Thông tin truyện

Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy

Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 93 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thể loại: hiện đại, hào môn gia thếbộ đội, thanh mai trúc mã, gương vỡ vạc lại lành, sạch, sủng, HE
Độ dài: 93 chương
Dịch: Mẹ BinBo

Giới thiệu 1:

Tưởng Tĩnh Thành yêu thích Ngôn Dụ nhưng mà lại có người đồn rằng có người bởi vì để theo đuổi Ngôn Dụ  đã bỏ 2 tỷ quá hòa phóng cũng thành thử nhưng mà bạn bè đều khuyên Tưởng Tĩnh Thành thôi đi, dù sao chuyện của nhì người các cậu cũng trôi qua lâu như thế rồi, có thể cho người ta cái gì? Anh gạt tàn thuốc, nở thú vui.Bạn bè mắng anh bự mặt: Cậu con mẹ nó có thể trị giá 2 tỷ? cuối cùng chứng minh, anh thật sự trị giá 2 tỷ……

Giới thiệu 2:

Ngôn Dụ: Anh nói anh thích em, vì sao không đến tìm em.Tưởng Tĩnh Thành: Muốn chứ, sao lại không muốn đi tìm. Một năm viết mười mấy lần thông báo chuyển ngành. nhưng mà anh nghĩ, chỉ cần anh canh giữ tốt mảnh đất này, thì có một ngày em sẽ trở về nhà.

Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy

Bắc Kinh, sân bay thủ đô.

Trong loa phát thanh phi trường đang nhắc nhở, hành khách đi Pari lên máy bay, lặp đi lặp lại tên hành khách chưa lên tàu bay. Lối ra của chuyến bay quốc tế, người đẩy hành lý ra ngoài, lúc nhìn thấy người đang đợi mình, không nhịn được vẫy tay ra hiệu.

Dần dần, người đi ra càng lúc càng ít, có lẽ là hành khách của chuyến bay này đều đã đi gần hết rồi.

Người đứng ở sau hàng rào mặc xống áo màu trắng, nhón mũi chân ra sức nhìn vào bên trong.

Sau đó, thì thấy một cô gái mặc áo khoác vest dài màu đen, đi đến trạm ra. Trên mặt cô đeo kính đen lớn, gần như che nửa gương mặt to bằng bàn tay, trên chân còn mang giày gót nhọn, mu bàn chân trắng như tuyết thẳng tắp.

Tiết lạnh mùa xuân tháng ba của Bắc Kinh chưa đẩy lùi, có nhiều người sợ lạnh, trên người còn mặc áo ấm.

nhưng mà người đeo kính đen, bên trong áo khoác vest dài đến gối là áo sơ mi và quần sort màu đen, một đôi chân dài vừa trắng vừa thẳng.

Vóc dáng cô tốt, dáng vẻ lại đẹp, đoàn người đứng phía sau lan can cũng không nhịn được nhưng nhìn cô.

Càng lôi cuốn sự xem xét của người khác là nhì người đàn ông lực lưỡng mặc vest đen đi theo phía sau cô, một người trong tay đẩy xe hành lý, phía trên để tứ năm va li hành lý, một người đi theo sát bên cạnh cô.

Một cảnh như thế, muốn không lôi cuốn cái nhìn của người khác cũng khó.

Cái nhìn đầu tiên của Ngôn Dụ khi ra ngoài, là quét đến tên của mình.

Năm nay tới đón người còn có bảng tên, thật thế hệ mẻ.

Bên tai vang thông báo phổ quát tiêu chuẩn, so với đủ loại ngôn ngữ nghe được ở sân bay nhiều năm, thì trái lại tiếng trung là lần đầu tiên cô lại có thể có chút không không xa lạ.


Bình luận