bích họa, nó dù kêu to thế nào, người ở bên trong cũng không thể có thể từ bên trong bức bích họa nhảy ra, mà hắn cũng không thể có thể lỗ mãng vọt vào bức tranh trong vách đi hộ giá.

Cho nên nói, dù nó diễu võ dương oai thế nào, cũng là không tốt.

Trên trán mọi người  đổ một giọt mồ hôi lạnh, rất là im lặng.

Cửu cô cô lạnh lùng liếc nó một cái, lạnh lùng nhướng mày, đuôi dài vung, đem cả người nó ném đi đến giữa không trung.

“A a a a a ——”

Sau đó một chỗi liên tiếp tiếng kêu thảm thiết, tùm một tiếng, Thủy Quy cự thú đáng thương, nặng nề  ngã vào nước hồ.

Bức bích họa trong ngoài rốt cục khôi phục bình tĩnh, lực chú ý của mọi người  lại lần nữa thay đổi trở lại.

Tiểu Ban tĩnh tọa ở bên cạnh thi thể hai người thầy trò  phương Tây, lặng yên nhớ tới kinh Phật, vì hai người siêu độ. Nhắm  hai mắt, có một tầng nước mắt thật mỏng, miệng nhỏ của hắn nhấp nhẹ, mạnh mẽ đem bi thương ẩn nhẫn trở về.

Sư phụ đã nói, người sau khi chết, sẽ thăng vào thế giới cực lạc. Phương Tây sư phụ bọn họ chẳng qua là đi thế giới khác, bọn họ sẽ tìm được một chốn Bồng Lai thuộc về bọn họ.

Cho nên, hắn không thể bi thương, hắn hẳn là vì bọn họ cảm thấy cao hứng mới phải.

Vân Khê nhẹ nhàng đi tới bên cạnh hắn, người ngồi xổm xuống, đem bé ôm ở trong ngực.

Bé mới ít tuổi như vậy, đã phải đối mặt sinh ly tử biệt, quá tàn khốc rồi!

Mà bé lại là một đứa cô nhi, không giống Tiểu Mặc cùng Tiểu Nguyệt Nha, còn có cha mẹ người thân bên cạnh  có thể làm bạn.

“Tiểu Ban, đừng thương tâm khổ sở. Phương Tây sư phụ bọn họ nhất định hi vọng cháu sống thật tốt, vui vui vẻ vẻ sống, cháu không thể cô phụ kỳ vọng của bọn họ.”

“Dì Vân, cháu biết.” Tiểu Ban âm thanh buồn rầu nói, hai vai không tự chủ co vào đứng thẳng dưới, bé chui lao vào  trong ngực nàng.

Vân Khê vuốt ve đỉnh đầu trơn bóng của bé, không biết còn có thể làm sao an ủi bé, chỉ có thể cho bé  ấm áp chốc lát, tới  an ủi tâm hồn bi thương của bé.

Thời gian kế tiếp, mọi người tự mình ngồi xuống tu luyện, khôi phục thực lực.

Đại Thiên Ma không tái xuất hiện, cách ngày trăng tròn kết thúc, tình cảnh còn có hai canh giờ, hai canh giờ này là cơ hội  cuối cùng để bọn họ thoát đi tế đàn, một khi qua thời gian này, bọn họ muốn rời khỏi tế đàn, sẽ chỉ có đợi đến ngày trăng tròn tháng sau.

Tất cả mọi người tại chỗ  rõ ràng biết được cái vấn đề này, cho nên bọn họ đang tự mình ngồi xuống tu luyện đồng thời, đã đang suy tư phương pháp xử lí như thế nào rời đi tế đàn.

