Thông tin truyện

Thần Y Sủng Phi Của Tà Vương

Thần Y Sủng Phi Của Tà Vương

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 181 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Âu Dương Vũ nàng là đích nữ của tể tướng Phủ thế mà chỉ  đại hôn bị hưu liền biến thành trò cười cho toàn cõi tục.

Nàng là đặc công khét tiếng của quả đât tiến bộ lại không ngờ có thể xuyên qua thời cổ kính này.

Cái gì? Hưu ta Ta chính là vui mừng còn không kịp a! Cái tên tên Dạ Trọng Hoa, nhị hoàng tử của Tây Lăng quốc lại lấy sáu tòa thành làm sính lễ cưới nàng…

Hừ, ngươi nghĩ muốn cưới là cưới sao?

Đại hôn ngày hôm đó, nàng chính là nghĩ cách bỏ trốn, để mặc Dạ Trọng Hoa một mình.

Được…nàng rất giỏi! Trên gương mặt hoàn mỹ tới đỉnh điểm kia đột nhiên cong lên ý cười nhàn nhã nhạt lạnh lùng.

Để xem hắn mang nàng về dạy dỗ như thế nào?

[ Đoạn ngắn thứ nhất ]

Âu Dương Vũ: tại sao lại tốt với ta như vậy? Đáng giá sao?

Dạ Trọng Hoa: Tiểu Vũ của ta, vì sao nàng lại không tin ta. Đời này kiếp này, Dạ Trọng Hoa ta chỉ yêu duy nhất một người. Không phải nàng thì là ai?

[ Đoạn ngắn thứ hai ]

Âu Dương Vũ: Ngươi có thể cho ta cái gì?

Dạ Trọng Hoa: Chỉ cần ngươi muốn và chỉ cần ta có.

Âu Dương Vũ: Ngươi có thể cho ta cả dương gian sao?

Dạ Trọng Hoa: Ta không thể cho ngươi thiên hạ này, nhưng mà toàn thể thế giới của Ta đều cho ngươi.

[ Đoạn ngắn thứ ba ]

Dạ Trọng Hoa:”Tiểu Vũ, nếu như có kiếp sau ngươi nguyện hóa thành vật gì?”

Âu Dương Vũ nghĩ nói:”Hoa trập trùng ngư, phi cầm điểu thú.”

Thần Y Sủng Phi Của Tà Vương

Trong đám người đó, chỉ liếc mắt nhìn một cái, Âu Dương Vũ liền nhận ra ngay Dao Hoa công chúa.

Cô gái đó quả thực cực kì nổi bật.

Một thân trang phục đỏ lửa đỏ hoa văn trên áo khoác ngoài vô cùng kết hợp với cảnh vật xung quanhthắt lưng hình hoa huệ ủ ấp ấy vòng eo tuyệt đẹp bé xíu của nàng, cánh tay thon thả dài nhẹ nhàng vung lên uyển chuyển, tóc nàng được cột thắt lên nhìn cực kì cầu kì phức tạp với đầy những xoa cài quý giá, vài lọn tóc ngang bướng rơi xuống hai đầu vai làm tôn thêm vẻ đẹp của cái cổ trắng nõn của nàng.

Ngũ quan tinh xảo linh hoạt, một vài tú lệ đôi mắt đẹp mặc nhiên suôn sẻ bóng, mặt nàng không có trang điểm  nó cũng không làm mất đi được sắc tuyệt sắc đẹp của nàng, giống như ngọc nữ xuống trần hư không nhưng mà sáng lạn.

Nàng cả người miễn cưỡng tựa vào ghế, tay phải cầm lấy chén rượu, thần sắc thờ ơ thanh thiển, thoạt nhìn cực kì ủy mị, dễ thương không tả được.

Ngay sau đó nàng tìm cho mình một chỗ ngồi, bên cạnh là một dãy các thiên kim tiểu thư. Các nàng ai ai cũng xinh tươi đến lóa mắt, nếu như những ngày chung thì khó có thể bắt gặp mặt được cảnh nhan sắc thế này.

Trong lòng Âu Dương Vũ thầm khen, quả không hổ danh là đệ nhất cung nhân thiên hạ công chúa Dao Hoa của Đông Tấn quốc, một người con gái đáng yêu vô song, hào quang đãng tỏa ra bốn phía, khó ai có thể bắt kịp được thần thái như vậy.

Cảm giác được ánh mắt của Âu Dương Vũ đang đánh giá mình, Dao Hoa công chúa liên đưa đôi mắt trong trẻo nhưng mà hờ hững khẽ liếc về phía Âu Dương Vũ. Cặp kia mắt, vừa tự cao vừa mang theo một tẹo tàn ác, nhìn chính diện Âu Dương Vũ, mi mắt khẽ nhíu lại, Trong khi có chút tức giận.

Việc cô nàng Dao Hoa công chúa này bày ra vẻ mặt hờn giận thế kia thì Bên cạnh đó dung mạo hiện nay của Âu Dương Vũ đã khiến cho nàng có cảm giác bị thị oai.

Âu Dương Doanh theo ánh mắt của Dao Hoa nhìn về phía Âu Dương Vũ, liếc qua lần thứ nhất,nàng không khỏi nhìn tới ngây người…

đến khi liếc đến lần thứ hai, nàng mới xác định người trước mắt này chính là Âu Dương Vũ! Vị muội muội – Ngũ tiểu thư háo dung nhan vô ích làm cho bao người coi thường đây sao?!

Nàng nhấc làn váy lên, âm thầm đi qua, nhìn vào mắt Âu Dương Vũ, trên cao nhìn xuống kiêu căng lên tiếng: “Âu Dương Vũ! Ai cho cô đến chỗ này? Cô dựa vào cái gì  đến đây?” Âu Dương Vũ vẫn giữ sắc mặt bình thảntĩnh tâm như chơi đưa đôi mắt đẹp nhìn Âu Dương Doanh, con ngươi sáng ngời như muốn đâm thủng vong hồn đối phương, nàng hững hờ nói: “Sao thế? dễ thường ta chẳng thể tới?” Nói dứt, Âu Dương Vũ lấy tấm thiếp mời đưa về phía Âu Dương Doanh giơ lên, Âu Dương Doanh nhìn tấm thiếp này xong, hung hăng trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái, “Được! Coi như cô lợi hại!”


Danh sách chương

Bình luận