Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 5 - Chương 70: Có thể nói là thiên tài!



Kiếm khí bén nhọn đánh tới trước mặt, Vân Khê cảm thấy hít thở không thông, một kiếm này nếu đánh trúng nàng thì…, cho dù là một khối tảng đá lớn cũng có thể bị đánh thành bụi phấn, hơn nữa trong kiếm khí có chứa lực lượng đặc biệt, vòng quanh thân thể của nàng, khiến cho màn huyền khí bảo vệ vây quanh người nàng đều tan thành mảnh vụn.

Thật là kiếm khí cường đại!

Phẩm cấp đối phương có lẽ cao hơn nàng hai bậc. Thực lực Huyền Hoàng tam phẩm, so với thực lực hai người Long Thiên Tuyệt cùng Hách Liên Tử Phong còn cao hơn một phẩm.

Phải biết rằng Huyền giai càng cao, chỉ là một cấp chênh lệch, thực lực cũng đã khác xa nhau, càng đừng nói là chênh lệch hai cấp.

Thực lực khác biệt một trời một vực như thế, thật sâu kích thích Vân Khê, nàng hét to một tiếng, đem kiếm khí tăng lên tới tầng cao nhất, hẳn là không chút nào tránh kiếm chiêu đánh tới.

Oanh địa một tiếng, cùng kiếm khí của đối phương kịch liệt đụng vào nhau!

Vân Khê cảm giác không khí quanh người vây hết thảy đều chấn động, trong không khí có dấu hiệu nứt nẻ, nàng da thịt toàn thân như lay động, chính là muốn bạo liệt.

Trên lôi đài khí lãng mãnh liệt, tất cả các cao thủ vây xem liên tiếp lui về phía sau, rối rít cảm thán Vân Trung Hạc thực lực kinh người. Rất rõ ràng, hiện nay trên lôi đài, Vân Trung Hạc là tuyệt đối chiếm thế thượng phong.

Những cao thủ Vân tộc kích động sôi trào, Vân Trung Hạc không hổ là Vân Trung Hạc, vừa ra tay liền lập tức gió nổi mây phun, khí phách mười phần.

Bên này người Vân Khê khẩn trương lên, bọn họ cách lôi đài xa như thế, cũng có thể chân thực cảm nhận được thực lực Vân Trung Hạc đáng sợ, càng đừng nói là người cùng Vân Trung Hạc chính diện đón đánh.

Đối phương thật là mạnh!

Bàn về đánh chính diện, Vân Khê sâu sắc cảm nhận được không bằng …, nhưng nếu cho là như vậy nàng liền bị thua, vậy thì sai lầm rồi. Một kích kia chẳng qua là nàng tự mình thử dò xét, đánh giá thực lực đối phương thôi, đầu tiên biết chính xác thực lực của đối phương, sau đó lại phá giải từng phần, lấy kĩ kiềm lực (lấy kĩ thuật, kĩ xảo hóa giải sức mạnh), đây mới là kế sách Vân Khê đối phó với địch.

“Vân công tử quả nhiên lợi hại, tiếp chiêu của ta lần nữa, như thế nào?” Dư âm còn đang lượn lờ, Vân Khê cả người đột nhiên biến mất trong hư không.

Vân Trung Hạc khẽ kinh ngạc, bị kiếm khí bén nhọn của hắn áp bức, lại còn có bản lãnh toàn thân trở lui, bổn sự như vậy, vượt xa tưởng tượng của hắn.

Đây là công phu gì, lại có thể ngay lập tức biến mất ở giữa không trung? Trong đầu mơ hồ nảy ra một ý nghĩ, đối phương cũng họ Vân, hơn nữa rất thân thiết với Vân Trung Thiên, chẳng lẽ nàng tu luyện Na Di thuật trong truyền thuyết của Vân tộc đã thất truyền?

Về Na Di thuật cùng Kinh Hồng kiếm pháp, hắn cũng chỉ là từ lão sư của hắn Khải Mông, một vị cao thủ đức cao vọng trọng trong Vân tộc mới biết được, chưa thấy tận mắt, thấy Vân Khê thi triển ra tuyệt kỹ, hắn liền không nhịn được đem hai người liên tưởng đến một chỗ.

