Thông tin truyện

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

 Tác giả:

 Thể loại:

Tiên Hiệp, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 17 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Ngày Thất tịch hay còn gọi là ngày lễ Valentine của Trung Quốc, được diễn ra vào mùng 7 tháng 7 âm lịch…

(Nhân vật nữ chính Thẩm Thiên Tình sinh ngày Mùng 7 tháng 7.)

Thẩm Thiên Tình từ nhỏ tuổi, cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay trong sạch ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả ngọt vừa chín..

thời kì sau đó, cô và anh xa nhau, gặp lại đều cách nhau ba năm.

Ở tuổi 15, anh lên phía bắc học, từ đó mất liên lạc
tới tuổi 18, cô nông nổi đi chạm mặt anh, đổi lại là sự đau lòng.
Khi 21 tuổi, sau cùng anh cũng trở lại để chịu tang mẹ.
Và 24 tuổi, anh kết hôn, anh đưa người hậu phi mới cưới đến tận nơi xa.

Anh ấy từng là vị thần hộ mệnh của cô, rất dịu dàng, và chu đáo luôn luôn che chở, bao dung cô.
Đã từng ngoắc tay với cô, thề sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Cô có thể mất đi tất cả,  không thể không có anh ây ( người hiểu cô nhất)

Vào Ngày 7-7 là ngày gặp gỡ của Ngưu Lang Chức Nữ,
ngày 7-7 mưa phùn là nước mắt của nỗi nhớ nhung
Vậy, khi cô 27 tuổi, liệu có thể có một ngày 7-7 không mưa?
Để cô có thể được chạm chán lại anh một lần nữa…

Thất Tịch Không Mưa

ái tình giống như lần đầu được nếm thử quả khế thế hệ chín,

Chua chua chát chát,  không kìm được, vẫn muốn nếm thêm lần nữa.

Trong quả khế chát xanh xanh niềm vui ngốc nghếch, ngọt ngào của anh, tình đầu ngây thơtrong sáng của em âm thầm nảy mầm.

Tôi tên là Thẩm Thiên Tình.

Nếu nói tới cuộc đời tôi, chỉ e khó lòng kể hết trong một chốc một lát, sợ

mọi người đọc sẽ thấy nặng đầu bi thương ngủ, vậy nên tôi sẽ chỉ chọn vài

trọng tâm để nói.

Cái gọi là “cuộc đời tôi” thật ra cũng chẳng

dài, tính tới nay thế hệ có mười bốn năm, ba trăm nhị mươi bảy ngày, tám

giờ, năm giây nhưng thôi.

trước tiên, cũng giống như tất cả mọi

người, tôi có bố mẹ rất hiền từ, lại có một người anh vô cùng đẹp trai, ưu tú, khiến các nữ sinh nhìn thấy đều không kìm được nhưng mà hét lên ái mộ.

Về phần tôi, từ nhỏ dại đến bự, nhận xét của các cô giáo

nhìn phổ biến đều vòng vèo đi lẩn quẩn lại những từ như: cá tính, bốc đồng, bướng

bỉnh, khó bảo, thích quản chuyện người khác, vân vân và vân vân… Giáo

viên nào tốt một tẹo sẽ nói tôi hoạt bát, hướng ngoại, giữa đường chạm mặt

chuyện bất bình chẳng tha.

nhưng mà thế thì có gì khác chứ? Chẳng qua chỉ đổi cách nói cho dễ nghe hơn thôi, vẫn khiến tôi bị tổn thương.

Cái gì? người chơi không tin ư?! Để tôi giảng giải cho  nghe nhé!

Hoạt bát, hướng ngoại: nghĩa là tôi rất nghịch, nghịch vô cùng, nghịch đến mức bị phạt đánh.

Giữa đường gặp mặt chuyện bất bình chẳng tha: nói cách khác, chính là gây chuyện thị phi, nghịch ngợm, phá phách.

Tôi hận nhất là năm lớp năm, thầy giáo chủ nhiệm còn ghi trong sổ giao thông

của tôi là: ngu tối dốt nát, thiếu tôn trọng bậc bề trên, hung hăng càn quấy, không biết hối cải, mong phụ huynh quản lý nghiêm ngặt hơn, tránh gây hại cho nếp sống đẹp của xã hội.

Vậy là cô ấy đã trang

trọng biến tôi thành con quỷ phá hoại quả đât, làm băng hoại nếp sống

xã hội, sự khởi sắc đẹp hay tụt dốc của nền kinh tế cũng tương tác tới tôi,

hơn nữa, ngay cả việc Khổng Minh tiên sinh “xuất sư vị tiệp thân tiên

tử[1]”, sự thành bại, phồn thịnh suy của Trung Quốc trong năm nghìn năm qua

cũng đều là lỗi của tôi, chỉ thiếu nước bắt tôi mổ bụng tự sát để tạ tội với trái đất.

[1] Trong bài thơ Thục tướng của Đỗ Phủ viết về

Gia Cát Lượng có câu: “Xuất sư vị tiệp thân tiên tử. Trường sử nhân vật

lệ mãn khâm”, tạm bợ dịch: Ra quân chưa kịp chiến thắng thân đã mệnh chung,

khiến cõi tục sau cũng phải chạnh lòng, nước mắt đẫm đầy vạt áo. Có

tức thị chưa kịp thành công thì người đã chết.


Bình luận