Thông tin truyện

Thê Tử Của Bạo Quân

Thê Tử Của Bạo Quân

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 115 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ xưa, cung đấu, gia đấu. 3S. HE
Converter: Đào Sindy
Editor: Team 3S

Ngày nhưng Tiêu Ngư nàng lên kiệu hoa gả cho Hoàng đế biểu ca cũng chính là ngày nàng trở thành sương phụ.

Nàng chưa từng mang thai nhưng mà lại trở thành nương của tiểu hoàng đế thế hệ  được bao lâu thì đã có quân phản loàn.

Triều đại thay đổi, Tiêu Ngư thu vén khăn gói bỏ trốn với tiểu Hoàng Đế, lại bị Tân Hoàng vừa soán ngôi kia bắt trở về.

Còn nói không sinh cho y nhi tử thì không thả nàng ra ngoài…

Thê Tử Của Bạo Quân

Chỉ tầm khoảng chừng nửa tháng, Tấn Thành đã dần khôi phục phồn hoa của ngày xưa.

Vào tháng chạp, tia nắng ban mai yếu ớt, gió thổi lạnh rung, người qua đường lập cập.

Trước sạp hàng hoành thánh, nam tử trung niên tay cầm cán gỗ cán đi cán lại lớp màn bên ngoài làm bột.

Dáng người ông ta hơi tí hon, làn da hơi đen, còn có chút thô ráp, mặc trên người một bộ y phục cũ bạc màu, động tác thuần thục hối hả, nước chảy mây trôi. Lớp màn bên ngoài lau kỹ tới mỏng tanh như cánh ve, sử dụng đũa kẹp nhân giết mổ của bánh vào trong, tiện thể tay gói thành hình đỉnh tiến thưởng đẹp mắt.

Gói ngừng hoành thánh liền cho vào nồi béo, nước đang sôi sùng sục, tiện thể cho bánh chín nổi lên cùng nhau.

Muôi to múc một cái, hoành thánh cùng nước chảy vào trong chén, rải một lớp hành lá lên, nóng sốt, thoáng chốc mùi hương lan tỏa tứ phía.

”Mẫu thân, ta đói.”

Tiêu Ngư nghe thanh âm, nghiêng đầu nhìn nam hài tử mình đang dắt tay.

Thấy hắn mi thanh mục tú, ngày thường trắng trắng lớn béo, dáng dấp nho bé dại, giờ đây lại chải thành nhì búi tóc, buộc dây đỏ lên đầu, còn mặc một bộ váy rách nát. Trông như tiểu cô nương,  lại không thúc đẩy tới sự xinh tươi của hắn. Tuổi nhỏ dại như vậy, giả thành tiểu cô nương trái lại rất ra dáng, thanh âm ngọt ngào nhão nhoẹt, để người ta nhìn cũng sẽ không hiềm nghi.

 một nam hài tử bốn tuổi, nửa tháng trước vẫn là tiểu Hoàng Đế Ngụy Quốc Triệu Hoằng, kim tôn ngọc quý, đứng trên vạn người.

Tiêu Ngư biết mặc dầu hắn mới bốn tuổi, lại cực kì hiểu chuyện, mấy hiện tại đều ngoan ngoãn khôn khéo hiện nay trên người nàng không có đồng nào, có thể ăn màn thầu đã không tệ. Huống biển toàn Tấn Thành đều đang săn lùng họ.

”Hoằng Nhi ngoan.” Tiêu Ngư thấp giọng trấn an, kéo tay bé dại đẩy đà của hắn sẵn sàng trở về.

Trước mắt họ đang tạm cư tại miếu hoang, trong ngực nàng cất nhì cái màn thầu đủ cho họ ăn một ngày. Sức ăn của tiểu hài tử nhỏ dại, khẩu vị của nàng cũng không lớnngược lại không bị chết đói.

Mắt Triệu Hoằng như một cặp nho đen nhìn Tiêu Ngư, ngửi mùi thơm kia liền mấp máy cái mồm bé bỏng trắng bệch. Ngoài ra rất muốn ăn, sau cuối lại không khóc không nháo, gật đầu, theo Tiêu Ngư trở về.

Thấy chủ quán kia tiếc thương nhìn đôi mẹ con này, thở dài nói: “Thôi, vị cu li nhân này ngồi lại đi.” Nói xong thì múc nhì bát hoành thánh để trên bàn, nói với Tiêu Ngư: “ Nhân lúc còn nóng ăn đi. Một phụ đạo nhân gia* một mình dẫntheo hài tử thật không thuận tiện, hoành thánh này ta không lấy tiền.”

Phụ đạo nhân gia: thiếu nữ chuẩn mực đạo đức

Tiêu Ngư sững sờ, cúi đầu nhìn tiểu gia hỏa bên cạnh. Biết hắn theo nàng trốn đông trốn tây đã nửa tháng, chưa được ăn món gì ngon, lại ngoan ngoãn khôn khéo không khóc không nháo, thì không do dự nữa, nói với chủ quán: “Đa tạ đại ca.”

Cái bàn trong quán nhỏ ven đường, người đến người đi, hẳn nhiên sẽ chẳng thể nào sạch sẽ được.

Gỗ làm thành bàn nhỏ dại cái ghế con cũng vậy, ở trong mắt người khác, đã được cho là ‘sang trọng’. Tiêu Ngư cúi đầu, thấy cái ghế cách mình không xa dính một ít mỡ đông, thì nhăn đôi mày đẹp tinh tế, dẫn Triệu Hoằng ngồi vào một bên khác.

Ngồi xuống, đập vào mặt là lớp da mỏng mảnh của hoành thánh cùng mùi giết thịt thơm phức.

Bất giác Tiêu Ngư cũng nuốt một ngụm nước bọt.


Bình luận