Bất quá, hắn hiện tại quan tâm không phải là đối phương thi triển đến tột cùng là tuyệt kỹ gì, mà là bằng thời gian ngắn ngủi xác nhận vị trí của đối phương, cùng với phản kích lại.

Hô ——

Phía sau phía bên trái hắn, kiếm khí chợt sinh ra!

Lỗ tai của hắn nhạy cảm nhảy lên, khóe môi nhẹ nhàng cười lên, rất tốt, hắn đã xác nhận vị trí đối phương.

Nhìn như thế nào đem đối phương một kích đánh tan đi xuống, làm cho nàng không có cơ hội chạy thoát……

Hắn sẽ phải đưa kiếm ra chém, lúc này, phía sau phía bên phải hắn, đồng thời có kiếm khí bộc phát.

Chuyện gì xảy ra? Động tác vung kiếm có hơi chần chờ, mày hắn nhíu lại lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Bên phải và bên trái hắn đồng thời xuất hiện kiếm khí, hai luồng kiếm khí này uy lực vẫn cường đại như trước, hắn thậm chí hoài nghi, hiện tại đối thủ không phải là một người, mà là hai người. Nếu không phải như thế, phía sau hắn làm sao có thể đồng thời xuất hiện hai luồng kiếm khí cường đại như thế?

Thần sắc của hắn căng thẳng, không do dự nữa, hắn chợt xoay người lại, vung kiếm chém, kiếm khí bén nhọn, có xu thế phá hư không.

Khi hắn xoay người lại, kia hai luồng kiếm khí ngưng tụ bạo phong, giống như hai cỗ kình phong, từ lôi đài trực tiếp bay thẳng lên trời canh, song nơi đó làm gì có mảy may hình bóng nào.

“Đây là chuyện gì xảy ra?” Vân Trung Hạc ngạc nhiên không dứt, đối phương đến tột cùng là như thế nào làm được, nàng có thể đem kiếm khí ngắn ngủi ngưng tụ ở một chỗ, thật lâu không tiêu tan, đồng thời lại ở nơi khác dùng phương thức tương tự ngưng tụ kiếm khí, hơn nữa hai luồng kiếm khí trong lúc đó không ngừng khuếch tán, đến gần nhau, một khi hai lường này hợp nhất tương đương với việc hoàn toàn phong kín đường lui.

Song, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, dưới lôi đài bỗng nhiên nổi lên một trận tiếng thán phục.

Vân Trung Hạc tim đột nhiên nhảy lên, đột nhiên quay đầu, lại phát hiện sau lưng hắn có hai luồng kiếm khí ngưng tụ thành.

Chỉ một thoáng, trên lôi đài đồng thời xuất hiện bốn luồng kiếm khí ngưng tụ thành kính phong, giống như những cơn lốc xoáy tung trời, có xu thế hoành tảo thiên quân (càn quét hết thảy).

Vân Trung Hạc bị vây trong đó, cảm nhận được kiếm khí phô thiên cái địa đánh tới, bốn luồng lốc xoáy kia thật giống như bốn đạo cường quang, thật sâu khắc ở đáy lòng của hắn, rung động, sợ hãi…… Càng nhiều hơn là kích động và hưng phấn!

Hôm nay, xem ra hắn đã chân chính gặp gỡ thiên tài cao thủ cường hãn.

Cao thủ có thể thi triển ra tuyệt kĩ như thế, không phải là thiên tài cao thủ, là cái gì?

Vân Khê càng không ngừng biến đổi vị trí, lấy kiếm khí ngưng tụ thành lốc xoáy. Nàng ở trong tháp Vạn Tượng một tháng, không ngừng thi triển, kết hợp Kinh Hồng kiếm pháp và Phi Tinh kiếm pháp, tạo ra một bộ kiếm thuật mới. Bề ngoài, nhìn thì có vẻ như muốn khống chế loại kiếm khí khổng lồ này thì nhất định phải tiêu hao một lượng lớn huyền khí, nhưng thật ra, chỉ có Vân Khê biết, chỉ cần khéo léo nắm giữ kĩ thuật, độ mạnh yếu và tốc độ là hoàn toàn có thể tạo ra kiếm khí lốc xoáy cường đại nhất bằng sức mạnh ít nhất.