“Khê Nhi, nhạc phụ đại nhân, ta có lẽ có biện pháp có thể phá giải ra khỏi miệng  cơ quan. Có điều trước đó, chúng ta được trước hết nghĩ biện pháp đem người bên trong bức bích họa cứu ra mới được, bởi vì tại thời điểm ta phá giải cơ quan, Đại Thiên Ma nhất định sẽ đi ra ngoài quấy nhiễu, ta cần hai người bọn họ thực lực cường đại  người  trợ lực, thay ta ngăn cản công kích của Đại Thiên Ma, để cho ta có thể lòng không lo lắng, chuyên tâm phá giải cơ quan.”

Long Thiên Tuyệt mang hoàn cảnh xung quanh cửa ra xem xét được nhất thanh nhị sở, trong lòng đã đại khái có nắm chặt, đối với  cơ quan trận pháp hắn có giải thích độc đáo, vô luận là cơ quan trận pháp như thế nào, hắn cũng có thể nhạy cảm chạm đến trọng yếu, hơn nữa suy tư ra phương pháp phá giải.

Lúc trước  mấy đại trận, ngay cả Tử Yêu cùng Tông chủ đều bó tay không có kế sách, hắn lại dễ dàng giải khai.

Đây chính là thiên phú ở chỗ đó của hắn!

Nghe được lời của hắn, mọi người lập tức sinh ra hi vọng, đối với hắn có  tín nhiệm tuyệt đối.

“Thật tốt quá! Vậy chúng ta trước hết nghĩ biện pháp phá giải phong ấn bức bích họa , sau đó lại nghĩ biện pháp phá giải cơ quan cửa ra.” Vân Khê ánh mắt đốt phát sáng, những người còn lại đều không có bất kỳ  dị nghị, ý nghĩ của mọi người đạt thành nhất trí.

Vân Khê đem ý nghĩ này bí âm truyền lại cho Vân Huyên cùng Tử Yêu, hai người bọn họ cũng đồng ý. Vẫn là  sách lược trong ứng ngoài hợp, nhưng là vấn đề tới, hiện tại thầy trò phương Tây đại sư đã chết, chỉ bằng vào Phật lực một người  Tiểu Ban, có hay không có thể thuận lợi phá giải phong ấn bức bích họa  đây?

Mọi người cùng một thời gian đều đã nghĩ đến một người……

“Không được! Quá nguy hiểm! Ta kiên quyết phản đối!” Vân Khê rất nhanh bác bỏ ý nghĩ của mọi người, nàng dĩ nhiên cũng biết, muốn để cho Phật lực phát huy đến hiệu lực lớn nhất, biện pháp tốt nhất chính là để cho Tiểu Nguyệt Nha lần nữa thúc dục lực lượng Xá Lợi Phật châu , tựa như nàng lúc trước ở không gian ngọn tế đàn thứ chín, lấy lực lượng Xá Lợi Phật châu  phá hủy  tất cả Thiên Ma.

Lực lượng cường đại kia, làm trí nhớ người ta khắc sâu.

Tất cả mọi người tin tưởng, chỉ cần Tiểu Nguyệt Nha lần nữa xuất thủ, thúc dục  lực lượng Xá Lợi Phật châu, mới có khả năng nhất phá giải phong ấn bức bích họa .

Vân Khê cũng biết sự thật này, nhưng là thân là một người mẹ, nàng như thế nào nhẫn tâm làm cho con của mình  đi mạo hiểm?

Long Thiên Tuyệt nhíu chặt  chân mày, hắn cũng không vui lòng làm như vậy, con gái còn nhỏ như vậy, vạn nhất xảy ra chút sai lầm, hắn tuyệt đối sẽ không tha thứ chính mình.

Lấy tư cách cậu ruột cùng ông ngoại của Tiểu Nguyệt Nha – Vân Trung Thiên, Vân Mộ Phàm, bọn họ cũng không nguyện ý để cho Tiểu Nguyệt Nha ít tuổi đi mạo hiểm, về phần Vân Mạch Thiên cùng thầy trò Côn Luân lão giả, bọn họ lại càng nói không nên lời.

Hiện trường  không khí thoáng cái liền dừng tại nơi đó, không có  thanh âm.

