Thông tin truyện

Thần Y Khí Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi

Thần Y Khí Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 1126 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Nguồn convert: wattpad
Editor: Quế Nhi (24 chương đầu)

Diệp gia ngốc nữ 13 tuổi, một buổi sáng trọng sinh!

Tọa ủng vạn năng Thần Đỉnh, người mang Linh Thực không gian.

Nàng không còn là phế truất vật người chạm chán người biết!

Dược độc vô song, thần y cũng phải đứng dịch một bên.

Linh Thú đòi ước.

Thật ngại!

Thần thú đều gọi ta là lão đại.

Lão thân phụ cặn , dám bỏ thê khí nữ, nàng sẽ làm cho hắn nhà tan cửa nát.

cõi tục, dám khi dễ nàng lăn nhục nàng, nàng tất hoàn trả lại gấp trăm lần.

Đầu thai làm người, nàng Vương Giả trở về.

nào ngờ chọc phải Tà Mị khát máu hắn. Rõ ràng hắn là sát phạt quyết định Quỷ Đế, lại hóa thân thành ngốc manh vô hại……..

Thần Y Khí Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi

Đại hạ quốc thu phong trấn.

Từ đường trong Diệp gia,đàn mộc điêu khắc trên thành bàn, để các loại cung phẩm, chính giữa từ đường, đẳng cấp cổ trong Hắc đỉnh cắm mấy nén nhang, nhang khói lượn lờ.

Cửa bị đẩy ra, một cái bóng dáng nhỏ nhỏ dại đi vào.

Đó là một nử tử mười ba mười  tuổi, mặt chỉ to chừng bàn tay, ngũ quan rất là tinh vi, chỉ tiếc nuối nhìn đầu tóc bờm xờm, cộng thêm một vài con ngươi đờ đẫnkhiến cho nàng dễ thương như được minh châu.

thiếu nữ thế hệ vừa đi đến bàn cạnh, đột đi ra vài người.

” Hay a, bắt móc túi.” Vài tên độc ác nô bắt lấy thuộc cấp thiếu nữ, đưa nàng đè xuống đất.

“Ô … ô.” thanh nữ bị dọa phát sợ, muốn tránh thoát mấy người đang nắm, chỉ tiếc nuối,khí lực nàng làm sao hơn được những thứ kia từ nhỏ tuổi đi học võ, đã đạt tới Luyện Thể Nhất Trọng Diệp gia ác hiểm nô.

“Diệp Lăng Nguyệt, nguyên lai là ngươi ngốc nữ, ai cho ngươi lá gan, móc túi cung phẩm trên bàn.” Diệp gia nô tài Vương Quý công bố là thân tín Lục thiếu gia Diệp Thanh.

Bị đẩy vấp ngã biểu muội Diệp Thanh gọi là Diệp Lăng Nguyệt, nàng tuy là tiểu thư Diệp gia, nhưng mà ở Diệp gia, thân phận so với người làm còn thấp hơn.

Chỉ bởi Diệp Lăng Nguyệt là ô nhục Diệp gia, nàng là một ngốc nữ.

Diệp Lăng Nguyệt trên mặt tái nhợt, ngập tràn lo âu.

“Còn dám tranh biện.” Vương Quý không nói lời nào, cho Diệp Lăng Nguyệt mấy bạt tai.

Vương Quý là tên gọi võ giả, mấy bạt tai tát xuống, trên mặt Diệp Lăng Nguyệt sưng lên, Vương Quý còn không hết hận, một cước đạp về phía bụng Diệp Lăng Nguyệt.

cơ thể Diệp Lăng Nguyệt, giống như diều đứt dây, bay ra ngoài, nện ở giữa từ đường rơi xuống đất trên chiếc đỉnh lớn, phát ra một trận tiếng vang trầm đục.

“Ngốc nữ không động đậy, đừng nói là đã chết.” Vài tên nô tài Diệp gia thấy Diệp Lăng Nguyệt nửa ngày không có động tĩnh, còn tưởng rằng nàng chết.

“Sao có thể thuận lợi chết như vậy, ngốc nữ này, bị tấn công vài chục năm, còn không phải là sống tốt. Thiếu gia nói mệnh của luôn thể nữ này cứng ngắc.” Vương Quý tâm tình bất lương, ánh mắt của hắn đảo qua, đến chiếc khẩu hương đỉnh bên người Diệp Lăng Nguyệt.

Từ Đường Diệp gia là chủ nhà họ Diệp mua lại hơn ba mươi năm trước, cái khẩu hương đỉnh lúc ấy ngay tại trong từ đường, nhất thiết lâm thời vẫn để đó.


Danh sách chương

Bình luận