Long Thiên Tuyệt hai mắt phát sáng, nhìn nàng thi triển ra kiếm pháp mới toàn thân một mảnh nhiệt huyết quay cuồng.

Quá tuyệt vời!

Bàn về lĩnh ngộ và sáng tạo trong kiếm thuật, Khê Nhi tuyệt đối có thể nói là thiên tài!

“Hay lắm! Ta sẽ phá hủy kiếm khí của ngươi!”

Vân Trung Hạc điên cuồng hét lên một tiếng, quanh thân chiến ý mãnh liệt mênh mông, thân ảnh của hắn chợt nhảy lên, như một loại quỷ mỵ, biến mất ở trong một cơn lốc xoáy.

Hắn lại cả gan nhảy vào, quả thực là ham chiến đến điên rồi!

Mơ hồ, mọi người phảng phất nghe được tiếng kiếm điên cuồng gào thét, quá nồng đậm, quá điên cuồng……

Thân ảnh Vân Khê xuất hiện một góc trên lôi đài, nhìn tận mắt Vân Trung Hạc như nổi điên mà nhảy vào trong một luồng lốc xoáy, điên cuồng mà chém giết, nàng trong đôi mắt ánh lửa toát ra, trên người cuồng nhiệt phần tử hiếu chiến toàn bộ thức tỉnh.

“Thật là một kẻ điên!”

Bất quá, thống khoái!

Thời gian đi qua, bốn luồng lốc xoáy bị Vân trung Hạc nổi điên chém giết đã hoàn toàn bị phá hủy.

Dưới lôi đài, tiếng hô sấm dậy, bị lây nhiệt tình của hắn, mỗi người nhiệt huyết sôi trào.

Đây mới là cao thủ a, chân chính mạnh mẽ!

Tứ Hiền rối rít gật đầu tán thành, bọn họ trụ tại Tứ Hiền cốc, mỗi năm năm sẽ gặp gỡ những cao thủ trẻ tuổi, hướng dẫn bọn họ tới Di tích chiến trường cổ, cùng Tử Linh giao chiến. Cao thủ ra mắt bọn họ, một nhóm tiếp theo một nhóm, đếm không xuể, nhưng mà chỉ có lần này, cao thủ được mời đến đây thực lực là cường hãn nhất.

Vô luận là Long Thiên Tuyệt, Hách Liên Tử Phong, hay là Vân Trung Hạc, Vân Khê, bọn họ đều hết sức hài lòng, bọn họ tin tưởng, nếu lần này hành trình đi Di tích chiến trường cổ có bọn họ gia nhập, nhất định sẽ không có sức mạnh nào địch nổi, đánh đâu thắng đó.

Bất quá, nếu là tỷ thí, vẫn nên phân ra thắng bại.

“Đại ca, ngươi cho rằng hai người bọn họ ai sẽ thắng?” Lan công tử không nhịn được hỏi.

“Bàn về thực lực, Vân Trung Hạc cao hơn Vân Khê, nhưng mà Vân Khê tiềm lực lại không tầm thường, lão phu vô cùng mong đợi nàng có thể mang đến cho lão phu nhiều kinh hỉ hơn…..” Mai công tử hai mắt thỉnh thoảng xẹt qua kỳ quang khác thường, đối với Vân Khê chiêu thức tràn ngập tò mò và sợ hãi than, nhưng nếu đơn thuần bàn về thực lực hai người, Vân Khê nhất định là kém hơn một bậc, nhưng nàng có thể tránh nặng tìm nhẹ, tìm kiếm được cách chiến đấu thích hợp, phát huy ưu thế của mình, hơn nữa thi triển ra kiếm thuật mới lạ, cuối cùng ai thắng ai bại, hắn thật đúng là vô cùng khó khăn kết luận.