Nhị chưởng quỹ cùng Hách Liên Tử Phong không được chứng kiến uy lực của Tiểu Nguyệt Nha, cũng không biết bọn họ rốt cuộc đang nghĩ cái gì bí hiểm, Nhị chưởng quỹ không khỏi vội la lên: “Nếu như là đã có biện pháp, vậy còn không nhanh mau thi hành? Qua hai canh giờ nữa, Đại Thiên Ma  thực lực sẽ đạt tới đỉnh, đến lúc đó muốn lại ngăn cản được công kích của nó sẽ khó khăn. Chẳng lẽ các ngươi thật muốn đợi đến ngày trăng tròn tháng sau còn nghĩ biện pháp sao?”

Mọi người thở dài, hắn nói đích xác là sự thật, nhưng nếu không cách nào bắt được cơ hội hai canh giờ này, tiếp theo muốn thoát đi tế đàn, cũng chỉ có thể là đợi đến ngày trăng tròn tháng sau.

Một tháng  thời gian, không biết sẽ phát sinh  biến cố như thế nào.

Hơn nữa hiện tại Tông chủ cùng cung chủ hai người đều thoát đi tế đàn, các nàng trở lại Vân tộc cùng Vân huyễn điện, không biết sẽ làm những thứ chuyện gì đến báo thù người nhà cùng bằng hữu của bọn họ, bọn họ không cách nào tưởng tượng.

Một tháng  thời gian, bọn họ những người này là hay không có thể thủy chung giữ vững đoàn kết nhất trí, không sinh hai lòng, cũng không ai biết.

Trước mắt chính là cùng chung tay nắm tay thời cơ phá giải phong ấn  tốt nhất, nếu là bỏ lỡ, hậu hoạn vô cùng.

Suy tư chỉ chốc lát sau, Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt hai người  sau một phen đấu tranh, rốt cục đồng thời gật đầu. Vì an nguy của mọi người , bọn họ cũng chỉ có để cho Tiểu Nguyệt Nha lần nữa thử thúc dục lực lượng Xá Lợi Phật châu.

“Tiểu Nguyệt Nha, con còn nhớ rõ mới vừa rồi là làm sao vận công điều tức đấy sao? Con căn cứ theo phương pháp mới vừa rồi, lại vận công điều tức một lần, mọi người chúng ta cùng nhau cố gắng, đem lão tổ tông bên trong  bức bích họa cứu ra, có được hay không?” Vân Khê đem con gáiôm vào trong ngực, kiên nhẫn cùng bé khơi thông.

Tiểu Nguyệt Nha con ngươi linh động  loạn chuyển, nhìn hết thảy chung quanh xa lạ , tràn đầy tò mò, đối với lời mẫu thân mà nói…, bé rõ ràng có chút không để ý.

“Mẫu thân, thúc thúc tóc trắng!” Mắt nhỏ lóe sáng, nàng một cái liền nhìn đúng Hách Liên Tử Phong, một đầu tóc trắng bắt mắt, làm trí nhớ người ta khắc sâu, bé lại còn nhớ được hắn, ngón tay út của hắn, hướng về phía hắn nhếch miệng xán cười.

Hách Liên Tử Phong hơi ngẩn ra, chống lại nụ cười thiên chân vô tà  của bé, đáy lòng khác thường. Còn nhớ rõ lần trước lúc ôm bé, bé vẫn còn không nói chuyện, cái mũi nhỏ phun bọt khí, chỉ biết oa oa khóc lớn tới  phát tiết cảm xúc bất mãn của bé, hắn cũng rõ ràng nhớ được, khi lúc hắn lần đầu tiên ôm lấy bé, bé lại ngưng tiếng khóc, hướng về phía hắn vui vẻ mà cười.

Nụ cười tinh khiết như vậy , sưởi ấm trái tim.

Hiện tại, tiểu tử đã có thể nói chuyện rồi, khuôn mặt béo mập  nhỏ bé, càng lúc càng giống mẹ ruột của bé, nhìn bé, tựa như nhìn con của mình, hắn không có biện pháp bỏ mặc bé.

Khóe miệng kéo nhẹ, hắn hướng về phía tiểu tử cười một tiếng.

Nhàn nhạt  cười, có loại mị khác.

“Tóc trắng thúc thúc, hôn nhẹ!” Tiểu Nguyệt Nha nhìn đối phương cười với mình, chân nhỏ đã tung ra rồi, ngọ ngoạy muốn chạy đi qua hôn nhẹ mặt thúc thúc  đẹp trai.

Long Thiên Tuyệt Phượng mâu nhíu lại, đưa tay đem con gái cho bắt trở lại, xoạch xoạch hai cái, hung hăng  hôn ở trên khuôn mặt nhỏ bé của con gái, đố kị mười phần nói: “Muốn hôn nhẹ, tìm phụ thân! Cô bé không thể tùy tiện hôn người ngoài, biết không? Nếu không sau này có không ai thèm lấy!”

Tiểu Nguyệt Nha u mê nháy mắt mấy cái, tại sao hôn người ngoài, sẽ không ai thèm lấy đây?

Còn có, cái gì là lấy? Tiểu Nguyệt Nha tại sao muốn lấy?

Tay nhỏ bé gãi đầu, Tiểu Nguyệt Nha càng thêm mê mang.

Hách Liên Tử Phong miễn cưỡng liếc Long Thiên Tuyệt một cái, hừ lạnh một tiếng, hai tay khoanh ngực, nghiêng người rời xa hai cha con.

Hai mẹ con Vân Khê cùng Tiểu Mặc đồng thời bất đắc dĩ xoa trán, đối với trong nhà có một trượng phu cùng phụ thân đố kị mười phần , hai mẹ con tỏ vẻ rất bất đắc dĩ.

“Phụ thân, tiểu ca ca!” Tiểu Nguyệt Nha mê mang chỉ chốc lát, rất nhanh liền phát hiện Tiểu Ban, ánh mắt của nàng lại là sáng ngời, vui vẻ chỉ vào hắn, liếc mắt mà cười.

“Tiểu ca ca…… Có thể hôn nhẹ!” Long Thiên Tuyệt buông tay, để nàng tự do, nghĩ thầm Tiểu Ban là một tiểu hòa thượng, làm sao cũng không thể có thể có bắt cóc con gái của mình, liền tạm thời thỏa mãn một chút nguyện vọng nữ nhi muốn hôn nhẹ  đi.

Hai mẹ con Vân Khê rất là kinh ngạc, nhưng cẩn thận vừa nghĩ, hai mẹ con đều lĩnh ngộ tới đây, thì ra là hắn là bởi vì thân phận hòa thượng của Tiểu Ban, cho nên mới yên tâm buông tay như vậy, tính toán hơi nhanh đấy nhỉ?

Tiểu Nguyệt Nha một đường lảo đảo chạy tới, đi tới bên cạnh Tiểu Ban, Tiểu Ban khoanh chân ngồi xuống ở nơi đâu, vừa lúc cùng ngang với chiều cao Tiểu Nguyệt Nha.

Tiểu Nguyệt Nha cười ngọt ngào, tiến lên, ôm lấy đầu nhỏ trơn bóng của Tiểu Ban, cái miệng nhỏ nhắn xoạch từng tiếng vang, hôn ở trên đầu trơn bóng của cậu bé.

Tiểu Ban từ đầu trở xuống trở nên đỏ bừng. Lúng túng sờ sờ đầu nhỏ, bé ngượng ngùng.

Mọi người thấy thế, không nhịn được ầm ầm cười to, hai đứa bé trẻ nhỏ ngây thơ  thú vị, khiến cho bọn họ tạm thời quên mất tình cảnh trước mắt.