Phải biết rằng cao thủ tỷ thí, tuyệt không phải chỉ có cậy mạnh, có đôi khi lấy trí thắng mới là vương đạo!

“Hống hống hống ——”

Thanh âm sư tử rống, từ trong lốc xoáy phát ra, xuyên thấu hư không, quét ngang toàn trường.

Mãng nhĩ mỗi người kinh sợ thật sâu, tiếng hô mang theo cuồng dã, mang theo gầm thét, hoành tảo thiên quân (quét sạch ngàn quân)!

Những cao thủ thực lực hơi yếu một chút, không cách nào ngăn cản Vân Trung Hạc sư tử rống, té xỉu ở tại chỗ.

Bốn luồng lốc xoáy đều bị phá hủy, trên lôi đài chỉ còn lại có Vân Trung Hạc điên cuồng rống, không rõ là tức giận, hay là hưng phấn kích động.

Vân Khê chân mày căng thẳng, bị tiếng sư tử rống quấy nhiễu, màng nhĩ của nàng có chút đỡ không nổi. Thầm mắng kẻ điên, Vân Khê khẽ nhếch môi, cũng cho là nàng một tháng tu luyện, cũng không chỉ có điểm này thu hoạch……

“Coi như ngươi lợi hại! Tiếp một chiêu nữa, nhưng là không còn dễ dàng như vậy phá giải!”

“Phá vỡ Càn Khôn!” Kèm theo Vân Khê trong miệng một rống, kiếm quang rơi, thiên biến vạn hóa, trong nháy mắt, kiếm phong chấn động, xoay tròn, thay đổi.

Vân Trung Hạc đứng sững ở một bên lôi đài khác, vừa thở dốc, vừa nhìn chăm chú nhìn đường kiếm của nàng biến hóa. Mới vừa rồi một bữa chém giết, mặc dù phá giải được kiếm trận của đối phương, bất quá cũng làm hắn tiêu hao không ít thể lực.

Hắn nhìn đường kiếm trong tay Vân Khê không ngừng biến hóa, long xà loạn vũ, cảnh giác đồng thời nhiệt huyết vẫn nóng hổi sôi trào.

Khiêu chiến kiếm thuật cao nhất, cho tới bây giờ chính là theo đuổi của hắn, cho nên mặc dù đối phương chẳng qua là một nữ tử, nhưng có kiếm thuật siêu quần như thế, lấy được sự khen ngợi cùng nhận thức của hắn. Trong quá trình cùng đối phương giao chiến, hắn hoàn toàn đem nàng coi là đối thủ đáng tôn trọng, cũng không có bởi vì giới tính của nàng, mà coi thường hay chế giễu.

Hắn rất mong đợi, mong đợi đối phương có thể mang đến cho hắn niềm vui lớn hơn nữa.

Phá vỡ Càn Khôn sao? Hắn rất mong đợi, muốn nhìn xem nàng đến tột cùng như thế nào phá vỡ càn khôn.

Kiếm thuật biến đổi, Tử Tiêu kiếm trong tay Vân Khê đột nhiên dừng ở một vị trí, huyền khí xoáy tròn, liên tục biến hóa, dẫn động khí lưu. Mà khí lưu thần kỳ bóp méo ánh sáng, vốn là trên lôi đài mặt trời còn đang chiếu sáng, chỉ một thoáng bóng tối bao phủ xuống, một mảnh đen nhánh.

Trong bóng tối, kiếm khí kiếm ý phô thiên cái địa.

Thân thể Vân Khê vừa động, ngay lập tức biến mất ở trong bóng tối.

Cả lôi đài, toàn bộ nằm trong tay của nàng.

Nàng ở trong bóng tối, mắt nhìn xuống Vân Trung Hạc bao phủ ở trong bóng tối, tùy thời tùy chỗ nắm trong tay sinh tử của hắn. Giờ này khắc này, nàng chính là chúa tể lôi đài!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.