“Tiểu Huyên Huyên, đến đây với ca ca đi!” Lần này, đến phiên Tiểu Mặc ghen tị. Bé tình nguyện để muội muội đi hôn Hách Liên thúc thúc, cũng không muốn muội muội đi hôn một kẻ nam hài cùng lứa với bé, bởi vì Hách Liên thúc thúc già rồi nha, chờ muội muội sau khi lớn lên, Hách Liên thúc thúc đã trở thành ông già rồi, Tiểu Ban thì khác, vạn nhất hắn đoạt đi muội muội, vậy bé phải làm sao bây giờ?

Mặc dù bé cũng thích Tiểu Ban, nhưng hai việc này là hoàn toàn khác nhau.

Đợi muội muội đi tới bên cạnh, Tiểu Mặc nghiêm túc nhìn muội muội, một phen khiển trách tận tình khuyên bảo: “Tiểu Huyên Huyên, muội là cô bé, phải hiểu được dè dặt, biết không? Sau này trừ ca ca, không cho tùy tiện hôn nhẹ những người khác nữa, nếu không ca ca cũng không thích muội rồi!”

Tiểu tử thúi! Lại uy hiếp muội muội như vậy?

Vân Khê dở khóc dở cười, hai cha con này  thật là cực phẩm thích ăn dấm. Nàng đoán rằng, Tiểu Mặc sau khi lớn lên nhất định sẽ càng thích ăn dấm hơn cả phụ thân của bé.

Tiểu Nguyệt Nha lại xoắn xuýt.

“Ca ca, cái gì là kim cánh*? Là cánh màu vàng  sao? Huyên Huyên có a, cánh Tiểu Phượng Phượng  chính là màu vàng.”

*TNN nghe nhầm từ 矜持 [jīnchí] – dè dặt, thận trọng thành từ 金翅 [jīn chí] – nghĩa là kim cánh

Tiểu Phượng Phượng bị điểm tên, thảnh thơi thảnh thơi vút qua, ở trước mặt tiểu chủ nhân thể hiện sức mạnh.

Tiểu Mặc khuôn mặt nhỏ nhắn hơi chậm lại, cái trán rơi xuống ba cái đường thẳng.

Nói vô ích rồi! Căn bản là đàn gảy tai trâu đi!

Thôi, Tiểu Huyên Huyên còn nhỏ, sau này nữa từ từ truyền thụ tư tưởng dè dặt cho nàng đi.

“Thời gian không nhiều lắm rồi, các ngươi còn đang lề mề cái gì?” Nhị chưởng quỹ không nhịn được nhắc nhở thúc giục.

“Tiểu Mặc, vậy thì ngươi tới  chỉ đạo muội muội đi. Chúng ta cần mượn lực lượng của bé tới  thúc dục uy lực Xá Lợi Phật châu , cứu người ra. Thời gian cấp bách, một khi qua hôm nay, thực lực Đại Thiên Ma  sẽ thăng tới đỉnh, đến lúc đó chúng ta sẽ thật đi không được nữa.” Vân Khê vẫn là quyết định đem điều trách nhiệm nặng nề này giao cho con trai, bởi vì thời gian cùng con gái chung đụng nhiều nhất đúng là con trai, hai huynh muội bọn họ trao đổi đứng lên càng thêm dễ dàng hữu hiệu.

Tiểu Mặc gật đầu, đáp ứng công việc.

Mọi người mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, bao gồm Tử Yêu cùng Vân Huyên trong bức tranh trong vách , lấy ba người huynh muội Tiểu Mặc cùng Tiểu Ban làm trung tâm, làm thành một vòng tròn, hai người Tử Yêu cùng Vân Huyên thì tại bên trong bức bích họa tùy thời chuẩn bị, đối với  bức bích họa vận công phóng.

Tiểu Ban chắp tay trước ngực, miệng niệm kinh Phật, lấy hắn cầm đầu, Phật quang từ từ khuếch tán.

Từ từ, bức bích họa bắt đầu rất nhỏ  lay động.

“Tiểu Mặc, có thể bắt đầu!” Vân Khê sau khi nói xong, không quên lại tăng thêm câu, “Nhất định phải cẩn thận, nếu như không được, ngàn vạn không miễn cưỡng muội muội!”

“Mẫu thân, con biết rồi!” Tiểu Mặc khoanh chân ngồi đối diện với muội muội, mỗi tiếng nói cử động, kiên nhẫn hướng dẫn.

Một mảnh lưu quang xẹt qua Xá Lợi Phật châu, quang mang thánh khiết từ từ hiện lên ở trên Phật châu, tại Phật lực  dẫn dắt, Tiểu Nguyệt Nha  thân ảnh từ từ trôi nổi, mà Xá Lợi Phật châu  uy lực phát triển mạnh mẽ, rất nhanh lấp đầy cả tế đàn không gian.

Bức bích họa dần dần lay động mạ hơn dưới tác dụng của Phật lực.

Vân Huyên mừng rỡ, vội vàng kêu gọi Tử Yêu nói: “Mau! Chúng ta cùng nhau dùng lực xông ra!”

Tử Yêu không có hai lời, phối hợp với nàng, hai người đồng thời đánh ra  lực đạo hết sức.

Mặt ngoài bức bích họa  trải qua trong ngoài hai trọng lực  hợp lực đánh sâu vào, vặn vẹo  đến một độ cong cực hạn, mắt thấy  sẽ bị xông phá……

Lúc này, âm thanh Đại Thiên Ma lần nữa quanh quẩn ở trong không gian tế đàn: “Vô dụng! Một khi vào bức bích họa, các ngươi không bao giờ có thể có thể chạy thoát được! hết thảy trở về cho ta đi thôi!”

Từng tia ma khí màu đen, từ bốn phương tám hướng phiêu tới, sau khi đã tới mặt ngoài bức bích họa, đem bức bích họa mỏng như trang giấy  một tầng tầng một lần nữa bổ khuyết tăng dày.

Mọi người  sắc mặt kinh biến, cũng chỉ thiếu điều một chút như vậy điểm, chẳng lẽ lại thất bại trong gang tấc?

Làm sao bây giờ?

Lòng của mỗi người đáy đều ở hỏi làm sao bây giờ, mất chú ý.

“Bất kể như thế nào cũng phải phá bức bích họa! Mọi người cùng nhau, ta không tin phá không được phong ấn của nó!” Vân Khê hạ quyết tâm, thứ nhất vọt tới trước bức bích họa, song chưởng vận đủ lực đạo hết sức , đánh về phía mỏng manh nhất  của bức bích họa.

“Mọi người đồng tâm hiệp lực, chưa chắc đã không làm được, đều theo cùng đi!” Long Thiên Tuyệt người thứ hai đuổi theo, vận lực ở phía sau lưng Vân Khê, thông qua nàng, đem lực lượng truyền đến cùng một cái điểm yếu.

Sau hắn, Hách Liên Tử Phong, Nhị chưởng quỹ, Vân Mộ Phàm, Vân Trung thiên, Vân Mạch Thiên, còn có Côn Luân lão giả thầy trò, cùng với tất cả cao thủ Lăng Thiên Cung ẩn thân bên trong  Ngọa long Cư, mọi người nhất tề xuất động, lấy Vân Khê cầm đầu, xếp thành một đầu rồng dài, mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng!

Bức bích họa lại một lần nữa vặn vẹo, đến gần vô hạn gần tới chút.

“Vô ích thôi! Ta sẽ không để cho các ngươi được như ý!” Ma khí màu đen  càng ngày càng nhiều, tràn ngập cả mặt bức bích họa, đem bức bích họa trong ngoài cách trở tầm mắt.

Nguy rồi! Đại Thiên Ma  thực lực tựa hồ càng ngày càng mạnh, nhưng nếu bọn họ không thể một kích tất trúng thì sẽ không còn cơ hội nữa.

Thời cơ nguy cấp, một tiếng thét chói tai phá vỡ cục diện giằng co.

“A! —


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.